Giao Sinh Mệnh Cho Kẻ Tàn Nhẫn

Giao Sinh Mệnh Cho Kẻ Tàn Nhẫn

Chỉ vì tôi khuyên cô thư ký của chồng nên thận trọng suy nghĩ chuyện giữ lại đứa bé, mà chồng tôi – Hạ Tư Thâm – đã xông vào bệnh viện, tát tôi một cái như trời giáng.

Tôi tức đến phát run, lập tức trả lại anh ta một cái tát:

“Em là vì nghĩ cho cô ta! Đứa bé trong bụng Giang Điềm Điềm là trẻ mắc hội chứng Down, anh muốn nó vừa sinh ra đã bị cả đời người chán ghét sao?!”

Hạ Tư Thâm sững người ngay tại chỗ.

Tối đó anh ta còn về nhà chuẩn bị nước ngâm chân để xin lỗi tôi:

“Xin lỗi vợ, là anh quá xúc động.”

Nhưng khi tôi tỉnh lại lần nữa, lại phát hiện mình bị trói trên trực thăng, bên dưới là rừng mưa nhiệt đới mênh mông vô tận.

Chồng tôi ôm thư ký nhỏ của anh ta, nhàn nhã uống cà phê trong trực thăng.

“Em không phải nói là vì nghĩ cho cô ấy sao? Điềm Điềm là cô nhi, cả đời này chỉ mong có một gia đình, có một đứa con.”

“Đã vậy thì, em hãy diễn một màn ‘sinh tồn nơi hoang dã’ phiên bản thực tế giữa rừng mưa nhiệt đới đi! Khi nào làm Điềm Điềm vui vẻ rồi, em mới được rời khỏi đây!”

Nhưng anh ta đâu biết, em gái đang sắp sinh của anh ấy có nguy cơ bị tắc ối, mà ca phẫu thuật ấy – cả thế giới chỉ có mình tôi làm được!

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hạ Tư Thâm, run giọng nói:

“Nếu anh dám động vào tôi, em gái mà anh yêu thương nhất sẽ chết đấy!”

1

Nghe thấy lời tôi nói, vệ sĩ trên trực thăng ôm bụng cười nghiêng ngả.

“Cô Thẩm, cô không bị dọa đến lú đầu rồi chứ? Thật tưởng mình là Diêm Vương, muốn ai chết người đó à?”

Quản gia bên cạnh cũng hùa theo:

“Sau khi gả vào nhà họ Hạ, thật sự tưởng mình là bà chủ rồi sao? Tưởng mình là cái thá gì?”

Nói xong, mấy người đó nhìn nhau, cười nhạo không kiêng dè.

Hạ Tư Thâm khẽ nhấp ngụm cà phê, ánh mắt nhìn tôi không hề có chút cảm tình.

“Bây giờ, lập tức quỳ xuống dập đầu xin lỗi Điềm Điềm! Nếu không thì cứ chờ bị ném xuống rừng nhiệt đới mà ‘sinh tồn nơi hoang dã’ đi!”

Tôi còn chưa kịp nói gì, Giang Điềm Điềm bên cạnh đã đỏ hoe mắt, uất ức kéo tay áo Hạ Tư Thâm.

“Anh Tư Thâm, hay là thôi đi… Em không sao mà, anh cũng đừng làm khó chị Thẩm nữa.”

“Chị ấy là phu nhân cao quý của nhà họ Hạ, còn em chỉ là một thư ký nhỏ, có thể mang thai con anh đã là xa xỉ rồi, Điềm Điềm em không dám mơ tưởng những thứ vốn không thuộc về mình…”

Nghe đến đây, Hạ Tư Thâm xót xa xoa đầu Giang Điềm Điềm:

“Điềm Điềm à, em chính vì quá lương thiện nên mới bị người ta bắt nạt!”

Tôi chỉ thấy nực cười trong lòng.

Rõ ràng là cô ta chủ động đến tìm tôi nhờ kiểm tra thai.

Tôi nói với cô ta rằng đứa bé là trẻ mắc hội chứng Down, nên cân nhắc cẩn thận.

Thế mà qua miệng cô ta lại biến thành tôi xem thường, ép cô ta phá thai!

Tôi vừa định mở miệng phản bác, thì chiếc cốc trong tay Hạ Tư Thâm đã ném thẳng về phía tôi.

“Thẩm Du Nhiên, có phải tôi đối xử với cô quá tốt nên cô quên mất làm người là thế nào rồi đúng không?!”

“Điềm Điềm vừa có chí tiến thủ lại dịu dàng, hơn cô không biết bao nhiêu lần! Vậy mà cô dám ỷ vào cái danh phu nhân nhà họ Hạ để tùy tiện sỉ nhục cô ấy, tôi nể mặt cô quá rồi phải không?!”

Chiếc cốc nện thẳng vào trán tôi, máu tươi từ trán chảy xuống làm mờ cả tầm nhìn.

Nhưng nỗi đau thể xác làm sao so được với vết thương trong tim.

Nhìn vẻ mặt giận dữ của anh ta, tôi chợt cảm thấy người trước mặt mình xa lạ vô cùng.

Người Hạ Tư Thâm trước kia chưa bao giờ nổi giận với tôi.

Hồi đó khi nhà họ Hạ vẫn chỉ là một công ty nhỏ bình thường, tôi đã là bác sĩ sản khoa hàng đầu thế giới rồi.

Không ít phú hào quyền quý tranh nhau cầu xin tôi làm phẫu thuật.

Tôi còn dùng các mối quan hệ trong tay để giúp nhà họ Hạ kéo về không ít đơn hàng chất lượng cao.

Nhà họ Hạ nhảy vọt trở thành doanh nghiệp đầu ngành, còn Hạ Tư Thâm thì trở thành tổng tài trẻ nhất của tập đoàn số một thành phố A!

Nhưng cuộc sống tốt đẹp ổn định ấy, lại hoàn toàn thay đổi kể từ khi Giang Điềm Điềm xuất hiện!

Tôi không hiểu, vì sao tình yêu của một người có thể nói mất là mất?

Ngay giây tiếp theo, câu nói của Hạ Tư Thâm khiến tôi như rơi vào hầm băng:

“Nếu cô ta đã kiêu ngạo như vậy, thì ném cô ta xuống rừng mà sinh tồn đi, tôi muốn xem cô ta có thể kiêu ngạo được đến bao giờ!”

2

Giây sau đó, tôi bị vệ sĩ đá thẳng xuống từ trực thăng.

Khi rơi xuống đất, tôi còn nghe thấy tiếng xương bị lệch vị trí.

Cơn đau khiến tôi nghiến răng trợn mắt, mồ hôi lạnh tuôn ướt trán, cả nửa ngày cũng không đứng dậy nổi.

Hạ Tư Thâm nhìn thấy bộ dạng đau đớn của tôi, nhíu mày, mở miệng quở trách tên vệ sĩ đã đá tôi:

“Ai cho cậu đá cô ta?”

Similar Posts

  • Vòng Lặp Bất Tận

    Tôi mơ một giấc mơ, trong giấc mơ đó tôi đã cắm sừng vị hôn phu của mình.

    Tôi còn lạnh lùng mỉa mai anh ta: “Chồng à, anh hết mới lạ rồi.”

    Giật mình tỉnh giấc, tôi vội vã rúc vào vòng tay Giang Tự Lâm, giọng điệu đầy ủy khuất: “Bảo bối, em gặp ác mộng, trong mơ em thấy chúng ta chia tay rồi.”

    Cho đến khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Giang Tự Lâm.

    Trong đáy mắt anh không còn chút yêu thương nào như trước, chỉ có sự thờ ơ và vô tình: “Chia tay đi.”

  • Quay Lại Ngày Chồng Định Ly Hôn Giả Để Lừa Tôi

    Quê chồng tôi sắp có đợt giải tỏa đền bù.

    Anh ta nói nếu chúng tôi làm thủ tục giả ly hôn, thì hai người sẽ được nhận thêm tiền hỗ trợ nhà đất.

    Tôi đã đồng ý.

    Nhưng anh ta lại lừa tôi trắng tay rời khỏi nhà, rồi quay sang cưới cô em họ làm cùng cơ quan — Dư Ân.

    Tôi đến gây chuyện, làm ầm lên.

    Kết quả là bọn họ lừa tôi, hại tôi đến chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng cái ngày làm thủ tục ly hôn.

    Lần này, tôi thề — sẽ không tha cho bọn họ!

  • SAU KHI MẤT TRÍ NHỚ LẠI TIẾP TỤC TRANH GIÀNH

    Trúc mã Bùi Hằng ngã ngựa mất trí, quên mất chuyện chúng ta đã thành thân.

    Khi tỉnh lại sau cơn hôn mê, chàng nhìn kiểu tóc phụ nhân của ta mà tưởng rằng ta đã gả cho người khác.

    Ta thuận miệng lừa chàng, rằng phu quân đối xử với ta không tốt nên ta mới lén phu quân để qua lại cùng chàng.

    Chàng tức giận hỏi: “A Lam, nàng đã không nỡ rời khỏi hắn lại còn quấn quýt với ta, vậy nàng coi ta là gì chứ?”

    Ta trừng mắt nhìn chàng: “Chàng không vui thì bây giờ cứ đi đi.”

    Khí thế của Bùi Hằng bỗng dưng xìu xuống một nửa, cúi đầu không nói gì.

    Mãi sau chàng mới cất giọng trầm thấp: “Ta không đi!”

    “Cứ để ta ở bên nàng, không cần danh phận cũng… cũng không sao.”

  • Tên Trên Giấy Kết Hôn Không Phải Tôi

    Tại Cục Dân chính làm thủ tục kết hôn, nhân viên đăng ký đọc lên một cái tên không phải của tôi.

    Ngay khi tôi định mở miệng đính chính, trước mắt bỗng trôi qua từng dòng chữ mà chỉ mình tôi nhìn thấy

    “Nữ chính đáng thương, cô ta không hề biết trên giấy chứng nhận kết hôn là tên của một người đàn bà khác.”

    “Nam chính đã bàn bạc kỹ với bạch nguyệt quang rồi, chỉ chờ lấy được giấy xong là đá cô ta đi để chiếm nhà.”

    Tôi ch e c trân tại chỗ, từ từ cúi đầu nhìn vào tờ đơn đăng ký.

    Trên đó, từng nét chữ rành rành viết tên: “Thẩm Vi”. Tôi tên là Đào Niệm.

  • Không phải gia đình nào cũng gọi là gia đình

    Bố mẹ cho em trai tôi ba căn nhà.

    Trước đêm Trung thu, em gọi điện hỏi tôi có muốn ăn bánh trung thu không, nó muốn mang đến tặng.

    Tôi từ chối.

    Kìm nén cảm xúc, nói gì tôi cũng không nhận.

    Nó ngạc nhiên hỏi:

    “Chị, năm ngoái em vẫn tặng mà? Sao năm nay chị lại thay đổi vậy?”

    Em không hiểu được vì sao tôi không thể tiếp tục giả vờ như mọi thứ vẫn bình thường, chỉ để bố mẹ vui lòng.

    Tôi không đáp.

    Đoàn viên, đối với tôi, là chiếc bánh trung thu ngọt đến phát nghẹn, chỉ mình tôi bẻ lấy một nửa rồi nuốt trọn tất cả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *