Giấc Mộng Bảy Năm

Giấc Mộng Bảy Năm

Chương 1

Kết hôn với Tạ Yến An được bảy năm, thì Bạch Nguyệt Quang của anh ta quay trở về.

Cô ta đăng một dòng trạng thái:

【Năm xưa tuổi trẻ nông nổi bỏ lỡ, bây giờ phải dũng cảm theo đuổi tình yêu thôi】.

Đêm đó, Tạ Yến An kẹp điếu thuốc đỏ rực trong tay, ngồi ở ban công ngẩn người suốt cả đêm.

Điện thoại tôi cũng reo “ting ting” không ngừng cả đêm.

Đám anh em của họ từng chứng kiến trọn vẹn tuổi trẻ của hai người, vừa tiếc nuối, vừa mừng thay cho họ.

Đến mức quên mất trong nhóm chat còn có tôi.

Tạ Yến An không biết.

Tôi thường nhớ lại những năm tháng bản thân bám riết lấy anh ta không buông.

Bao năm qua, tôi cũng đã quá mệt mỏi.

“Hứa Dao dựa thủ đoạn mà leo lên, làm sao đấu lại được với Bạch Nguyệt Quang từng ngày kề vai sát cánh trên giảng đường?”

Nếu là tôi của tuổi mười bảy, chắc chắn sẽ lập tức rời nhóm, giật lấy điện thoại của Tạ Yến An, xóa sạch Bạch Nguyệt Quang.

Thậm chí còn sẽ ép anh ta thề rằng, cả đời này chỉ yêu mình tôi.

Nhưng bây giờ tôi đã hai mươi bảy tuổi.

Nghe tin Kiều Ngôn Tâm từ nước ngoài trở về, tôi đang đứng trong bếp, tay đang cầm vá đảo trứng cũng khẽ run lên.

Lật mặt trứng sang bên kia.

Tôi nhàn nhạt nói:

“Cũng tốt thôi.”

Trong giới ai cũng biết, năm xưa tình yêu của hai người họ rực rỡ đến nhường nào.

Và cũng ai cũng rõ.

Tôi đem so với Kiều Ngôn Tâm thì thảm hại ra sao.

Thế nên, khi nghe tin Kiều Ngôn Tâm về nước, việc đầu tiên cô bạn thân của tôi làm là xông thẳng vào biệt thự, muốn đứng ra chống lưng cho tôi.

Nguyên văn lời cô ấy là:

“Nếu Tạ Yến An dám đưa người về nhà, xem tôi có xé xác đôi cẩu nam nữ này không!”

Tôi đặt phần bữa sáng lên đĩa sứ, đẩy về phía cô ấy.

Bất lực mà nói:

“Cô ta kiêu ngạo như vậy, chắc chắn không làm ra trò hạ tiện thế đâu.”

Đường đường chính chính bước chân vào nhà, đó là kiểu thị uy tầm thường nhất.

Sự thật là, cô ta thậm chí chẳng cần nhấc ngón tay, Tạ Yến An cũng sẽ nghiêng hẳn về phía cô ta.

Vậy nên mới nói, kẻ thật sự thấp hèn là tôi.

Lúc hai người họ giận dỗi nhau, tôi thừa cơ chen vào.

Không chỉ làm con chó săn nịnh nọt, mà còn cố chấp chiếm lấy người ta cho riêng mình.

Điện thoại bất ngờ “ting” lên, là tin nhắn của Tạ Yến An.

【Tối nay đi cùng anh dự tiệc.】

Buổi tiệc này, Kiều Ngôn Tâm cũng sẽ tham dự.

Tạ Yến An đã hai ngày không về nhà.

Tôi tắt màn hình, rồi nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn cưới ra, đặt bên cạnh bàn ăn.

Khẽ cười tự giễu:

“Vậy thì, bây giờ cũng đáng bị người ta cười chê thôi.”

Chương 2

Bọn họ chính là tuyệt phối, đỉnh phối, trời sinh một cặp.

Là đôi trai tài gái sắc khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.

Tôi cũng xem như đã tận mắt chứng kiến tình yêu của hai người họ suốt thời đại học.

Người lạnh lùng kiêu ngạo như Tạ Yến An, lại chỉ cúi đầu trước một mình cô ấy.

Vì cô ấy mà đan khăn quàng, vì cô ấy mà đứng đợi dưới ký túc xá, vì cô ấy mà thức trắng đêm kèm học…

Trên diễn đàn trường, chỉ một bức ảnh chụp bóng lưng hai người thôi cũng đủ để cả trường “ship CP” đến mức bình luận ngập tầng tầng lớp lớp.

Tôi không tránh khỏi sẽ lôi ảnh của Kiều Ngôn Tâm ra, vừa ghen tị vừa nghiến răng.

Căm hận ông trời đã đem hết thảy điều tốt đẹp dồn cả cho một người.

Bị bàn tán, bị so sánh.

Đó đã là chuyện từ khi Kiều Ngôn Tâm còn chưa quay về.

Nên sau khi cô ta trở về, những lời bàn luận về tôi còn khó nghe gấp trăm lần.

Ồ.

Hoặc có lẽ tôi vốn chẳng đáng được nhắc đến, vì hoàn toàn không cần đem ra so sánh.

Âm nhạc trong buổi tiệc du dương.

Tôi đi giày cao gót, tay khẽ đặt lên cánh tay Tạ Yến An.

Khi Kiều Ngôn Tâm xuất hiện, lập tức hút sạch ánh nhìn của mọi người.

Cô ta bước đến trước mặt Tạ Yến An, tựa như bạn cũ gặp lại, đưa tay ra mỉm cười:

“Lâu rồi không gặp.”

Tạ Yến An sắc mặt lạnh nhạt, không có bất kỳ phản ứng nào.

Nhưng chỉ mình tôi biết, khoảnh khắc đó cơ thể anh ta đã căng cứng.

Tạ Yến An mãi không có động tĩnh, bàn tay cô ta chìa ra lúng túng treo lơ lửng, không chịu rút về.

Bầu không khí rơi vào ngượng ngùng.

Tôi muốn ra giải vây, định đưa tay nắm lấy:

“Lâu rồi không gặp, Kiều tiểu thư về nước từ khi nào vậy?”

Trong lòng tôi cũng dấy lên một tia ảo tưởng viển vông.

Biết đâu.

Biết đâu sau ngần ấy năm, Tạ Yến An đã động lòng với tôi, trong tim anh ta chưa chắc là không có chút chỗ dành cho tôi.

Nhưng ngay lúc đó, Chu Trạch Dã liền nắm lấy tay cô ta.

Tay tôi rơi vào khoảng không, nặng nề treo lơ lửng.

Ánh mắt châm chọc từ xung quanh dán chặt lên tôi và cô ta, trong im lặng đã nghiền nát hoàn toàn giấc mơ của tôi.

Chồng tôi, quai hàm siết chặt, lại trước mặt tôi khẽ nói:

“Anh đã kết hôn.”

Similar Posts

  • Tình Yêu Không Có Chỗ Cho Kẻ Thứ Ba

    Chồng tôi thường tỏ ra lơ đãng, chẳng chút hứng thú khi tôi kể những chuyện thuở ấu thơ của mình.

    Thế nhưng, khi nghe tôi kể về tuổi thơ của cô sinh viên nghèo mà tôi đang bảo trợ,

    anh lại mỉm cười, thỉnh thoảng còn thốt lên:

    “Dễ thương thật đấy.”

    Đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, thì phát hiện chồng không nằm cạnh mình.

    Tôi đi tìm khắp nhà.

    Cuối cùng lại nghe thấy giọng anh vang lên từ trong phòng của đứa học sinh ấy.

    “Anh biết giữa chúng ta có tình cảm, nhưng anh sẽ không phản bội vợ mình. Đêm nay, mình chỉ nói chuyện thôi.”

  • Chồng Ngoại Tình Với Học Trò

    Vị hôn phu của tôi lạnh lùng, cấm dục.

    Thế nhưng anh lại bị nữ sinh của mình ràng buộc tình cảm.

    Khi tôi phát hiện anh ấy không thể kiểm soát được cảm xúc.

    Một loạt bình luận bất ngờ hiện lên trước mắt tôi:

    【Nữ phụ lại định dùng chiêu hủy hôn để ép nam chính nữa rồi! Nhưng bị ràng buộc chung cảm đâu phải lỗi của nam chính và nữ chính, anh ấy vô tội mà!】

    【Nữ phụ đáng đời! Không có bản lĩnh đạt được độ tương hợp 100% với nam chính, thì đừng trách “bé cưng” của chúng tôi dùng đồng hồ chung cảm để ký hợp đồng với anh ấy!】

    Tôi sững sờ, không thể tin rằng mối tình thanh mai trúc mã mười năm của mình lại thua trước “người trời ban”.

    Cho đến ngày hôm đó.

    Ngày mà Thẩm Diễn Xuyên được mời đến giảng dạy tại trường Y.

    Tận mắt tôi chứng kiến.

    Nữ học trò duy nhất của anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đồng hồ nam trên cổ tay mình.

    Trên bục giảng, người đàn ông cao ngạo như đóa hoa trên đỉnh núi ấy… không nhịn được mà khẽ bật ra một tiếng rên đầy kìm nén.

  • Nước Sôi Lửa Bỏng

    Ban ngày, tôi là nữ giảng viên đại học điềm đạm, tao nhã.

    Đêm đến, tôi lại cùng người công nhân xây dựng kia cuồng nhiệt suốt cả đêm.

    Đồng nghiệp khen sắc diện tôi dạo này tươi tắn lạ thường, trẻ trung như trẻ lại, còn tò mò hỏi tôi dùng loại mỹ phẩm nào.

    Tôi chỉ mỉm cười đáp: mỗi tối tôi đều đắp nóng bằng sữa tươi, hiệu quả tuyệt vời.

  • Tình Xưa

    Bố tôi phá sản.

    Sau đó đem tôi gả chớp nhoáng cho một phú nhị đại (công tử nhà giàu đời thứ hai).

    Phú nhị đại có một có một “bạch nguyệt quang”.

    Bắt tôi phải ôm tiền…thủ tiết làm góa phụ.

    Tuyệt quá còn gì.

    Tiền kiếm đủ rồi, tôi chủ động rút lui.

    Một năm sau, anh ta say xỉn gọi điện thoại cho tôi:

    “Không chịu kết hôn là đang đợi tôi à? Thế thì tôi nhượng bộ chút, ta tái hôn nhé.”

    Tôi khó xử:

    “Tôi cũng muốn lắm, nhưng hiện tại tôi đang ở cữ.”

    Anh ta hoảng loạn.

  • Sủi Cảo, Cảnh Sát Và Mèo Lộn Mèo

    Tôi đi dạo phố ẩm thực, vừa mới mua một bát sủi cảo còn nóng hổi thì bị người ta ấn chặt xuống đất.

    “Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”

    Nhìn anh chàng đẹp trai mặc tạp dề, tôi ngớ người.

    “Bắt tôi làm gì? Tôi có phạm pháp đâu?!”

    Anh ta lạnh mặt: “Cô làm gì, trong lòng tự biết!”

    Tôi im lặng hai giây, rồi lí nhí: “Ăn… ăn sủi cảo không chấm giấm?”

  • Kết Quả ADN Lúc Nửa Đêm

    Em gái tôi sinh ba. Tôi vui mừng khôn xiết, mừng lớn hai mươi vạn tệ, nghĩ rằng đây là chuyện đại hỷ của nhà họ Từ.

    Cho đến một đêm nọ, người giúp việc chăm trẻ đột nhiên lén dúi vào tay tôi một tờ giấy, giọng run rẩy:

    “Cô mau đi xét nghiệm ADN của đứa con thứ ba đi!”

    Tôi nghe xong chỉ thấy nực cười – ba đứa nhỏ giống nhau như đúc, tại sao phải kiểm riêng một đứa?

    Nhưng đôi môi bà ấy run lên bần bật, ánh mắt đầy hoảng loạn.

    “Tôi làm nghề này hai mươi năm rồi, chưa từng thấy chuyện nào quái lạ đến vậy.”

    “Cô đi ngay đi… chậm nữa là muộn mất!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *