Mẹ Bạn Trai Bắt Tôi Góp Của Hồi Môn Cho Con Gái Bà Ta

Mẹ Bạn Trai Bắt Tôi Góp Của Hồi Môn Cho Con Gái Bà Ta

Mẹ bạn trai tôi bắt tôi, một sinh viên đại học còn chưa ra trường phải góp của hồi môn cho con gái bà ta.

“Bác mỗi tháng cho Giang Mặc 500 tệ tiền yêu đương, quần áo và túi xách trên người cháu hiện tại cũng đều do bác mua.”

“Bây giờ con gái bác sắp kết hôn, cháu cũng nên thể hiện một chút, thêm đồ cưới cho chị chồng đi chứ!”

Tôi lập tức từ chối ngay tại chỗ.

Nhưng bà ấy lại chỉ tay vào mặt tôi, lớn tiếng quát tháo:

“Chưa chính thức bước chân vào nhà họ Giang mà đã học thói tính toán rồi à!”

“Hôm trước Giang Mặc còn xin bác 300 tệ để mua đồ cho cháu đó! Giờ thì cởi ra cho bác!”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy trên người – giá 3888 tệ – và chiếc túi xách trị giá 200 nghìn tệ.

Sau đó tôi chỉ để lại một câu:

“Chuyện 300 tệ đó, bác cứ kiểm tra lịch sử nạp game của Giang Mặc là rõ.”

1

“Bác nói cháu nghe này, bình thường con trai bác hẹn hò với cháu, cũng không ít lần chi tiền cho cháu đúng không?”

“Bây giờ chẳng qua là bảo cháu thêm chút đồ cưới cho chị gái nó – Thiến Thiến, vậy mà cháu cũng không chịu à?”

“Cháu còn chưa gả vào nhà họ Giang mà đã tính toán như vậy, cháu còn muốn cưới vào nhà bác à?”

“Không có cửa đâu!”

Tôi nhìn người phụ nữ ngang ngược vô lý trước mặt – mẹ của Giang Mặc – rồi quay sang nhìn Giang Mặc.

Nhưng lúc này Giang Mặc lại làm như chuyện chẳng liên quan gì đến mình, chỉ cắm cúi chơi điện thoại.

Thậm chí còn mở hẳn giao diện trò chơi ra.

Trương Diễm Lệ thấy tôi không phản ứng gì.

Lại tiếp tục tự mình tính toán sổ sách.

“Bác mỗi tháng cho Giang Mặc 2000 tệ tiền sinh hoạt, với một sinh viên thì số tiền đó là quá nhiều rồi đúng không?”

“Nghe nói sau khi quen cháu, bác còn cho nó thêm 500 tệ mỗi tháng làm chi phí yêu đương.”

“Gặp được bạn trai có tiền tiêu xài như thế hồi còn đi học là phúc lớn của cháu đấy.”

“Hơn nữa con trai bác lại còn đẹp trai như vậy, là do cháu kiếp trước đốt nhang khấn vái mới đổi được đấy!”

“Nhìn cháu bây giờ ăn mặc tươm tất như thế, chẳng phải đều là tiền bác bỏ ra à?”

“Nếu không phải bác cho Giang Mặc tiền để tiêu cho cháu, cháu có được quần áo hay túi xách đẹp thế này không?”

“Ngay hôm kia, thằng nhóc Giang Mặc còn xin bác 300 tệ nói là để mua đồ cho cháu nữa đó!”

“Nhìn cái áo cháu đang mặc kìa, nhãn mác còn chưa cắt, chẳng phải là bác mua cho cháu đấy sao?”

“Bác còn chưa than phiền chuyện tiền nong, con trai yêu đương thì phải chịu chi cho bạn gái chứ.”

“Vậy mà giờ chỉ vì nể mặt chị nó, bảo cháu góp một ít đồ cưới thôi, cháu lại cư xử như thế à?”

Tôi nghe đến đây thì tức đến bật cười.

Không nhịn được mà phì một tiếng.

“Bác gái, cháu còn gọi bác một tiếng bác là vì tôn trọng bác.”

“Bác nói Giang Mặc xin bác 300 tệ để mua đồ cho cháu hôm trước?”

Lúc này, Giang Mặc thấy tôi truy hỏi về 300 tệ kia, lập tức ngừng chơi game, kéo tay mẹ lại.

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, đây là trường học, xung quanh còn có bạn học của bọn con nữa, mẹ để cho Oanh Oanh chút thể diện đi.”

Giang Mặc nói đúng, xung quanh quả thực đã có rất nhiều người vây lại xem.

Thậm chí có người còn đang lén đứng xa xa quay video bằng điện thoại.

Tôi vội vàng cắt ngang lời Giang Mặc.

“Lúc đối chất thì giỏi lên tiếng quá nhỉ?”

“Vừa nãy sao không thấy anh mở miệng?”

Giang Mặc lập tức cứng họng, mặt đỏ bừng như gấc.

2

Mắt thấy tôi nói mấy câu không vừa ý về con trai mình, Trương Diễm Lệ liền không nhịn nổi, đập mạnh bàn rồi bật dậy.

” Tô Oanh! Bác cảnh cáo cháu! Bây giờ cháu và con trai bác mới chỉ đang yêu nhau thôi! Còn chưa bước chân vào cửa nhà họ Giang đấy! Vậy mà đã dám lớn tiếng quát mắng con trai bác trước mặt mọi người!”

” Sau này thì còn ra cái thể thống gì nữa!”

Tôi tặc lưỡi một tiếng, có chút bực mình, vì giờ dùng bữa ở nhà hàng mà tôi đã đặt cũng sắp đến rồi.

” Bác gái, hiện tại cháu còn gọi bác một tiếng bác là vì tôn trọng bác.”

” Bác cũng biết cháu và Giang Mặc chỉ đang hẹn hò, chứ có phải kết hôn đâu.”

” Thế sao chị gái của Giang Mặc lấy chồng lại bắt cháu phải góp đồ cưới?”

” Bác tưởng đang sống ở thời cổ đại đấy à? Cưới xin không có tiền lại bắt người ngoài bỏ ra?”

” Cháu là sinh viên còn đang đi học, một là không có việc làm, hai là còn phải phụ thuộc vào cha mẹ.”

” Cháu thật sự muốn biết trong đầu bác đang nghĩ cái gì vậy?”

Trương Diễm Lệ nghe xong, tức đến mức run người, tay chỉ vào mặt tôi, miệng lắp bắp “cô cô cô” không nên lời.

Còn Giang Mặc lúc này sắc mặt cũng chẳng khá khẩm gì, muốn đứng dậy nói gì đó nhưng lại sợ ánh mắt của mọi người xung quanh.

Tôi không để yên, tiếp tục nói:

” Bác bảo mỗi tháng cho con trai bác 2500 tệ tiền sinh hoạt, hôm kia còn đưa thêm 300 tệ để mua đồ cho cháu?”

Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo mình đang mặc – là cái tôi vơ đại lúc sáng đi ra ngoài, quên mất chưa tháo tem giá.

Similar Posts

  • Con Gái Chê Tôi Dơ, Không Cho Tôi Đụng Vào Tủ Lạnh

    Chồng mất sớm, tôi một mình nuôi con gái khôn lớn, lặng lẽ nuốt vào lòng biết bao đắng cay.

    Sau khi nghỉ hưu, tôi vẫn giữ thói quen không ai lay chuyển được: mỗi tuần sáu ngày, dậy từ sáng sớm, bắt hai tiếng tàu điện chỉ để đem cơm mình tự tay nấu đến cho nó.

    Thế mà con gái lại chê tôi không biết giữ khoảng cách, không cho tôi đụng vào tủ lạnh nhà nó.

    “Nhìn mấy món quê mùa mẹ làm kìa! Làm tủ lạnh nhập khẩu nhà con ám hết mùi rồi!”

    Giữa những lời làu bàu trách móc của nó, tôi chỉ lặng lẽ rút tay khỏi cánh tủ lạnh.

    Sau này, tôi mở một quán ăn riêng, mỗi ngày thu hơn một vạn.

    Con gái lại hồ hởi gọi điện tới:

    “Mẹ ơi, mẹ qua nhà con nấu một bữa tiệc mừng thọ cho ba chồng con nhé!”

  • Vinh Hoa Chẳng Bằng Tự Do

    Ta vốn là vị hôn thê của huynh trưởng Thái tử, lại bị một đạo thánh chỉ ép gả cho chính Thái tử.

    Hắn ôm mối canh cánh ấy suốt nhiều năm, dẫu ta cùng hắn từng bị biếm ra biên ải, trải muôn vàn gian khổ, cuối cùng vẫn trở về kinh thành…

    Hắn vẫn cho rằng, ta lẽ ra phải là thê tử của vị huynh trưởng đã sớm khuất núi kia.

    Đêm tiên đế băng hà, hắn cùng nữ tử mình yêu mến bấy lâu tỏ bày tâm ý.

    Nàng trao cho hắn một chiếc túi thơm.

    Ta vô thức khẽ vuốt những ngón tay đã chai sạn.

    Ba năm lưu đày, ngay cả kim chỉ ta cũng chẳng còn cầm nổi.

    “Ta sẽ cho nàng danh phận.” — hắn nói.

    Chỉ vì câu nói ấy, ta nhân lúc kinh thành hỗn loạn khi hoàng đế vừa băng hà, men theo hộ thành hà, lặng lẽ vượt khỏi cung.

    Chuyện cũ ân oán, vinh nhục gia tộc, từ nay hóa thành mây khói.

    Kinh thành bớt đi một Thái tử phi, còn Giang Nam lại nhiều thêm một quả phụ.

  • Bị Chồng Bắt Gặp Khi Đang Ôm Bạn Trai

    Bị chồng bắt gặp khi đang ôm bạn trai thì phải làm sao?

    Lúc này, tôi đang bị Giang Lâm Xuyên ôm chặt trong lòng.

    Bên tai vẫn văng vẳng câu làm nũng anh vừa nói:

    “Chị ơi, hãy luôn ở bên em, được không?”

    Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

    Bị phát hiện rồi.

    Chồng tôi, Chu Thừa Duẫn, đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống.

    Rõ ràng vẫn là gương mặt không chút cảm xúc quen thuộc ấy.

    Nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm.

    Tôi theo phản xạ muốn vùng ra.

    Giang Lâm Xuyên không nhận được câu trả lời, cánh tay ôm eo tôi càng siết chặt hơn.

    Chu Thừa Duẫn hơi nheo mắt lại.

    Ánh mắt dừng lại ở vòng eo tôi, giọng nói không nghe ra vui giận:

    “Chơi đủ chưa? Về nhà thôi.”

  • Bằng Luật Treo Trên Sạp Bánh Trứng

    Sạp bánh trứng của tôi treo ngay tấm bằng luật sư.

    Chỉ cần mua một phần bánh trứng “siêu to khổng lồ” ở đây, bạn sẽ được tặng kèm miễn phí khóa phụ đạo tiếng Anh cấp bốn, cấp sáu và cả tư vấn thi chứng chỉ hành nghề luật sư.

    Một sinh viên tò mò hỏi:

    “Chị ơi, áp lực việc làm giờ lớn đến thế à? Luật sư tinh anh mà cũng đi bán bánh trứng sao?”

    Tôi thuần thục tráng lớp bột lên chảo, rắc một nắm lớn ruốc thịt, mỉm cười đáp:

    “Luật sư chỉ là chuyện quá khứ thôi. Tôi từng ngồi tù, bằng hành nghề này sớm đã không dùng được nữa. Nhưng dạy kèm cho người khác thì vẫn ổn.”

    Cậu sinh viên lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ, tay siết chặt mấy đồng tiền lẻ.

    Tôi vội trấn an:

    “Đừng lo, tôi không làm chuyện thất đức gì đâu. Là chồng cũ tôi vì bảo vệ tiểu tam nên đẩy tôi vào tù.”

    Cậu ta cầm lấy phần bánh, sắc mặt phức tạp rồi lặng lẽ rời đi.

  • Tâm Duyên Không Nợ

    Ta là nữ phụ trong truyện tình cảm xưa cũ.

    Năm thứ năm ta thầm yêu nam nhị mà chẳng được hồi đáp, ta đột nhiên tỉnh ngộ, thức tỉnh chính mình.

    Hôm ấy, Hứa Thu Trì vội vàng uống cạn bát canh ta tự tay nấu, liền xoay người định bước ra khỏi cửa.

    “Có thể… đừng đi nữa chăng?”

    Là lần cuối cùng, ta cất tiếng hỏi.

    Hắn chỉ khẽ khựng lại một bước chân.

    Ngay khoảnh khắc sau, không hề dừng lại, hắn sải bước đi thẳng.

    Tại một góc khác của hoàng thành, nữ chủ nhân trong lòng hắn – nữ chính – vừa cãi nhau với vị phò mã là Nhiếp Chính Vương, đang nôn nóng đợi hắn đến dỗ dành.

    Hứa Thu Trì tuy là văn nhân, lại có thể phi thân lướt nóc băng tường, vô sở bất năng.

    Hắn có thể mỗi ngày lén vượt tường viện, chỉ để đến uống bát canh ta nấu.

    Lời nói vòng vo, ngầm dò hỏi về quá khứ thanh xuân của nữ chủ.

    Hắn cũng có thể ra vào vương phủ, suốt đêm lắng nghe tâm sự người trong lòng, thay nàng bày mưu tính kế, không tiếc thân lao vào nước sôi lửa bỏng.

    Còn ta, Diệp Kim Hòa, đã đợi đến lúc trở thành gái lỡ thì.

    Hắn sẽ không cưới ta nữa rồi.

    Ta không còn mộng tưởng gì nữa.

    Tấm khăn trùm đầu đỏ do ta tự tay thêu rơi nhẹ bên gối, ta ngơ ngác nhìn ra khung cửa sổ.

    Mùa thu đang tới, bóng người ấy dần xa khuất.

    Đó là lần cuối cùng trong năm năm quen biết, ta cùng hắn gặp mặt.

  • Tận Thế Không Đáng Sợ, Đáng Sợ Là Người Nhà

    Kiếp trước, ngày tận thế ập đến, em trai tôi thức tỉnh dị năng không gian.

    Ba mẹ liền bắt tôi bán hết tài sản để giúp nó tích trữ hàng hóa.

    Sau khi tận thế hoàn toàn bùng phát, chỉ vì tôi ăn nhiều hơn một miếng bánh quy, bọn họ đã đẩy tôi vào đám thây ma.

    Để lũ xác sống cắn xé cho đến chết.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay về thời điểm một tuần trước khi em trai thức tỉnh dị năng.

    Tôi đã trọng sinh.

    Quay về một tuần trước khi tận thế bắt đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *