Giọt Nước Mắt Người Mẹ

Giọt Nước Mắt Người Mẹ

Tôi gọi cho con trai, định xin năm trăm đồng để đóng phí trông trẻ cho cháu.

Nó lấy lý do không có tiền liền từ chối thẳng.

Nhưng nó quên chưa ngắt điện thoại:

“Mẹ đã nói sẽ trả rồi, sao em không cho mẹ vay?”

Con dâu bực bội nói:

“Bao nhiêu năm nay, việc nuôi dạy Phùng Phùng toàn là mẹ chi tiền, chúng ta chưa từng bỏ ra đồng nào. Bà ấy giờ rõ ràng là ngầm nhắc chúng ta nên cho tiền.

Nếu vay năm trăm này, anh thấy mẹ có trả không? Bà có trả không?”

Đứa cháu cũng nũng nịu:

“Ba ơi, đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà lắm. Bà chẳng bao giờ cho con ăn gì ngon, con không muốn ở nhà bà nữa.”

Thì ra, đây chính là cái gia đình mà tôi đã dùng tiền hưu để gắng gượng nuôi dưỡng.

Đã như vậy…

Tôi sẽ sống đúng như cái cách mà các người nói về tôi đi.

1

Hôm đó tôi mang tiền đến lớp bán trú để đóng phí cho cháu Phùng Phùng, thầy cô ở đó nói năm nay phí tăng thêm năm trăm.

Tôi chỉ mang theo một ngàn.

Vì vậy tôi gọi cho con trai, nhờ nó chuyển thêm cho giáo viên, hôm sau tôi sẽ đưa lại.

Nó lại bảo không có tiền, kêu tôi về nhà lấy thêm.

Lúc tôi chuẩn bị cúp máy, thì nghe thấy vợ chồng nó nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên tôi mở miệng “mượn” tiền nó.

Không ngờ, họ lại nghĩ về tôi như thế.

Tôi nắm chặt điện thoại, tiếp tục lắng nghe.

“Vợ à, giờ nhà mình cũng khá hơn trước nhiều rồi, mẹ chỉ cần năm trăm thôi. Dù sao cũng là đóng cho con mình, có trả hay không cũng được mà.”

Con dâu nghiêm giọng: “Đâu phải chỉ năm trăm này, có một thì sẽ có lần thứ hai. Cho nhiều rồi, lỡ bả đòi chúng ta đưa mỗi tháng hai ngàn thì sao?”

Mỗi tháng hai ngàn?

Tôi lặng lẽ cúp máy, nghĩ rất lâu, rồi bỗng hiểu ra.

Thì ra, họ vẫn còn nhớ chuyện đó.

Hôm Phùng Phùng vừa chào đời, con trai nhờ tôi trông cháu giúp.

Nghĩ đến cảnh hai đứa đi làm vất vả, tôi đồng ý.

Ban đầu, con trai và con dâu còn áy náy.

Họ hứa với tôi sẽ trả hai ngàn mỗi tháng gọi là tiền công.

Nhưng rồi nào là đổi việc, nào là tiêu đủ thứ, chưa từng đưa tôi một đồng. Tôi cũng không chấp nhặt.

Từ tã bỉm cho đến khi vào tiểu học, mọi chi phí của Phùng Phùng đều dựa vào ba ngàn tiền hưu của tôi.

Con dâu thỉnh thoảng kêu khó, tôi còn cố gắng moi thêm chút ít để giúp.

Hóa ra, vì vậy mà họ đề phòng tôi.

“Bà nội Phùng Phùng, nếu bất tiện thì nộp bổ sung sau cũng được, không sao đâu.”

Lời của giáo viên bán trú cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi hoàn hồn, khẽ nói: “Thầy ạ, thôi không đăng ký bán trú nữa, làm phiền thầy rồi.”

“Bà nội Phùng Phùng, nếu không gửi bán trú thì trưa chiều bà phải đưa đón cháu bốn lượt, bài vở cũng khó làm xong. Hay là bà suy nghĩ thêm?”

Tôi lắc đầu, quay người bước đi.

“Không cần đâu, sau này chuyện đưa đón và học hành để bố mẹ nó lo.”

Sau khi lên lớp ba, bài vở của Phùng Phùng rất nhiều, tôi cũng không dạy được.

Môn tiếng Anh còn phải chấm điểm, nộp video mỗi ngày.

Có bài quay video thì tôi lại phải gọi hai đứa về.

Mỗi lần gọi, chúng đều khó chịu.

Con dâu còn than: “Bài tập tiểu học thôi, không làm cũng chẳng sao, thầy cô đâu có kiểm tra thật.”

Kết quả là thầy cô lại kiểm tra thật.

Phùng Phùng nhiều lần bị phê bình, con dâu cũng bị gọi lên văn phòng.

Sau ba ngày vất vả kèm cháu, nó nói với tôi: “Mẹ à, cứ thế này chắc con trầm cảm mất.”

Nó đề nghị gửi bán trú, vừa có người đưa đón, vừa có người kèm học.

Cũng hứa hẹn như hồi mới sinh Phùng Phùng:

“Mẹ ơi, tiền bán trú tháng nào con đưa mẹ.”

Kết quả là, vẫn chưa bao giờ thấy đưa.

Vừa đi ra đến đầu phố, con trai gọi lại.

“Mẹ! Thầy giáo nói mẹ không đăng ký bán trú cho Phùng Phùng nữa à?”

“Ừ.”

Điện thoại liền bị con dâu giật lấy.

“Mẹ, sao lại không gửi bán trú nữa vậy?”

“Hết tiền rồi, gửi sao được?”

“sức khỏe mẹ không tốt, không gửi bán trú thì ngày đi bốn chuyến, mất hơn một tiếng, mẹ chịu nổi không?”

Giọng nó đầy quan tâm.

Chúng nó biết đầu gối tôi kém.

Nhưng lại sợ tôi giữ năm trăm, không chịu đưa cho thầy giáo, nên bắt tôi về lấy.

“Chẳng phải Dương kêu mẹ về lấy sao? Mẹ không về à?”

Đối diện câu hỏi, tôi thở dài.

“Không, đi về mất nửa tiếng, gối mẹ đâu chịu nổi.”

Điện thoại im lặng, rồi lại truyền qua con trai.

“Mẹ, con biết mẹ giận vì con không cho vay, nhưng con vừa đóng bảo hiểm xe, giờ chỉ còn hai ba trăm, con cũng phải giữ lại chút chứ.”

Lần này là bảo hiểm xe.

Lần sau sẽ là nghỉ lễ đưa mẹ vợ đi du lịch.

Rồi lại đến Tết Trung Thu mua quà cho mẹ vợ.

Lý do năm nào cũng thế.

Con trai thường nói: “Mẹ của Tinh Tinh một mình nuôi nó lớn thật vất vả, bà ấy cũng có tuổi rồi, chưa đi chơi nhiều nơi.”

Nhưng nó chưa từng nghĩ đến tôi.

Tôi cũng một mình nuôi nó lớn, mà cả đời chưa bước ra khỏi tỉnh.

Những nơi người ta kể nào Trường Sa, nào Ngọc Long Tuyết Sơn…

Tôi thậm chí chẳng biết thuộc thành phố nào.

Nghĩ vậy, tôi lên tiếng:

“Dương à, Phùng Phùng các con đưa về nuôi đi, chủ nhật khỏi mang qua đây nữa…”

Similar Posts

  • Kiếp Này Không Vì Ai

    Trước lúc chết, Hạ Tận nắm lấy tay tôi, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi có cây đào đã chết khô từ lâu.

    Anh ta ho đến mức như cái ống bễ gãy nát, mỗi hơi thở đều vang lên âm thanh tử thần rít qua kẽ răng.

    “Lương Tranh,” anh ta cất tiếng, giọng khàn khàn như bị lửa đốt, “anh thật sự hy vọng, người kéo anh ra khỏi tuyết năm đó là Lưu Yêu Yêu, chứ không phải em… kiếp sau, anh muốn nắm tay cô ấy, đầu bạc răng long.”

    Tôi nhìn gương mặt đầy đốm đồi mồi của anh ta, tình nghĩa vợ chồng nửa thế kỷ, trong một câu nói ấy tan thành tro bụi.

    Tôi bật cười.

    “Vậy anh chết nhanh lên cho tôi nhờ.”

    Mắt Hạ Tận trợn trừng, một hơi chưa kịp thở ra liền cứng đờ qua đời.

    Anh ta chết không nhắm mắt, là bị tôi làm cho tức nghẹn.

  • 100 Vạn Sính Lễ

    Em trai tôi đã yêu một cô bạn gái suốt ba năm, cô ấy luôn nói chưa chơi đủ, không muốn kết hôn.

    Cho đến khi tôi đính hôn, nhà bạn trai đưa sính lễ năm mươi vạn.

    Bạn gái em trai đến tìm bố mẹ tôi: “Dì à, kết hôn thì được, sính lễ phải là một trăm vạn, thiếu một xu cũng không được.”

    Mẹ tôi khó xử: “Dốc hết của cải nhà mình cũng không có từng ấy tiền đâu.”

    Chị dâu tương lai nhìn chằm chằm vào tôi: “Chị gái không phải vừa mới nhận sính lễ năm mươi vạn sao? Cộng với tiền tiết kiệm của chị ấy, chắc cũng đủ một trăm vạn rồi nhỉ?”

  • Người Vợ Cũ Và Bản Giám Định A D N

    Ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, tôi bắt gặp chồng mình đang đưa “bạch nguyệt quang” đi khám thai ở bệnh viện.

    Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh ấy lấp lánh, tay thì dịu dàng xoa lên phần bụng nhô cao của người kia.

    “Cô ấy bị tái phát trầm cảm, anh nhất định phải ở bên cô ấy.” Anh kéo lỏng cà vạt, giải thích.

    Tôi mỉm cười gật đầu, xoay người bước đi, đến quầy đặt lịch… đăng ký phẫu thuật phá thai.

    Tối hôm đó, trong lúc tôi lên bàn mổ, anh ngồi bên giường bệnh của bạch nguyệt quang mừng sinh nhật.

    Khi trợ lý gọi điện đến báo: “Phu nhân nhà họ Lục bị sảy thai rồi!”

    Anh đang đút bánh kem cho bạch nguyệt quang ăn, chỉ lạnh nhạt đáp: “Bảo cô ấy đừng làm loạn nữa, Vi Vi cần được tĩnh dưỡng.”

    Mãi đến khi anh nhìn thấy đơn ly hôn có chữ ký của tôi, đặt ngay ngắn trên tờ giấy siêu âm trống trơn, anh mới sững người.

    Sau này, anh lục tung cả thành phố tìm tôi, nhưng chỉ nhận lại kết quả xét nghiệm ADN mà bạch nguyệt quang đưa đến.

    “Lục tổng, đứa bé… không phải con của anh.”

    Trong một đêm mưa như trút, anh quỳ gối trước cửa căn hộ mới của tôi, nghẹn ngào gào lên:

    “Tô Vân… con của chúng ta…”

  • Tạm Biệt Thanh Xuân Tôi Chỉ Muốn Học Đại Học

    Vào phút cuối cùng nộp nguyện vọng đại học, Hạ Thành Triết đã đổi nguyện vọng của tôi thành Thanh Hoa và Bắc Đại.

    Anh ta nói với tôi: “Na Na lần này thi không tốt, bọn mình cùng cô ấy học lại một năm đi.”

    “Em cũng biết mà, không có anh, cô ấy không sống nổi đâu.”

    Tôi sững người nhìn gương mặt đầy vẻ đắc ý của Hạ Thành Triết.

    Vậy là, vì cô thanh mai trúc mã của anh, anh có thể không chút do dự mà hy sinh tôi?

    Về sau, ngay trước cổng trường Thanh Hoa, tôi nhận được tin nhắn từ Hạ Thành Triết.

    “Như Như, em đi đâu rồi? Lễ khai giảng lớp học lại sắp bắt đầu rồi.”

    Tôi mỉm cười, rồi chặn luôn số điện thoại của anh ta.

    Tạm biệt, Hạ Thành Triết.

    Tôi không chơi trò gia đình giả vờ với các người nữa đâu.

  • Chưa Từng Chờ Đợi Ai

    Từ nhỏ đến lớn, Bình Nam Tân luôn là niềm kiêu hãnh trong mắt tất cả mọi người.

    Chỉ có tôi từng nhìn thấy, vào năm anh mười bảy tuổi, dưới bóng cây râm mát,anh đã lén đưa tay, chạm vào cái bóng của chị gái tôi.

    Thế nhưng năm tôi hai mươi tuổi,gia tộc họ Bình lại chọn tôi – một người bình thường không có gì nổi bật – để kết hôn với Bình Nam Tân.

    Chị gái tôi buồn bã mà ra nước ngoài.

    Lần đầu tiên Bình Nam Tân phản kháng lại số mệnh, là vào ngày cưới, anh đuổi theo chị gái ra nước ngoài.

    Tôi gặp lại anh khi anh dắt theo chị gái đang mang thai trở về, đã là năm năm sau đó.

    Có lẽ vì cảm thấy áy náy, Bình Nam Tân mời tôi ăn một bữa cơm.

    Sau bữa ăn, anh lịch sự hỏi tôi mấy năm nay sống thế nào, đã có bạn trai chưa?

    Tôi khẽ lắc đầu.

    Điện thoại anh reo lên, che đi lời tôi sắp nói:

    “Không phải bạn trai nữa rồi, tôi kết hôn rồi.”

    Anh cầm điện thoại lên nghe.

    Ngoài cửa sổ sát đất, con trai ba tuổi đeo ba lô, vui vẻ vẫy tay chào tôi.

  • Đứa Con Của Hận Thùchương 7 Đứa Con Của Hận Thù

    VĂN ÁN

    Năm đó, cha tôi bị thuộc hạ phản bội, đâm một nhát chí mạng.

    Để cứu tôi, Kỷ Triết, khi ấy mới mười chín tuổi, đã phóng hỏa.

    Anh bị khói lửa thiêu mù đôi mắt, từ đó tôi trở thành “đôi mắt” của anh.

    Tôi cắt ngắn mái tóc dài, bàn tay vấy máu, từng bước từng bước thay anh mở đường bằng máu lửa.

    Khi anh nhìn thấy ánh sáng trở lại,

    chính tay tôi đỡ anh rửa sạch tội lỗi, đưa anh lên bờ,

    để rồi anh trở thành người mà ai cũng kính cẩn gọi một tiếng “Kỷ Tổng”.

    Ngày thử váy cưới, tôi đến trễ mười phút.

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Lại thấy một cô gái khác khoác chiếc váy cưới của tôi, đứng trước gương.

    Đám đàn em của Kỷ Triết vây quanh cô ta, miệng gọi rối rít:

    “Chị dâu, chị dâu.”

    “Mấy lời này là Kỷ ca dặn, chỉ cần chị thích, muốn chọn gì cứ tự nhiên.”

    Tôi giật phăng chiếc váy cưới trắng tinh ấy, nắm tóc cô ta, ném thẳng ra con phố đông người.

    Rồi tôi quay lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đàn em đang im bặt.

    Giọng tôi vang lên, sắc bén như dao:

    “Anh ấy, tôi có thể nhường.

    Nhưng những thứ khác

    không ai được phép chạm vào.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *