Hoán Đổi Cuộc Sống

Hoán Đổi Cuộc Sống

Tôi theo anh trai xuống quê tham gia chương trình tạp kỹ 《Hoán Đổi Cuộc Sống》.

Anh tôi không ưa cặp chị em bản xứ bên cạnh – lạnh lùng ít nói – ngày nào cũng cãi nhau với cô chị cứ mắng anh là công tử bột.

Cho đến một ngày, Trình Cẩn – người chưa từng có sắc mặt tốt với anh tôi – bỗng nhiên mang một rổ dâu rừng mới hái tặng anh.

Anh tôi ngơ ngác như được sủng ái bất ngờ, lăn tăn hồi lâu rồi chạy đến hỏi tôi:

“Em nói xem, cô ấy có phải đang thầm thích anh không?”

Bình luận trực tiếp thì sôi nổi hết cỡ, toàn châm dầu vào lửa.

【Tôi vẫn thích vẻ ngang tàng bất kham của cậu ngày đầu hơn.】

【Trình Cẩn: Em trai tôi sắp cướp cải trắng nhà người ta rồi, hoảng hốt QAQ】

【Giang Thính Triều: Cô ấy có phải thầm thích tôi không, ngọt thật QWQ】

【Trình Cẩn vì tình yêu của em trai mà cắn răng chịu nhục, về đến nhà phát hiện người ta tưởng mình tỏ tình, sập trời luôn!!!】

(01)

Anh tôi lại cãi nhau với Trình Cẩn rồi.

Chuyện bắt đầu từ việc anh lén ôm gà mái nhà cô ấy đi ấp trứng, mong muốn ấp ra gà con.

Nhưng anh là cậu ấm mười ngón tay không dính nước mùa xuân, hoàn toàn không biết bắt gà là thế nào – tôi nghe thấy tiếng gà hét thảm thiết từ một phút trước.

Rồi bị bắt quả tang tại chỗ.

Giọng Trình Cẩn lạnh tanh vang lên: “Không mời mà lấy thì là trộm, Giang thiếu gia đang làm gì thế này?”

Anh tôi xấu hổ cực độ, lẩm bẩm gì đó nghe không rõ.

Tôi thở dài, định để cô ấy mắng vài câu cho hả giận rồi mới ra ngoài tìm anh.

Trước đó tôi cũng khuyên anh đừng làm mấy chuyện như thế, nhưng anh quả quyết: “Vãn Vãn, tổ chương trình không trả tiền, nhà chỉ còn vài quả trứng thôi, ấp ra gà con là bán được tiền mua đồ ngon cho em.”

Tôi: “…”

Tôi rất muốn nói: trứng gà không được gà trống thụ tinh thì không ấp được con đâu.

Nhưng anh tôi dốt sinh học, lại chẳng bao giờ chịu nghe lời khuyên, tôi cũng không thuyết phục được.

Chỉ đành để anh làm theo ý mình.

Tiếng cãi vã ngoài kia dần lắng xuống.

Dù cãi nhau cũng cãi không lại – Trình Cẩn chưa bao giờ nói bậy, nhưng mỗi lần mở miệng là đâm cho anh xám mặt không nói nên lời.

Cuối cùng anh chỉ có thể trừng mắt chất vấn tổ chương trình bên cạnh: “Các người không giúp thì thôi, chuyện này cũng phải quay lại à?”

Đạo diễn nghiêm túc đáp: “Ghi lại cuộc sống chân thực mà.”

Quay phim rõ ràng đang cố nhịn cười: “Khán giả rất thích xem hai người cãi nhau.”

Anh tôi: “…”

Tôi đẩy xe lăn đi ra khỏi nhà.

Gương mặt Trình Cẩn vừa nhìn thấy tôi thì dịu đi hẳn, gật đầu chào: “Di Vãn.”

Tôi mỉm cười áy náy với cô ấy.

Anh tôi bật dậy như bị điện giật: “Vãn Vãn, em ra đây làm gì! Ngoài này gió to, mau vào nhà!”

Tôi lắc đầu: “Anh à, em không lạnh. Mau xin lỗi chị Trình Cẩn đi, dù sao cũng là lỗi của mình.”

“Không cần.” Biểu cảm Trình Cẩn vẫn lạnh nhạt, ngập ngừng một lát, dứt khoát xách con gà mái tội nghiệp đưa cho tôi. “Con này vốn là mang tặng em.”

Tôi sững người.

“Cơ thể em yếu, trong thôn cũng chẳng có gì bổ. Nhà còn ít nấm, mai bảo anh ấy nấu canh cho em uống.” Cô nói. “Chuyện của Tiểu Bách, cảm ơn em.”

Nhà họ Trình nghèo, năm nay thu hoạch kém, em trai cô – Trình Vọng Bách – vốn định nghỉ học.

Nhưng tôi đã dùng mối quan hệ của mình để giúp cậu ấy tìm được một công việc online với mức lương khá tốt.

Trình Cẩn rất biết ơn tôi.

Tôi không từ chối, chỉ khẽ mỉm cười: “Vậy mai nấu canh rồi cùng ăn nhé.”

(02)

Anh tôi xách gà về nhà, vẫn bực bội mãi không hiểu nổi.

“Vãn Vãn, sao em lại tử tế với cái cô lực sĩ đó thế chứ.” Anh tức tối nói. “Còn cả em trai cô ta nữa, liên quan gì đến em.”

Trình Cẩn từ nhỏ đã phụ việc đồng áng, cơ bắp khỏe mạnh rõ nét, lần trước còn có thể một tay nhấc đống củi anh tôi không nhấc nổi, khiến anh cực kỳ mất mặt.

Sau lưng anh lén gọi cô là “cô lực sĩ”, nhưng tối nào cũng lén tập thể dục vì không cam tâm.

Lần nào tôi cũng giả vờ như không thấy.

Coi như giữ thể diện đáng thương cho anh trai mình vậy.

Máy quay vẫn đang ghi hình, tôi gập quyển sách trong tay lại, chuyển đề tài:

“Anh à, mai là ngày ba mẹ gọi video rồi đấy.”

“Đúng vậy,” nhắc đến chuyện này là anh trai tôi phấn khởi ngay, “để họ xem con trai mình khổ thế nào, gầy rộc cả người.”

Còn tôi thì đang nghĩ đến chuyện khác: “Người đổi chỗ với anh tên là Quách Gia Thịnh, không biết giờ thế nào rồi.”

Anh tôi chẳng mấy để tâm: “Em lo cho cậu ta làm gì? Ở nhà mình mà còn sống không nổi sao?”

Tôi định nói rồi lại thôi: “Em lo mấy người bạn của anh ấy…”

“Bọn họ không bắt nạt cậu ta đâu.” Anh tôi tỉnh bơ nói, “Anh đã dặn dò kỹ rồi.”

Tôi cúi mắt, khẽ “ừ” một tiếng.

Thật ra tôi không lo bọn họ bắt nạt người khác, bạn bè của anh tôi phần lớn đều là mấy cậu ấm đơn thuần giống anh, tuy lêu lổng vô công rồi nghề nhưng cũng chẳng đến mức làm chuyện xấu.

Tôi chỉ mong sau câu nói đó, tổ chương trình sẽ chuyển máy quay sang quay cảnh Quách Gia Thịnh cùng bạn anh trai tôi.

Bởi vì trong đám ăn chơi đó… vẫn có người không ra gì.

Anh tôi có một người bạn tên là Lâm Húc Châu, lúc nào cũng cười tủm tỉm, nhưng tôi lại không ưa nổi cậu ta.

Chính cậu ta là người đề xuất để anh tôi tham gia 《Hoán Đổi Cuộc Sống》.

Vậy thì Lâm Húc Châu, cậu ta có quan hệ gì với Quách Gia Thịnh – cháu trai trưởng thôn, cũng là khách mời khác của chương trình?

Tôi rất muốn biết.

(03)

《Hoán Đổi Cuộc Sống》là một trong những chương trình hot nhất hiện nay.

Chương trình sẽ đồng thời ghi hình quá trình trẻ nghèo vào sống ở nhà giàu, và cậu ấm nhà giàu về sống ở nông thôn.

Anh tôi vì đánh cược với Lâm Húc Châu nên mới tự nguyện tham gia chương trình.

Ban đầu tôi không định đi theo.

Nhưng nửa tháng trước, tôi bắt đầu mơ.

Trong mơ, người được chương trình chọn ban đầu là Trình Vọng Bách.

Chính ông nội của Quách Gia Thịnh – trưởng thôn – đã lén tráo người.

Tôi mơ thấy anh tôi một mình đến làng, tuy vẫn cãi qua cãi lại với Trình Cẩn, nhưng sự thay đổi của anh khiến ai cũng nhìn thấy.

Từ một cậu công tử bột ngây ngô, anh dần trở nên chững chạc và có trách nhiệm, hơn nữa giữa anh và Trình Cẩn còn nảy sinh tình cảm.

Nhưng sau một trận mưa lớn, anh tôi và Trình Cẩn mất tích.

Anh chết rồi, xác trôi nổi trên mặt ao trong thôn, tay vẫn nắm chặt chiếc vòng tay của Trình Cẩn.

Trình Cẩn thì mất tích ba ngày ba đêm.

Khi được tìm thấy thì đã thần trí hoảng loạn, cứ lặp đi lặp lại câu “xin lỗi”.

Tất cả mọi người đều nói chính cô ấy đã giết anh tôi nên mới sụp đổ tinh thần.

Trình Vọng Bách phải vừa chăm chị, vừa chạy vạy kiện cáo, cuối cùng mới liên lạc được với nhà tôi.

Mất người thân, ba mẹ tôi tinh thần suy sụp, không chịu nghe cậu ấy nói gì.

Lúc đó, Quách Gia Thịnh vẫn luôn bên cạnh họ, an ủi bằng lời nói ngọt ngào.

Tôi và Trình Vọng Bách cùng phân tích sự việc, phát hiện ra nhiều điểm nghi vấn trong cái chết của anh tôi, định tiếp tục điều tra thì xảy ra chuyện.

Trình Cẩn chết rồi.

Ba mẹ đưa cho tôi một ly sữa nóng, là Lâm Húc Châu giúp mang đến.

Tôi uống nó.

Lúc tỉnh dậy, đầu đau như muốn nứt, còn tôi thì đang nằm cạnh Quách Gia Thịnh – cả hai đều không mảnh vải che thân.

Cậu ấy vừa áy náy vừa hoảng loạn, rồi lại dịu dàng an ủi tôi, nói sẽ chịu trách nhiệm.

Sau hôm đó, tôi bỗng không thể liên lạc được với Trình Vọng Bách nữa.

Như thể cậu ấy biến mất khỏi thế giới này vậy.

Và rồi sau đó, tôi kết hôn với Quách Gia Thịnh.

Trong lễ cưới, cậu ấy vẻ mặt tươi cười đắc ý, hứa với ba mẹ tôi rằng sau này sẽ thay anh tôi làm con trai họ, chăm sóc tôi thật tốt.

Tôi nhìn thấy cậu ấy đứng cạnh Lâm Húc Châu, thân thiết khác thường.

Cứ như… đã quen nhau từ lâu.

Đó là một cơn ác mộng khiến người ta lạnh sống lưng.

Sau khi tỉnh dậy, tôi nhất quyết đòi đi cùng anh trai tham gia chương trình, mặc kệ ba mẹ người thân ra sức ngăn cản cũng không thay đổi quyết định.

Vì tôi phát hiện, tôi không thể mở miệng kể về giấc mơ đó, không thể khiến anh trai rút lui khỏi chương trình, cũng không thể ngăn Quách Gia Thịnh đến nhà tôi.

Như thể… giấc mơ đó là tương lai đã được định sẵn.

Anh tôi được nuôi dạy quá đỗi đơn thuần, hoàn toàn không biết lòng người hiểm ác, rất dễ bị lợi dụng.

Nhưng anh không phải người xấu, sẵn sàng giúp bà cụ qua đường, cũng sẽ cứu chú mèo hoang bị thương bên lề phố, vừa lương thiện lại mềm lòng.

Đụng đến người thân của tôi, tức là đã chạm vào giới hạn cuối cùng.

Dù là ai, tôi nhất định sẽ tự tay khiến họ phải trả giá.

(04)

Tôi tỉnh dậy giữa cơn ác mộng, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Chúng tôi đang ở trong căn nhà bỏ trống của trưởng thôn, nhưng tổ chương trình có quy định: gia đình trưởng thôn không được giúp đỡ chúng tôi bất kỳ điều gì, cùng lắm chỉ được hướng dẫn.

Từ ngày đầu, trưởng thôn đã tỏ ra rất thân thiện, nhưng dưới sự dẫn dắt của tôi, anh tôi cũng chẳng để ý tới ông ta nữa.

Ngày nào anh cũng bận cãi nhau với Trình Cẩn, rồi từ những lời lạnh lùng châm chọc của cô ấy mà học được cách chẻ củi, thái rau, vo gạo, nhóm bếp.

Chỉ là hôm nay trong bếp không còn tiếng anh luống cuống vụng về nữa, tiếng dao thái rau vang đều, dứt khoát – nghe thôi cũng biết không phải anh.

Quả nhiên, sáng sớm đến nhà tôi nấu canh gà lại là Trình Vọng Bách.

Trình Cẩn vốn cẩn thận, chắc là nghĩ anh tôi nấu không nổi nồi canh, sợ anh làm hỏng nguyên liệu nên mới bảo em trai mình đến.

Anh tôi ngồi xổm rửa nấm, mặt mày khó chịu, giọng càu nhàu: “Sao chị cô ấy không tự đến, chẳng có chút thành ý gì cả.”

Nắng sớm chiếu lên gương mặt điềm tĩnh, tuấn tú của Trình Vọng Bách, ánh mắt đen nhánh khẽ nghiêng nhìn tôi.

Trình Cẩn sắc sảo nổi bật, có nét đẹp lạnh lùng dễ khiến người khác dè chừng.

Trình Vọng Bách có vài phần giống chị, nhưng đường nét mềm mại hơn nhiều.

Cặp chị em này đúng là trúng xổ số gen, hoàn toàn không hợp với cái làng xám xịt này chút nào.

Nên tôi cũng hiểu vì sao Trình Cẩn lại lạnh lùng và sắc bén đến thế.

Vẻ ngoài quá nổi bật với hai đứa trẻ không có người thân che chở, không phải là điều tốt.

Tuy tôi chưa nói chuyện với Trình Vọng Bách mấy lần, nhưng trong mơ tôi đã từng gặp cậu ấy, nên luôn cảm thấy có chút thân quen.

Giọng cậu ấy dễ nghe lạ thường, như băng vụn trong hồ, trong trẻo, lành lạnh: “Chào buổi sáng, cô Giang.”

“Chào buổi sáng, Trình Vọng Bách.” Tôi nhìn cậu ấy, mỉm cười, ánh mắt cong cong.

Cậu như sững lại, có chút mơ hồ và khó hiểu, nhưng ánh nhìn lại dần dịu đi, không nói gì.

Có những cuộc gặp gỡ, thật ra là sự trùng phùng sau thời gian dài xa cách.

Anh tôi chẳng nhận ra gì, đặt chậu nước trong tay xuống, trừng mắt chạy tới: “Vãn Vãn, sao em không chào anh trước đã?”

Tôi thuận theo: “Anh à, nấm này tươi quá, là chị Trình Cẩn gửi à?”

Anh lập tức lẩm bẩm: “Ban đầu là anh tự hái, cô ấy ném hết đi rồi…”

Trình Cẩn làm gì chắc chắn có lý do.

Nên tám chín phần là anh tôi hái nhầm nấm độc, ăn vào nằm liệt giường là cái chắc.

Kết luận rút ra quá quen thuộc, tôi bình thản bước đến bồn rửa tay: “Anh, em giúp một tay nhé.”

Anh tôi cau mày: “Làm gì đến lượt em động tay động chân.”

Trình Vọng Bách cũng âm thầm từ chối, đưa tôi một chậu dâu rừng đã rửa sạch.

Nồi canh gà trong bếp bắt đầu tỏa mùi thơm ngào ngạt.

Tôi chợt mất tập trung.

Trong giấc mơ, Trình Vọng Bách cũng như thế, đứng trong bếp, quay lưng lại phía tôi, nấu cho tôi một bát mì nước thanh đạm khi tôi chẳng muốn ăn gì.

Cậu ấy rất khéo tay, món đơn giản thôi mà mùi vị vẫn thơm lừng.

Nhưng mơ chỉ là mơ.

Hiện tại mới là thế giới tôi có thể chạm vào bằng đôi tay thật sự.

(05)

Máy quay đã bật từ sớm, đạo diễn ra hiệu.

Cuộc gọi video với ba mẹ được kết nối.

Ba chen ngang mẹ, lập tức chen lên trước màn hình: “Vãn Vãn, cho ba nhìn xem con có gầy đi không?”

Mẹ tôi lườm ông một cái: “Lúc sáng xem livestream chẳng phải anh còn khen Thính Triều chăm Vãn Vãn rất tốt sao?”

Anh tôi tức tối đứng bật dậy: “Quá đáng thật đấy, nhìn con một cái cũng không có à?”

Ánh mắt ấm áp của ba mẹ bao trùm lấy tôi như dòng nước ấm, cả nhà ríu rít cười đùa, chẳng khác gì mọi lần gọi video.

Nhưng ánh nhìn của tôi lại dừng lại ở một cậu con trai đứng lặng lẽ phía sau lưng họ.

Cậu ấy luôn nở nụ cười khiêm nhường và dè dặt, khuôn mặt thanh tú hiền lành, không hề có vẻ gì đe dọa.

Ánh mắt trầm lắng, lặng lẽ quan sát tất cả.

Quách Gia Thịnh.

Tôi bất giác thở gấp hơn, trong đầu toàn là hình ảnh trong giấc mơ.

Cậu ấy nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi: “Vãn Vãn, sau này em chính là em gái của anh.”

Gương mặt cậu ấy đầy vẻ thương xót, nhưng trong mắt lại là sự tính toán lạnh lùng và tham lam: “Anh sẽ thay Giang Thính Triều chăm sóc em thật tốt.”

Cậu ấy nằm trần truồng bên cạnh tôi, khóe môi cong lên không giấu nổi vẻ đắc ý.

Trong lễ cưới, cậu ấy đầy tình cảm thâm sâu, từng bước từng bước tiếp cận, không để lộ sơ hở, giống như một con rắn độc đang quan sát con mồi.

Cơn buồn nôn trào lên cổ họng, tôi phải gắng sức mới nuốt xuống.

Tôi nói: “Vậy đó là con trai nhà trưởng thôn à?”

Ba mẹ tôi quay đầu nhìn Quách Gia Thịnh: “Đúng rồi, là khách mời ở nông thôn đổi với Thính Triều, Tiểu Quách, con cũng chào một tiếng đi.”

“Thì ra là anh trai mới của em.” Tôi cong mắt cười, “Giống hệt trong tưởng tượng của em, rất giống thím trưởng thôn, ai cũng có khí chất, nhìn thôi đã thấy thân thiện rồi.”

Sắc mặt anh tôi khẽ thay đổi, ánh mắt nhìn Quách Gia Thịnh dần lộ vẻ cảnh giác.

Ba mẹ cũng khựng lại một nhịp, sau đó giả vờ chuyển đề tài như không có chuyện gì.

【Nhà trưởng thôn có vẻ khá giả nhỉ?】

【Rất khá luôn đó, mấy người không thấy hôm đầu tiên Giang gia đến sao? Biệt thự nhà vườn giữa làng quê đấy.】

【Vậy sao lại chọn Quách Gia Thịnh làm khách mời nhỉ… 《Hoán Đổi Cuộc Sống》chẳng phải là để tạo sự tương phản lớn nhất sao? Vậy không đổi Trình Vọng Bách được à? Quách Gia Thịnh là nhà giàu nhất làng đó, tổ chương trình chọn người kiểu gì thế?】

【Thím của Quách Gia Thịnh? Có phải là người hôm đầu khen Vãn Vãn xinh đẹp không?】

【Chuyện này có thể nói thẳng ra à? Lúc đó ánh mắt bà ta làm tôi thấy rợn lắm…】

【Vãn Vãn lại nói bà ấy thân thiện? Sau đó có tới tìm cô ấy nữa không?】

【Có vài lần, nhưng tổ quay phim không ghi lại được họ nói gì, không lẽ vẫn là mấy câu “Vãn Vãn xinh quá” lặp đi lặp lại?】

【Kỳ cục thật, Giang Thính Triều mới là người tham gia mà, sao ngày nào cũng tìm Vãn Vãn làm gì?】

Có những chuyện không cần nói nhiều, chỉ cần gợi đúng là đủ.

Quách Gia Thịnh cũng không phát hiện có gì lạ, nghe tôi gọi “anh trai”, ánh mắt cậu ta như được thắp sáng bởi một thứ cảm xúc nào đó.

Cậu ta làm đúng như mong muốn của tôi, gọi lại: “Em gái Di Vãn.”

Trông cứ như rụt rè e thẹn.

Tôi đối mặt với ánh nhìn tham lam rình rập ấy, nở một nụ cười ngây thơ không chút u ám.

Nhưng mẹ tôi lại khẽ nhíu mày, rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.

Similar Posts

  • Huyết Phượng Trùng Sinh

    Hoàng hậu hiện tại vốn nổi tiếng hiền lương đức hạnh, rộng lượng từ bi, là tấm gương mẫu mực của hậu cung.

    Còn ta, chỉ là một cung nữ hạng ba hầu bên cạnh người.

    Năm Thái tử mười tám tuổi, Hoàng hậu ban ta cho chàng, ta trở thành thị thiếp duy nhất trong Đông cung.

    Nửa năm sau khi tiến vào Đông cung, ta lâm bệnh, rồi không bao lâu sau thì q u|a đời.

    Người trong cung đều nói ta số khổ, mệnh mỏng, thân yếu không chịu nổi ân sủng lớn lao.

    Nhưng họ đâu biết rằng, ta khi ấy đã mang th a|zi, lại bị người ta b ị//t miệng cho đến c h e c, rồi vứt x / e c xuống giếng cạn trong Đông cung.

    Mà kẻ đã hại c h e c ta —

    Chính là Hoàng hậu mà ai ai cũng ca ngợi là hiền đức.

    Còn vị Thái tử kia, tưởng chừng ôn hoà khiêm nhường.

    Lại thực chất là kẻ phong lưu vô độ, t h ù dai nhớ lâu.

    May thay, ông trời chưa tuyệt đường sống của ta.

    Cho ta sống lại vào đúng ngày trước khi bị ban cho Thái tử.

    Ta trọng sinh trở về đúng ngày Hoàng hậu định đưa ta vào Đông cung.

    Lúc này, ta đang q/u.ỳ gối trước cửa điện Trường Xuân, chờ đón chỉ dụ.

  • Ngôi Sao Sáng Vươn Xa Trên Bầu Trời

    Từ nhỏ tôi đã được yêu cầu chăm sóc cho Kỳ Vọng.

    Cậu ấy mắc chứng mất ngôn ngữ, tính cách cô độc và u ám.

    Tôi vì cậu ấy mà lưu ban, học cả ngôn ngữ ký hiệu, ở bên cạnh suốt sáu năm trời.

    Thế nhưng Kỳ Vọng vẫn luôn không muốn để ý đến tôi.

    Năm lớp 12, lớp tôi có một học sinh chuyển trường đến.

    Trước mặt cô ấy, Kỳ Vọng bắt đầu có thể nói ra những câu hoàn chỉnh.

    Khi cô ấy hỏi về mối quan hệ giữa chúng tôi, Kỳ Vọng nhíu mày trả lời:

    “Cô ấy là người mẹ tôi tìm đến để chăm sóc tôi, một bảo mẫu.”

    “Cực kỳ bám người, còn nói sau kỳ thi đại học sẽ theo tôi đến Thượng Hải, thật phiền.”

    Nhưng cậu ấy không biết rằng, giữa tôi và mẹ cậu ấy đã có một thỏa thuận từ lâu.

    Tôi chăm sóc cậu ấy đến khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ cậu ấy sẽ tài trợ cho tôi hoàn thành việc học.

    Tôi cũng không đăng ký trường đại học ở Thượng Hải, trước khi hệ thống nguyện vọng đóng lại, tôi âm thầm chuyển nguyện vọng sang Đại học Bắc Kinh.

  • Nhà Là Nơi Để Về Full

    Con gái tôi thất tình, con trai liền đưa em chạy bộ dưới lầu cho khuây khỏa.

    Kết quả là bạn gái của con trai gọi điện đến, hùng hổ chất vấn.

    Cô ta gào vào điện thoại:

    “Dì ơi! Con gái dì lớn thế rồi, thất tình thì có gì to tát? Sao lại lôi bạn trai con đi theo?”

    “Nó không ai cần thì mặc nó, nhưng bạn trai con có người cần! Đêm hôm khuya khoắt nam nữ ở cạnh nhau, nhà dì dạy con cái kiểu gì mà chẳng biết giữ ý tứ vậy?”

    “Mau bảo con gái dì tránh xa bạn trai con ra, nếu không đừng trách con nói khó nghe!”

    Tôi dập máy thẳng, rồi nhắn tin cho cô ta: “Nghe cô ăn nói vô giáo dục thế này, tôi nhất định phải bảo con trai tôi tránh xa cô mới được.”

    Tin nhắn gửi đi, màn hình yên tĩnh mấy giây, sau đó rung liên hồi.

    Hàng loạt âm báo tin nhắn đến dồn dập, tôi lười đọc, tắt luôn chuông, ném điện thoại sang đầu ghế bên kia.

    Chẳng mấy chốc, chỗ cửa vang lên tiếng mở khóa.

  • Vụn Vỡ Sau Lưng

    Trong bữa cơm tối, chồng tôi vừa ăn vừa than thở rằng dự án anh đang phụ trách khó làm quá, đối tác bên kia quá cứng, chuyện thương lượng chẳng dễ dàng gì.

    Tôi nghe thế, chỉ muốn giúp anh tháo gỡ chút khó khăn nên dịu giọng nói:

    “Dự án mà anh đang đấu thầu đó, hình như sếp bên đối thủ là bạn cũ của ba em. Nếu thấy vướng quá, em có thể nhờ ba nói giúp một tiếng, chắc sẽ thuận lợi hơn.”

    Mẹ chồng lập tức vui như tết, cười đến nỗi khóe mắt cũng cong lên, vừa gắp thức ăn vừa liên tục khen ngợi:

    “Đúng là cưới được con dâu như con là phúc của cả nhà này. Vừa biết vun vén chuyện gia đình, lại hiểu chuyện, còn có thể giúp chồng trong công việc nữa, giỏi quá rồi.”

    Nghe vậy, trong lòng tôi cũng thấy ấm áp.

    Tôi vốn định khiêm tốn nói vài câu, ai ngờ chưa kịp mở miệng thì chồng đã ném đôi đũa xuống bàn, ánh mắt lạnh đi, giọng nói tràn đầy mỉa mai:

    “Kiều Yên, em đang có ý nhắc anh rằng, nếu không có nhà em thì anh chẳng là gì à?”

    “Anh biết ba em có quen biết rộng, nhưng anh ghét nhất kiểu dựa dẫm quan hệ như thế.”

    “Tôi,Chu Thâm, có thể có được ngày hôm nay, là nhờ chính năng lực và cố gắng của bản thân — chứ không phải dựa vào ai ban ơn hay bố thí cho cả!”

    Từng lời anh nói, như dao cứa vào tim tôi.

    Cái cảm giác ấm áp vừa rồi tan biến sạch, chỉ còn lại lạnh lẽo và xót xa.

    Thì ra, trong mắt người đã cùng tôi đầu gối tay ấp suốt bao năm qua, tất cả sự quan tâm, giúp đỡ và hy sinh của tôi… đều chỉ là thứ ban phát bố thí cao cao tại thượng mà anh khinh thường.

  • Chốt Đơn Anh Nam Sinh Nghèo

    Tôi và Hứa Tịch chiến tranh lạnh chia tay đã hai tháng, vậy mà anh ấy vẫn chưa nhắn cho tôi một tin nào.

    Tôi không nhịn được nữa, định bụng sẽ chủ động xuống nước làm hòa.

    Thế mà đúng ngay hôm đó, tôi lại bất ngờ nhận được lời tỏ tình của Phó Hoài Đình – nam sinh nghèo của trường.

    Ban đầu tôi định từ chối, nhưng trước mắt lại hiện ra một loạt dòng bình luận như đạn bắn——

    “Buồn cười chết mất, nữ phụ thật sự tưởng Phó Hoài Đình thích cô ta à?”

    “Chẳng qua là chơi trò thử thách với nữ chính thua cược, bị ép ra tỏ tình thôi.”

    “Thương nam chính ghê, vừa mới nhận ra người trong lòng sắp bị đẩy vào tay người khác, giờ còn bị cô hoa khôi ham tiền này từ chối.”

    “Chắc đau lòng chết mất!”

    “Không sao không sao, đợi đến khi anh ấy được nhận lại về nhà họ Phó ở Bắc Thành, trở thành đại thiếu gia tài sản cả trăm triệu, nữ chính chắc chắn sẽ tự động quay lại thôi!”

    …Cái gì cơ?

    Nhà họ Phó ở Bắc Thành?

    Chính là cái gia tộc siêu cấp siêu giàu đó hả?

    Đừng ai ngăn tôi!

    Tạm gác chuyện làm hòa đã!

    Anh chàng nghèo này, tôi chốt đơn rồi nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *