Gia Đình Ba Người Không Tên

Gia Đình Ba Người Không Tên

Trong một lần đi cứu nạn, chồng tôi bế về một đứa bé năm tuổi, nói là con riêng của anh ta. Nhưng sau khi trọng sinh, tôi mới hiểu ra — đó thực ra là đứa trẻ mồ côi của đồng đội anh ấy. Tôi thay đổi hoàn toàn so với kiếp trước, không còn so đo nữa, coi đứa bé như con ruột mà kiên nhẫn nuôi dưỡng. Cho đến một ngày. Tôi phát hiện ra mẹ ruột của đứa trẻ ấy — chính là mối tình đầu của chồng tôi.

Kinh thị – Biệt thự nhà họ Chu. Tôi ngồi thẫn thờ trong phòng, nhìn những đồ vật quen thuộc xung quanh, mắt đầy vẻ kinh ngạc. Trước đó một khắc, tôi và chồng cũ Chu Thanh Trạch còn cùng nhau chết trong trận động đất ở Tứ Xuyên. Nào ngờ vừa mở mắt ra, tôi lại trọng sinh về mười năm trước! Lúc này, tôi vẫn chưa ly hôn với Chu Thanh Trạch, trận động đất vẫn chưa xảy ra, chúng tôi đều còn sống. Tất cả vẫn còn kịp cứu vãn!

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn. Ngoài cửa đã vang lên tiếng trẻ con khóc lóc chói tai — “Là dì Lâm bảo con đến phòng bà nội lấy tiền! Dì nói nếu con không lấy thì sẽ đánh chết con!” Lời nói quen thuộc khiến tim tôi khựng lại một nhịp. Tôi nhớ ra rồi, hai tháng trước, Chu Thanh Trạch không nói không rằng mang về một đứa bé, nói là con ruột của anh ta – Chu Húc Hào. Điều này với tôi lúc đó, người vẫn tưởng rằng hôn nhân đang hạnh phúc, chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.

Chu Thanh Trạch không chịu tiết lộ mẹ ruột của đứa trẻ, còn tôi thì vì nghi ngờ và tranh cãi với anh mà mâu thuẫn ngày càng nhiều. Cuối cùng vì đứa bé này, chúng tôi ly hôn. Sau khi ly hôn, tôi rời khỏi Kinh thị, đến Tứ Xuyên làm giáo viên mười năm. Về sau trận động đất ở Tứ Xuyên xảy ra, đội cứu nạn của Chu Thanh Trạch tới cứu hộ, cuối cùng vì cứu tôi mà anh ấy hy sinh! Mãi đến lúc sắp chết, anh ấy mới nói với tôi rằng, đứa bé đó thực ra là con của đồng đội anh.

Kiếp này được làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không để những tiếc nuối kiếp trước lặp lại. Tôi mở cửa bước ra ngoài. Trong phòng khách là mẹ chồng Tần Trân Bình và đứa con nuôi đang khóc thút thít – Chu Húc Hào. Tôi vừa định mở miệng thì cánh cửa lớn bỗng nhiên bị đẩy ra. Một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp từ ngoài bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, đôi lông mày kiếm trên gương mặt lạnh lùng khẽ nhíu lại. “Chuyện gì vậy?”

Là Chu Thanh Trạch. Đôi mắt tôi lập tức ươn ướt, vô thức bước về phía anh. Nhưng thân hình nhỏ bé bên cạnh lại chạy vụt lên trước tôi một bước. “Ba ——” Mang theo giọng nức nở uất ức, Tiểu Hào ôm chặt lấy đùi Chu Thanh Trạch. Sau đó liền nghe thấy Tần Trân Bình lên tiếng: “Thanh Trạch, con về đúng lúc lắm, con dâu nhà này bây giờ to gan rồi, dám xúi giục trẻ con ăn cắp tiền đấy!”

Tim tôi thắt lại, bất giác siết chặt tay, phủ nhận: “Con không dạy thằng bé như vậy.” “Tiểu Hào mới năm tuổi, nó còn là một đứa trẻ, chẳng lẽ có thể nói dối vu oan cho con chắc?” Giọng Tần Trân Bình lạnh lùng. Tôi nhìn về phía thân hình nhỏ bé kia bằng ánh mắt phức tạp. Gần như tất cả mọi người đều nghĩ trẻ con sẽ không biết nói dối, nhưng tôi biết, Tiểu Hào từ lâu đã quen thói bịa chuyện, giỏi nhất là giả vờ đáng thương.

Trong ký ức, vụ vu oan ngày hôm nay chính là lời nói dối đầu tiên của nó. Kiếp trước tôi mềm lòng nhất thời, không so đo với nó, không ngờ về sau nó lại được đà lấn tới. Đã vậy thì kiếp này, tôi phải bóp chết thói quen xấu đó từ trong trứng nước. Nghĩ vậy, tôi lạnh giọng hỏi: “Tiểu Hào, con nhìn vào mắt mẹ, nói lại lần nữa, mẹ khi nào bảo con đi ăn cắp tiền? Bây giờ nói thật vẫn còn kịp, nếu không mẹ sẽ đưa con đến đồn công an.”

Dưới ánh mắt ép buộc của tôi, sắc mặt Tiểu Hào lập tức tái mét, chỉ đành nghẹn ngào nói thật: “Là… là con tự lấy.” Căn phòng khách lập tức yên ắng. Sau đó, Tần Trân Bình ôm lấy đứa bé đầy xót xa, liếc xéo tôi một cái. “Chẳng phải chỉ là hai trăm tệ thôi à, dọa trẻ con làm gì?” “Cục cưng ngoan, sau này muốn gì cứ nói với bà nội, mẹ con là mẹ kế, nhưng bà nội mới là bà ruột!”

Cả nhà ngoài Chu Thanh Trạch ra, không ai biết thân thế thật sự của Tiểu Hào. Tôi biết Chu Thanh Trạch sợ người nhà biết sự thật sẽ không chịu nuôi đứa trẻ. Tần Trân Bình ôm Tiểu Hào quay về phòng trên lầu hai. Thấy Chu Thanh Trạch cũng xoay người định trở về phòng. Tôi vội theo vào, vừa định mở miệng. Thì nghe giọng người đàn ông mang theo vài phần trách cứ vang lên: “Em vừa rồi dọa Tiểu Hào rồi đấy.”

Sắc mặt tôi lập tức cứng lại. Suýt chút nữa tôi quên mất. Lúc này Chu Thanh Trạch xem Tiểu Hào như bảo bối, chỉ sợ nó chịu chút uất ức. Tôi nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng, nhẹ giọng đáp: “Dạy dỗ trẻ con không thể nuông chiều mãi, làm sai chuyện thì phải biết.” Tôi siết chặt tay, khẽ giọng nói tiếp: “Anh yên tâm, sau này em sẽ dạy dỗ Tiểu Hào thật tốt.”

Thân hình Chu Thanh Trạch hơi khựng lại, ánh mắt thêm vài phần lạnh lẽo và nghi hoặc. Tôi hiểu, từ sau khi đưa Tiểu Hào về, tôi từng nhiều lần gây chuyện với anh, bây giờ lại đột nhiên thay đổi thái độ… Anh chắc chắn sẽ nghi ngờ. Lông mày Chu Thanh Trạch nhíu chặt: “Không cần, Tiểu Hào để anh dạy.” Tim tôi như bị ai đâm một nhát, không nói thêm gì, chỉ đành trơ mắt nhìn anh cầm quần áo đi vào phòng tắm, để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng.

Hôm sau. Tôi dậy sớm vội vàng làm xong bữa sáng, liền chạy tới phòng thí nghiệm Đại học Kinh. Lúc này tôi vừa thi đậu cao học, đang theo thầy hướng dẫn Dương Thành Lỗi làm nghiên cứu công nghệ sinh học. Nào ngờ, tôi vừa thay đồ khử bụi xong, bước vào khu làm việc. Sư huynh Lý Viễn Thịnh đã dẫn theo thầy Dương và cả nhóm người bước đến, chỉ tay vào tôi lớn tiếng quát — “Thầy ơi! Chiếc máy gặp sự cố chính là do Lâm An Ngữ điều chỉnh!”

Tất cả ánh mắt lập tức dồn hết về phía tôi. Tôi đứng sững người. Lúc này tôi mới nhớ ra, kiếp trước đúng là từng có chuyện như vậy. Dữ liệu dự án yêu cầu phải chính xác tuyệt đối, nên máy móc dùng để nghiên cứu cũng cần điều chỉnh cực kỳ chính xác. Vì sai số dữ liệu của chiếc máy này, toàn bộ nỗ lực nghiên cứu suốt nửa tháng qua đều đổ sông đổ bể. Họ nói là do tôi điều chỉnh sai, bắt tôi rời khỏi tổ dự án.

Similar Posts

  • Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

    Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm.

    Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở.

    Trong thư, chị dặn tôi phải học hành chăm chỉ, ráng rời khỏi núi rừng để ra ngoài tìm chị. Chị nói thế giới bên ngoài rất tuyệt, bản thân đang sống rất tốt ở nhà họ Cố, bảo tôi đừng nhớ thương.

    Từ đó, tôi và chị hoàn toàn mất liên lạc, cũng không còn nhận được thêm lá thư nào từ chị nữa.

    Nhiều năm sau, tôi đậu đại học ở Giang Thành, đến tìm chị, nhưng phát hiện nhà họ Cố căn bản chưa từng có người con gái nuôi nào.

    Sau này, tôi quen một người bạn trai, họ Cố, tên Cố Hoài Cẩn, là con một trong nhà, được cả gia đình thương yêu hết mực.

    Một lần say rượu, Cố Hoài Cẩn nói với tôi một bí mật — thật ra anh từng có một người anh trai, nhưng mất khi vẫn còn chưa trưởng thành. Bố mẹ anh đã mua về một cô gái có bát tự hợp mệnh, chỉ để làm bạn đồng hành cho người anh ấy.

  • 10 Năm Sống Trong Thù Hận

    Thầy bói nói, Giang Triệt mệnh chiêu âm, không sống qua hai mươi tám tuổi.

    Trừ khi có một cô gái sinh đúng ngày lễ Trung Nguyên, ở bên cạnh anh ta mười năm.

    Thế là, tôi trở thành cô gái đó.

    Mười năm qua, tiểu quỷ bám theo anh ấy chỉ đến bóp cổ tôi vào ban đêm.

    Anh ta bị tà nhập sốt cao, tôi cũng mất nửa cái mạng.

    Anh ta bình an vô sự, người bên cạnh lại luôn nói tôi âm khí nặng, không may mắn.

    Ai cũng nghĩ tôi yêu anh ta đến điên cuồng, mới cam tâm lấy mạng mình để bảo vệ.

    Cuối cùng, đến sinh nhật hai mươi tám tuổi của anh ta, trùng đúng lễ Trung Nguyên.

    Nhà họ Giang bắn pháo hoa khắp thành phố, mừng anh ấy vượt kiếp nạn, và tuyên bố đính hôn với tiểu thư nhà họ Đường.

    Tôi không đến, chỉ lặng lẽ ra bờ sông, thắp một chiếc đèn hoa sen.

    Tôi nhìn mặt nước, nhẹ giọng nói:

    “Anh à, mười năm rồi, em dùng dương khí của anh ấy để nuôi anh.”

    “Bây giờ, anh có thể về nhà rồi.”

  • Mười Năm Phụng Dưỡng – Một Bao Lì Xì

    Nhà cũ được giải tỏa, tiền đền bù lên tới mười triệu.

    Hai đứa em trai, mỗi đứa nhận năm triệu.

    Còn tôi – đứa con gái ở vậy phụng dưỡng cha mẹ suốt mười năm trời – cuối cùng chỉ được phát cho một cái bao lì xì 88 tệ.

    “Con gái gả đi rồi, như gáo nước hắt ra ngoài, cho con một chút là tình nghĩa thôi!”

    Tôi bật cười, lạnh lùng xách hành lý của bọn họ ném thẳng ra ngoài cửa.

  • Khi Cô Bé Lọ Lem Ngưng Diễn

    Tôi thi đại học được 680 điểm, hoàn toàn đủ sức vào 985, nhưng lại từ bỏ để theo bạn trai Diệp Vân Châu học cao đẳng.

    Ai cũng nghĩ tôi yêu anh ta đến mức mất lý trí.

    Thế nhưng ngay ngày khai giảng, anh ta lại trước mặt bao người xé bỏ lớp ngụy trang, công khai thân phận con nhà giàu:

    “Cảm ơn em đã để tôi trải nghiệm tình yêu thuần khiết trước khi liên hôn. Giờ tôi chơi đủ rồi, chia tay đi.”

    Mọi người đều cho rằng tôi sẽ gào khóc níu kéo.

    Nhưng tôi chỉ liếc nhìn 10 triệu vừa vào tài khoản cùng giấy báo trúng tuyển của Đại học Nam California, cố kiềm lại khóe môi đang muốn nhếch lên.

    Anh ta đâu biết, chính vị hôn thê của mình – Tô Đường – đã bỏ tiền thuê tôi diễn vở kịch này.

    Giờ thì tiểu thư Tô đã chán mấy anh chàng đẹp trai bên ngoài và sẵn sàng kết hôn.

    Còn tôi, dĩ nhiên cũng nên rời sân khấu rồi.

  • Một Bình Luận Cứu Ta Thoát Khỏi Kiếp Nạn

    Lúc ta mang thai được ba tháng, ta cùng hắn về phủ chúc thọ phụ thân.

    Chẳng ngờ hắn uống say bí tỉ, dở thói trăng hoa s à m s ỡ thứ muội yếu đuối, lại còn bị mọi người bắt gian tại trận.

    Phụ thân tính tình cương trực quả quyết, lại yêu thương ta như châu như ngọc, ngay tại chỗ bắt ta phải hòa ly về nhà.

    Hắn xấu hổ đến mức không đất dung thân, quỳ xuống dập đầu tạ t ộ i; thứ muội thì thẹn quá hóa giận, khóc lóc đòi tìm cái c h ế t.

    Trong lòng ta không đành, do dự mãi, định bụng hy sinh bản thân nuốt xuống quả đắng này, khuyên phụ thân nạp thứ muội làm thiếp cho hắn.

    Đúng lúc này, trước mắt ta bỗng trôi qua mấy dòng chữ kỳ quái.

    [Số kiếp bi thảm của nữ chính sắp bắt đầu rồi, ai mà ngờ được vở kịch hay này là do đôi gian phu d â m phụ kia cố tình diễn chứ!]

    [Bản thân không đẻ được liền thiết kế để đích tỷ sinh thay, ngủ với tỷ phu, c ư ớ p nhi tử, nữ phụ á c độc thật kinh tởm.]

    [Nữ chính vốn đang yên lành, kết quả bị ép uống năm bát thuốc giục sinh, m á u chảy ồ ạt mà c h ế t tươi, trước lúc lâm chung mới biết bộ mặt thật của phu quân và thứ muội, sau đó trọng sinh báo t h ù…]

    Gương mặt ta lạnh băng, kiên quyết mở miệng:

    “Nữ nhi nguyện nghe theo sự sắp đặt của phụ thân, tức khắc hòa ly!”

  • Ngày Con Tròn Bách Nhật, Chồng Dẫn Tình Nhân Và Con Riêng Về Nhà

    Tiệc bách nhật của con trai vừa kết thúc, người chồng kết hôn bảy năm đột nhiên mỉm cười hỏi tôi:

    “Em thấy một chồng hai vợ thế nào?”

    “Cái gì?”

    Tôi nghe không hiểu.

    Giây tiếp theo, tôi thấy đứa em kế cầm tay một cậu bé khoảng ba tuổi bước vào.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Lục Duật Niên lười biếng nói: “Là anh bảo họ đến.”

    Anh ta dịu dàng nắm tay cậu bé.

    “Giới thiệu với em một chút, đây là con trai anh và Thư Nguyệt.”

    Đầu óc tôi “ầm” một tiếng nổ tung.

    Chỉ nghe anh ta nói, anh và Kiều Thư Nguyệt đã ở bên nhau từ bốn năm trước.

    “Anh biết vì cái chết của mẹ em, em oán Thư Nguyệt.”

    “Cho nên anh đã thông cảm cho em, để hai mẹ con họ chịu thiệt thòi suốt bốn năm.”

    “Bây giờ anh chỉ muốn họ có thể quang minh chính đại ở bên cạnh anh.”

    Tôi miễn cưỡng giữ vững thân mình, giọng run rẩy.

    “Anh có ý gì?”

    Lục Duật Niên giơ tay, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

    “Anh muốn em rộng lượng một chút, đừng can thiệp việc mỗi tuần thứ ba, năm, bảy anh ở bên họ.”

    Anh ta dừng lại một giây.

    “Em cũng có thể ly hôn, con để lại cho anh.”

    “Chỉ là bây giờ anh không còn để tâm đến em nữa, đứa trẻ em sinh anh chưa chắc sẽ chăm sóc chu đáo.”

    Anh ta phớt lờ gương mặt tái nhợt của tôi, thờ ơ hỏi:

    “Vậy, em nghĩ xong chọn thế nào chưa?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *