GẢ CHO VÕ PHU

GẢ CHO VÕ PHU

Sau khi bị dưỡng huynh nhốt trong biển lửa, ta đang sống sờ sờ thì bị thiêu c/h/ế/t, Trượng phu của ta – Triệu Mặc, người lạnh lùng như băng tuyết ấy đã uống một chén rượu độc để tạ thế cùng ta.

Dù rằng sau một năm thành hôn, ta chưa từng cho chàng thấy một chút vẻ mặt hòa nhã nào, thậm chí còn chưa bao giờ gọi chàng một tiếng “phu quân”.

Lần nữa mở mắt, ta được trọng sinh về ngày động phòng hôm đó.

Chàng biết ta chán ghét chàng nên đã tự mình nằm dưới đất:

“Đừng sợ, ta sẽ không chạm vào nàng.”

Đến nửa đêm, ta lần mò chui vào trong chăn của chàng.

Cả người chàng cứng đờ, không dám động đậy:

“Giang Du, nàng đừng trêu chọc ta, ta cũng là nam nhân.”

1

Vào ngày Lễ Thượng Nguyên, ta bị dưỡng huynh Lý Mục Chi nhốt trong hỏa trường, hóa thành một thi thể cháy đen.

Ký ức cuối cùng là cảnh Triệu Mặc chạy vào bất chấp biển lửa ngút trời và bị xà nhà đè gãy chân.

Nhìn thấy thi thể của ta, chàng ngẩn ngơ suốt ba ngày, rồi mỉm cười uống một chén rượu độc:

“A Du, đừng sợ, ta đến bầu bạn với nàng.”

Chàng là chiến thần của Đại Chu, có tiền đồ rộng mở, vô số tiểu thư khuê các muốn làm kế thất của hắn.

Chàng vì cớ gì lại lưu luyến ta – một thê tử thành thân đã một năm nhưng luôn lạnh lùng băng giá với mình?

Ta giật mình tỉnh giấc, cơn đau dữ dội nơi cánh tay dường như vẫn còn đó.

Nhưng lạ thay, ta lại phát hiện cánh tay vẫn lành lặn, chẳng hề có chút đau đớn nào như trước lúc c/h/ế/t.

Chỉ là căn phòng này đỏ rực một mảng, tựa như lưỡi lửa đang muốn nuốt chửng khiến ta không thở nổi.

“Quận chúa, dù người không thích Triệu tướng quân thì ít nhất khuôn mặt cũng nên hoà hoãn một chút.”

Phùng ma ma vừa chải tóc cho ta vừa tận tình khuyên nhủ.

Ta lúc này mới nhìn thấy người trong gương.

Áo cưới trang trọng, nhan sắc rạng ngời.

Trên tóc cài một chiếc trâm phương do đích thân Quý phi ban tặng, tua rua vàng óng ánh lấp lánh.

Chỉ riêng vết hằn nơi cổ lại dữ tợn không thể che giấu được.

Ta đây là … sống lại một lần nữa sao?

“Nô tỳ biết Triệu tướng quân cao lớn thô kệch, so với Lý công tử đúng là dọa người hơn. Nhưng người cũng không nên tìm đến cái c/h/ế/t như vậy.”

Ta nhớ ra rồi. Chính Lý Mục Chi đã nói với ta rằng Triệu Mặc – vị tướng quân này thích ngược đãi nữ nhân, lấy tiếng khóc của họ làm thú vui trên bàn rượu.

Lại thêm quân tình truyền đến, viết rằng chàng tàn sát ba thành, giết sạch phụ nữ và trẻ con mà không chừa một ai sống sót.

Ba ngày trước khi thành thân, ta đã treo cổ tự vẫn với mong muốn được giải thoát.

Thật ngu xuẩn.

Ta và Triệu Mặc thành thân một năm, người lập được bao chiến công hiển hách như chàng chưa từng cầm dao trước mặt ta.

“Đối với loại võ phu này thì quận chúa chỉ cần dịu dàng nũng nịu, hắn sẽ không thể từ chối bất cứ điều gì.”

Phùng ma ma nói không sai. Triệu Mặc quả là người như vậy.

Trong hai năm thành thân ấy, từ những hành động khi mới quen biết đến việc chàng vì ta mà tự vẫn, giữa chúng ta là muôn vàn hiểu lầm và tổn thương, không thể nói rõ chỉ bằng vài ba câu.

Chàng mặc kệ những lời mà thân tín bôi nhọn ta, nhiều lần muốn viết hưu thư bỏ ta.

Thế mà ta lại hết lần này đến lần khác lợi dụng sự bao dung của chàng để gây tổn thương đến tận xương tủy.

Giả vờ thân thiết nhưng lại dùng trâm cài đâm chàng.

Cố ý không dự tiệc gia đình để chàng mất mặt.

Cho đến khi Triệu Mặc tự vẫn, ta mới nhận ra mình chẳng hề hiểu chàng chút nào.

Nếu chàng yêu ta, hà cớ gì lại viết những hưu thư ấy để bỏ ta?

Nhưng nếu chàng không yêu, tại sao lại tạ thế cùng ta?

2

“Đạp cửa kiệu! Chấn chỉnh gia phong!”

Khi ở trên kiệu hoa, ta mới nhớ lại đời trước.

Triệu Mặc không hề đạp cửa kiệu mà chỉ khẽ cúi người, đưa tay về phía ta đang ngồi trong kiệu.

Đời trước, để làm Triệu Mặc mất mặt, ta đã giấu một cây trâm và rạch một đường lên lòng bàn tay chàng.

Chàng không nói lời nào mà chỉ siết chặt bàn tay chảy máu ấy, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Chúng ta không viên phòng, khăn lụa trắng cũng không hề lưu lại vệt đỏ của một đêm động phòng.

Ngày hôm sau, mọi người cười nhạo Triệu Mặc vừa mới thành thân đã bị đội một chiếc mũ xanh to tướng.

Những lời đồn rằng quận chúa Hà Thanh yêu mến dưỡng huynh Lý Mục Chi tám phần là thật.

Ta chưa kịp nghĩ kỹ thì đôi tay thô ráp do năm tháng cầm kiếm của chàng đã vén màn kiệu.

Ta thu lại trâm cài và đặt tay mình lên tay chàng.

Triệu Mặc đã sớm đoán ta sẽ làm cách nào để chàng mất mặt, nhưng lại không ngờ bàn tay ta lại mềm mại như thế.

Chàng vốn quen cầm kiếm, lần đầu tiên chạm vào tay một nữ tử liền ngẩn người.

Ta nhẹ nhàng theo chàng bước ra.

Triệu Mặc che chắn cho ta từng bước một, sợ ta bị lũ trẻ hiếu động va phải.

“Mọi người đều nói quận chúa Hà Thanh tìm cách c/h/ế/t để chống lại hôn sự, nhưng nay xem ra lời đồn là không đúng sự thật.”

“Thật đúng là một đôi thần tiên quyến lữ.”

Sau khi hoàn thành lễ nghi, Triệu Mặc đỡ ta bước vào cửa.

Vừa vào nhà, cửa phòng động phòng đã bị đám đông ào ào đẩy ra.

“Mục Chi! Mau đến xem muội muội ngươi này.”

“Xinh đẹp thế này, chẳng trách ngươi giấu đi không cho chúng ta nhìn.”

Dù cách một lớp khăn voan mờ ảo nhưng ta vẫn ngay tức khắc nhận ra bóng dáng Lý Mục Chi.

Hắn chăm chú nhìn vào bộ giá y đỏ rực trên người ta.

Ta nhớ lại lễ Thượng Nguyên ngày ấy, hắn đã viết thư hẹn gặp ta, rồi nhốt ta trong Mai Hoa Lâu, đứng ngay trước mắt ta đẩy đổ đèn dầu.

Mặc cho ta khóc lóc cầu xin, chất vấn hắn vì sao muốn giết ta, hắn vẫn chẳng nói lời nào mà chỉ nhìn một cách dịu dàng.

Nhìn ta bị lửa thiêu biến thành tro tàn.

Ta rùng mình, vô thức lùi về phía sau Triệu Mặc.

Thấy ta sợ hãi, vẻ mặt xưa nay luôn ôn hòa của Lý Mục Chi thoáng hiện lên một tia giận dữ.

“Huynh trưởng…”

Vẻ âm hiểm trên khuôn mặt hắn chỉ thoáng qua như ánh nến lay động, ngay sau đó lại trở về dáng vẻ nhẹ nhàng quen thuộc.

Hắn đưa cho ta một chiếc vòng ngọc mai hoa, hoa văn trên đó phức tạp giống hệt chiếc khóa trong Mai Hoa Lâu ngày ấy, dù ta làm cách nào cũng không mở khoá được.

“Chúc mừng ngày vui, muội muội.”

Trước khi rời đi, hắn còn nhấn mạnh hai chữ “muội muội”.

Ta không dám nhận nên Triệu Mặc thay ta nhận lấy, cảm ơn rồi cất đi.

Khi khách khứa tan hết, trong phòng chìm vào sự yên ắng lạ thường.

Ta ngồi trên giường nhìn Triệu Mặc cúi xuống trải chăn đệm dưới đất, rồi chàng định thổi tắt hai cây nến long phụng.

Theo lễ nghi, nến long phụng phải cháy sáng cả đêm, tượng trưng cho tình nghĩa phu thê bách niên giai lão.

“Sao chàng lại muốn tắt nến?”

Similar Posts

  • Đêm Tiểu Niên Trở Lại

    Tết năm nay mẹ chồng tặng tôi hai cái vòng tay bằng vàng ròng, mỗi cái nặng cả chục cân. Tôi tiện tay dán luôn chúng lên tủ lạnh như nam châm vậy.

    Đêm Tiểu Niên, để thưởng cho tôi, mẹ chồng tặng một đôi vòng tay vàng,

    còn đưa luôn cả thẻ lương của bà cho tôi tiêu thoải mái…

    Nào ngờ, đó không phải vàng ròng mà là vòng sắt nguyên chất, còn thẻ lương thì rỗng không một xu.

    Hành động ấy của mẹ chồng đã khiến gia đình em chồng bất mãn,

    vì giữ thể diện cho bà nên tôi không vạch trần.

    Đêm Giao Thừa, cả nhà em chồng chặn tôi trong nhà đòi tiền,

    tôi nói ra sự thật nhưng họ không tin, còn chửi tôi không biết xấu hổ, chiếm đoạt tiền của họ.

    Họ nhốt chặt hai mẹ con tôi trong nhà rồi phóng hỏa đốt chết.

    Mở mắt ra, tôi lại quay về đêm Tiểu Niên.

  • Khi Thanh Mai Nói Lời Tạm Biệt

    VĂN ÁN

    Sau khi tin tức Hạ Thiếu Dư sắp kết hôn lan ra, cô thanh mai trúc mã của anh đã hôn anh trong một phòng bao u ám.

    Cô gái vẫn mỉm cười, nhưng trong mắt lại ngấn lệ:

    “Năm nay, cuối cùng em không cần phải thích anh nữa rồi.”

    Mọi người đều kinh ngạc, cảm thán rằng Hứa Kha giấu quá giỏi.

    Điếu thuốc trong tay Hạ Thiếu Dư vừa cháy đến đầu lọc, anh khẽ run tay, truy hỏi:

    “Bắt đầu từ khi nào?”

    Cô đáp:

    “Năm em mười lăm tuổi.”

    Hôm sau, tin Hạ Thiếu Dư hủy hôn truyền khắp thành phố Hộ.

    Cha mẹ nuôi giận không thể rèn sắt thành thép, mắng tôi:

    “Chỉ còn một bước cuối cùng, vậy mà năm năm yêu đương của con lại không bằng một câu nói của con bé kia?”

    Hạ Thiếu Dư chỉ nói tôi hãy chờ thêm một chút nữa.

    Nhưng tôi đã chờ suốt năm năm rồi, lần này không muốn chờ nữa.

  • Quý Phi Nhận Nhầm Con

    Sau khi xuyên vào thân phận Quý phi không được sủng ái,Nghe cung nhân nói, ta có một hoàng tử.

    Nhưng mà… ta đâu có quen biết gì hắn đâu.

    Bất quá nghĩ lại, với mức độ không được sủng ái như ta, thì đứa con sinh ra hẳn cũng chẳng được sủng ái gì mấy.

    Để không lộ sơ hở, mỗi ngày ta đều đến cung điện của Lục hoàng tử – kẻ mặt vàng da gầy kia – điểm danh:

    “Ừm, nhi tử ngoan lắm!”

    Cho đến một ngày, trước mắt ta xuất hiện đạn mạc.

    【Trời ơi, nữ phụ này ngốc thật đấy, đến con ruột cũng nhận sai được à?】

    【Tên Lục hoàng tử này sau này chính là phản diện thủ đoạn tàn độc đó!!】

    Ta quay đầu nhìn Lục hoàng tử đang ngồi bên cạnh, hắn chớp chớp mắt, ngoan ngoãn hỏi:

    “Mẫu phi, có chuyện gì vậy?”

  • Kẻ Đi Chinh Phục

    Trong lúc trống lịch quay phim, tôi bị quản lý “đóng gói” nhét vào một chương trình thực tế nhịp độ chậm, tên mỹ miều là 《Cuối Tuần Cùng Chung Sống》.

    Nói trắng ra, chính là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng hề quen biết nhau vào một căn biệt thự, phát sóng trực tiếp 24/24, gọi là để “thể hiện khía cạnh chân thực nhất của người nổi tiếng”.

    Tôi, chuyên đóng vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí – Nhiễm Chi.

    Khía cạnh chân thực ấy là gì? Chính là: muốn buông xuôi, muốn hết giờ, muốn nhận tiền rồi đi.

    Đáng tiếc, trời không chiều lòng người.

    Trớ trêu thay, bạn trai cũ từng hẹn hò bí mật ba năm – cũng có mặt.

    Càng trớ trêu hơn, giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân tay ôm đầy giải thưởng – Nghiêm Trầm.

    Trong phòng khách biệt thự, các khách mời ngồi thành vòng tròn. Dưới sự sắp đặt “tàn khốc” của đạo diễn, phần giao lưu phá băng bắt đầu bằng các câu hỏi tám chuyện.

    Câu hỏi rút được là: “Lý do chia tay mối tình đầu là gì?”

    Tôi mặt không biến sắc, lòng dửng dưng, thậm chí còn muốn cười.

    Dù gì thì, tôi đếm trên đầu ngón tay cũng có tám “mối tình đầu”, không thì cũng mười tám.

    Tôi nở một nụ cười tiêu chuẩn, khéo léo mà giữ khoảng cách, bình thản nói:

    “Lâu quá rồi, không nhớ rõ nữa.”

    Hoàn hảo.

  • Cạm Bẫy Trong Nhà Họ Tô

    Nghe tin đứa con gái thật sự thất lạc nhiều năm đã được tìm thấy, tôi lập tức bay gấp về nước.

    Xe vừa dừng lại ổn định, cô ta đã nhiệt tình đến mức không thể nhiệt tình hơn mà nắm lấy tay tôi,

    “Đây chắc là chị gái nhỉ? Da dẻ tốt thật, vừa nhìn là biết chưa từng chịu khổ gì, không giống em, ở dưới quê em đã phải chịu đủ mọi thứ.”

    Tôi nhất thời không kịp phản ứng.

    Cô ta đột nhiên chộp lấy tay tôi kéo mạnh về phía mình, thuận thế ngã xuống đất, rồi kinh hô chỉ vào tôi:

    “Chị gái, chị… chị sao lại đẩy em?”

    “Nếu chị không hoan nghênh em, em đi ngay đây, không ở lại chướng mắt chị nữa…”

    “Chỉ xin chị đừng nói với bố mẹ, em không muốn họ khó xử, cũng không muốn cái nhà này vì em mà trở nên không vui.”

    Nói xong, cô ta co người trên mặt đất, khóc đến run rẩy cả người.

    Người xung quanh lập tức ngoái nhìn.

    Tôi hoàn toàn sững sờ.

    Chị gái gì? Tôi là mẹ ruột của cô ta mà!

  • Ban Công Của Tiến Sĩ Cố

    Tôi trồng rau trên ban công, bị hàng xóm ăn trộm suốt 93 ngày liên tục.

    Cô ta nhờ ăn trộm rau của tôi mà trở thành một hot girl mạng, sở hữu hàng triệu người theo dõi.

    Cho đến ngày cô ta lấy trộm túi rau cuối cùng, rồi vừa livestream vừa cười tươi ăn luôn trên sóng.

    Sau đó, cô ta nhìn thấy những chú yêu tinh đang nhảy múa, và lập tức gây bão trên mạng.

    Cô ta dẫn theo ban quản lý khu nhà và cả phóng viên đến trước cửa nhà tôi, vừa khóc vừa buộc tội tôi đầu độc.

    Tôi chỉ đưa ra ba thứ: bằng tiến sĩ, hồ sơ dự án và một chậu hoa rỗng có dán nhãn cảnh báo.

    “Tôi đang nghiên cứu nấm ảo giác để điều trị trầm cảm. Thứ cô ta ăn không phải chất độc, mà là ngân sách nghiên cứu của tôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *