Con Moa Giàu Có Đi Báo Thù

Con Moa Giàu Có Đi Báo Thù

Tôi là một con ma giàu có khiến cả địa phủ đều phải ghen tị, chỉ vì có cô bạn thân lấy được Thái tử gia đất Bắc Kinh.

Có tiền thì ma cũng phải nghe lệnh, nhờ số tiền giấy hàng nghìn tỷ mà cô ấy đốt xuống, tôi thoát khỏi kiếp ma nghèo, ở dưới này muốn đi đâu thì đi.

Ban đầu tôi nghĩ đợi đến lúc bạn thân hết thọ, rồi nắm tay nhau cùng đi đầu thai.

Nhưng hôm nay lại nhận được từ cô ấy một chiếc gương đốt xuống.

Gương thông với dương gian, bên trong là một người đàn bà tự xưng bạch nguyệt quang của Thái tử gia, đang gào lên:

“Trong bụng tao là con trai duy nhất đời thứ chín nhà họ Phó, mày là con gà mái già không đẻ được trứng thì lấy gì mà so với tao?”

“Nếu biết điều thì mau nhảy lầu đi, bằng không đợi con tao chào đời, kết cục của mày chỉ càng thảm hơn.”

Tôi tận mắt thấy ả ta tát thẳng vào mặt bạn thân hai cái.

Tức giận đến mức phát ra tiếng nổ chói tai, tôi lập tức liên hệ người quen trên thiên đình:

“A lô, có phải Quan Âm ban con không? Đúng rồi, chính là bạch nguyệt quang của Thái tử gia, tôi muốn đầu thai vào bụng nó ngay lập tức!”

Quan Âm không nói hai lời, búng tay một cái.

Ngay giây sau, tôi đã bị bao quanh bởi dòng nước ấm áp.

“Chị em à, bây giờ cô đã vào bụng nó rồi, cứ thoải mái mà quậy đi!”

Quan Âm đúng là bạn bè đáng để kết thân!

Tôi còn đang định cắn lấy dây rốn một phát cho đã, thì bên tai vang lên giọng chua ngoa của bạch nguyệt quang Tô Uyển Như:

“Lâm Chi Đào, nếu không phải Phó Hoài Nam nói anh ta chỉ có thể goá vợ chứ không ly hôn, thì mày sớm đã bị đá ra khỏi nhà tay trắng rồi.”

Trong khi đó, bạn thân tôi – cô nàng nóng tính hay phản kháng – giờ lại bị giam lỏng trong phòng, yếu ớt đến mức không còn sức chống trả.

Tôi tức đến mức tung một cú đá thẳng vào tử cung của Tô Uyển Như.

Sắc mặt ả ta lập tức biến đổi.

Ả ta ôm bụng, bảo tôi ngoan ngoãn, lại còn nhân cơ hội khoe khoang với Lâm Chi Đào:

“Con của tôi với Phó Hoài Nam lại đạp rồi này, chị xem nó hiếu động chưa.”

“Chị có ghen tị cũng vô ích, ai bảo chị giữ con không nổi.”

Bạn thân tôi bị kích động đến mức phun một ngụm máu.

Cô ấy còn chưa kịp nói gì, đã bị Tô Uyển Như túm tóc, gằn giọng:

“Đồ bệnh hoạn chết tiệt, lại bày trò làm ra vẻ đáng thương để ám tôi!”

“Hồi đó sảy thai sao mày không chết luôn đi? Nếu mày cùng cái thai đoản mệnh kia chết quách rồi, tao đã sớm trở thành Phó phu nhân rồi!”

Ả ta còn hung hãn tung một cú đá vào bạn thân tôi, mặt mày vặn vẹo mà nguyền rủa.

Bạn thân tôi yếu ớt nằm rạp dưới đất, nước mắt rơi làm tim tôi nhói buốt.

Thì ra cô ấy không phản kháng, vì sau khi mang thai rồi sảy thai, thân thể vốn chẳng hồi phục nổi, lại bị Phó Hoài Nam níu kéo không cho ly hôn, cuối cùng bị bức đến mức mắc trầm cảm.

Nhưng những chuyện này, bạn thân tôi chưa từng kể cho tôi khi tôi gặp cô ấy trong mơ.

Mỗi lần gặp trong mơ, cô ấy chỉ cười nói:

“Trinh Trinh, mày khổ cả nửa đời người rồi, tao dù có không dùng đồ tốt cũng không thể để mày chịu thiệt.”

Vậy nên bao nhiêu tiền giấy, bao nhiêu quần áo túi xách hàng hiệu, lúc nào cũng được cô ấy gửi về cho tôi qua trạm bưu điện địa phủ.

Những năm này tôi có thể sống xa hoa phú quý dưới âm gian, toàn bộ đều là nhờ bạn thân gánh hết khổ đau thay tôi ở dương thế.

Nhìn thấy cô ấy mặt mày tái nhợt, nằm chịu trận trên đất.

Tim tôi đau thắt lại, tôi cắn mạnh một phát vào dây rốn.

Máu tuôn ra trong miệng, Tô Uyển Như thét lên ngã quỵ xuống đất.

“Đau quá!”

Mới thế mà đã kêu đau sao?

Tôi bật cười lạnh lẽo, xoay người tung thêm một bộ “Giáng Long Thập Bát Chưởng”.

Bên trái phạt một chưởng, bên phải chém hai đường, tôi quyết tâm phải đòi lại hết những gì cô ta đã làm với bạn thân mình!

Theo từng cú quậy phá của tôi trong bụng, Tô Uyển Như đau đến mức không còn hơi sức mà nhắm vào bạn thân tôi nữa, chỉ còn ôm bụng lăn lộn dưới đất.

Phó Hoài Nam nghe thấy tiếng hét, lập tức phá cửa xông vào.

Tô Uyển Như nhào tới ôm chặt lấy anh ta, vừa khóc vừa kêu oan:

“Lâm Chi Đào nói muốn giết con của chúng ta, anh mau quản cô ta đi.”

Tôi khựng lại một thoáng.

Không ngờ lúc này Tô Uyển Như còn rảnh để tranh thủ chèn ép bạn thân.

Ả ta khóc lóc thảm thương, ôm chặt lấy chân Phó Hoài Nam làm bộ đáng thương:

“Em chỉ muốn cầu xin chị ấy sống yên ổn với em, nể mặt đứa bé mà đừng làm khó em nữa.”

Similar Posts

  • Năm Năm Cưng Chiều, Một Giây Buông Tay

    Tất cả nỗ lực bảy năm trời của tôi, cuối cùng cũng chờ được kỳ sát hạch thăng chức phóng viên chủ chốt của đài truyền hình.

    Thế nhưng, đột nhiên đài lại điều về một người mới – Giang Lộ Hy, hồ sơ đẹp đẽ, thành tích chói sáng.

    Giám đốc đài tuyên bố: Ai là người đầu tiên giành được bài phỏng vấn độc quyền với Thẩm Dự Hoài – người thừa kế gia tộc hào môn hàng đầu, thì vị trí sẽ thuộc về người đó.

    Tôi bật cười ngay tại chỗ, bởi vì Thẩm Dự Hoài là bạn trai tôi, cưng chiều tôi hết mực, bài phỏng vấn đó với tôi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

    Thế nhưng sau cùng, khi danh sách được công bố, người Thẩm Dự Hoài chọn để phỏng vấn lại là Giang Lộ Hy!

    Tôi chết lặng tại chỗ, không dám tin vào mắt mình.

    Tôi lao đến nhà hàng mà anh thường lui tới, muốn tự mình hỏi cho rõ ràng.

    Thế nhưng qua lớp kính, tôi thấy anh đang hơi cúi đầu, chăm chú và dịu dàng bóc tôm cho Giang Lộ Hy.

    Khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh giữa trời quang.

    Tôi nhớ rất rõ, một năm trước, cũng tại nhà hàng này, tôi làm nũng đòi anh bóc tôm giúp.

    Anh bật cười bất đắc dĩ, hôn lên đầu ngón tay tôi, nhẹ giọng nói: “Ngoan nào, anh bị dị ứng tôm, không bóc được, em tự làm nhé, được không?”

    Tôi đứng sững tại chỗ, chết lặng nhìn cảnh tượng bên trong nhà hàng, cảm giác như cả người bị đinh băng vô hình xuyên thấu, không thể cử động nổi.

  • Đồng Tiền Và Sự Phản Bội

    Năm tôi vừa giàu, tôi bao dưỡng một nam sinh nghèo.

    Mỗi tháng tôi bỏ ra năm trăm vạn để chơi với anh ta, vậy mà anh ta lại cùng nữ sinh dưới mưa ôm nhau hôn.

    Tôi quay đầu liền đổi sang một nam sinh điếc, thân hình rắn chắc.

    Anh ta rất ngốc nghếch, nhưng được cái nghe lời.

    Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của anh ta xuống, vòng tay ôm lấy cơ bụng mà nói vài câu trêu ghẹo đầy mờ ám.

    Sau đó, tôi thu tâm, nghe theo sắp xếp của gia đình để liên hôn.

    Nhưng lại bị anh ta bắt về, đôi tay tôi bị cà vạt trói chặt, người đàn ông đôi mắt đỏ ngầu, khẽ cắn vào bắp đùi tôi.

    “Chị, hắn ta đã ba mươi tuổi rồi, còn em mới mười tám.

    Chỉ có em mới có thể khiến chị hạnh phúc, hãy chọn em.”

  • Bạn lái xe khi say cùng thanh mai, tôi gọi điện báo cảnh sát

    “Tiểu thư Hạ, tiên sinh nói hôm nay bận, dặn cô cứ ăn một mình là được rồi.”

    Quản gia nhà họ Trình bước đến trước mặt tôi, giọng điệu có phần không khách khí.

    Tôi liếc nhìn điện thoại.

    Tin nhắn giữa tôi và Trình Chi Khiêm vẫn dừng lại ở một tuần trước.

    Có lẽ anh ta đã quên hôm nay là sinh nhật tôi.

    Sinh nhật tôi, cũng là kỷ niệm ngày yêu nhau của chúng tôi.

    Ba năm trước, Trình Chi Khiêm đã cố tình chọn ngày sinh nhật tôi để tỏ tình.

    Anh nói mỗi lần tôi sinh nhật, anh sẽ nhớ đến ngày đặc biệt của chúng tôi.

    Tôi không chút do dự bấm gọi cho anh.

    Không nằm ngoài dự đoán, anh không bắt máy.

    Một lần, hai lần, ba lần… tôi không nhớ đã gọi bao nhiêu cuộc, Trình Chi Khiêm cuối cùng cũng bắt máy.

    Giọng nói mệt mỏi vang lên từ đầu dây bên kia:

    “Si Tình, em sao lại không hiểu chuyện vậy?”

    “Anh không bắt máy vì anh bận.”

    Tiếng nhạc ầm ĩ cùng tiếng cười nói của nam nữ ở đầu dây bên kia vọng đến.

    Tôi cười khẩy:

    “Bận? Bận đi bar à?”

    “Trình Chi Khiêm, từ lúc Ôn Hạ về nước, anh đã không còn nhớ nổi họ tên mình là gì nữa đúng không?”

    Trình Chi Khiêm:

    “Si Tình, em đừng nói vậy.”

    “Ôn Hạ mới về nước, cô ấy còn chưa quen môi trường.”

    “Anh luôn xem cô ấy như em gái.”

    Giọng anh vẫn dịu dàng như ngọc, tiếc là không dành cho tôi.

  • Nhiệm Vụ Tình Yêu Và Sự Giải Thoát

    Bốp —

    Một âm thanh giòn tan vang lên, khiến cả căn phòng riêng lập tức rơi vào im lặng.

    Ninh Lê nghiêng đầu, trên mặt bỏng rát, nhưng nỗi đau ấy không bằng nỗi đau trong tim cô.

    Cô từng nghĩ rằng, sau năm năm bên nhau, họ đã thấu hiểu lòng nhau.

    Thế mà, chỉ vì mối tình đầu mới trở về nước, Đoạn Hữu Thịnh như hóa điên. Lần này, chỉ vì một câu vu khống vô căn cứ của cô ta, anh lại tát cô một cái.

    Nén vị máu tanh đang trào lên cổ họng, Ninh Lê hơi cúi người:

    “Xin lỗi đã phá hỏng tâm trạng của mọi người, tôi đi đây.”

    Thấy cô vẫn yếu đuối như mọi khi, Đoạn Hữu Thịnh mới hơi thở phào một cách khó nhận ra.

    Anh nghĩ, Ninh Lê yêu anh đến thế, sao có thể chỉ vì một cái tát mà giận anh được.

    Cảm thấy mặt mũi vẫn còn giữ được, anh ngẩng đầu lên, giọng nói tràn đầy sự ban ơn:

    “Em về trước đi, đợi anh mừng sinh nhật xong với Tiểu Điềm rồi anh về nhà.”

    “Em cũng phải biết nghĩ một chút chứ, đừng nghe gì tin đó. Chúng ta đã tổ chức tiệc đính hôn rồi, em không thể cho anh chút thời gian được à? Tiểu Điềm lớn lên cùng anh từ bé, nếu có gì thì đã có từ lâu rồi, đến lượt em sao?”

    Bước chân Ninh Lê khựng lại trong chốc lát, sau đó cô mở cửa rời đi, còn cẩn thận đóng cửa lại.

    Cô đứng ngoài cửa, lặng người một lúc, rồi nghe bên trong vang lên tiếng cười giễu cợt:

    “anh Đoạn đúng là biết trị vợ, dạy Ninh Lê nghe lời như huấn luyện chó vậy.”

    “Đúng thế, sau này mà tôi được một nửa bản lĩnh của anh Đoạn là mãn nguyện rồi.”

    “Ninh Lê thì là cái thá gì, cô ta không biết gì hết. anh Đoạn và Tiểu Điềm là thanh mai trúc mã, nếu không phải…”

  • Công Tử Đến Từ Địa Ngục

    Tôi yêu qua mạng một công tử Anh tên Ryan — vừa đẹp trai vừa hào phong.

    Tiếc là anh ta vừa dính người vừa hay ghen.

    Cuối cùng tôi chia tay dứt khoát, đoạn tuyệt như rơi khỏi vách núi.

    Cậu ấm lai Tây khóc đến đứt ruột đứt gan:

    “Em đã vĩnh viễn đánh cắp trái tim anh rồi.”

    “Đồ đàn bà độc ác, anh hận em đến chết!”

    Tôi bực mình:

    đọc full tại page bắp cải đáng yêu

    “Khóc xong chưa? Khóc xong thì cúp đi! Chơi chút cho vui thôi, đồ ngốc!”

    Sau này, tôi ra nước ngoài trao đổi.

    Vừa tới nơi đã bị bắt cóc vào một trang viên khổng lồ.

    Tôi chửi ầm lên:

    “Trên áo anh toàn là máu, tránh xa tôi ra, đồ biến thái!”

    Cậu công tử lai mỉm cười, dịu dàng như cưng chiều:

    “Em đang mắng anh à? Nghe không hiểu, nhưng trông như đang làm nũng.”

    “Buổi tối nếu em rên như vậy, anh càng thích hơn đấy.”

    Lúc đó tôi mới nhận ra — lần này tôi thật sự chơi ngu, chọc phải một kẻ điên rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *