Ly Hôn Thôi Mà

Ly Hôn Thôi Mà

Tôi đi ăn cưới, không ngờ người ngồi ngay cạnh lại là chồng cũ.

Đang ăn, cơn buồn nôn bất ngờ ập đến, không cách nào kìm lại được.

Trong khoảnh khắc đó, đũa trên tay anh rơi xuống.

Gương mặt Từ Thanh Hà thoáng chấn động, ánh mắt không còn bình thản như mọi khi.

1

Ánh nhìn của Từ Thanh Hà khóa chặt lấy tôi, gay gắt và nóng rực đến mức khiến lòng tôi chộn rộn khó hiểu.

Tôi liếc sang, giọng không kiêng dè:

“Nhìn cái gì mà nhìn.”

Anh mím môi, giọng lạnh đến rợn người:

“Có thai à?”

Tôi nheo mắt, chẳng buồn che giấu vẻ châm chọc:

“Gặp anh là muốn nôn rồi.”

Không khí quanh bàn tiệc như chùng xuống.

Gương mặt anh sa sầm, chẳng còn chút biểu cảm.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Từ Thanh Hà đến nhanh như chớp. Không yêu đương, không tìm hiểu, cứ thế mà cưới.

Tôi từng mơ rằng sau lớp vỏ ngoài lạnh lùng ấy là một người đàn ông sâu sắc và dịu dàng.

Thật tiếc, đó chỉ là mộng tưởng của riêng tôi.

Hôn nhân không ngọt ngào như tưởng tượng, thậm chí còn khô khan đến mức nhạt nhẽo.

Anh là luật sư, công việc kín lịch, mười ngày hết tám thì đi công tác.

Chúng tôi sống cùng một nhà, nhưng lại như hai người dưng — lạnh lùng, xa cách.

Anh không nhớ sinh nhật tôi, cũng chưa từng để tâm đến những ngày lễ người ta hay cùng nhau kỷ niệm.

Sở thích của anh giản đơn đến mức cứng nhắc — không phim, không mạng xã hội, rảnh rỗi thì vùi đầu vào sách.

Ngoài chuyện trên giường, dường như chẳng có gì khác làm anh hứng thú.

Tối tân hôn, tôi vừa từ phòng tắm bước ra đã thấy anh nằm trên giường, tay cầm sách, mắt sau cặp kính đọc chăm chú như đang làm nghi lễ.

Tôi leo lên giường, trùm chăn kín mít, lặng lẽ kiểm tiền mừng.

Đang đếm đến con số thứ ba thì —

“Muộn rồi, anh tắt đèn đây.”

“Không đọc nữa à?”

“Không.”

“Ừ, vậy anh ngủ đi. Em còn nghịch điện thoại chút.”

Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu vào không gian mờ tối, mùi dầu gội và sữa tắm vẫn còn phảng phất trong không khí.

Tôi nằm nghiêng, quay lưng về phía anh.

“Tiếu Tiếu.”

“Sao?”

Tôi đặt điện thoại xuống, quay lại nhìn.

Ánh mắt anh tối đen, sâu thẳm như biển, khiến tôi không dám đoán suy nghĩ bên trong.

“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”

“Anh là đàn ông, hai mươi tám tuổi, sức khỏe bình thường.”

Từng từ anh nói như đánh thẳng vào tâm trí tôi.

Dù ngốc cũng biết anh đang ám chỉ điều gì.

Dưới ánh trăng lặng lẽ, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nóng rực lên môi tôi.

Chẳng bao lâu sau, tiếng thở gấp khe khẽ vang vọng trong căn phòng tân hôn…

Sáng hôm sau, tôi còn chưa mở mắt đã bị anh gọi dậy, cũng bằng cách đó.

Tôi là người mở lời ly hôn.

Lúc đó anh đang vùi đầu vào vụ án khó, thức đêm liên tục, đến sinh nhật tôi cũng quên mất.

Về nhà, thấy tin nhắn chúc mừng của người khác trên điện thoại tôi, anh sững người.

Giọng khàn đặc:

“Anh xin lỗi… anh quên mất.”

Tôi nhìn anh, không gợn sóng:

“Từ Thanh Hà, mình ly hôn đi.”

Anh nhìn tôi rất lâu mà không nói gì, sắc mặt tối sầm.

“Lại giận dỗi gì nữa đây?”

Tôi ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn anh:

“Từ Thanh Hà, em nói nghiêm túc, không phải giận dỗi. Chỉ là anh luôn cho rằng em đang giận dỗi.”

“Giấy ly hôn em đã ký rồi, anh chỉ cần ký vào là xong.”

Anh cau mày đầy bực bội, vừa định lên tiếng thì một cuộc gọi tới.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ quen thuộc, nhưng không nghe rõ đang nói gì.

Sắc mặt anh thay đổi, nét mặt bình tĩnh bị thay thế bởi cảm xúc khác.

“Được, anh qua ngay.”

Anh rời đi vội vàng, thứ đáp lại tôi là tiếng cửa đóng mạnh vang dội.

Sau khi Từ Thanh Hà đi, tôi ngồi trên sofa lặng lẽ xem ti vi.

Kim đồng hồ trên tường tích tắc không ngừng.

Một giờ sáng.

Từ Thanh Hà lại không về nhà.

Tôi đứng dậy, thu dọn hành lý của mình.

Rời khỏi căn nhà ấy.

Similar Posts

  • Hoán đổi cực hạn

    Mua giúp sếp một cái máy pha cà phê trị giá 8999 tệ. Kết quả là anh ta không thích, còn đem lên Xianyu bán với giá 200 tệ.

    Thế là tôi lập tức học được cách “card bug*”.

    *: “card bug” hay “ kẹt bug” có nghĩa là gian lận, tận dụng lỗ hổng hệ thống.

    Từ đó, tôi bắt đầu chọn mấy món mình thích rồi nói là mua cho công ty. Sau đó gửi link cho sếp để anh ta thanh toán hộ.

    Sau đó ngày nào cũng canh trang cá nhân Xianyu của anh ta để chờ anh ta bán phá giá.

    Thế là tôi nhặt được khối món hời.

    Mấy thứ bình thường không nỡ mua như máy nướng bánh, kệ để đồ, thậm chí cả robot hút bụi… tôi đều ôm về.

    Cho đến một ngày, tôi gửi nhầm link thanh toán hộ.

    “Combo 6 quần lót nữ 9.9 tệ, màu ngẫu nhiên, cotton thoáng mát, phong cách Nhật Hàn dễ thương và gợi cảm.”

    Sếp: “?”

  • Cậu Thiếu Gia Giả Đã Về Nhà

    Ngày em trai chào đời, tôi đã lén nhìn qua khe cửa và thấy dì giúp việc đánh tráo em với đứa cháu trai của bà ấy.

    Đợi bà rời đi, tôi lặng lẽ đổi em trai trở lại.

    Vào lễ trưởng thành của em, một thiếu niên với gương mặt ngang bướng quỳ gối trước mặt cha mẹ tôi.

    “Ba mẹ, người đó không phải là con trai của hai người đâu!”

  • Khi Thành Công Anh Quay Lưng Về Phía Tôi

    Năm nổi tiếng nhất, Giang Quang bất chấp tất cả mà công khai chuyện tình cảm với tôi.

    Sự nghiệp tụt dốc, fan quay lưng, công kích khắp nơi, anh ấy vẫn nói: “Không hối hận.”

    Tôi nghỉ việc, lấy anh và trở thành một bà nội trợ toàn thời gian. Năm thứ năm sau khi kết hôn, ánh mắt anh nhìn tôi không còn nồng nhiệt như trước. Tôi không để tâm. Chỉ nghĩ là hôn nhân bước vào giai đoạn bình lặng.

    Cho đến khi tin đồn anh hôn môi một người mẫu trẻ hạng xoàng trước khách sạn leo thẳng lên hot search. Tôi đau lòng đi hỏi cho rõ ràng. Người đàn ông ấy chỉ mệt mỏi xoa thái dương: “Năm đó công khai em, sự nghiệp của anh suýt thì sụp đổ, em còn muốn gì nữa?”

    Tôi không muốn gì cả, chỉ là… ly hôn thôi.

  • Chu Yến Bay Cuối Cùng

    Ngày virus bùng phát, chồng tôi dẫn theo bạch nguyệt quang của anh ta lên chuyến bay cuối cùng.

    Trước khi thông báo ngừng bay được phát đi bốn tiếng, Phương Viễn Chu gửi cho tôi một tin WeChat: Tối nay tăng ca, em không cần đợi anh.

    Sáu tiếng sau, cả thành phố phong tỏa.

    Tôi gọi điện cho anh ta, máy tắt nguồn.

    Mở ứng dụng Hang Lữ Tung Hoành, tên anh ta nằm trong danh sách hành khách chuyến MU587.

    Điểm đến: Auckland.

    Cùng chuyến bay, số ghế ngay cạnh anh ta là Giang Nguyệt.

    12A, 12B.

    Ghế sát cửa sổ và ghế giữa, đến cả tay vịn cũng dùng chung.

    Trong bếp, nồi canh sườn vẫn đang sôi ùng ục.

    Mẹ chồng Phương Lệ Hoa thò đầu ra từ phòng ngủ: “Viễn Chu sao còn chưa về? Tôi đói rồi.”

    Tôi tắt bếp.

    Anh ta sẽ không về nữa.

  • Sự Thức Tỉnh Của Bà Nội Trợ

    Lại một lần nữa bắt gặp chồng mình có quan hệ mập mờ với nữ sinh, tôi phát điên mà đập phá nhà cửa.

    Mẹ chồng nói tôi vô dụng, có chồng cũng không giữ được.

    Chị chồng nói tôi đáng đời.

    Tôi muốn ly hôn.

    Thế nhưng, Lý Mẫn lại lấy con ra uy hiếp tôi.

    Vì con, tôi chọn nhẫn nhịn.

    Không ngờ, lần nhẫn nhịn ấy lại kéo dài cả một đời.

    Lý Mẫn phong lưu, được tôi hầu hạ cả đời cuối cùng lại yên ổn ra đi trong tuổi già.

    Còn tôi, người đã tần tảo cả một kiếp, cuối cùng lại bị con cái ghét bỏ, chết bệnh trong căn phòng trọ chật hẹp.

    Ông trời có mắt, cho tôi quay trở lại trước khi ly hôn.

  • Chiếc Xe Tải Mất Phanh

    Khi tôi lái xe tự túc cùng vợ và con gái, đang vào cua trên con đường núi, tôi liếc nhìn gương chiếu hậu thì phát hiện chiếc xe tải lớn phía sau bám khá sát.

    Tôi bắt đầu thấy hoảng, vì vào cua thì phải giảm tốc, nhưng tôi lại thấy nó không hề giảm tốc.

    Vợ tôi chưa nhận ra động tĩnh phía sau, đang bóc một quả nho định đút cho tôi, mà đúng lúc ấy, tôi tận mắt thấy chiếc xe tải lớn đâm tới, liền hét lớn: “Cẩn thận!”

    Một tay tôi nắm chặt vô lăng, tay kia giữ vai vợ lại, sợ cô ấy bị ngã.

    Ầm một tiếng, chiếc xe tải đã đâm vào, bên cạnh tôi là vực núi, tôi trơ mắt nhìn mình sắp bị húc rơi xuống, vội vàng đạp mạnh chân ga, lao qua khỏi khúc cua này!

    Vợ tôi hoảng hốt, vội hỏi: “Chuyện gì vậy?”

    Tôi nói: “Cài dây an toàn đi, chiếc xe tải đó không phanh được nữa rồi, nó đang lấy chúng ta làm vật giảm tốc!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *