Hưu Thư Gói Bánh Quế Hoa

Hưu Thư Gói Bánh Quế Hoa

Ta không biết chữ.

Giấy hưu thư ấy, là ta tự mình cầu phu quân, Trầm Nghiễn Bạch, viết cho.

Hôm đó, chàng vừa từ ngoài về, trên người còn vương mùi rượu lạnh cùng hương son phấn của một nữ nhân khác.

Chàng đứng giữa đại sảnh, ánh trăng trải lên vai áo, mắt nhìn ta như nhìn một món đồ cũ phủ bụi, không còn giá trị.

“Chúng ta hòa ly đi, A Vu.”

Giọng nói của chàng ôn hòa như xưa, mà lạnh lẽo cũng như xưa.

Ta nắm chặt lấy vạt áo, chỉ khẽ gật đầu.

Ta biết, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Bởi ta và chàng, vốn không cùng một thế giới.

Điều duy nhất ta cầu xin, chỉ là:

“Ta… không biết chữ, phu quân… người hãy giúp ta viết đi.”

Chàng thoáng khựng lại, rồi khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười ta chẳng thể hiểu, như vừa dịu dàng, lại vừa tàn nhẫn.

Chàng lấy ra thỏi mực tốt nhất, giấy tuyết trắng, thong thả mài mực, cầm bút viết xuống.

Nét chữ bay lượn như rồng phượng, khí thế dạt dào, ta chẳng hiểu lấy một chữ, chỉ thấy thật đẹp mắt.

Viết xong, chàng phất nhẹ cho khô mực, đưa cho ta, giọng nói mang theo vẻ nhẹ nhõm như trút bỏ gánh nặng:

“Cầm đến nha môn, điểm chỉ lên đó, từ nay ngươi và ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Ta nâng niu đón lấy tờ giấy ấy, như đang cầm cả phần đời còn lại của mình.

Về sau, hắn mới biết, tờ giấy viết bốn chữ “Ân đoạn nghĩa tuyệt” ấy, ta đã dùng để gói món bánh quế hoa do chính tay mình làm, rồi mang tặng cho Vương đại nương hàng xóm.

Ta nói:

“Đại nương xem này, đây là chữ do phu quân nhà con viết. Dùng để gói điểm tâm, có phải trông thật thể diện không?”

1

Chiều hôm sau, Trầm Nghiễn Bạch trở về, bị một đám bạn đồng môn vây quanh, ồn ào xem trò vui.

Hắn đạp mạnh cửa viện, khuôn mặt tuấn nhã đỏ bừng lên, trong mắt ngập tràn phẫn nộ, như thể muốn thiêu rụi ta thành tro bụi.

“Giang Vu! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì hả!”

Hắn ném thẳng một nắm giấy nhăn nhúm, dính dầu mỡ vào chân ta.

Đó chính là tờ hưu thư hôm qua ta cầu hắn viết, giờ đã loang đầy vụn bánh quế hoa, vệt dầu thấm mờ bốn chữ “Ân đoạn nghĩa tuyệt”, trông như một bức sơn thủy bị hủy hoại, vừa buồn cười vừa đáng thương.

Ta đang ngồi xổm trước bếp, châm lửa nấu cơm, bị hắn quát một tiếng, sợ đến mức run rẩy cả người, kẹp lửa trong tay rơi “choang” xuống đất.

“Phu quân, chàng…”

“Ngươi còn mặt mũi gọi ta là phu quân ư?”

Cả người hắn run lên vì tức giận, ngón tay chỉ thẳng vào tờ giấy:

“Ta bảo ngươi mang đến nha môn, còn ngươi thì đem gói bánh? Ngươi thấy sỉ nhục ta vui lắm sao? Để cả kinh thành cười vào mặt ta, ngươi đắc ý lắm à?”

Sau lưng hắn, những “nhã sĩ” vẫn thường cùng hắn ngâm thơ đối chữ, ai nấy đều nín cười, ánh mắt tràn đầy chế giễu.

“Trầm huynh, bọn ta cũng vừa mới nghe chuyện… Hiền thê của huynh thật là… hành sự không câu nệ tiểu tiết.”

“Đúng thế, Nghiễn Bạch, dùng hưu thư gói điểm tâm, thật là chuyện hi hữu. Bọn ta đều tò mò, không biết bánh quế hoa ấy có mùi vị ‘ân đoạn nghĩa tuyệt’ chăng?”

Cả đám cười vang như sấm.

Những tiếng cười đó, như từng cây kim tẩm độc, từng mũi từng mũi châm thẳng vào tim ta.

Ta cúi đầu, nhìn đôi bàn tay dính đầy tro bếp của mình, lại nhìn y bào sạch sẽ sáng sủa của hắn, cùng đám bạn hữu toàn thân phú quý sau lưng hắn.

Giữa ta và hắn, ngăn cách đâu chỉ là biết chữ hay không biết chữ.

Đó là cả một vực sâu, không thể vượt qua.

Ta không khóc, cũng chẳng biện giải.

Chỉ lặng lẽ đứng dậy, phủi tro trên tay, khẽ nói:

“Thiếp không biết tờ giấy đó quan trọng đến vậy.

Chỉ thấy nó trắng tinh, dày dặn, vứt thì uổng.

Nghĩ chàng vốn thích ăn bánh quế hoa thiếp làm, nên muốn làm cho chàng lần cuối… tiện thể, cũng biếu hàng xóm nếm thử.”

Giọng ta nhẹ, nhưng trong thoáng chốc, tiếng cười trong phòng liền tắt ngấm.

Trầm Nghiễn Bạch sững người.

Hắn nhìn ta chằm chằm, như muốn tìm trong nét mặt bình tĩnh của ta chút giả dối hay mưu kế nào đó.

Nhưng hắn chẳng thấy gì cả.

Ta chỉ là Giang Vu, người phụ nữ nông thôn được hắn rước về, ngoài nấu cơm, giặt giũ, hầu hạ sinh hoạt ra, chẳng có gì khác.

Điều duy nhất ta mong, chỉ là khiến hắn được ăn một bữa cơm nóng hổi.

Ngay cả khi hắn bảo ta viết hưu thư, trong đầu ta cũng chỉ nghĩ, muốn làm thêm lần nữa món bánh quế hoa mà hắn thích nhất.

Một đồng môn gượng gạo cười, lên tiếng hòa giải:

“Hóa ra là hiểu lầm, hiểu lầm thôi… đệ muội cũng chỉ có lòng tốt mà.”

Trầm Nghiễn Bạch dường như bị lời ấy chọc giận, hắn vung mạnh tay áo, giọng lạnh như băng:

“Tất cả cút hết cho ta!”

2

Bọn họ lúng túng rút đi.

Trong sân lập tức tĩnh lặng, chỉ còn tiếng củi cháy “lách tách” trong bếp.

Lưng Trầm Nghiễn Bạch thẳng tắp như tùng, mà lại toát ra vẻ cô quạnh khó tả.

Hắn im lặng rất lâu, rồi mới quay người lại. Ánh lửa trong mắt hắn đã tắt, chỉ còn lại thứ mệt mỏi sâu thẳm khiến ta đau lòng.

“A Vu,” hắn gọi tên ta, giọng khàn khàn, “giữa ta và nàng, thật đã đến mức này sao? Đến cả lời nói đơn giản nhất cũng không thể hiểu nhau. Ta nói đông, nàng lại đi tây. Thể diện mà ta coi trọng, trong mắt nàng, chẳng bằng một tờ giấy gói điểm tâm.”

Similar Posts

  • Mẹ, Người Dư Thừa Trong Chính Gia Đình Mình

    Kỳ nghỉ lễ 1/5, cả nhà đi du lịch cổ trấn, chỉ trừ mình tôi.

    Rõ ràng, chính tôi là người đề xuất chuyến đi này.

    Con trai thì vừa chơi game vừa càu nhàu tôi lắm lời.

    Mẹ chồng thì chê tôi phiền phức.

    Chồng tôi chỉ tay vào mặt tôi, mắng thẳng thừng: “Ngần này tuổi đầu rồi còn học theo mấy đứa con gái mặc Hán phục, cô không cần mặt mũi này chứ tôi thì cần!”

    Hán phục, kem hoa, trâm cài tóc…

    Từng thứ một đều là do tôi lên kế hoạch.

    Tôi hiểu rồi, cái nhà này không còn cần tôi nữa.

  • Dựa Vào Giải Tỏa, Ta Lật Mặt Phản Công

    Tôi sắp được đền bù vì giải tỏa nhà.

    Bạn trai vì ham của, dụ dỗ tôi cho hắn nhập hộ khẩu.

    Tôi từ chối.

    Kết quả, hắn cùng con bạn thân hợp mưu lừa tôi mua bảo hiểm rồi… tự tay tiễn tôi lên đường.

    Sau khi chết, tôi mới biết – tụi nó đã sớm gian díu sau lưng tôi.

    Tay trong tay ôm lấy khoản tiền bồi thường kếch xù của tôi, còn khóc lóc ra vẻ ăn năn:

    “An An à, em đừng trách bọn anh… Nếu em còn không chết thì cái thai trong bụng Miểu Miểu giấu không nổi nữa đâu!”

    Một lần nữa mở mắt, tôi quay về thời điểm bọn họ vừa dụ tôi thêm tên hắn vào sổ hộ khẩu.

    Tôi liếc nhìn cái bụng của con bạn thân, nhoẻn miệng cười:

    “Được thôi, viết hết vào đi.”

    Đời này, nếu không cho tụi bây nếm mùi hy vọng rực rỡ, thì sao khiến tụi bây tuyệt vọng đến cháy tim?

  • Bản Giám Định Cuối Cùng: Tôi Không Tin Cha Tôi Nữa

    Một ca tiểu phẫu đơn giản lại cướp đi mạng sống của mẹ tôi.

    Cha tôi, một chuyên gia giám định y khoa, tự mình tiến hành giám định.

    Kết quả đưa ra là: trước khi phẫu thuật, mẹ đã lén ăn uống, dẫn đến ca mổ thất bại, bệnh viện và bác sĩ chủ đạo đều không phải chịu trách nhiệm.

    Khi thông báo kết quả, cha tôi đỏ hoe mắt, giọng run rẩy mà tự trách:

    “Chuyện này ba cũng có trách nhiệm, là do ba không trông chừng mẹ trước ca mổ.”

    “Nhưng bác sĩ mổ chính là học trò cưng của ba, trình độ của cô ấy tuyệt đối không có vấn đề.”

    Mọi chuyện tưởng như đã hạ màn.

    Tôi đi nhận thi thể mẹ.

    Nhưng nhận về lại là một cơ thể không trọn vẹn, hầu hết các cơ quan nội tạng đều bị lấy đi.

    Học trò cưng của cha – Trần Lan Lan – đưa ra bản hiến tặng nội tạng mà mẹ đã “ký trước phẫu thuật”.

    Nhìn thủ đoạn vụng về này, tôi bật cười thành tiếng.

    Ngày hôm sau, tôi mở một buổi livestream toàn quốc, tiêu đề là:

    “Giờ giải phẫu trực tuyến của giáo sư y khoa.”

    Chỉ là lần này, đối tượng giải phẫu không phải xác chết, mà là người sống — chính là học trò cưng của cha tôi, Trần Lan Lan.

  • Hái Trăng

    Sau khi kết hôn không bao lâu, trong lúc tán gẫu với người khác, Chu Cảnh Hoài có nhắc đến tôi:

    “Không cưới được người mình thích, thì cưới một người ngoan vậy.”

    Thì ra, anh không chạm vào tôi là vì từ lâu đã có người trong lòng.

    Bị ép đến bước đường cùng, tôi để ý đến người đàn ông đang tá túc trong nhà họ Chu.

    Anh ta sống khép kín, suốt ngày chỉ vùi đầu chép kinh, không vướng bụi trần, càng không gần nữ sắc.

    Tôi dụ dỗ anh ta phá giới, ba tháng sau như nguyện phát hiện mình đã mang thai.

    Chu Cảnh Hoài điên lên:

    “Hứa Trinh, con mẹ nó, cô cho ai đụng vào người rồi hả?!”

    Sau đó tôi ký vào đơn ly hôn, một mình đến bệnh viện phá thai.

    Nhưng cả thành phố không có lấy một bác sĩ dám mổ cho tôi.

    Còn người đàn ông mà tôi tưởng là chỉ đang ở nhờ nhà họ Chu, lại bước xuống từ chiếc siêu xe tiền tỉ, chắn ngang trước mặt tôi:

    “Hứa Trinh, em không cần tôi, cũng không cần đứa con của tôi, trên đời này không có ai tàn nhẫn hơn em đâu!”

  • Vụ Án Nửa Hộp Cơm

    Hộp cơm trong ngăn kéo bàn làm việc của tôi, trưa nào cũng bị mất một nửa.

    Lúc thì là tôm xào vừa nấu, lúc thì là thịt muối mẹ tôi tự tay ướp.

    Tôi lén lắp một cái camera nhỏ trên bàn, mới thấy rõ hóa ra chị Trương ngồi cạnh, cứ chờ tôi đi lấy nước rồi bưng hộp cơm của tôi, thản nhiên gắp vào hộp của chị.

    Vừa làm vừa cười nói với đồng nghiệp:

    “Tiểu Lâm này thật thà quá, mang cơm lúc nào cũng ăn không hết, bỏ thì phí, để chị ‘giúp’ ăn hộ chút.”

    Tôi hỏi thẳng, chị ta còn trợn mắt:

    “Người trẻ thế mà nhỏ nhen thế à? Chỉ mấy miếng cơm thôi mà? Con trai chị đang tuổi lớn, nếm thử có sao đâu?”

    Quay lưng đi, chị lại lấy ngay hộp sô-cô-la nhập khẩu mới tinh trên bàn tôi, bảo là “đồng nghiệp thì phải biết chia sẻ”.

    Tôi không cãi nữa.

    Lần sau tôi mang một hộp gà xào tiêu xanh siêu cay, cố tình chan thêm vài thìa dầu tiêu mới ép, rắc thêm một lớp ớt bột mịn lên trên.

    Đúng giờ trưa, chị ta lại đến “mượn” cơm.

    Chưa đầy mười phút sau, đã nghe thấy chị trong phòng nước uống hớp nước ừng ực, vừa ho sặc sụa vừa đỏ bừng mặt, lẩm bẩm: “Sao hôm nay cay thế này…”

    Ngồi ở bàn gõ phím, tay tôi khựng lại một chút, khóe môi không kìm được cong lên.

    Độ cay đó, vốn là tôi cố tình làm gấp ba lần bình thường.

    Ai bảo chị cứ thích ăn ké một nửa phần cơm của tôi chứ.

  • Lời Trăn Trối Của Bạn Thân

    Bạn thân của tôi phẫu thuật thất bại, sắp chết rồi.

    Tôi ôm chặt cô ấy, khóc đến tan nát ruột gan, còn cô ấy chỉ khẽ nói bên tai tôi một câu.

    Nghe xong, tôi lập tức ngừng khóc — thậm chí còn bật cười.

    Cách đó vài tiếng, cô ấy bị tai nạn giao thông, nguy kịch.

    Ca phẫu thuật chỉ có hai người có thể thực hiện — anh trai tôi và chồng tôi, đều là bác sĩ ngoại khoa hàng đầu.

    Anh trai tôi là chồng của cô ấy, nên tôi gọi cho anh trước:

    “Anh, Chi Chi bị tai nạn rất nặng, mau tới bệnh viện đi, chỉ có anh mới làm được ca này!”

    “Lại diễn cái trò gì nữa, Phùng Chi Chi không giả vờ thì sống không nổi à? Hôm nay là sinh nhật Hải Đường, anh rất bận, đừng làm phiền anh nữa!”

    Nói xong, anh tôi cúp máy.

    Gọi lại thì đã tắt nguồn.

    Không còn cách nào, tôi đành gọi cho Lục Chấn Nam.

    “Chấn Nam, anh—”

    Tôi còn chưa nói hết câu đã bị anh ta ngắt lời:

    “Tôi đã nói là phải tổ chức sinh nhật cho Đường Đường, bảo cô đừng quấy rầy, cô không hiểu tiếng người à?”

    Sau đó, anh ta cúp máy, rồi chặn luôn số tôi.

    Tôi chẳng còn cách nào khác, đành để bác sĩ khác làm phẫu thuật cho cô ấy.

    Nhưng cuối cùng, ca mổ vẫn thất bại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *