Hệ Thống, Cô Tính Sai Rồi!

Hệ Thống, Cô Tính Sai Rồi!

Ngày cưới của tôi, chú rể Tạ Thần An lại nắm tay phù dâu, trước mặt bao người tuyên bố đó mới là tình yêu chân chính của anh ta.

Mà tôi – người vợ được cưới hỏi đàng hoàng, lại trở thành trò cười lớn nhất trong thành phố.

Trong cơn ngây dại, một giọng nữ thanh thoát, đầy kích động vang lên trong đầu tôi:

【Hệ thống, quả nhiên cậu lợi hại thật! Vừa xuyên sách ngày đầu tiên đã cướp được chồng của nữ chính, quá kích thích!】

【Nữ chính gốc chẳng qua chỉ là vật hi sinh thôi. Đợi nam chính thật lòng yêu tôi, cả đế chế thương nghiệp của anh ta đều sẽ là của tôi!】

【Tiếp theo chỉ cần chờ nữ chính gốc sụp đổ phát điên, bị đưa vào viện tâm thần, thì nhiệm vụ liền hoàn thành!】

À, thì ra tôi chính là nữ phụ xui xẻo trong một cuốn tiểu thuyết xuyên thư.

Mà giọng nói này, lại đến từ phù dâu bên cạnh tôi – Tô Mộng.

Tôi khẽ mỉm cười, dưới ánh mắt kinh ngạc của bao khách khứa, bước đến trước mặt cha của Tạ Thần An:

“Tạ tiên sinh, Thần An có người mình thích, chi bằng đổi người kết hôn đi. Ông thấy tôi thì thế nào?”

1

Ánh sáng trắng thuần khiết xuyên qua ô cửa kính ngũ sắc của giáo đường, chiếu rọi lên chiếc váy cưới bạc tỷ của tôi, phản chiếu thành quầng sáng mộng ảo.

Giọng nói trang nghiêm của cha xứ vang vọng trong thánh đường:

“Anh Tạ Thần An, con có nguyện ý cưới cô Lâm Vị làm vợ, cho dù…”

“Con không nguyện ý.”

Bốn chữ nhẹ bẫng, nhưng lại như tiếng sấm nổ rền bên tai mọi người.

Nụ cười trên mặt MC cứng đờ, cả hội trường xôn xao.

Tôi gắng giữ nụ cười hoàn hảo, nhìn về phía người chồng danh nghĩa của mình – Tạ Thần An.

Ánh mắt anh ta say đắm, sâu nặng mà chỉ dán chặt vào người phù dâu Tô Mộng.

Anh ta buông tay tôi ra, sải bước đi thẳng về phía Tô Mộng, dưới hàng trăm ống kính và ánh mắt dõi theo, mạnh mẽ kéo cô ta vào lòng.

“Người tôi yêu là cô ấy, Tô Mộng! Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tôi đã biết, cô ấy mới là định mệnh của đời tôi!”

Tô Mộng mặc váy phù dâu tím nhạt, nép trong ngực anh ta, vẻ mặt mang chút hoảng loạn vừa đủ, nhưng đáy mắt lại lóe lên sự đắc ý khó che giấu.

Mà tôi, đã trở thành trò cười lớn nhất toàn thành phố.

Tiểu thư nhà họ Lâm, ngay trong ngày cưới của mình, bị hôn phu công khai vứt bỏ.

Tôi từng đồng hành cùng anh ta từ những ngày vô danh đến khi ngồi lên ghế chủ tịch Tạ thị.

Tôi thay anh ta chắn rượu, thay anh ta ký hợp đồng đánh cược, cùng anh ta thức trắng bao đêm để lập kế hoạch dự án.

Bảy năm gắn bó, đổi lại chỉ là một câu: “Cô ấy mới là tình yêu đích thực.”

Trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đớn đến nghẹt thở.

Ngay lúc tôi tưởng chừng sắp không chịu nổi, trong đầu lại vang lên giọng nói của Tô Mộng:

【Hệ thống bạch liên quả nhiên lợi hại! Ngày đầu xuyên sách đã cướp được chồng của nữ chính, quá đã!】

【Nữ chính gốc chỉ là bàn đạp. Đợi nam chính yêu tôi, đế quốc thương nghiệp của anh ta sẽ là của tôi!】

【Chỉ cần chờ nữ chính gốc sụp đổ phát điên, bị nhốt vào viện tâm thần, nhiệm vụ coi như hoàn thành!】

Dây thần kinh trong đầu tôi “ong” một tiếng.

Nỗi đau và tủi nhục phút chốc tan biến, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến nực cười.

À, thì ra tôi chính là nữ phụ bi thảm trong tiểu thuyết xuyên thư.

Sự tồn tại của tôi, chỉ để làm bàn đạp cho Tô Mộng – cô gái được hệ thống ưu ái – lấy bi kịch và sự sụp đổ của tôi để tô điểm cho tình yêu và sự nghiệp của cô ta.

Có lẽ tôi phải kính lão thiên một ly rượu, cảm ơn ông trời đã ban cho tôi một “kim thủ chỉ” – cho phép tôi nghe thấy nội tâm của Tô Mộng và hệ thống.

Similar Posts

  • Cô Gái Thủ Khoa Và Đại Ca Trường

    Sau khi bị tố cáo là yêu sớm với “đại ca trường”, mẹ anh ta thẳng tay ném cho tôi một tấm chi phiếu.

    Bà ấy nói với giọng đầy kiêu ngạo:

    “Nghe nói con là học sinh đứng đầu khối?”

    “Vâng, thưa cô ạ.”Đọc f.uI, tại v.ivutruyen2/.net để ủ.ng h.ộ t.ác g.iả !

    Tôi tỉ mỉ kể cho cô ấy nghe thành tích học tập của mình.

    Ánh mắt bà ta mỗi lúc một sáng rỡ hơn.

    “Vậy rốt cuộc con nhìn trúng cái thằng nhóc thối tha đó ở điểm nào hả?”

    “Cô ơi, bọn con thật lòng yêu nhau.

    Hơn nữa… con có thể đưa anh ấy đỗ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.”

    Chỉ trong tích tắc, chiếc khăn lông sang trọng của mẹ anh ta đã mượt mà khoác lên vai tôi.

    “Con ơi, nãy giờ ngồi đây có bị gió thổi lạnh không?”

  • Giữa Hai Lần Sinh Tử

    Năm thứ hai sau cái chết của Chu An, tôi gần như sắp phát điên.

    Tôi bỏ ra một khoản tiền khổng lồ, mời về từ nước ngoài một vị “đại sư” được đồn rằng có thể gọi hồn.

    Yêu cầu rất đơn giản: chỉ cần để tôi gặp anh ấy trong mơ một lần thôi.

    Đại sư ở sân biệt thự nhà tôi, ê a niệm chú suốt nửa ngày.

    Cuối cùng, ông ta lau mồ hôi, nghiêm mặt nói:

    “Tiểu thư, người chưa chết, hồn này không thể gọi về.”

    Tôi sững người, rồi lập tức bật cười điên dại.

    “Không thể nào!”

    “Một năm trước anh ấy chơi bay lượn bằng bộ đồ có cánh, ngã xuống biển từ vách đá, ngay cả một mẩu xương cũng không vớt được!”

    Đại sư nghiêm giọng, xoay xoay ngón tay rồi chỉ về một hướng.

    “Tin hay không tùy cô, nhưng hồn phách của anh ta không ở âm gian, mà đang ở dương thế.”

    “Nếu cô không tin, cứ đi về hướng đông mà tìm, có lẽ sẽ gặp thiên ý.”

  • Không Nhờ Ai, Tôi Vẫn Lấp Lánh

    Tôi vẫn đều đặn nhận tiền trợ cấp từ đơn vị của chồng, cho đến một ngày đi khám sức khỏe thì bác sĩ nhẹ nhàng hỏi:
    “Chị ly hôn rồi sao? Hồ sơ hiển thị tình trạng hôn nhân là ‘đã ly hôn’ từ nửa năm trước rồi.”

    Tôi đứng hình. Cười đến lạnh cả sống lưng.

    Ngay đêm đó, tôi làm một việc mà chắc chắn anh ta sẽ không ngờ tới — hủy hợp đồng viện dưỡng lão, thuê xe cấp cứu, đưa mẹ anh ta – người đang nằm liệt giường – thẳng đến cổng doanh trại của anh ta.

    Hôm sau, anh ta vừa lĩnh xong giấy đăng ký kết hôn với người mới thì đã thấy tôi ngồi thảnh thơi trong phòng tiếp khách, bên cạnh là mẹ ruột anh ta đang nằm trên băng ca, còn tôi thì đang… uống trà.

    Anh ta biến sắc:
    “Cô đưa mẹ tôi tới đây làm gì?”

    Tôi rút trong túi ra một tờ giấy đỏ chói còn thơm mùi mực, nhếch môi:
    “Anh đã tái hôn, thì nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ ruột xin anh tiếp tục gánh vác. Tôi – người dưng – không có nghĩa vụ gì cả.”

    Cô vợ mới đứng cạnh cứng đờ, mặt trắng bệch, bàn tay siết chặt tờ giấy đăng ký kết hôn đến nhăn nheo.

    Còn tôi? Nhìn hai người họ, chỉ thấy một chữ: sảng.

    Ly hôn chui? Ừ, được thôi.
    Nhưng đừng tưởng làm mẹ tôi thành gánh nặng đời tôi rồi phủi tay đi xây tổ ấm mới.
    Từ giờ, ngoài một bà mẹ chồng nằm liệt, họ còn phải đối mặt với kiểm tra kỷ luật từ đơn vị và một núi hóa đơn viện phí đang chờ.

    Chúc hai người “trăm năm hạnh phúc”!

  • Kẻ Điên Cuồng Yêu Biết Thưởng Trà

    Em gái kế của tôi để ý chồng tôi. Nhưng chồng tôi là một kẻ yêu điên cuồng, lại có tính cách cực đoan.

    Lúc em ấy mặc áo choàng tắm, từ phía sau ôm lấy anh ấy, thì chồng tôi không nói hai lời, bẻ gãy tay cô ta ngay:

    “Em có biết tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới theo đuổi được A Hàn không? Lần sau còn dám đến gần tôi, thì không chỉ gãy một cánh tay đơn giản thế đâu.”

    Em gái kế sợ đến mức vừa lăn vừa bò bỏ chạy.

  • Khi Mối Quan Hệ Rạn Vỡ

    Trước Tết Đoan Ngọ, tôi bị trật chân, liền nói với các con là năm nay không thể gói bánh ú cho chúng được.

    Chúng nó liền đồng loạt than phiền.

    Con trai cả lầm bầm:

    “Mẹ đúng là biết chọn thời điểm thật đấy!”

    Đứa út bực bội ra mặt:

    “Mẹ cố ý phải không? Giờ con biết ăn nói sao với mẹ vợ đây!”

    Con gái thứ ba thở dài:

    “Thôi được rồi, vậy tụi con khỏi về nữa.”

    Con dâu thứ hai thì cố ý nói lớn cho tôi nghe:

    “Không muốn làm thì thôi, cần gì bày ra cái cớ này.”

    Ngay cả chồng tôi cũng mặc kệ tôi đang sốt cao, ung dung ra ngoài uống rượu.

    Tôi đã đưa ra quyết định lớn nhất trong đời cắt đứt hoàn toàn với bọn họ.

    Một năm sau, thương hiệu tôi gây dựng đã phát triển rực rỡ.

    Bọn họ tìm đến tôi.

    Tôi không buồn ngẩng đầu lên, chỉ lạnh nhạt nói:

    “Các người là ai? Con cái tôi đều đã cắt đứt quan hệ với tôi rồi.”

  • Cô Đồng Nghiệp Đi Nhờ Và Vở Kịch Của Cô Ta

    Đồng nghiệp đi nhờ xe tôi suốt ba tháng, tiền xăng chia đôi thì lúc nào cũng viện cớ quên mang điện thoại, còn trái cây bánh kẹo trong cốp thì ăn nhanh hơn cả tôi.

    Tôi bực mình quá, dứt khoát để xe ở nhà, mỗi ngày đạp xe đi làm.

    Cô ta tức giận đến mức chặn tôi lại trước cổng công ty, chất vấn vì sao không đợi cô ta cùng đi.

    “Xe tôi hỏng rồi, mang đi sửa rồi.” Tôi mặt không biểu cảm.

    Cô ta hét lên: “Vậy tôi về kiểu gì? Cô cố tình đúng không!”

    Hôm sau, anh bảo vệ ở bãi xe gọi tôi lại, đưa cho tôi xem một đoạn video từ camera giám sát.

    Trong đoạn clip, mỗi ngày tan làm cô ta đều lượn lờ cạnh chỗ đậu xe trống của tôi, giậm chân xuống đất, miệng lẩm bẩm gì đó.

    Ban bảo vệ nói: “Cô ta ngày nào cũng than thở với chúng tôi, bảo cô bỏ rơi cô ta, một thân con gái không có xe, không về nổi nhà.”

    Tôi bật cười.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *