Hôn Lễ Không Hẹn Ước

Hôn Lễ Không Hẹn Ước

Một tháng trước lễ cưới, tôi vô tình nghe được vị hôn phu định bỏ trốn.

Phù rể đang khuyên anh ta.

“Vì Lương Điền mà anh định từ chối Lăng Dao Đông ngay trong lễ cưới sao? Hai bên gia đình đều có mặt, anh làm vậy chẳng phải là sỉ nhục cô ấy trước mặt mọi người à? Anh không sợ làm tổn thương cô ấy sao?”

Vị hôn phu cười nhạo một tiếng.

“Cô ta dễ dỗ lắm, sẽ không giận đâu. Anh quên sinh nhật cô ta năm ngoái rồi à? Bố mẹ cô ta cũng có mặt, tôi bắt cô ấy quỳ gối xin lỗi Lương Điền, cô ta cũng làm theo đó thôi.”

“Dao Đông lần này lấy việc mang thai ra ép tôi kết hôn, khiến Lương Điền tổn thương, tôi phải trừng phạt cô ta cho ra trò.”

Tôi đứng trước cửa, trăm mối suy nghĩ trong lòng, giả vờ như chưa biết gì mà rời đi.

Tại buổi lễ, khi mục sư yêu cầu chúng tôi giơ tay đọc lời thề.

Tôi nhìn vị hôn phu đang đắc ý sắp đạt được mưu kế, chủ động lên tiếng:

“Tôi không đồng ý.”

………

Nghe được cuộc trò chuyện bên ngoài, tôi tựa lưng vào tường, gắng sức không để mình phát ra tiếng động nào.

Trong phòng, giọng phù rể Lâm Khoa vẫn tiếp tục vang lên.

“Hằng Phong, tôi nghĩ anh nên suy nghĩ kỹ lại. Làm lớn chuyện thế này sẽ khó mà thu dọn hậu quả. Nhỡ đâu lần này Dao Đông thật sự trở mặt thì sao…”

Hạ Hằng Phong khẽ bật cười khinh miệt.

“Trở mặt? Lần trước đi xem NBA, máy quay của cặp đôi chiếu tới chúng tôi, tôi đẩy cô ta ra từ chối hôn trước mặt bao người, cô ta sau đó có nói gì đâu, cũng chỉ im lặng chịu đựng.”

Anh ta thở dài, vẻ mặt như rất khó xử.

“Tôi không thể không quan tâm đến cảm nhận của Lương Điền. Cô ấy nhạy cảm và tự ti, tôi phải dỗ dành cho tốt thì mới yên tâm kết hôn. Đây là điều tôi nợ cô ấy.”

“Nếu sống ở thời cổ đại thì tốt biết mấy, tôi nhất định cưới Lương Điền, cũng sẽ không cảm thấy có lỗi với Dao Đông.”

Lâm Khoa hình như bị lý lẽ quái gở đó làm nghẹn họng, hồi lâu mới bất đắc dĩ hỏi:

“Nếu anh không buông được Lương Điền như vậy, thì chia tay Dao Đông đi, cưới Lương Điền chẳng phải tốt hơn sao? Như thế còn công bằng cho cả hai.”

Hạ Hằng Phong tặc lưỡi một tiếng, giọng nói đầy lý lẽ:

“Không được! Không ai yêu tôi bằng Dao Đông đâu. Cô ấy yêu tôi đến chết tâm, tôi hiểu rất rõ. Bỏ lỡ cô ấy, cả đời này tôi sẽ hối hận!”

Anh ta nhìn sang Lâm Khoa đang khó hiểu.

“Cậu không hiểu. Hai người họ, như hai mảnh thịt mọc trên tim tôi, moi đi mảnh nào cũng là lấy mạng tôi cả… Hiện tại như thế này, chẳng phải là tốt nhất sao?”

Giọng anh ta thậm chí còn mang theo chút say mê thoả mãn.

Lâm Khoa im lặng một lát, cuối cùng chỉ nặng nề thở dài:

“Haizz, tôi thật sự sợ anh chơi với lửa có ngày tự thiêu, đến cuối cùng hai người cũng chẳng giữ được ai, gà bay trứng vỡ, tay trắng mà thôi.”

Hạ Hằng Phong hình như bị chọc trúng chỗ đau, giọng đầy giận dữ:

“Đừng có rủa tôi, nhớ giữ mồm giữ miệng đấy!”

Tôi không nghe nổi nữa, vịn tường, cứng đờ bước đi.

Thì ra lễ cưới chuẩn bị suốt ba tháng, lại chỉ là một vở kịch.

Anh ta xem tôi là cái gì?

Tình cảm sáu năm qua, nghẹn ở cổ họng, nuốt không trôi, nhả không ra.

Một lúc sau, Hạ Hằng Phong quay trở lại.

Anh ta tự nhiên bước tới, ôm lấy eo tôi.

“Dao Đông, em đến đúng lúc lắm. Anh vừa kiểm tra lại danh sách khách mời, anh nghĩ là có thể mời thêm vài người nữa!”

“Ngoài họ hàng hai bên, những đồng nghiệp cũ, bạn học cũ, đều có thể mời đến! Càng đông càng vui! À đúng rồi, anh định mời toàn bộ công ty cùng đến luôn!”

Ánh mắt tôi khẽ run lên, trong lòng kinh hoàng tột độ.

Anh ta muốn trước mặt tất cả các mối quan hệ xã hội của tôi, giữa toàn bộ vòng giao thiệp của anh ta, diễn một màn kịch vứt bỏ được sắp đặt kỹ càng này sao? Biến tôi thành nữ chính của một trò hề hoành tráng?

Tôi cố nén nghẹn nơi cổ họng, cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh.

“Nhưng… địa điểm khách sạn mà chúng ta đã đặt trước có lẽ không đủ lớn. Không chứa được nhiều người như vậy.”

Hạ Hằng Phong nghe vậy, đưa tay véo mạnh má tôi, động tác rất thân mật.

“Ngốc à, chuyện nhỏ ấy mà? Để anh lo. Anh có thể lập tức đặt một sảnh lớn hơn!”

“Anh muốn tổ chức cho em một đám cưới hoành tráng nhất, long trọng nhất, để thật nhiều người cùng đến chứng kiến hạnh phúc của em!”

Nụ cười của anh ta vẫn anh tuấn như cũ, nhưng giờ phút này, nụ cười đó chỉ khiến tôi thấy lạnh thấu xương.

Tôi nhìn anh ta, từ từ gật đầu.

“Được.”

Đột nhiên, điện thoại của Hạ Hằng Phong reo lên.

“Điền Điền? Có chuyện gì vậy? Đừng khóc, nói từ từ…”

“Đừng làm chuyện dại dột! Đợi anh, anh đến ngay, ngoan nào!”

Anh ta cúp máy, vội vã đi về phía cửa.

Đi đến cửa, như sực nhớ ra điều gì, anh ta bất chợt quay đầu lại nhìn tôi.

“Dao Đông, là Lương Điền… Bệnh trầm cảm của cô ấy lại tái phát, tâm trạng rất bất ổn, anh sợ xảy ra chuyện, phải qua đó xem ngay.”

“Chuyện hôn lễ… làm phiền em sắp xếp thêm vậy. Tiền không thành vấn đề, mọi thứ phải dùng loại tốt nhất, hiểu chưa?”

Tôi nhìn dáng vẻ “bất đắc dĩ” lại “sâu nặng tình cảm” của anh ta, dạ dày như bị đảo lộn.

Tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Similar Posts

  • Bị Loại Vì Không Có Ông Bố Phó Tư Lệnh

    “Lâm Tuyết, cô đã bị loại khỏi đội thi đấu đặc nhiệm.”

    Khi đội trưởng thông báo với tôi qua điện thoại, tôi đang hiệu chỉnh thông số đường đạn của khẩu súng bắn tỉa cuối cùng tại bãi bắn.

    Những cây dương trong doanh trại vừa mới đâm chồi non, tôi mới hai mươi tuổi, vẫn nghĩ rằng trong quân đội, thực lực mới là tiếng nói quyết định.

    Tôi tắt điện thoại, mở hệ thống thông báo nội bộ.

    “Qua đánh giá tổng hợp, đồng chí Lâm Tuyết không còn phù hợp để tiếp tục ở lại đội huấn luyện thi đấu quốc tế của lính đặc nhiệm, từ hôm nay rời đội, trở về đơn vị cũ.”

    Không phù hợp.

    Tôi siết chặt khẩu súng lạnh ngắt trong tay.

    Năm tháng trước, trong cuộc thi tuyển chọn toàn quân, tôi là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối ở cả năm môn thi.

    Bắn súng, cận chiến, mô phỏng chiến thuật, sinh tồn dã ngoại, thể lực cực hạn — tất cả giám khảo đều nói, mười năm nay chưa từng thấy chiến sĩ cá nhân nào xuất sắc như thế.

    Vậy mà bây giờ, tôi lại bị cho là “không phù hợp”.

  • Duyên Phận Sau 8 Năm

    Năm thứ tám sau khi tốt nghiệp, người tôi từng thầm yêu hồi cấp ba, giờ đã trở thành “cha đỡ đầu” của dự án mà tôi phụ trách.

    Tôi đưa bản kế hoạch của mình ra, Thẩm Triệt nhanh chóng lật xem một lượt.

    “Đã nhắc đến kinh tế độc thân, tôi muốn hỏi một chút, hiện tại cô Đồng Dao có đang độc thân không?”

    Anh dùng giọng điệu bình thản nhất, nhưng lại đánh trúng nơi yếu mềm nhất trong lòng tôi.

    Hơn nữa, tôi hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén ấy.

    Tôi sững người, nhất thời không phản ứng kịp.

    Đồng nghiệp đi cùng khẽ huých tôi một cái.

    “Đơ ra làm gì, chẳng phải cậu chưa từng yêu đương sao? Cái này cậu có tiếng nói nhất đấy!”

  • Luyến Tiếc

    Em trai bốn tuổi đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo.

    Tôi nhìn thấy thì liền đốt cả gạo lẫn thùng.

    Bà nội về nhà biết chuyện, tát tôi một cái nảy lửa, mắng tôi là con tiện làm hỏng của.

    Ba mẹ về không có cơm ăn, lập tức xông vào đánh tôi, cả nam lẫn nữ cùng ra tay.

    Tôi bị đánh đến tàn phế.

    Trong một gia đình vốn đã trọng nam khinh nữ, cuộc sống của tôi lại càng khó khăn hơn.

    Năm mười bốn tuổi, vì em trai muốn có một chiếc máy tính chơi game, tôi bị bán sang thôn bên cạnh, gả cho một lão độc thân chuyên bạo hành.

    Cả đời tôi cứ thế bị chôn vùi.

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi quay về đúng ngày em trai đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo.

    Lần này, tôi không tự ý đứng ra thu dọn sai lầm của nó nữa.

  • Bạn Thân Khác Giới Của Chồng

    Trong buổi tụ họp gia đình, bạn gái thân của chồng tự tiện xuất hiện mà không ai mời.

    Trùng hợp làm sao, tôi đến muộn, vừa hay lại vào cùng lúc với cô ta.

    Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai chỗ trống.

    Tôi còn chưa kịp ngồi xuống, cô ta đã một phát lướt qua tôi, ngồi phịch xuống cạnh chồng tôi.

    “Cũng ra dáng ghê ha, Nam ca, còn biết chừa chỗ cho ba, ba năm đại học tôi giặt đồ lót cho anh cũng không uổng công.”

    Tôi khẽ cười.

    Ồ hô! Một ấm trà mang hương vị nam nhân mạnh mẽ đấy à?

    Có điều, cô ta không biết.

    Tôi chính là người từng đá bay Bạch Nguyệt Quang — bà nội của loại “trà nam” như cô đây!

  • Tuổi 25

    Sau kỳ thi đại học, cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi tỏ tình với tôi.

    Tôi đang định đồng ý thì… chính tôi ở tuổi hai mươi lăm lại nhắn tin cho tôi.

    【Đừng đồng ý! Cậu ta chỉ muốn ngủ với mày, không hề định chịu trách nhiệm!】

    【Nhìn Thẩm Miên đi, cậu ấy mới là chồng tương lai của mày.】

    【Hình nền điện thoại của cậu ấy là mày, hình xăm trên ngực cũng là mày… đến cả dây buộc tóc trên tay cậu ấy cũng là cái mày đánh rơi!】

    Tôi ngỡ ngàng, quay đầu nhìn về phía góc phòng – nơi “đại ca trường” đang đỏ mắt nhìn tôi.

    Cậu ấy lúng túng, tủi thân nói:

    “Nhìn tôi làm gì? Tôi có phải người tỏ tình với cậu đâu.”

  • Thượng Nguyên Dạ, Có Người Nhận Nhầm Hoàng Hậu

    Đêm Thượng Nguyên, mẫu hậu lén dẫn ta ra phố xem đèn.

    Ta liên tiếp đoán trúng hơn chục câu đố đèn, cả con phố reo hò tán thưởng.

    Đột nhiên, một nam một nữ chặn đường chúng ta.

    Người đàn ông nhìn chằm chằm mẫu hậu ta, vành mắt đỏ lên: “Minh Nghi?”

    Người phụ nữ kia nhìn trân trân vào ta, bỗng kích động nắm chặt tay áo hắn:

    “Vân Tranh ngươi xem! Đôi mày đôi mắt này… là nữ nhi A Uyên của chúng ta!”

    Nàng ta bổ nhào tới muốn ôm ta: “A Uyên, ta là mẫu thân của con đây!”

    Ta sợ đến mức vội trốn ra sau lưng mẫu hậu.

    Bàn tay mẫu hậu vững vàng che chở ta, thần sắc lặng như vực sâu.

    Nam nhân kia bước tới, trên mặt vừa áy náy vừa tự phụ:

    “Minh Nghi, những năm qua nàng khổ rồi, nuôi dạy nữ nhi của ta và Thanh Nguyệt tốt đến vậy.”

    “Ta đã hồi kinh, nhất định sẽ bù đắp cho nàng. Hôn ước năm xưa, ta vẫn nhớ.”

    “Chỉ là Thanh Nguyệt đã là chính thê, đành ủy khuất nàng làm thiếp vậy.”

    Ta choáng váng.

    Phụ hoàng ta là thiên tử đương triều, mẫu hậu ta là Hoàng hậu ở Trung Cung.

    Tên này đang nói nhảm cái gì thế?!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *