Giam Thiên Tử

Giam Thiên Tử

Lúc Mộ Dung Diệp bệnh nặng, nằm run rẩy trên long sàng, đã gần như không thể thốt nên lời.

Thế nhưng hắn vẫn cố chấp dùng ngón tay khô gầy vén rèm lên, nhìn ta, nói: “Hoàng hậu, tuy sử sách sẽ ghi rằng phu thê chúng ta tình thâm nghĩa trọng, nhưng cả đời này, người trẫm thật lòng yêu chỉ có Diệp Đường.”

Câu nói ấy thật vô tình, bởi dù gì ta và hắn cũng đã có hai mươi năm nghĩa vợ chồng. Ta ngắm nhìn đường nét quen thuộc trên gương mặt hắn, trong đầu lại hiện lên dung nhan của tiên đế. Hắn không yêu ta, mà ta, đã bao giờ yêu hắn đâu?

1

Ta và Mộ Dung Diệp là phu thê từ thuở thiếu niên. Lúc gả cho hắn, hắn vẫn còn là Thái tử. Hoa cúc trong kinh thành nở rộ, ta từ biệt mẫu thân, khóc suốt một đêm dài trước khi bước chân vào Đông Cung. Không ai hay biết, ta vốn chẳng hề muốn trở thành Thái tử phi.

Trong lòng ta sớm đã có một người. Nhưng người đó, lại chẳng phải kẻ mà ta có thể nắm giữ.

Mẫu thân từng nói, ta sẽ là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ. Khi ấy ta rất đỗi vui mừng. Bởi vì người ta yêu, chính là người tôn quý nhất dưới gầm trời này. Nào ngờ đâu, mẫu thân nói chính là Thái tử. Mà người ta yêu, lại là Thiên tử.

2

Ta còn nhớ rõ, ấy là năm Huyền Hoa thứ 11. Vào thọ yến của Trưởng công chúa Chiêu Ninh, ta vừa khéo được rút thăm lên sân khấu hiến nghệ, liền múa một điệu vũ mới học. Điệu múa này vốn do sủng phi triều trước sáng tạo, từng bị thất truyền một thời gian.

Khi đang biểu diễn, nhạc công đệm đàn vô ý trượt tay, dây đàn vang lên sai nhịp. Ta lúng túng khựng lại, nhất thời không biết làm sao, thì bỗng có người cầm lấy cây cầm, tiếng đàn êm ái như suối chảy tuôn trào. Nhờ được cứu nguy kịp thời, ta mới không thất lễ trước điện, hoàn thành trọn vẹn điệu múa ấy.

Ta tò mò ngẩng đầu từ sau tay áo dài, đưa mắt nhìn về phía người đó. Khi ấy yến tiệc toàn người mặc triều phục đoan trang, duy chỉ có một mình người đó mặc đồ trắng như tuyết, phong hoa tuyệt thế. Chỉ là một góc nghiêng, cũng khiến ta chẳng thể dời mắt.

Trưởng công chúa Chiêu Ninh khẽ cười: “Khúc nhạc hay thật. Bệ hạ quả nhiên cầm nghệ tinh thâm, người trong phủ ta lại càng thêm sơ suất rồi.”

Người kia thu tay lại, chậm rãi ngồi vào ngai vàng: “Khúc này đã thất truyền từ lâu, không thể trách họ.”

Hai người trò chuyện như chuyện thường ngày trong nhà, mà ta lại kinh ngạc đến mức lập tức quỳ xuống. Không ngờ người vừa rồi khảy đàn, lại chính là Thiên tử đến trễ!

Thiên tử liếc ta một cái, như nhìn ra sự căng thẳng của ta, khẽ cười: “Sao lại quỳ xuống? Ngươi múa rất tốt, là… nữ nhi của Tư Không Tướng quân?”

Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng: “Dạ, dân nữ bái kiến bệ hạ.”

“Đứng dậy đi, không cần câu nệ.”

Có thánh chỉ của Thiên tử, ta mới dám ngẩng đầu, lại vô tình đối diện ánh mắt chứa ý cười của người. Mặt ta lập tức nóng bừng, vội vàng lui xuống.

Chuyện này vốn dĩ chỉ là một đoạn nhỏ trong yến tiệc, nào ngờ sau đó lại truyền ra ngoài cung. Thế là chuyện nhạc công phạm lỗi, hoàng đế đích thân đàn cho nữ nhi nhà Tư Không múa, dần trở thành giai thoại. Cũng vì thế, ta nổi danh khắp kinh thành.

3

Người đến cầu thân dẫm nát cả ngưỡng cửa nhà ta. Mẫu thân hỏi ta có người nào trong lòng chưa. Trong đầu ta hiện lên một bóng người áo trắng, ta cúi đầu, không nói một lời.

Từ khi Thiên tử đăng cơ đến nay, chỉ tuyển tú nữ duy nhất một lần. Dù hậu cung trống trải, cũng chưa từng có ý định tuyển thêm. Ta đoán kiếp này chẳng có duyên, bèn nói với mẫu thân, cứ để người làm chủ.

Mẫu thân vỗ nhẹ tay ta, chỉ bảo ta vẫn còn nhỏ, lại khuyên nên ra ngoài nhiều hơn.

Thế là mồng 3 tháng 4, ta dẫn theo tỳ nữ, đến Đông Hồ ngắm cảnh du thuyền. Núi Lồng Xuân xanh rợp, hoa đào nở khắp, từng cánh từng cánh rơi xuống hồ, mặt nước xanh ngọc đã tụ hội không ít thuyền hoa của các quý nhân.

Ta chỉ đi một chiếc thuyền nhỏ, ngắm mưa xuân lất phất rơi ướt mặt hồ, gợn nước xanh lăn tăn lan ra từng vòng.

Chẳng bao lâu, mưa bất chợt đổ lớn. Thuyền nhỏ của ta hứng không ít nước mưa, định quay về.

Lúc ấy chợt nghe có tiếng gọi từ xa vọng lại. Ta nhìn qua màn mưa, thấy một chiếc thuyền hoa lớn có người đang vẫy tay về phía ta.

Lại gần mới thấy, thì ra phụ thân ta – Tư Không Cảnh – đang ở trên thuyền.

“Phụ thân?” Ta kinh ngạc gọi một tiếng, người gật đầu, kéo ta lên thuyền.

Thấy váy ta ướt sũng, phụ thân nhíu mày, sai tỳ nữ đưa ta đi thay y phục.

Đợi ta thay xong trở lại khoang thuyền, mới phát hiện không chỉ có phụ thân, mà còn có cả Thiên tử.

Bên ngoài còn có không ít thị vệ canh giữ. Ta hành đại lễ với Thiên tử.

Người khẽ cười, nói: “Đứng lên đi, không cần đa lễ. Gọi ngươi lên thuyền tránh mưa một lát thôi.”

Hai vành tai ta nóng bừng, ngồi xuống chỗ bên dưới phụ thân. Tiếng mưa dần nhỏ lại, Thiên tử đưa mắt nhìn ra ngoài, chén rượu trong tay cũng khiến đôi mắt thêm phần lãng đãng.

Ta len lén quan sát người, ánh mắt lướt qua hàng lông mày tuấn tú, trong lòng thầm thở dài một hơi. Thiên tử đăng cơ khi vừa tròn 20, nay đã 32, dung mạo vẫn tuấn mỹ như hoa đào trong mưa.

Một thân bạch y càng khiến khí chất người thêm ôn nhu như nước, chẳng giống phàm nhân. Người tháo ngọc quan vấn tóc, lấy ra một cây tiêu ngọc biếc, híp mắt lại, tiếng tiêu trong trẻo thấu qua màn mưa, vang vọng khắp Đông Hồ.

Ta chìm đắm trong tiếng tiêu dịu dàng ấy, đang thầm ngợi khen trong lòng, thì bất chợt nghe thuyền có biến.

Ngẩng đầu lên, liền thấy một nhóm thích khách áo đen phá cửa xông vào!

“Bệ hạ cẩn thận!”

4

Ta vừa hô lên, đã nghiêng người chắn trước mặt Thiên tử, tung một cước đá văng thanh đao gần nhất. Thiên tử sững người, ôm ta lui lại, tránh sau lưng thị vệ.

Ta nhìn gương mặt gần trong gang tấc của người, thấp giọng nói: “Bệ hạ yên tâm, có dân nữ ở đây, quyết không để bọn chúng đến gần người.”

Thiên tử thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, đôi môi khẽ động, như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ vỗ nhẹ vai ta. Ta chưa kịp ra tay, thị vệ do phụ thân dẫn theo đã giải quyết gọn gàng thích khách.

Khi mọi chuyện lắng xuống, Thiên tử quay sang nhìn ta, mỉm cười, rồi lại nhìn phụ thân ta: “Hổ phụ sinh hổ nữ, Lăng Nhi nhà khanh quả thật can đảm.”

Người biết tên ta sao? Ta khẽ ngẩn người, quay đầu nhìn phụ thân.

Phụ thân trừng mắt liếc ta, cúi người nói: “Nữ nhi vô phép, mong Bệ hạ thứ tội.”

Thiên tử lắc đầu, ban cho ta không ít đồ quý, rồi cùng phụ thân nói đến chuyện thẩm tra thích khách.

Nghe xong lời họ, ta mới hiểu thì ra bọn họ đã biết từ trước có thích khách muốn hành thích. Hôm nay cố tình đến Đông Hồ du thuyền, chính là để nhử bọn chúng ra mặt. Chỉ là không ngờ lại gặp ta đúng lúc.

Bây giờ mọi chuyện đã xong xuôi, trong khoang thuyền vẫn còn vương mùi máu tanh.

Thiên tử lặng lẽ nhìn ta một lát, rồi như đang suy nghĩ gì đó, quay sang hỏi phụ thân: “Lăng Nhi nhà khanh, chắc cũng gần đến tuổi cập kê rồi nhỉ?”

Một câu ấy khiến lòng ta chấn động.

Phụ thân đáp: “Dạ, chính là tháng 9 năm nay.”

Thiên tử mỉm cười, không nói gì thêm. Ta len lén liếc nhìn người, tim đập thình thịch, rất muốn biết vì sao người lại hỏi tuổi ta. Lẽ nào… là muốn triệu ta vào cung?

Hậu cung hiện tại của Thiên tử, chỉ có một vị Thục phi, ba vị Mỹ nhân. Hoàng hậu đã mất nhiều năm, hậu vị vẫn để trống. Với gia thế của ta, đến ngôi Trung cung cũng không phải chuyện không thể.

5

Khi ta về đến nhà, mẫu thân cũng vừa từ phủ Công chúa Chiêu Ninh trở về. Người vuốt ve khuôn mặt ta, hỏi có muốn trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ hay không.

Ta ngỡ người đã đoán được tâm ý ta, mặt đỏ bừng.

Mẫu thân thấy thế liền thở dài: “Trong cung hiểm ác, con thật lòng nguyện ý sao?”

Ta nghĩ một lát, kiên định gật đầu: “Nữ nhi không hối hận.”

Chỉ cần có thể đến gần Thiên tử, có thể đường đường chính chính ở bên người, ta không sợ bất cứ điều gì. Nhưng ta đâu ngờ, thánh chỉ ban hôn cuối cùng lại đem ta gả cho Thái tử Diệp.

Similar Posts

  • Ngôi Sao Nhỏ Của Nhà Họ Phùng

    Tôi là một người đàn ông trung niên bị cuộc sống dồn đến chân tường.

    Ngày thứ ba mươi thất nghiệp, giữa con phố lạnh âm năm độ, tôi phát hiện một b/ é gái bị b/ ỏ r/ ơi.

    Con bé co ro bên cạnh thùng rác, trên người còn in rõ những vết b/ ỏng do đầu thu0c l/ á dí vào.

    “Chú ơi, cháu lạnh…”

    Nó run rẩy nắm lấy vạt áo tôi, đôi mắt ấy khiến tôi nhớ đến ánh nhìn của con trai mình ngày nhận chẩn đoán tự kỷ.

    Tôi xót xa đưa con b/ é về nhà, không ngờ quyết định này lại hoàn toàn thay đổi vận mệnh của cả gia đình tôi…

  • Hà Tổng Thích Tôi Thật Sao

    Bị tụt đường huyết trong lúc đang họp, tôi ngã ngay lên đùi sếp.

    Đồng nghiệp hỏi cảm giác khi ngồi lên đó thế nào.

    Tôi chỉ buột miệng: “Chất lượng tệ, chấm 1 sao!”

    Buổi chiều, trong công ty liền lan truyền tin đồn: sếp không…được.

    Trong văn phòng, Hà Thời Yến chậm rãi kéo cà vạt.

    “Trợ lý Chúc, ngồi lên đây.”

  • Sống Lại 1 Kiếp Em Gái Lao Vào Vòng Tay Lão Già Độc Thân Kia

    Kiếp trước, em gái bỏ thuốc tôi rồi ném tôi vào nhà một lão độc thân già.

    Không ngờ, lão độc thân đó sau này lại trở thành thiên tài đầu tư, kiếm được khối tài sản hàng tỷ.

    Tôi cũng nhờ vậy mà được nước lên thì thuyền lên, sống cuộc đời của một bà vợ nhà giàu.

    Sau khi trọng sinh, em gái lại đá tôi ra khỏi nhà lão độc thân, còn chủ động hôn lên hàm răng vàng khè của hắn.

    Tiếc là nó đâu biết…

    Khối tài sản khổng lồ đó vốn là do tôi cứu cha của một vị tỷ phú nên mới được tặng.

    Lão độc thân kia chỉ biết nhậu nhẹt và đánh vợ.

    Danh xưng “thiên tài đầu tư” chỉ là cái vỏ bọc tôi dựng lên, nhằm kích thích lòng đố kỵ của em gái mà thôi.

  • Ngày Tôi Bán Máy Ổn Áp Làm Sắt Vụn

    “Tháo! Nhất định phải tháo!

    Tôi tra Baidu rồi, cái thùng sắt lớn này bứ /c x/ạ mạnh nhất!

    Con dâu tôi chuẩn bị ma/ ng tha/ i mãi không được, chính là do cái thùng rác rưởi này hại!”

    Bà Trương hàng xóm dẫn theo một nhóm người, chặn ngay cửa phòng biến áp, sống ch e c không cho tôi vào bảo trì.

    “Đây là máy ổn áp công nghiệp, đường dây khu mình cũ rồi, không có nó thì không kéo nổi điều hòa đâu.”

    Tôi lắc lắc cái đồng hồ vạn năng trong tay.

    “Đừng có lừa người! Hồi xưa không có cái thùng này chúng tôi vẫn sống tốt đấy thôi?

    Chắc chắn là anh định đào Bitcoin, ăn cắp điện của chúng tôi!”

    Bà Trương phun cả nước miếng.

    Quản lý tòa nhà cũng đứng bên cạnh nói nước đôi:

    “Tiểu Lưu này, nếu mọi người đã có ý kiến lớn như vậy thì cậu…”

    Với tư cách là kỹ sư cao cấp của mạng lưới điện quốc gia, tôi đã tự bỏ tiền túi 10 vạn để lắp đặt miễn phí máy ổn áp cho tòa nhà, còn định kỳ thuê người đến bảo trì.

    Không ngờ các cụ già hàng xóm lại dăm lần bảy lượt kh/ iếu nạ/ i là có bứ/ c x/ ạ.

    Tôi nhìn sang cái điều hòa nhà bà Trương đang chạy vù vù, thở dài bất lực.

    “Được, tôi ngắt.”

    Tôi gạt cầu dao tổng, cắt đứt hoàn toàn hệ thống ổn áp, khôi phục lại đường dây điện cũ kỹ gầy gò thảm thương của thành phố.

    Tiếng dòng điện biến mất, cái “nguồn bức xạ” kêu o o kia hoàn toàn im lặng.

    Đã sợ bức xạ thì tôi thành toàn cho nguyện vọng sống cuộc đời sinh thái nguyên thủy của các người vậy.

  • Chỉ Vì Em Không Phải Cô Ấy

    Chỉ huy đội đặc chiến, Lục Cần Phong, là “Diêm Vương mặt lạnh” nổi tiếng trong quân đội.

    Anh ta cực kỳ bài xích việc đụng chạm thân thể với phụ nữ, thậm chí còn thẳng thừng từ chối tất cả các cuộc hôn nhân sắp đặt.

    Cha mẹ tôi dựa vào ân tình từ đời trước với nhà họ Lục mà đính ước cho tôi và Lục Cần Phong.

    Chúng tôi đã kết hôn năm năm, vậy mà tôi chưa từng nhận được từ anh ấy dù chỉ một nụ cười.

    Chỉ vì anh từng nói: “Là một chỉ huy đặc chiến, không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán trên chiến trường.”

    Vậy mà vào đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, tôi ngồi tàu lửa xanh vượt ngàn dặm đến tận biên cương để tìm anh.

    Nhưng trước cửa doanh trại của đoàn văn công, tôi lại tận mắt thấy anh khoác áo khoác quân đội cho một người phụ nữ khác:

    “Mặc ít thế này không sợ lạnh à? Sao cứ như con nít vậy, chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi cuối cùng cũng hiểu ra — thì ra anh đâu có ghét sự đụng chạm từ phụ nữ.

    Chỉ là tôi… không phải người anh muốn mà thôi.

  • Tình Nhân Cổ

    Tôi là một cô gái người Miêu Cương, từ nhỏ đã sống cùng độc trùng và cổ độc, máu trên người tôi có thể giải trăm thứ độc.

    Một Phật tử trong giới thượng lưu ở thủ đô đã giao kèo với tôi: chỉ cần tôi cứu được cô thanh mai trúc mã của anh ta tỉnh lại, anh ta sẽ cưới tôi.

    Tôi đồng ý!

    Nhưng khi tôi cứu được Giang Tuyết Mai tỉnh lại, thì trước ngày cưới, Tôn Cẩm Hằng lại bất ngờ cưới cô ta, biến tôi thành trò cười.

    Tôi chạy đi chất vấn, anh ta chỉ cười nhạt, ngón tay khẽ vuốt chuỗi Phật châu trên tay.

    “Đồng ý với cô chỉ là kế tạm thời. Một con nhỏ từ rừng rú chui ra như cô, lấy gì xứng với tôi?”

    Giang Tuyết Mai thậm chí còn sai người hầu lột sạch quần áo tôi, ném tôi ra khỏi nhà họ Tôn.

    “Cô cũng không soi lại mình là cái thứ gì mà cũng dám mơ tưởng cưới anh Cẩm Hằng!”

    Tôi không nổi giận.

    Trước kia còn định, đợi khi nuôi xong bản mệnh cổ trùng thì tha cho bọn họ một mạng.

    Bây giờ nghĩ lại, chẳng cần thiết nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *