Trắc Phi Yếu Đuối Không Thể Tự Lo
Trước khi Thái tử phi vào Đông Cung, ta đã là trắc phi.
Ta xuất thân nhà nông, vốn không có ý tranh sủng, chỉ muốn an phận sống qua ngày trong Đông Cung.
Ai ngờ vì ta dung mạo xinh xắn, ngực đầy, eo thon, liền trở thành cái gai trong mắt Thái tử phi.
Nàng ngày ngày bắt ta học quy củ, phạt quỳ quở trách là chuyện thường.
Điều nhục nhã nhất chính là bắt ta quỳ ngoài rèm tẩm điện, nghe động tĩnh giường chiếu giữa nàng và Thái tử.
Một đêm ân ái kết thúc, Thái tử phi kiệt sức ngất đi, bên trong lại vang lên tiếng thở dài tiếc nuối của Thái tử.
Người đất nặn còn có ba phần khí tính.
Ta cụp mắt im lặng một lát, rồi đưa tay kéo vạt áo xuống thấp thêm nữa, tiến lại gần.
Nếu Thái tử phi cứ mở miệng mắng ta hồ ly quyến rũ, vậy ta sẽ để nàng tận mắt nhìn thấy…
Thế nào mới gọi là hồ ly thật sự.
1
Bên trong điện dần yên tĩnh, chỉ còn lại vài tiếng thở dốc bị đè nén.
Ngay sau đó là tiếng sột soạt thay y phục. Một lát sau, giọng Thái tử truyền ra:
“Người đâu, Thái tử phi mệt rồi, hầu hạ cho tốt.”
Đã là ngày thứ ba liên tiếp hắn bị ép phải dừng lại, không thể tận hứng.
Trong giọng nói vô thức mang theo chút khó chịu và mất hứng.
Rồi rèm giường bị vén lên, Thái tử sải bước đi ra.
Ta nghiêng người dựa bên cột rồng, giả vờ mệt đến mức thiếp đi.
Mái tóc đen xõa xuống bên má, đầu hơi nghiêng, để lộ một đoạn cổ trắng nõn.
Vạt áo đã bị ta lén kéo thấp từ trước, cảnh xuân trước ngực theo nhịp thở khẽ nhấp nhô.
Tiếng bước chân đến gần, ta cố ý mềm người, như đang gật gù mà nghiêng về phía trước.
Bóng đen phủ xuống, hương thơm ngọt ngấy trong nội điện ập thẳng vào mặt.
Ta giả vờ giật mình tỉnh giấc ngẩng đầu, vừa khéo chạm vào ánh mắt Thái tử đang nheo lại.
Ta vội vàng quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:
“Xin điện hạ thứ tội… thiếp vô ý ngủ quên, cầu xin người đừng nói với Thái tử phi nương nương.”
Ta nói rất khẽ, nhưng âm cuối lại như lông vũ, cào nhẹ vào tim người ta.
Thái tử khựng bước.
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt lướt qua đoạn cổ kia, rồi rơi vào cổ áo hé mở của ta.
Ở đó cảnh xuân ẩn hiện, theo nhịp thở run rẩy mà nhấp nhô.
Mấy ngày không được thỏa mãn, ánh nến trong điện mờ vàng, soi rõ d/ục v/ọng chưa tan trong đáy mắt hắn lúc sáng lúc tối.
Im lặng một hơi.
Hầu kết hắn lăn nhẹ, giọng mang ý trêu chọc:
“Ồ? Nếu ta nhất định muốn nói thì sao?”
Ta cắn môi, hai tay siết chặt vạt áo, mắt đầy hoảng loạn.
Cuối cùng lại như nhận mệnh:
“Vậy… thiếp chỉ đành chịu phạt.”
Giọng nói nghèn nghẹn, mang theo tủi thân.
Dù là diễn, nhưng nghĩ đến vẫn thấy khó chịu, sống mũi ta chợt cay, hốc mắt đỏ lên.
Thái tử như bị dáng vẻ ấy chọc cười, hắn đột nhiên vươn tay kéo mạnh ta đứng dậy.
Lòng bàn tay nóng rực, lực đạo hơi nặng.
“Trước giờ ta lại không phát hiện… nàng thú vị như vậy.
Rõ ràng trông như kiểu chịu không nổi ấm ức, vậy mà lại nhẫn được đến thế.”
Ta cúi đầu như mèo con bị dọa, ấp úng chẳng biết đáp sao.
Chỉ có giọt lệ to như hạt đậu rơi xuống không tiếng động, rồi ta chớp đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, cố chấp nói:
“Thiếp không có…”
Ánh mắt Thái tử càng thêm hứng thú.
Ngay sau đó hắn kéo ta vào lòng.
“Thơm thật.” Hắn ghé sát cổ ta.
Nhịp tim đập dồn dập, lồng ngực nóng bỏng… tất cả đều cho thấy hắn lúc này đã rối loạn.
Ta thuận thế mềm người trong lòng hắn, ngẩng mặt hoảng hốt:
“Điện hạ…”
Chưa kịp nói xong đã bị hắn bế ngang lên, xoay người đi về phía noãn các phòng bên.
Ta vòng tay qua cổ hắn, cố ép nụ cười đang muốn cong lên nơi khóe môi.
2
Ta vốn là nữ tử nhà nông.
Vì cơ duyên cứu Thái tử một mạng, nên được phá lệ sắc phong làm Thái tử trắc phi.
Ở kinh thành không biết bao người nói ta có phúc khí.
Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, ân sủng hoàng gia là thứ không đáng tin nhất.
Tường cung sâu thẳm, sống được đến ngày nào còn chưa biết.
Chỉ là thánh mệnh khó trái, ta vẫn bước chân vào Đông Cung.
Thái tử đối với ta khách khí nhưng xa cách, thành thân mấy tháng cũng chưa từng chạm vào ta.
Ta lại thấy như vậy càng tốt, khỏi phải hầu hạ Thái tử. Hiện tại trong Đông Cung, thân phận ta là tôn quý nhất trong đám nội viện.
Ngày tháng nhàn nhã giàu sang, gấm vóc cơm ngon, đừng nói có bao nhiêu thoải mái dễ chịu.
Đáng tiếc cảnh đẹp chẳng dài lâu.
Thái tử cưới chính phi.
Thái tử phi xuất thân danh môn, là đích nữ của thừa tướng, đúng kiểu khuê tú cao môn thật sự.
Ta biết rõ mình – một trắc phi xuất thân thấp hèn – không thể so sánh với nàng.
Hơn nữa giữa ta và Thái tử cũng chẳng có tình cảm nam nữ.
Ta chỉ muốn yên phận một góc, không tranh không đoạt, tiếp tục sống an ổn.
Nhưng trời chẳng chiều lòng người.
Thái tử phi đem lòng yêu Thái tử.
Trong Đông Cung tuy còn những thị thiếp khác, nhưng ta có địa vị cao nhất, lại sinh ra ngực lớn eo thon, dung mạo xinh đẹp.
Từng có ơn cứu mạng với Thái tử.
Thế nên đương nhiên ta trở thành cái gai trong mắt Thái tử phi.
Nàng ngày ngày bắt ta học quy củ, phạt quỳ mắng nhiếc là chuyện thường.
Ta xuất thân không cao, cũng chẳng nói được mấy câu với Thái tử.
Chuyện hậu viện, Thái tử vốn không quản, càng không thể đứng ra làm chủ cho ta.
Mà ta cũng chẳng trông mong hắn làm chủ.
Chỉ cảm thấy sống nhờ mái hiên người khác, không thể không cúi đầu.
Ta cầu mong Thái tử phi trút hết ghen hận trong lòng, nhìn ra ta không có ý tranh giành, rồi sẽ tha cho ta.
Ai ngờ nàng không những không tha, còn nghĩ ra một chiêu nhục nhã nhất.
Mỗi lần nàng thị tẩm, đều bắt ta quỳ ngoài rèm tẩm điện, nghe động tĩnh giường chiếu giữa nàng và Thái tử.
Một trắc phi chẳng đáng kể.
Thái tử cũng không để trong lòng, chẳng coi là chuyện gì lớn, liền mặc cho Thái tử phi làm.
Huống hồ… nam nhân nào lại không thích cảnh nữ nhân vì mình mà ghen tuông tranh sủng?
Vậy nên ta liên tiếp quỳ ngoài rèm bảy ngày.
Mỗi lần quỳ là cả đêm, mỗi lần trở về đầu gối đều bầm đen một mảng.
Đại phu nói nếu còn tiếp tục như vậy, không quá nửa tháng, đôi chân ta sẽ phế.
Sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa, cả đời liệt giường.
Ta nhìn đôi chân đầy vết thương chồng chất, thở dài.
Tiếp tục thế này, mạng ta sớm muộn cũng bỏ lại ở Đông Cung.
Nếu Thái tử phi cứ mồm miệng nói ta hồ ly, lại lấy tội danh hồ ly mà phạt ta…
Vậy ta dứt khoát ngồi vững cái tội ấy.
Giường của Thái tử, Thái tử phi ngủ được.
Vì sao trắc phi như ta lại không ngủ được?