Hợp Đồng Hôn Nhân Với Giang Minh

Hợp Đồng Hôn Nhân Với Giang Minh

Tôi vừa chia tay với Giang Minh liền lập tức ký hợp đồng kết hôn.

Chúng tôi thỏa thuận sẽ tuyệt đối không can thiệp vào quyền tự do yêu đương của đối phương.

Lúc ký tên lên hợp đồng, trong đầu tôi như hiện lên một loạt bình luận chạy chữ:

【Không hổ danh là “Giang mỏ sắt”, há miệng một cái là hôn ~ nhân ~ hợp ~ đồng~】

【Đến lúc ly hôn thật thì cái kiểu “tự động rơi lệ” này chắc ngất vì khóc mất.】

【Nói không can thiệp quyền yêu đương của đối phương, chắc là không can thiệp việc Giang mỏ sắt yêu đến mụ mị đầu óc ha?】

【Thôi thôi, mọi người đừng cười nữa, Giang mỏ sắt căng thẳng đến mức sắp xé nát khăn trải bàn rồi kìa.】

01

Tay tôi khựng lại khi ký tên, vô thức liếc nhìn Giang Minh.

Đúng như mấy dòng bình luận kia nói, khăn trải bàn ren vốn cứng cáp đã bị vò nát một đống.

Nhưng khi tôi ngẩng đầu nhìn mặt Giang Minh thì anh ta vẫn giữ bộ dạng như nửa sống nửa chết, lạnh lùng như máy.

Giang Minh cũng nhìn lại tôi, giọng điệu thờ ơ quen thuộc vang lên:

“Có ý kiến gì về nội dung hợp đồng à?”

Tôi đặt bút xuống.

Giang Minh cứng người.

Tôi: “?” — Mấy dòng bình luận nói thật sao?

Tôi thăm dò:

“Hợp đồng ba năm, có phải hơi dài quá không?”

Ngón tay Giang Minh gõ lên bàn, đáp gọn lỏn:

“Không dài.”

“Nhưng có vẻ hơi phí thời gian.”

Tôi nhìn vào khóe mắt Giang Minh đang dần đỏ lên:

“Một năm… không, nửa năm chắc là đủ rồi. Dù gì chúng ta cũng chỉ là né tránh hôn nhân sắp đặt, đâu phải thật sự thí…”

Chưa kịp nói xong, Giang Minh bất ngờ đứng bật dậy, cầm lấy điện thoại đang rung không ngừng, ra hiệu muốn ra ngoài nghe máy.

Anh ta đi rất vội, mang theo chút hoảng loạn xa lạ mà tôi chưa từng thấy.

【Là cái kiểu nhận được báo thức rồi lập tức chạy mất tiêu đúng không?】

【Xong rồi, chị gái chê hợp đồng dài, Giang mỏ sắt chuẩn bị trốn ra ngoài khóc rồi.】

【Đồ đàn ông chết tiệt, muốn khóc thì khóc trước mặt nữ chính! Đừng bắt tôi phải xông vào cho anh khóc luôn bây giờ!】

Dòng bình luận trước mắt dồn dập như bão lũ.

Não tôi sắp bị cuốn trôi theo luôn rồi!

Họ nói… Giang Minh đang khóc?

Cái người mặt lạnh quanh năm, tôi còn hay trêu là mặt liệt đó, lại vì tôi mà khóc?

Không thể nào!

Dù trong lòng tôi đã phủ nhận, nhưng ánh mắt vẫn vô thức dõi theo Giang Minh.

Cũng vì vậy mà tôi bắt gặp ánh mắt anh qua cánh cửa kính.

Dù anh cúi đầu rất nhanh, tôi vẫn kịp thấy nét hoảng loạn vụt qua trong mắt anh, và hàng mi dài dày kia, lấp lánh một giọt nước mắt lưng chừng chưa kịp rơi xuống.

Tim tôi như bị giọt nước mắt ấy đánh trúng.

Tôi ngẩn người nhìn anh quay lại, vô thức gọi:

“Giang Minh…”

Giang Minh không nhìn tôi, chỉ thu lại bản hợp đồng trên bàn:

“Em nói đúng.”

“Với em thì chỉ là tránh hôn nhân sắp đặt thôi, không cần kéo dài như vậy.”

“Hợp đồng tôi sẽ nhờ luật sư sửa lại, lát nữa gửi mail, không cần gặp lại nữa để đỡ mất thời gian.”

Anh nói liền một mạch. Đến khi ngẩng đầu lên, lại là Giang tổng lạnh lùng, chuẩn mực ngày nào:

“Nếu không có chuyện gì khác, tôi đi trước.”

【Đi cái gì mà đi! Không biết giữ miệng thì đáng đời không có vợ!】

【Muốn vung tay tát mà tay không thể chui qua màn hình!】

【Không được thì để tôi làm thay cũng được, chị đẹp tôi cũng chịu luôn!】

Giang Minh đứng rất thẳng, bộ vest xám chì may đo càng khiến anh trông lạnh lẽo hơn.

Nhưng… khóe mắt anh vẫn đỏ.

Hàng mi dài vẫn vương chút ẩm ướt.

Tim tôi bị thứ cảm xúc gọi là rung động lấp đầy, vừa mềm vừa ngứa ngáy.

Ngay khoảnh khắc anh lướt qua tôi, tôi kéo tay anh lại:

“Không cần sửa nữa.”

“Ba năm thì ba năm.”

02

Chưa đầy một tiếng sau khi ký hợp đồng, tôi và Giang Minh đi đăng ký kết hôn.

Về chuyện này, lời giải thích chính thức từ Giang Minh là:

“Tránh đêm dài lắm mộng, cũng để hai bên phụ huynh yên tâm sớm hơn.”

Nhưng dân tình trong bình luận thì lại nói khác:

【Túi trái sổ hộ khẩu, túi phải nhẫn đính hôn, đừng hỏi, hỏi là Giang ca lúc nào cũng mang theo bên người.】

【Nhà ai có người vừa bị bạn gái nói chia tay đã kè kè sổ hộ khẩu trong người vậy? Giang mỏ sắt, anh muốn kết hôn cũng đừng rõ ràng quá chứ!】

【Có người nhìn ngoài như tổng tài lạnh lùng, thực chất trong đầu chỉ toàn nghĩ chuyện yêu đương.】

【Cảm giác chị đẹp chỉ cần buông một câu trêu đùa thôi là quần anh Giang cháy mất.】

Không, ê ê —

Tuy mấy câu đó nghe hơi tục nhưng lý lẽ cũng không hẳn là sai.

Chỉ là… mấy bình luận này thô quá rồi đó?!

Mà nói thật, Giang Minh hẹn hò với tôi suốt nửa năm trời, sống cứ như hòa thượng tu hành, vậy mà có thể… “cháy” thật à?

Mặt tôi nóng bừng cả lên, tim lại thấy vui vui.

Tôi chọt nhẹ vào cánh tay Giang Minh.

Thấy anh quay sang nhìn, tôi chìa tay ra:

“Vậy từ giờ mình dọn về sống chung nha.”

Ngay khoảnh khắc anh nắm tay tôi, tôi bổ sung thêm một câu:

“Chồng à~”

Gọi xong tôi cũng hơi ngại.

Nhưng nghĩ đến mấy bình luận kia, tôi cố gắng giữ mặt bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt Giang Minh.

Ai ngờ anh rút tay ra như không có chuyện gì:

“Đừng gọi linh tinh.”

Tôi: “???”

Giang Minh:

“Tôi không về nhà thường xuyên đâu, em cứ yên tâm.”

Tôi: “???”

Giang Minh:

“Tôi về công ty đây.”

Tôi: “???”

Đêm hôm 10 giờ rồi mà còn về công ty? Anh tốt nhất là có việc thật đấy!!

03

Từ sau khi tôi chuyển vào nhà Giang Minh, anh ta liên tục mấy ngày liền tăng ca không về nhà!

Người gì kỳ cục.

Trong hợp đồng rõ ràng có viết:

“Trước mặt người ngoài phải thể hiện là một cặp vợ chồng hạnh phúc.”

Còn anh ta thì sao?

Mới cưới xong đã đi lang thang bên ngoài, chẳng thèm về nhà.

Thảo nào đám bình luận cũng không đáng tin.

Cái dáng vẻ này mà nói là thích tôi á?

Quả nhiên, lúc trước tôi đòi chia tay là đúng quá rồi còn gì!

Lúc Giang Minh lại nhắn tin bảo tối nay không về, tôi bực mình đáp một câu:

“Vậy anh cứ bận đi, tôi tự chơi một mình.”

Gửi xong, tôi tắt máy, vứt điện thoại lại trong nhà.

Không thèm quan tâm đến đống bình luận đang nhảy múa trên màn hình.

Tôi lái xe thẳng đến quán bar.

04

Vừa bước vào cửa quán bar, tôi đã đụng ngay cô bạn thân từ nhỏ – Nhạc Nhạc.

Cô nàng vừa thấy tôi liền nhào tới, khoác vai tôi rồi dùng sức đè xuống:

“Đồ chết tiệt, mấy hôm trước còn khóc lóc om sòm bảo chia tay với Giang Minh rồi. Mới mấy bữa không gặp mà đã ‘thu phục’ được đóa hoa lạnh lùng kia rồi hả!”

Tôi bị cô nàng bóp đến trợn trắng mắt, vội vã vỗ vỗ tay ra hiệu buông ra:

“Đừng có nói bậy.”

“Đó là Giang Minh đó!” – Nhạc Nhạc kéo tôi ngồi xuống ghế:

“Cái mặt đó, dáng người đó, gia thế đó, trời ơi… Bao nhiêu ong bướm vây quanh mà người ta vẫn sạch sẽ không vướng bụi trần, sống kín đáo đàng hoàng khỏi bàn.”

Ờ đúng rồi đúng rồi.

Anh Giang tổng cao quý, thanh cao không vướng bụi trần.

Còn tôi là gì? Ong bướm đây chứ gì.

Tôi nhào tới, anh né.

Anh vẫy cánh bay mất tiêu không thấy tăm hơi!

Tức điên lên, tôi nốc liền hai ly rượu lớn.

Thật sự là loại đàn ông trêu người xong không chịu trách nhiệm!

Trong lòng tôi nghẹn một bụng tức, nhưng nghĩ đến hợp đồng có ghi rõ:

“Không để người thứ ba biết chuyện chúng tôi kết hôn theo thỏa thuận.”

Tôi đành bặm môi, cố gắng giữ gương mặt khổ sở, rồi lại rót rượu uống tiếp.

5

Tôi tự chuốc cho mình say mèm.

Mãi đến lúc đó, Nhạc Nhạc mới phát hiện ra tôi đang không vui.

Không nói gì, chỉ lặng lẽ gọi thêm vài anh người mẫu nam đến.

Ánh đèn mờ mờ trong quán bar lẫn vào men say, nhòe thành từng vệt màu hỗn độn.

Trong cơn mơ màng, tôi bỗng thấy một gương mặt… giống Giang Minh đến bảy phần.

Tôi liền nghiêng người lại gần:

“Anh tên gì vậy?”

Anh ta đáp:

“Tôi là Từ Trừng Khê.”

Từ Trừng Khê?

Tên nghe quen quen.

【Xuất hiện rồi! Nam phụ trà xanh của chúng ta!】

【Kẻ địch số một trong đời Giang mỏ sắt.】

【Thật sự đáng đời Giang mỏ sắt. Nếu anh ta bớt cứng đầu một chút, giờ này đã được ôm chị đẹp ngọt ngào ở nhà rồi, chứ không phải làm trò ngược luyến tình thâm thế này.】

【Thật ra chị đẹp chỉ cần quay đầu nhìn một cái là thấy chú cún thất tình đang lặng lẽ theo dõi đấy QAQ】

Nam phụ trà xanh?

Ngược luyến?

Mẹ nó! Đám bình luận này đang nguyền rủa tôi hả?!

Khoan đã…

Giang Minh đang… theo dõi tôi?

Tôi như ngồi trên lò xo bật dậy, đảo mắt khắp quán bar một vòng.

Quả nhiên, ở một góc khuất cách đó không xa, là Giang Minh – mặc áo choàng đen, đeo kính đen to tướng.

Trong quán bar tối thế này còn đeo kính râm?

Biết là theo dõi người ta thì được rồi, người không biết lại tưởng anh đang chuẩn bị ám sát tôi!

Tôi tức điên lên, chuẩn bị đi đến trước mặt tính sổ với tên này.

Nhưng mà… cái thân thể đã uống rượu mềm nhũn, hai chân chẳng biết chân nào bước trước, thân trên đã lao ra trước rồi.

Thế là cả người tôi nghiêng nghiêng, lảo đảo, đổ ngược ra sau như một cọng mì xoắn.

May mà Từ Trừng Khê đỡ lấy tôi.

Lúc anh ta đứng thẳng lên, tôi mới nhận ra — dáng người, cả mùi hương, đều giống Giang Minh đến kỳ lạ.

Còn chưa kịp thắc mắc tại sao lại có người giống nhau đến vậy, thì trong tiếng la thất thanh của Nhạc Nhạc, “cool boy áo đen” Giang Minh đã kéo tôi vào lòng.

Cả khuôn mặt tôi đập vào ngực anh ta, mũi ê ẩm, đau đến bật nước mắt:

“Đau quá!”

Miệng thì nói “xin lỗi”, tay Giang Minh vẫn không ngừng hành động.

Anh nhanh chóng quấn áo khoác quanh người tôi, như sợ ai nhìn thấy, rồi bế ngang tôi lên, rảo bước rời khỏi quán bar.

“Tên điên này, anh làm cái gì vậy?!”

Tôi còn đang quay cuồng vì chóng mặt thì đã bị nhét vào xe.

Giang Minh giữ chặt hai tay tôi, ép tôi nằm giữa ngực anh và lưng ghế:

“Điều khoản thứ sáu trong hợp đồng: Trong thời gian kết hôn, dù không được can thiệp vào đời sống tình cảm của đối phương, nhưng phải thể hiện hình ảnh vợ chồng hòa hợp trước mặt người ngoài.”

Giang Minh thở hổn hển:

“Em đã ký tên rồi. Không được vi phạm hợp đồng.”

Nghe giọng anh, không thể nói là dịu dàng, thậm chí nghe còn hơi gắt.

Nhưng nội dung lại như… đang cầu xin.

Trong khoang xe tối om, thỉnh thoảng ánh đèn xe bên ngoài quét qua, phản chiếu đôi mắt long lanh của Giang Minh.

Tôi đưa tay lên, khẽ chạm vào lông mi của anh.

— Ẩm ướt.

Wow.

Thật sự là…

Muốn lấy mạng tôi mà.

Similar Posts

  • Trắc Phi Yếu Đuối Không Thể Tự Lo

    Trước khi Thái tử phi vào Đông Cung, ta đã là trắc phi.

    Ta xuất thân nhà nông, vốn không có ý tranh sủng, chỉ muốn an phận sống qua ngày trong Đông Cung.

    Ai ngờ vì ta dung mạo xinh xắn, ngực đầy, eo thon, liền trở thành cái gai trong mắt Thái tử phi.

    Nàng ngày ngày bắt ta học quy củ, phạt quỳ quở trách là chuyện thường.

    Điều nhục nhã nhất chính là bắt ta quỳ ngoài rèm tẩm điện, nghe động tĩnh giường chiếu giữa nàng và Thái tử.

    Một đêm ân ái kết thúc, Thái tử phi kiệt sức ngất đi, bên trong lại vang lên tiếng thở dài tiếc nuối của Thái tử.

    Người đất nặn còn có ba phần khí tính.

    Ta cụp mắt im lặng một lát, rồi đưa tay kéo vạt áo xuống thấp thêm nữa, tiến lại gần.

    Nếu Thái tử phi cứ mở miệng mắng ta hồ ly quyến rũ, vậy ta sẽ để nàng tận mắt nhìn thấy…

    Thế nào mới gọi là hồ ly thật sự.

  • Ly Hôn Rồi, Anh Mới Học Cách Mất Tôi

    Năm thứ năm sau khi Kỷ Ngôn Châu tái hôn.

    Đứa con do người vợ mới sinh cho anh ta giờ đã vào mẫu giáo.

    Còn tôi thì vẫn chẳng có gì thay đổi.

    Mỗi ngày chen chúc trên tàu điện ngầm, bận rộn tăng ca đến tận mười giờ tối.

    Không có được cái gọi là huy hoàng hậu ly hôn.

    Không đợi được một nam phụ giàu có đến cứu rỗi và yêu chiều tôi.

    Thứ duy nhất tôi còn lại, là dù rõ ràng đang sống cùng một thành phố với Kỷ Ngôn Châu,

    nhưng lại chưa từng gặp lại anh ấy lần nào.

    Hôm đó, tôi như thường lệ, tê liệt bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.

    Vừa ngẩng đầu lên, liền trông thấy—

    Xe của Kỷ Ngôn Châu đang dừng ngay bên lề đường.

  • Sự Thức Tỉnh Của Bà Nội Trợ

    Lại một lần nữa bắt gặp chồng mình có quan hệ mập mờ với nữ sinh, tôi phát điên mà đập phá nhà cửa.

    Mẹ chồng nói tôi vô dụng, có chồng cũng không giữ được.

    Chị chồng nói tôi đáng đời.

    Tôi muốn ly hôn.

    Thế nhưng, Lý Mẫn lại lấy con ra uy hiếp tôi.

    Vì con, tôi chọn nhẫn nhịn.

    Không ngờ, lần nhẫn nhịn ấy lại kéo dài cả một đời.

    Lý Mẫn phong lưu, được tôi hầu hạ cả đời cuối cùng lại yên ổn ra đi trong tuổi già.

    Còn tôi, người đã tần tảo cả một kiếp, cuối cùng lại bị con cái ghét bỏ, chết bệnh trong căn phòng trọ chật hẹp.

    Ông trời có mắt, cho tôi quay trở lại trước khi ly hôn.

  • Mẹ Ngốc Và Nhóc Con Bá Đạo

    Kết hôn ba năm, chồng tôi ăn bám, ham chơi game, còn nhuộm tóc vàng chói.

    Bạn thân ra sức khuyên tôi ly hôn, nhưng đúng lúc đó tôi lại phát hiện mình đã mang thai được ba tháng.

    Cô ta lại khuyên tôi bỏ cái thai:

    “Không thể mềm lòng! Không thì nuôi xong đứa lớn lại đến đứa nhỏ, cả đời coi như bước vào địa ngục!”

    Đúng lúc tôi đang xếp hàng ở bệnh viện.

    Tôi nghe thấy trong bụng vang lên tiếng rấm rứt nhỏ xíu.

    【Kiếp trước tôi tạo nghiệt gì mà lại đầu thai gặp bà mẹ ngốc này.】

    【Bạn thân ác độc kia sớm biết ba tôi thật ra là thiếu gia thất lạc của một gia tộc giàu có, còn sắp được chọn vào đội ngôi sao bóng đá tương lai. Cô ta muốn lừa mẹ bỏ tôi, để chen chân làm chính thất!】

    Hú hồn!

    Tí nữa thì tôi bỏ lỡ cơ hội cả đời mơ ước phú quý.

    Tôi lập tức móc điện thoại ra:

    “Alo, chồng à, anh vừa nói tối nay muốn trải nghiệm kiểu đáng yêu đúng không?”

  • Vợ Cũ Lật Mặt

    Năm đó, khi Chung Xích ngoại tình.

    Tôi bỏ ra một số tiền lớn để mua lại ảnh nóng rồi tung lên mạng.

    Khiến danh tiếng của Chung Xích hoàn toàn sụp đổ.

    Vì muốn trả thù tôi,Chung Xích lập mưu khiến tôi ra đi tay trắng, còn lớn tiếng tuyên bố:

    “Chỉ cần Hải Thành còn có tôi.”

    “Thì cô vĩnh viễn đừng mong quay về.”

    Tôi bị ép phải rời khỏi đất nước.

    Suốt năm năm trời, cả Hải Thành không một ai còn nhớ đến người vợ trước của Chung Xích tên là Kiều Thư,chỉ biết rằng người anh ta yêu sâu đậm là Ôn Tĩnh.

    Thế nhưng hiện tại, khi nhìn tấm thiệp mời được gửi từ Hải Thành, tôi bật cười,quay sang người bên cạnh nói:“Hay là, để tôi thay cô đi dự.”

    Dù sao thì,có những chuyện,phải đích thân đòi lại, mới có thể thật sự khép lại mọi thứ.

    Tôi cầm tấm thiệp mời, vừa định bước vào hội trường,thì một chiếc Maybach màu đen dừng lại trước mặt.

    Người bước xuống xe chặn đường tôi đi.

    “Giờ đến cả mấy thứ mèo chó gì cũng được cho vào đây sao?”

    Ánh mắt người phụ nữ dừng lại trên người tôi, khẽ cười.

  • Vợ Cũ , Vợ Mới

    Ly hôn đã ba năm, tôi đến công ty của chồng cũ để phỏng vấn.

    HR đột nhiên bị thay thế bằng người vợ mới cưới vừa mới lên nắm quyền của anh ta.

    Cô ta cầm hồ sơ trong tay, cười rạng rỡ như hoa:

    “Với kinh nghiệm làm việc kiểu này, chị không xứng với vị trí lương ba mươi nghìn một tháng ở chỗ tôi đâu, chị Mục Dương.”

    Khoảnh khắc tôi vừa bước ra khỏi cửa.

    Một người đàn ông vội vàng chạy tới.

    “Mục Dương, em thật sự ở đây sao?! Ở lại đi, tôi nhận em! Lương tháng sáu mươi nghìn!”

    Tôi nắm chặt vạt áo, giọng nói rất khẽ:

    “Tổng giám đốc Mẫn, nhưng vợ của anh… hình như không đồng ý.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *