Giá Phải Trả Cho Sự Nhu Nhược

Giá Phải Trả Cho Sự Nhu Nhược

1

Lần thứ 9 trong năm bị mẹ chồng – bà Trình – đang nằm liệt giường xé nát giấy đăng ký kết hôn, Dư Uyển Nhiên bỗng thấy mệt mỏi đến cực điểm.

Cô cúi đầu nhìn tờ giấy kết hôn bị xé đôi trong tay, bìa đỏ vẫn còn dính ít canh gà vừa bị mẹ chồng hắt vào người cô.

Mỗi lần bà nổi giận, tờ giấy này luôn là nạn nhân đầu tiên.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Bà Trình nằm tựa vào đầu giường, giọng the thé. “Không phải vì con sao chổi như cô, tôi đâu phải nằm liệt trên cái giường rách nát này!”

Dư Uyển Nhiên lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy dưới đất, ngón tay bị rìa giấy sắc cứa một vết dài.

Cô không nói lời nào, chỉ khẽ lau vết dầu bắn trên váy trắng.

“Còn bày đặt đáng thương?” Bà Trình giật lấy ly nước đầu giường định ném tiếp. “Cút đi! Nhìn thấy cô là tôi bực!”

Chiếc ly sượt qua tai Dư Uyển Nhiên, đập vào tường rồi vỡ tan tành.

Cô chậm rãi lùi ra khỏi phòng bệnh, khẽ khàng đóng cửa lại, tựa người vào tường ngoài hành lang, hít một hơi thật sâu.

Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi, khiến cô nhớ tới vô số ngày đêm đã trải qua trong bệnh viện suốt hai năm qua.

Cô lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Trình Mặc Xuyên:

“Chồng à, hay là thuê người chăm mẹ đi? Hôm nay mẹ lại…”

Tin nhắn hiển thị “đã đọc”, nhưng mãi chẳng có hồi âm.

Dư Uyển Nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình suốt mười phút, cuối cùng đành tắt máy, quyết định đi làm lại giấy kết hôn.

Phòng tiếp dân ở cục dân chính không đông người, cô đưa tờ giấy rách cho nhân viên, đối phương lật xem rồi tra trên máy tính, lập tức cau mày.

“Cô Dư, thời gian chờ ly hôn của cô còn 7 ngày nữa, giờ không thể làm lại giấy kết hôn.”

“Ly hôn gì cơ?” Dư Uyển Nhiên tưởng mình nghe nhầm.

Nhân viên quay màn hình cho cô xem: “Hệ thống hiển thị chồng cô đã nộp đơn ly hôn, hiện đang trong thời gian chờ.”

Tay cô siết chặt mép quầy, các đốt ngón tay trắng bệch.

Cô bỗng nhớ ra, tuần trước Trình Mặc Xuyên đưa cho cô ký một xấp tài liệu, anh nói là hoá đơn viện phí. Khi ấy cô đang bận chăm mẹ chồng nên không xem kỹ, cứ thế ký tên.

Nhân viên nhìn cô đầy thông cảm: “Cô có muốn huỷ đơn ly hôn không?”

Phía sau đã có người xì xào:

“Không phải con dâu nhà họ Trình sao? Nghe nói cứ bám riết lấy thiếu gia Trình mãi không buông.”

“Chuẩn luôn, năm đó nếu không vì cô ta, mẹ của Trình thiếu gia đâu đến nỗi liệt chân.”

Dư Uyển Nhiên cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, trái tim như bị kim châm.

“Không cần đâu. Vậy là bảy ngày nữa tôi có thể lấy giấy ly hôn đúng không?” Giọng cô nhẹ nhàng hỏi lại.

Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận, Dư Uyển Nhiên như chạy trốn ra khỏi cục dân chính, đứng dưới nắng gắt mà toàn thân lạnh buốt.

Cô bắt một chiếc taxi quay về bệnh viện, trên đường đi Trình Mặc Xuyên cuối cùng cũng nhắn lại:

“Đang bận ở công ty, tối nói.”

Cô mở khung chat ra rồi lại đóng lại, muốn chất vấn nhưng không gõ nổi một chữ.

Hành lang bệnh viện yên tĩnh lạ thường, Dư Uyển Nhiên đi đến cửa phòng bệnh của mẹ chồng thì nghe thấy tiếng cười nói rôm rả bên trong.

Cô khẽ đẩy cửa nhìn vào — và sững người tại chỗ.

Bà Trình đang đứng cạnh giường, hai chân vững vàng, trên tay cầm nĩa đang ăn trái cây.

Lâm Vi thì ngồi bên cạnh gọt táo, còn Trình Mặc Xuyên – người nói mình “đang bận” – lại dịu dàng xoa bóp vai cho mẹ.

“Giả vờ liệt đúng là cao tay,” mẹ anh đắc ý nói, “Con nhỏ kia chắc chắn không ngờ là tao đi lại bình thường từ lâu rồi.”

“Dì đừng nói vậy,” Lâm Vi nũng nịu, “Chị Uyển Nhiên chăm sóc dì cũng rất vất vả mà.”

Bà Trình hừ lạnh: “Nó nợ tao! Nếu không phải nó chặn cuộc gọi của Mặc Xuyên, tao đâu phải nằm bệnh viện lâu thế?”

Tay Dư Uyển Nhiên bấu chặt khung cửa, ánh mắt gắt gao nhìn về phía chồng.

Trình Mặc Xuyên hơi nhíu mày, nhưng hoàn toàn không phản bác lời mẹ.

“Giấy ly hôn cũng ký rồi, nó còn chưa cút?” Mẹ anh chợt gằn giọng.

Trình Mặc Xuyên thấp giọng đáp: “Vẫn đang trong thời gian chờ, hơn nữa…”

“Hơn nữa cái gì?” Bà Trình cắt ngang, gằn giọng. “Đừng nói với mẹ là con còn luyến tiếc con đó! Con bé Vi Vi nhà người ta có chỗ nào thua kém?”

“…Mẹ!” Giọng anh bỗng cao vút. “Chuyện ly hôn để con tự quyết. Mẹ nghỉ ngơi đi.”

“Thôi, thôi, tuỳ con.” Bà Trình vẫy tay hờ hững. “Dù gì cũng ly hôn rồi, nó muốn làm bảo mẫu miễn phí thì cứ cho nó làm.”

Dư Uyển Nhiên lùi lại, nước mắt nhòe đi tầm nhìn.

Thì ra… chuyện ly hôn, người cuối cùng biết lại là cô.

Cô quay người bước đi, tiếng cười trong phòng vẫn vang lên không ngừng.

Đứng bên khung cửa sổ hành lang, cô lấy điện thoại ra, gọi vào một số đã lâu không liên lạc.

“A lô, là tôi.” Giọng cô bình tĩnh đến kỳ lạ. “Giúp tôi rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: “Cô chắc chứ?”

Similar Posts

  • Yêu phải giám đốc

    Định nhảy việc, kết quả lại vô tình gửi nhầm sơ yếu lý lịch cho sếp.

    Tôi liền nhanh trí: “Nghe nói dạo này anh đi xem mắt, em cũng muốn đăng ký thử một lần. Đây là sơ yếu lý lịch cá nhân của em, mời anh xem qua!”

    Như vậy chắc sếp sẽ không mở ra xem đâu nhỉ?

    Kết quả không những anh ấy mở, mà còn trả lời tôi.

    “Cuối tuần này phỏng vấn, em có thời gian không?”

  • Định Mệnh Đời Nhau

    Ngày tôi và đại nhân vật giới Bắc Kinh đính hôn, một cô gái tự xưng là “nữ chính được trời định” xuất hiện.

    Trước mặt bao người, cô ta kéo tay anh ấy gọi “ông xã”.

    Còn nói tôi chỉ là nhân vật nữ phụ tầm thường, sớm muộn cũng sẽ trở thành pháo hôi trong chuyện tình của họ.

    Giây tiếp theo, trán cô ta đã bị dí chặt một khẩu súng đen bóng.

    Vị hôn phu của tôi cười lạnh: “Người mà lão tử vất vả lắm mới theo đuổi được, dám chen ngang, tin không tao bắn vỡ sọ mày ngay tại chỗ?”

  • Tiểu Lục Trà Của Anh

    Tôi gửi cho bạn thân một tấm ảnh JK khoe eo thon, da trắng.

    Ai ngờ gửi nhầm cho anh trai cô ấy – vị “thái tử gia” lạnh lùng nhà họ.

    【Bé cưng, có gợi cảm không?】

    Bên kia im lặng một lúc mới trả lời: 【Em đang quyến rũ anh sao?】

    Tôi còn tưởng bạn thân khen tôi đẹp như yêu tinh.

    Ngày hôm sau, tôi hí hửng mặc bộ JK xinh xắn đến nhà nó.

    Kết quả lại bị anh trai nó thô lỗ kéo vào phòng, bàn tay siết chặt eo tôi:

    “Tiểu lục trà, dám quyến rũ đến tận nhà anh hả?”

    Tôi: ???

    Không phải chứ…

    Tên này bị bệnh à?!

  • 5 Năm Làm Bóng Của Bạch Nguyệt Quang

    Phó Thâm uống quá chén, lồng chiếc vòng ngọc gia truyền vào tay tôi.

    Đuôi mắt anh đỏ hoe, ôm chặt tôi, lẩm bẩm gọi cái tên ấy:

    “Sênh Sênh, đừng đi…”

    Tôi mặc cho anh ôm, thậm chí còn dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng anh, dỗ anh ngủ.

    Sáng hôm sau tỉnh rượu, Phó Thâm nhìn chiếc vòng, vẻ mặt có chút bực bội, lạnh lùng nói:

    “Tháo xuống đi, thứ này không thuộc về cô.”

    Tôi ngoan ngoãn tháo ra, cẩn thận đặt lên đầu giường.

    “Phó tổng yên tâm, tôi biết chừng mực.”

    Đương nhiên là biết chừng mực.

    Dù sao chỉ cần nhẫn thêm một tháng nữa, hợp đồng cũng sẽ hết hạn.

    Khoản phí đóng thế năm mươi triệu ấy, đủ để cứu vị hôn phu đang nằm trong phòng ICU của tôi.

  • Giác Quan Thứ Sáu

    Tôi trời sinh có giác quan thứ sáu cực nhạy. Trong mơ, tôi thấy công ty sắp phá sản, chỉ có cách duy nhất để hóa giải tai ương: mua cho bằng được một chiếc nghiên mực cổ.

    Tôi đã dặn chồng đừng đụng đến tiền trong tài khoản. Thế nhưng, đến lúc thắp đèn cầu tài — bước xác minh tài chính quan trọng — thì giao dịch lại thất bại.

    Nhìn thấy dòng trừ tiền 1,88 tệ vì tính năng “tiết kiệm tự động”, tôi lập tức hiểu ra: cuộc hôn nhân bảy năm giữa tôi và Hứa Dụ Thành, đến đây là kết thúc.

    Rời khỏi nhà đấu giá, tôi đi thẳng đến bệnh viện làm thủ thuật, rồi tìm luật sư viết đơn ly hôn.

    Khi Hứa Dụ Thành nhìn thấy tờ đơn, anh ta sững sờ:

    “Vợ à, em đang đùa gì vậy? Cô thực tập sinh bật nhầm tính năng ‘tiết kiệm tự động’ thôi mà. Chỉ vì tài khoản năm chục triệu bị thiếu đúng 1,88 tệ, em đòi ly hôn sao?”

    “Đúng. Chỉ vì 1,88 tệ đó.”

  • Kiếp Này , Mẹ Nhất Định Phải Hạnh Phúc

    Vào những năm 90, ba tôi làm nghề thuỷ thủ rồi qua đời bên bờ biển.

    Mẹ tôi lập tức xé nát giấy báo trúng tuyển đại học, vào nhà máy dệt làm công nhân, một ngày cật lực làm ba việc để nuôi tôi và bà nội.

    Những người trong làng thi đỗ đại học đều có tương lai sáng lạn, còn mẹ tôi thì làm đến kiệt sức, bệnh tật đầy mình, thậm chí còn bị máy móc cuốn đứt hai ngón tay.

    Đêm hôm đó, bà nội bị đau tim đột ngột. Trên đường đưa bà đến bệnh viện, tôi và mẹ gặp tai nạn giao thông. Cả ba chúng tôi đều tử nạn.

    Sau khi chết, tôi mới biết thì ra ba tôi chỉ giả chết.

    Tiểu tam của ông ta đã sinh được một cậu con trai mà ông ta luôn mong ước. Họ mang theo toàn bộ tiền bạc tích góp trong nhà, sống cuộc sống nhàn nhã như thần tiên ở nước ngoài.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi phát hiện thời điểm lúc đó chính là khi tin ba mất tích ở biển vừa mới được báo về.

    Mẹ tôi đang cầm trên tay tờ giấy báo nhập học, lưỡng lự không quyết.

    Lần này, tôi giật phắt lấy nó từ tay bà.

    “Mẹ, mẹ phải đi học đại học, để sau này kiếm được thật nhiều tiền.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *