Khi Em Không Cần Anh Nữa

Khi Em Không Cần Anh Nữa

Năm thứ sáu sau khi kết hôn, “bạch nguyệt quang” của chồng vì một bài báo sai sự thật mà khiến mẹ của Ôn Tịch bị cư dân mạng công kích đến mức qua đời.

Ôn Tịch tái xuất giới luật, đệ đơn kiện đối phương ra tòa, nhưng ngay trước ngày xét xử, cô lại bị tố cáo hối lộ thẩm phán, dẫn đến việc bị thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư.

Cùng ngày hôm đó, nhà máy của cha cô bị điều tra và niêm phong do sử dụng thiết bị điện trái phép dẫn đến cái chết của công nhân. Cha cô cũng bị tạm giam.

Ôn Tịch gần như sụp đổ, vội vàng tìm kiếm mọi mối quan hệ, nhưng tất cả đều từ chối với lý do đã bị cảnh cáo không được nhận vụ án của cô.

Người đứng sau cảnh cáo đó, chính là chồng cô – Bạc Cảnh Tu.

Nghe được điều đó, Ôn Tịch như không tin vào tai mình, thậm chí còn cầm điện thoại không vững.

Cô mờ mịt lao đến văn phòng luật sư của Bạc Cảnh Tu, nhưng lại bắt gặp cảnh anh đang lau nước mắt cho Tống Vãn Vãn.

Ôn Tịch đứng đó run rẩy, chờ đợi Bạc Cảnh Tu cho mình một lời giải thích.

Nhưng sau khi tiễn Tống Vãn Vãn rời đi, Bạc Cảnh Tu chỉ lạnh lùng nói một câu: “Ôn Tịch, rút đơn kiện đi.”

Ôn Tịch ngỡ ngàng tưởng mình nghe nhầm, hàng mi run rẩy: “Anh nói gì cơ? Em không…”

Chưa kịp nói hết câu, Bạc Cảnh Tu đã đưa điện thoại ra trước mặt cô, bên trong là cảnh cha cô bị đánh đập trong trại tạm giam.

Ôn Tịch tròn mắt kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh đó, thậm chí quên cả thở trong vài giây.

Cô vội vã vươn tay định giật lấy điện thoại để xác nhận người trong video có phải là cha mình không, nhưng Bạc Cảnh Tu lập tức rút lại, thong thả mở miệng:

“Rút đơn kiện, sau đó đăng video lên toàn mạng xin lỗi Vãn Vãn, làm rõ rằng cô ấy không làm giả báo cáo. Tôi sẽ bảo lãnh cho bố em ra ngoài và làm luật sư bào chữa cho ông ấy.”

“Khả năng của tôi em rõ, tôi có thể để bố em bình an ra ngoài, cũng có thể để ông ấy ngồi tù cả đời.”

Giọng điệu của Bạc Cảnh Tu thản nhiên, nhưng trái tim của Ôn Tịch như bị ai đó nện một cú thật mạnh.

Đôi mắt đỏ hoe của cô gắt gao nhìn anh, đầy phẫn uất và chất vấn: “Tại sao?”

Tại sao anh để mặc người khác hại chết mẹ cô, tại sao lại tước đi giấy phép hành nghề của cô, tại sao cố tình tố cáo nhà máy của cha cô, và tại sao lại bắt cô phải xin lỗi chính kẻ đã khiến mẹ cô chết trong lúc bà còn chưa kịp an táng?

Ôn Tịch nghẹn ngào tột độ, cố gắng nuốt xuống nước mắt mới thốt ra được vế sau: “Rõ ràng… em mới là vợ anh.”

Bạc Cảnh Tu thoáng ngẩn người, ánh mắt khẽ rung động khi thấy dáng vẻ đau khổ của Ôn Tịch, nhưng cuối cùng anh vẫn chỉ thở dài đứng dậy.

“Tịch Tịch, Vãn Vãn vừa mới về nước, không hiểu quy tắc truyền thông trong nước. Bài báo đó cũng là do người khác kể lại với cô ấy. Dù không có cô ấy thì chuyện này cũng sẽ xảy ra thôi. Mẹ em mất không phải do cô ấy, là lỗi của cư dân mạng.”

“Cô ấy vốn dĩ gia đình đã xảy ra chuyện, chỉ muốn nhanh chóng lập công chuộc lỗi. Bây giờ vì em mà cô ấy bị cả ngành cấm ngầm. Em làm rõ một chút, xin lỗi một chút, cả em, cô ấy và bố em đều sẽ ổn hơn, đúng không?”

Bạc Cảnh Tu vẫn như trước ôm cô vào lòng một cách thân mật, nhưng Ôn Tịch lại thấy vòng tay ấy vừa xa lạ vừa lạnh lẽo.

Lúc kết hôn, chính anh là người nói trong lòng anh chỉ có cô, không chứa nổi ai khác ngoài Ôn Tịch.

Sau khi Tống Vãn Vãn về nước, anh cũng nói ngoài người thân trong nhà, sẽ không qua lại gì với cô ấy nữa.

Nhưng sau khi nhà Tống Vãn Vãn phá sản, anh lại lập tức lao đến an ủi cô ta, mất tích suốt một tháng.

Khi anh trở về, tin đồn Bạc Cảnh Tu và Tống Vãn Vãn thành đôi đã lan truyền khắp nơi.

Cô hỏi anh muốn một lời giải thích, anh chỉ nói đó là lệnh của cha mẹ, anh không thể không làm, cần giúp thì vẫn phải giúp một chút.

Nhưng sau đó mua nhà cho Tống Vãn Vãn, đặt cô ta làm liên hệ đặc biệt duy nhất thì cũng là mệnh lệnh của cha mẹ sao?

Đến giờ, khi chính Tống Vãn Vãn là người hại chết mẹ cô, anh vẫn đứng về phía cô ta.

Trái tim Ôn Tịch giờ đây đã đau đến mức tê dại, cô dùng hết sức vùng khỏi vòng tay anh:

“Bạc Cảnh Tu, rốt cuộc anh xem em là gì? Xem ba mẹ em là gì? Em ngày đó…”

“Đủ rồi.” Bạc Cảnh Tu nhẹ giọng ngắt lời, nhưng trong giọng nói là sự lạnh lùng không thể từ chối.

“Năm đó là anh phụ lòng Vãn Vãn, anh nợ cô ấy quá nhiều. Anh không muốn thấy cô ấy chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa. Chờ đến khi cô ấy đứng vững, anh sẽ không quan tâm đến nữa, được không?”

“Em ngoan một chút, anh cho em mười phút quay video. Nếu sau mười phút anh không thấy, thì những người này sẽ bắt đầu ra tay lại lần nữa.”

Anh giơ điện thoại lên, trong cuộc gọi video là mấy gã đầu trọc đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào người cha đang bị lột sạch quần áo.

Ôn Tịch đồng tử co rút, không nói nên lời, run rẩy không ngừng như chính mình đang bị làm nhục vậy.

Similar Posts

  • Lần Thứ Ba Anh Thất Hẹn

    Tôi và Chu Thời Duệ từng hẹn nhau cùng đi Đông Bắc ngắm trận tuyết đầu mùa.

    Trước khi khởi hành, anh ấy bất ngờ thất hẹn.

    “Mẹ của Tống Dao bị bệnh, cô ấy không mua được vé về, anh phải lái xe đưa cô ấy về nhà.”

    Tống Dao là đàn em của anh ấy, cũng là sinh viên có hoàn cảnh khó khăn trong lớp.

    Đây đã là lần thứ ba Chu Thời Duệ vì Tống Dao mà cho tôi leo cây.

    Nhưng lần này, tôi không khóc lóc ầm ĩ, chỉ bình tĩnh đề nghị chia tay.

    Đầu dây bên kia, anh ấy dỗ dành qua loa:

    “Tiểu tổ tông, đừng làm loạn nữa, anh đang làm việc tốt đấy chứ.”

    “Ngoan ngoãn hoàn vé đi, đợi đến kỳ nghỉ đông anh lại đưa em đi ngắm tuyết.”

    Nhưng tôi không hoàn vé, vẫn xách vali lên máy bay.

    Anh ấy không biết rằng lần này tôi thực sự đã quyết tâm chia tay.

    Còn tuyết, không cần anh ấy đưa đi ngắm, tự khắc sẽ có người khác cùng tôi thưởng tuyết.

  • Công Chúa Tứ Kiếp

    Khi hoàng đế còn trẻ có lần ngự giá tuần du phương Nam, để lại một nữ nhi nơi dân gian. Theo lời đại sư tính toán, đích thân người ban chiếu tìm về công chúa thật sự. Thánh chỉ viết: máu nhỏ giọt, máu dung hợp, kẻ dung hợp chính là công chúa.

    Phụ thân bảo, bốn tỷ muội chúng ta đều là hài nhi bị bỏ rơi nhặt về cùng một ngày, ai cũng có thể là chân mệnh công chúa.

    Kiếp thứ nhất, đại tỷ rạch ngón tay nhỏ máu trước tiên, hoàng đế giận dữ quát:

    “Không phải nàng!”

    Kiếp thứ hai, nhị tỷ nhỏ máu, lấy máu giả trộn vào máu mình cho hoà hợp, hoàng đế rút kiếm chém tới:

    “Cũng không phải nàng!”

    Kiếp thứ ba, tam tỷ trộm máu của ta, còn chưa kịp nhỏ vào đã bị thái giám phát giác.

    Hoàng đế lạnh lùng cười, truyền người đánh chết tại chỗ.

    Kiếp thứ tư, ba người không còn cách nào khác, hoảng loạn đẩy ta ra trước.

    Ta nhỏ máu, máu liền dung hợp. Hoàng đế long nhan đại duyệt.

    Cả nhà cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

    Nào ngờ ngày đầu ta hồi cung, hoàng đế liền bóp cổ ta, nghiến răng gằn từng chữ:

    “Sao vẫn không phải con gái trẫm?! Nữ nhi của trẫm rốt cuộc ở đâu!”

    Đến kiếp cuối cùng, hoàng đế lệnh cho thái giám triệu kiến nhỏ máu. Chúng ta bốn người đồng thanh nói: máu không tương hợp.

    Thái giám lại nở nụ cười âm hiểm:

    “Hoàng thượng đã mời đại sư toán mệnh từ trước, công chúa thật sự ắt ở trong số các ngươi.”

  • Tuyết Phủ Đường Chia Ly

    Giản Lê là Tổng sư trẻ nhất của Viện Hàng không Vũ trụ, thế nhưng lại giấu tên, giấu thân phận, làm một người vợ hiền cho Phó Hựu An suốt ba năm.

    Cho đến giờ Phó Hựu An vẫn không hề biết, “Tổng sư Giản – nhà khoa học công huân quốc gia” mà anh ta nhìn thấy trên bản tin mỗi ngày, chính là người vợ ở nhà nấu canh, nấu cơm cho anh.

    Cô ngày ngày rửa tay nấu ăn vì anh, còn mang cơm cho cả đại đội, ai ai cũng khen cô là người vợ quân nhân kiểu mẫu.

    Cô từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ thế mà trôi qua yên bình, cho đến một ngày khi đang mang cơm đến, cô vô tình nghe được đồng đội của anh trêu chọc:

    “Lão Phó, cậu vẫn còn giữ ảnh của Kiều Tri Ý trong ví à? Chia tay bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quên được sao?”

    Tim Giản Lê bỗng chùng xuống, như thể bị một bàn tay vô hình siết chặt.

  • Bất Nhiễm

    Ta lợi dụng thân phận ám vệ, cả gan làm càn, cưỡi lên người vị chủ tử tuyệt sắc đang trúng xuân dược.

    Khi chủ tử tỉnh lại, giận dữ như sấm, một chưởng đánh vỡ chiếc giường đêm ấy: “Ta muốn nghiền nát ả nữ tặc vô sỉ kia thành tro bụi!”

    Ta ngồi co ro trên xà nhà, run rẩy đếm ngón tay: Thiên Ti Tán Hợp Hoan, có tác dụng trong vòng nửa năm, cứ mười ngày thì tái phát một lần, mỗi lần tái phát đều chỉ được làm cùng một người.

    Nói cách khác, bộ dạng chủ tử cố nén nước mắt ở dưới thân ta còn có thể vụng trộm thưởng thức thêm mười bảy lần nữa.

    Tốt quá rồi.

    Chết dưới tay giai nhân, làm quỷ cũng phong lưu!

  • Chồng giấu chuyển tài sản, không ngờ bà nội đã cho tôi hết

    Cơ quan tổ chức cho nhân viên đi khám sức khỏe.

    Tôi bận quá không tham gia được, liền nhường suất đó cho mẹ tôi.

    Khi kết quả được trả về, bà lại bị chẩn đoán ung thư vú.

    Tôi bàn với chồng, tính bán nhà bán xe để chữa bệnh.

    Anh ta hết né tránh lại đùn đẩy, còn lén chuyển hết tài sản sang tên mẹ ruột.

    Nhưng anh ta đâu biết.

    Cái “mẹ” mà tôi nói… chính là mẹ chồng.

    Anh ta càng không ngờ.

    Mẹ chồng sẽ giấu anh ta, rồi âm thầm chuyển hết tài sản trả lại cho tôi.

  • Đuổi Theo Một Cánh Diều

    Năm mười tám tuổi, tôi ngông cuồng ngạo mạn, cố tình quyến rũ con trai của tài xế nhà tôi.

    Đợi đến khi cậu ta sa vào lưới tình, thì tôi lại nhẫn tâm đá văng, ép cả nhà họ phải rời khỏi thành phố.

    Tôi đoán, cậu ta hẳn đã hận tôi thấu xương.

    Tám năm sau, tôi cúi đầu xin lỗi vì một phần đồ ăn bị thấm nước.

    Bên trong phòng bao vang lên tiếng cười giễu cợt của một người phụ nữ: “Đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Giang sao? A Trục à, năm đó cậu bị cô ta bắt nạt không ít đâu nhỉ?”

    Người đàn ông ẩn trong bóng tối, giọng thản nhiên: “Chỉ là người không liên quan, tôi chẳng còn nhớ rõ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *