Học Hành Không Gánh Nối Nghiệp Chướng

Học Hành Không Gánh Nối Nghiệp Chướng

Mẹ và bà nội bất đồng trong quan điểm nuôi dạy con, lấy tôi và em trai làm chuột bạch.

Mẹ theo đuổi kiểu giáo dục tinh anh, dốc toàn bộ tài nguyên để nuôi dưỡng em trai.

Còn bà nội thì tin rằng “trời sinh voi sinh cỏ”, đem tôi về quê nuôi theo kiểu thả rông.

Trước năm 18 tuổi, em trai mang đủ loại hào quang kỹ năng, luôn vượt trội hơn tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường.

Nhưng sau 18 tuổi, em bị áp lực tinh thần đè nặng dẫn đến thất bại thảm hại trong kỳ thi đại học.

Còn tôi – đứa ở quê trồng rau – lại vô tình nuôi ra một loại siêu nấm, chỉ sau một đêm đã nổi tiếng khắp mạng xã hội.

Khi thấy lượng fan của tôi tăng vọt, thậm chí các chuyên gia nông nghiệp còn mời tôi vào phòng thí nghiệm làm việc, em trai bắt đầu căm ghét tôi.

Đến mức lén lút vào bếp khi tôi đang ngủ trưa, bỏ nấm độc vào đồ ăn, đầu độc tôi chết!

Lần nữa mở mắt, tôi quay về cái ngày bị đưa ra làm lựa chọn.

Lần này, em trai hất tay mẹ ra, nhào đến ôm chặt lấy bà nội:

“Giáo dục tinh anh chẳng ích gì, buông xuôi mới là con đường phát tài!”

Còn tôi, nắm tay mẹ, không giấu được sự xúc động—

Kiếp này cuối cùng cũng thoát khỏi móng vuốt của bà nội, được đường đường chính chính học hành thi đại học rồi!

1

Em trai tôi, Lâm Nham, nhào vào lòng bà nội, giọng điệu đầy nịnh nọt:

“Cháu trai thương bà nhất, cháu muốn được bà dạy dỗ ạ!”

Thằng bé còn nhỏ tuổi, nhưng trong mắt đã ánh lên vẻ tinh quái không hợp tuổi, tay thì ôm chặt lấy chân bà không buông.

Nhìn cháu trai làm nũng đáng yêu thế này, bà nội cười tít cả mắt:

“Ôi chao cháu ngoan của bà, nhưng bà già rồi, sợ không chăm nổi cháu đấy.”

Em trai tôi vội vàng nũng nịu:

“Cháu là đàn ông con trai rồi, cháu có thể chăm sóc bà!”

Một tràng phát ngôn ngọt xớt khéo léo khiến bà vui sướng đến nở hoa trong lòng, cười đến không khép nổi miệng.

Ngay sau đó bà vỗ tay quyết định: “Thế thì thằng hai đi theo bà nhé.”

Rồi quay sang mẹ tôi, hừ lạnh một tiếng:

“Để tôi xem cái gọi là giáo dục tinh anh của cô dạy được gì ra hồn ở thằng cả không.”

Em trai liếc tôi ánh mắt đầy thách thức, mặt mày rạng rỡ.

Mẹ tôi điềm đạm, nhìn tôi nghiêm túc hỏi:

“Lâm Mặc, con có sẵn sàng đi theo mẹ để tiếp nhận giáo dục tinh anh không?”

Em trai đứng bên chen lời, hả hê như được xem kịch vui:

“Học với mẹ thì vất vả lắm đấy, em thì thích được ở cạnh bà hơn.”

“Nếu là anh thì chắc chắn sẽ chịu khổ được, chắc chắn sẽ đồng ý theo mẹ học, đúng không?”

Nó còn lè lưỡi trêu chọc, nhưng mẹ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.

Tôi nắm lấy tay mẹ, kiên định nói:

“Mẹ, con sẵn sàng theo mẹ học hành tử tế, ngày ngày tiến bộ.”

Trên gương mặt mẹ thoáng hiện vẻ bất ngờ.

Bà nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ gật đầu.

Tôi phải cố kiềm chế sự phấn khích trong lòng, giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Kiếp này, cuối cùng tôi cũng có thể đường đường chính chính được đi học rồi.

2

Sau đó, em trai cùng tôi về nhà thu dọn hành lý, chặn tôi lại trên cầu thang.

“Lâm Mặc, không ngờ đúng không, cả hai chúng ta đều trọng sinh rồi!”

“Rõ ràng cái gì mày cũng kém tao, vậy mà chỉ nhờ ăn may mà cuối cùng sống còn tốt hơn tao, còn thành cái gọi là thiên tài khoa học gia!”

“Còn tao thì chịu khổ hơn chục năm, đến kỳ thi đại học cũng rớt thảm, ngay cả cao đẳng cũng không đậu nổi!”

“Kiếp này, mày cứ theo cái mặt đơ kia học hành khổ cực đi! Ông đây thì đi hưởng phúc đây!”

Nó túm cổ áo tôi, gương mặt méo mó giận dữ.

Trong mắt nó, tất cả những gì tôi có ở kiếp trước đều là ăn may, còn bất hạnh của nó là vì đã chọn đi theo mẹ.

Tôi đẩy tay nó ra, chỉnh lại cổ áo mình, bình thản nói:

“Em trai, thu dọn xong thì đi đi.”

“Hy vọng sau này em sẽ không hối hận vì lựa chọn hôm nay.”

Nó hừ lạnh:

“Hối hận? Tao thấy người phải hối hận sau này sẽ là mày mới đúng!”

Đúng lúc đó, mẹ đã ôm một chồng tài liệu học tập bước vào phòng tôi.

Em trai cười khẩy, châm chọc:

“Anh à, huấn luyện địa ngục của anh tới rồi đó, ráng mà chịu nghen, ha ha ha…”

Nó cười phá lên, kéo vali rời khỏi biệt thự.

Kiếp trước, nó không muốn về quê sống khổ với bà nội, bám lấy mẹ, khóc lóc năn nỉ đi theo mẹ.

Nhưng sau đó, dưới sự giúp đỡ của Chú hai giàu có, bà nội mua nhà ở thành phố, hai bà cháu dọn đến ở ngay cạnh nhà mẹ và em trai.

Tôi chẳng phải chịu bao nhiêu khổ ở quê, trái lại còn sống nhàn nhã không bài vở ngay giữa thành phố.

Em trai mỗi ngày học hành từ sáng sớm đến tối khuya, nhìn tôi chẳng cần học hành gì mà ghen tức ra mặt mỗi khi gặp.

Similar Posts

  • Vết Đạn Ái Tình

    Chồng là lính đánh thuê, trong lúc làm nhiệm vụ đã trở thành “giải độc” bất đắc dĩ cho thực tập sinh trong đội – _Thẩm Vi_.

    Bọn họ ở trong hang động, thử qua đủ loại tư thế.

    Ba ngày ba đêm sau mới quay về.

    Anh quỳ xuống trước mặt tôi, giọng đầy bất lực và van nài:

    “Sở Lê, tất cả đều là do tình thế ép buộc, anh là đội trưởng, không thể thấy chết mà không cứu.”

    “Nhưng người anh yêu chỉ có em.”

    Để chứng minh thành ý, anh đuổi Thẩm Vi ra khỏi đội.

    Còn hứa ba năm sau sẽ rút khỏi lính đánh thuê, quay về với thân phận cậu chủ nhà họ Lục.

    Tôi xoa bụng, nơi có sinh linh hai tháng tuổi đang lớn lên, và đã lựa chọn tha thứ.

    Ba năm sau, tôi lại một lần nữa mất con, khi đang nằm viện thì thấy Lục Vân Thịnh – người lẽ ra đang làm nhiệm vụ – xuất hiện.

    Anh ôm lấy Thẩm Vi đang toàn thân đầy máu, gào khóc gọi bác sĩ đến cứu.

    Thì ra Thẩm Vi đã chắn một phát đạn cho anh, viên đạn chỉ cách tim chưa đầy nửa phân.

    Còn đứa trẻ của cô ta, đã ba tuổi.

    Là con của Lục Vân Thịnh.

    Anh quỳ trước mặt tôi, mặt trắng bệch, nói như trút nước:

    “Ba năm trước, cô ấy mang thai, một mình sinh con, nuôi con. Anh chỉ thấy thương nên đến thăm hai mẹ con họ, không ngờ lại xảy ra chuyện…”

    “Sở Lê, anh với cô ấy không có gì cả, dù em không thể sinh con thì em vẫn là vợ anh.”

    Thẩm Vi vừa tỉnh lại sau ca cấp cứu, đôi mắt ngấn lệ:

    “Phu nhân nhà họ Lục, tôi xin chị, xin hãy cứu con tôi. Thằng bé bị bạch cầu, cần máu cuống rốn của người thân ruột thịt…”

    Lục Vân Thịnh đau lòng nhìn cô ta, quay sang tôi, dịu giọng nói:

    “Sở Lê, em là người tốt bụng nhất, anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Em yên tâm, đứa bé là thụ tinh ống nghiệm thôi.”

    Tôi nhìn anh, nhớ đến bản báo cáo điều tra kia, bình tĩnh nói:

    “Vậy tiện thể chúng ta ly hôn luôn đi, đừng để đứa bé thành con ngoài giá thú, tội nghiệp lắm…”

    Lục Vân Thịnh lập tức mừng rỡ:

    “Anh biết ngay em hiểu cho anh nhất! Em yên tâm, đợi con sinh ra, làm xong giấy tờ, chúng ta sẽ tái hôn.”

    Tôi không đáp, quay người bước đi.

    Lấy ra thẻ vàng, bấm số điện thoại:

    “Yêu cầu của anh, tôi đồng ý.”

  • Đuổi Theo Một Cánh Diều

    Năm mười tám tuổi, tôi ngông cuồng ngạo mạn, cố tình quyến rũ con trai của tài xế nhà tôi.

    Đợi đến khi cậu ta sa vào lưới tình, thì tôi lại nhẫn tâm đá văng, ép cả nhà họ phải rời khỏi thành phố.

    Tôi đoán, cậu ta hẳn đã hận tôi thấu xương.

    Tám năm sau, tôi cúi đầu xin lỗi vì một phần đồ ăn bị thấm nước.

    Bên trong phòng bao vang lên tiếng cười giễu cợt của một người phụ nữ: “Đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Giang sao? A Trục à, năm đó cậu bị cô ta bắt nạt không ít đâu nhỉ?”

    Người đàn ông ẩn trong bóng tối, giọng thản nhiên: “Chỉ là người không liên quan, tôi chẳng còn nhớ rõ.”

  • Đứa Con Của Kẻ Thứ Ba

    “Ai cũng biết cô gái bán cơm chiên ở chợ đêm như cô, chính là ánh trăng trắng trong cuộc đời ba năm sa sút của Văn Tiêu. Cô đối với hắn còn quan trọng hơn cả mạng sống.”

    “Bây giờ giúp cô giả chết để rời xa hắn thì cũng được thôi, nhưng rủi ro quá lớn. Tôi được lợi gì từ chuyện này?”

    Kẻ thù không đội trời chung của Văn Tiêu – Tạ Hoài Xuyên – nhấp một ngụm rượu brandy, ánh mắt nhìn Tô Hà Vụ đầy giễu cợt.

    “Thứ anh luôn muốn – 30% cổ phần Tập đoàn Văn thị dưới tên tôi.”

    Giọng khàn khàn của Tô Hà Vụ vang lên bình thản, như thể chỉ đang nói về khuyến mãi trong siêu thị:

    “Điều kiện đi kèm là, trước khi tôi rời đi, anh phải sắp xếp cho tôi một ca phá thai.”

    Hai câu nói khiến đối phương sững người, nụ cười giễu cợt lập tức biến mất, chỉ còn lại sự sững sờ.

    “Cô điên rồi à?! Dạo này bên cạnh Văn Tiêu đúng là có một con chim non, nghe nói là vị hôn thê cũ của hắn, gia đình phá sản rồi chuyển sang làm tiếp rượu.”

    “Nhưng trong giới hào môn này, ai mà chẳng có một người tình được nâng như trứng hứng như hoa, cô ta đâu đe dọa được vị trí bà Văn của cô, sao cô phải để tâm?”

    Sao phải để tâm?

    Lông mi Tô Hà Vụ khẽ run, trong đầu lại hiện lên cảnh mẹ cô tối qua nằm trên bàn mổ, máu chảy không ngừng mà đau đớn chết đi. Tim cô quặn thắt như bị dao cứa.

    “Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ tìm người khác.”

    Toàn thân cô toát ra vẻ lạnh lùng, đứng dậy bước đi.

    Tạ Hoài Xuyên vội vàng đổi giọng, rút ra hợp đồng chuyển nhượng cổ phần:

    “50 tỷ! Tiền lát nữa sẽ chuyển vào tài khoản cô. Tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp một “tai nạn” để cô giả chết thoát thân. Còn chuyện phá thai…”

    Tô Hà Vụ dứt khoát ký tên, xoay người rời khỏi.

  • Mối Tình 10 Năm

    Chúng tôi chưa từng gặp mặt, nhưng chồng liên hôn của tôi lại muốn “ly hôn”.

    Tôi thấy phiền nên từ chối.

    Anh ta nói thẳng, gần như là cầu xin:

    “Tôi đã thầm yêu một cô gái suốt mười năm. Khi xưa đồng ý giả kết hôn với cô để qua mắt cha mẹ hai bên, là vì muốn một ngày nào đó có thể đường đường chính chính theo đuổi cô ấy.”

    “Giờ tôi đã đủ khả năng để theo đuổi cô ấy, tôi xin cô giúp tôi. Dù thế nào, tôi cũng sẽ không thể thích cô, càng không thể làm vợ chồng thật sự với cô.”

    “Tôi sẽ bồi thường cho cô 50 triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng, hơn nữa người nổi tiếng mà cô thích, tôi có cách để khiến anh ta vui vẻ cưới cô.”

    Vì tiền và vì idol, tôi đồng ý về nước “ly hôn”.

    Nhưng ngay giây sau đó, tài khoản WeChat cá nhân của tôi lại nhận được lời mời kết bạn.

    “Xin chào, tôi là bạn học cấp ba của cô – Phí Hoài Luật.”

  • Bí Mật 10 Năm Hé Lộ

    Trong một góc của phòng lưu trữ hồ sơ ở văn phòng luật, tôi nhìn thấy ba tờ giấy khai sinh.

    Mục “Cha” ghi tên Cố Cảnh Thâm, mục “Mẹ” là Giang Nhu.

    Đứa lớn tám tuổi, đứa giữa sáu tuổi, đứa nhỏ bốn tuổi.

    Mà tôi và Cố Cảnh Thâm đã kết hôn tròn mười năm, chúng tôi từng hứa sẽ không sinh con suốt đời.

    Thì ra suốt mười năm qua, mối tình đầu Giang Nhu của anh vẫn đang âm thầm sinh con cho anh, làm người mẹ trong bóng tối.

    Tôi bật cười lạnh, chụp lại tấm hình rồi quay người rời khỏi phòng hồ sơ.

    Điện thoại vang lên, là Cố Cảnh Thâm gọi:

    “Vãn Vãn, tối nay anh phải tiếp khách, em đừng đợi ăn cơm.”

    “Ừ.” Tôi bình tĩnh cúp máy.

    Mười năm hôn nhân, thì ra người thừa là tôi.

    Việc tôi tìm thấy ba tờ khai sinh đó hoàn toàn là ngoài ý muốn.

    Chiều thứ Sáu, thực tập sinh Tiểu Trần ở văn phòng vội vã tìm tôi:

    “Chị Linh, luật sư Cố bảo em sắp xếp lại phòng hồ sơ, nhưng em không tìm thấy hồ sơ năm 2015.”

    Tôi đi theo cô ấy đến phòng lưu trữ để giúp.

    Tủ hồ sơ cá nhân của Cố Cảnh Thâm nằm sâu bên trong. Tôi kéo ngăn tủ ra tìm tài liệu thì thấy một túi hồ sơ bằng giấy kraft.

    Túi không được dán kín, lộ ra vài bức ảnh màu.

    Tôi vô thức rút ảnh ra xem, ngay lập tức sững người.

    Trong ảnh là ba đứa trẻ. Cậu bé lớn nhất khoảng bảy tám tuổi, mặc đồng phục trường tiểu học tư thục, gương mặt giống Cố Cảnh Thâm như đúc.

    Giữa là một bé gái tầm năm sáu tuổi, tóc tết hai bên, cười rạng rỡ.

  • Sự Thiên Vị Giữa 2 Đứa Con

    Cả nhà đều có thể nhìn thấy thời gian đếm ngược sinh mệnh của chị gái, ai cũng biết cô ấy sẽ chết vào ngày tròn 16 tuổi.

    Vì thế, chị gái trở thành người quý giá nhất trong nhà này.

    Đồ ăn vặt ngon là của chị ấy, váy đẹp là của chị ấy, đến cả thời gian trước khi ngủ bố mẹ kể chuyện cũng là của chị ấy.

    Tôi thương chị ấy, nhưng cũng ghen tị vì chị ấy có được toàn bộ sự thiên vị.

    Cho đến khi cuối cùng tôi cũng chịu đợi đến ngày cô ấy tròn mười sáu tuổi, bố mẹ lại sợ tôi gây chuyện nên nhốt tôi đang sốt cao vào phòng chứa đồ.

    Tôi hoảng sợ đập cửa, “Mẹ, thả con ra, con bị sốt rồi, đầu con đau quá…”

    Nhưng mẹ lại nghiến răng nói dữ dội: “Đủ rồi! Chị con qua hết hôm nay là phải chết rồi, con không thể nhịn một chút được à?”

    “Nhưng con khó chịu lắm…”

    Dần dần, bên ngoài cửa không còn động tĩnh nữa, ý thức của tôi cũng trở nên mơ hồ…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *