Khoảng Cách An Toàn
1.
“Thế tử, vừa rồi nha hoàn bên người phu nhân – Yên Chi – đi mời… Cố đại phu…”
Động tác kéo cung của Yến Khê Sơn bỗng khựng lại, mắt nheo hẳn:
“Mời đại phu làm gì?”
Ám vệ ấp úng:
“Phu nhân… muốn mang thai, nên mời Cố đại phu đến xem có thể thanh độc trong cơ thể hay không.”
Mũi tên vụt ra, nhưng không rơi trúng đích. Hắn hừ lạnh:
“Chuyện năm xưa ngươi cũng biết, độc này vốn không có cách giải.”
Ám vệ ch .t lặng, năm đó chính tay hắn bỏ thứ đó vào trà.
Yến Khê Sơn trầm ngâm:
“Mời Cố đại phu đến viện riêng, nói với phu nhân rằng đại phu thân thể không khỏe, hôm khác sẽ tới.”
Yên Chi trở về báo tin, lúc ấy ta đang hầm canh gà ác, khói trắng bồng bềnh, giọng nàng như mơ hồ trôi trong sương:
“Phu nhân, Cố đại phu thân thể không khỏe, tiểu đồng nói để hôm khác lại tới.”
Ta mỉm cười gật đầu, rắc hành vào nồi:
“Ngươi đem canh gà này đưa cho thế tử… thôi, ta tự mang đi.”
Lau tay, ta bưng canh tới tiền viện.
Vừa định gõ cửa, lại nghe tiếng Yến Khê Sơn:
“Độc của phu nhân, có cách giải không?”
Ta khẽ buông tay xuống, hắn thật sự cùng ta tâm hữu linh tê.
Nhưng ngay sau đó, là giọng nói quen thuộc — Cố đại phu!
Chẳng phải nói thân thể không khỏe sao? Sao lại ở đây?
Cố đại phu kìm nén, tay bốc th.uo^c run lên:
“Nếu thế tử muốn cùng phu nhân sinh hài tử, khi trước sao lại bảo tại hạ hạ độc nàng?”
Mắt ta mở lớn, ngón tay siết chặt vạt áo, kim tuyến ghim vào da thịt đau buốt, tay không ngừng run.
Hạ độc? Chuyện này… sao có thể…
“Nếu không hủy nàng, Giao nương sao chịu gả vào Hầu phủ…”
Yến Khê Sơn dừng lại:
“Chỉ là… ta với Ngụy Vãn Quất lớn lên cùng nhau, vẫn còn chút cảm tình.”
Lời nói lạnh lẽo, từng chữ như dao khoét vào tim ta.
Ta gần như đứng không vững, bịt miệng ngăn tiếng nấc, nước mắt vẫn ồ ạt rơi.
“Độc đó, rốt cuộc có giải được không?”
Ngoài trời đông giá, một cành cây gãy vang khẽ.
Tiếng nói sau bình phong im bặt, ta vội lùi vào góc khuất.
Nghe Cố đại phu:
“Để tại hạ nghĩ cách, nhưng nếu phu nhân hỏi, nên nói thế nào?”
Ta bước ra như kẻ mất hồn, suýt trượt bậc thềm, may nhờ Yên Chi đỡ.
“Phu nhân…”
Chúng ta bước ra sân, tuyết dày lạnh buốt, từng bước như nhắc nhở ta đây là sự thật.
Nước mắt nóng hổi rơi xuống nền tuyết mềm:
“Sao lại thế này… ta đã thật lòng với chàng như vậy…”
Hận và uất nghẹn dâng lên, máu tanh tràn đầy khoang miệng.
Ta và Yến Khê Sơn từ nhỏ cùng lớn, 3 năm làm vợ chồng, giờ phút này chỉ hối hận năm ấy tại gia yến, ta không nên cứu hắn ở hậu sơn.
Ta tựa cột, cười bật thành tiếng, Yên Chi hoảng sợ:
“Phu nhân… có lẽ thế tử có nỗi khổ riêng…”
Nỗi khổ riêng? Hắn nói rõ ràng rồi, hủy ta để Giao nương vào Hầu phủ.
Một mắt xích nối một mắt xích, ta thành công cụ cho bọn họ mưu quyền đoạt lợi.
Ta hít sâu, ngực lại nặng trĩu, chân như bị buộc sắt, nặng nề không nhấc nổi.
“Yên Chi… sao có thể là hắn hạ đ/ộc ta?”
Nước mắt rơi lã chã, ta cắn môi, không dám xông vào thư phòng chất vấn.
Ta giật lấy canh gà trong tay Yên Chi, một tấm chân tình, hóa ra tất cả đều là sai lầm.
Không biết đứng trong gió tuyết bao lâu, lạnh đến tê dại tứ chi, trước mắt tối sầm, ngã xuống bất tỉnh.
Loáng thoáng nghe người nói:
“Phu nhân bị phong hàn nhập thể.”
Có người lau mặt ta bằng khăn ấm, nâng đầu ta đổ thuốc đắng nghét, có tiếng Yên Chi nức nở:
“Phu nhân… bao giờ mới tỉnh lại?”
Nhưng ta chưa từng nghe thấy tiếng Yến Khê Sơn, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Trong mộng, là sinh thần yến năm ấy.
Trước mặt bao quyền quý kinh thành, Hầu phu nhân lạnh lùng:
“Nàng không thể sinh nở, vốn là kẻ tàn phế, sao xứng gả cho con ta!”
Lời ấy như chém thẳng xuống đầu ta.
Tiếng cười nhạo, lời xì xào vây quanh, ta xấu hổ cúi đầu, không phản bác nổi vì đó là sự thật.
Người ta bỏ độc vào yến sào của ta, sau đó hạ thể ra huyết. Đại phu lắc đầu bảo ta khó lòng thụ thai.
Tỷ tỷ không tin, lại bí mật mời thái y trong cung, kết quả vẫn vậy.
Phụ thân cấm tuyệt không cho lọt tin ra ngoài, vậy mà Hầu phu nhân lại biết, ngoài người thân cận, chỉ có Yến Khê Sơn hay chuyện.
Hắn không chỉ hạ độc, mà còn hủy danh dự của ta.
Ta nắm chặt vạt áo nơi ngực, vo thành một nắm nhăn nhúm rồi buông ra.
Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy mạnh…
2
Gió tuyết cuộn trào ùa vào, lập tức cuốn sạch mùi thuốc Bắc nồng nặc trong phòng.
Trên mặt Yến Khê Sơn hiện rõ vẻ lo lắng, áo choàng đen vẫn còn vương những bông tuyết chưa tan.
Có lẽ vì quá vội vã nên tiểu đồng che dù còn chưa kịp đuổi theo.
“Vãn Quất, nàng không sao chứ? Sao đang yên đang lành lại đổ bệnh? Chắc chắn là bọn hạ nhân hầu hạ không chu đáo, không chăm sóc tốt cho phu nhân! Người đâu, kéo hết ra ngoài, đánh hai mươi trượng!”
Một đám nha hoàn tiểu đồng phủ phục dưới đất, run rẩy van xin:
“Xin chủ tử tha mạng!”
Toàn là thân thể yếu mềm, hai mươi trượng đánh xuống, e rằng nửa đời sau cũng khó mà đứng dậy nổi.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, ba năm chung chăn gối, ta chưa từng nhìn thấu được con người Yến Khê Sơn. Thì ra, hắn lại có thể nhẫn tâm đến mức này.
“Không được phép. Người trong viện của ta đều tận tâm tận lực, không hề có sơ suất. Ta nhiễm phong hàn, là do chính bản thân ta bất cẩn.”
Hắn đưa tay vuốt trán ta, ta không kịp né tránh, lập tức toàn thân nổi gai ốc, từng lớp da gà ớn lạnh dựng lên. Ta khẽ rùng mình.
Không để lộ cảm xúc, ta nghiêng đầu tránh khỏi bàn tay của Yến Khê Sơn.
“Vãn Quất, làm sao vậy? Vừa nghe nàng bệnh, ta liền từ Đại Lý Tự vội vàng trở về. Có phải nàng trách ta không thường ở bên cạnh? Là lỗi của ta, dạo này vụ án trong Đại Lý Tự đột nhiên nhiều lên…”
Yến Khê Sơn thở dài, cúi người kéo ta vào lòng. Khi cảm nhận được bờ vai gầy guộc của ta khẽ run rẩy, nước mắt thấm ướt cổ áo hắn, hơi ấm ấy lập tức khiến hắn chấn động:
“Không sao đâu, ta ở đây… ta ở đây rồi.”
Từng lời, từng chữ, như thiêu đốt khắp toàn thân ta.
Ba năm qua, Yến Khê Sơn luôn như vậy. Nếu không phải hôm qua ta tình cờ bắt gặp, e là cả đời này cũng bị hắn che mắt.
“Sao có thể là lỗi của chàng? Rõ ràng là bọn họ làm việc tắc trách!”
Ta lau khô nước mắt, giọng khản đặc:
“Ta đã nói rồi, không liên quan đến bọn họ. Là ta ăn mặc không đủ ấm. Đều đứng dậy cả đi.”
Ta dừng ánh mắt lại một chốc, khẽ cong môi:
“Khê Sơn, Cố đại phu nói huynh ấy có cách thanh độc trong cơ thể ta, còn nói có thể giúp ta hoàn toàn hồi phục. Khê Sơn, liệu… chúng ta có thể có con rồi phải không?”
Đáy mắt Yến Khê Sơn lóe lên tia khôn khéo khó nhận, hắn ho khan một tiếng, siết tay thành quyền:
“Vậy sao?”
Ta chăm chú nhìn thẳng vào hắn, không chớp mắt:
“Chàng không vui sao? Chẳng phải chàng từng nói nguyện vọng lớn nhất chính là được nhìn thấy dáng vẻ ta hồi bé sao? Ta còn hay đùa, hai ta lớn lên bên nhau… Chàng quên rồi sao?”
Ta vẫn mỉm cười, nhưng nước mắt đã chực trào. Ta nghẹn ngào nuốt vị tanh ngọt dâng lên cổ họng. Trong thoáng chốc, dường như ta lại nhìn thấy thiếu niên năm ấy, ánh mắt rực rỡ, tiếng nói vang vọng bên tai ta từng đợt.
Dưới màn đêm, giữa vô vàn hoa đăng, hắn nghiêm túc thề nguyện:
“Ta mãi mãi là chỗ dựa của nàng.
Không ai lấy nàng, thì ta cưới nàng. Ta sẽ mãi mãi ở bên nàng.”
Chiếc khăn lụa khẽ chạm má, thấm đẫm nước mắt.
Quả nhiên, lời hứa là thứ nói ra thì nhẹ, nhưng người nghe lại khắc cốt ghi tâm.
Yến Khê Sơn dường như bị giọt lệ đột ngột của ta làm cho bối rối. Hắn siết lấy cổ tay ta, nhẹ nhàng bóp ngón tay:
“Sao đang yên đang lành lại khóc rồi, A Quất? Những lời đó ta đương nhiên còn nhớ. Cố đại phu có biện pháp là chuyện tốt, nhưng hiện tại điều quan trọng hơn là nàng bị cảm lạnh. Giờ đang giữa mùa đông, nhất định phải mặc thêm nhiều y phục.”
Hắn quay đầu liếc nhìn cánh cửa sổ đóng chặt, khi quay lại, ánh mắt rơi xuống bát thuốc trong tay tiểu đồng:
“Mau uống thuốc đi… Dù là cảm lạnh, nhưng thuốc bổ thân này vẫn không thể ngưng được.”
Ta vẫn chưa đưa tay nhận lấy bát thuốc đen đặc đó.
Liên tiếp uống ba năm, nói là bổ thân, kỳ thực chỉ là lừa người.
E rằng, chỉ có Yến Khê Sơn mới biết trong đó là thứ gì.
3
Ta cụp mắt, sắc mặt càng thêm tái nhợt: “Đắng quá, hôm nay ta không muốn uống.”
Ta lặng lẽ đẩy tay hắn ra. Yến Khê Sơn khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng thì cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra. Một thị vệ vội vàng bước vào, ánh mắt thoáng lúng túng khi nhìn ta, không biết thì thầm điều gì bên tai Yến Khê Sơn, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, nhưng chỉ thoáng chốc sau đã khôi phục như thường.
“Vãn Quất, thuốc đắng dã tật, đừng làm nũng như tiểu hài tử nữa.”
Yến Khê Sơn đứng dậy, đưa bát thuốc cho Yên Chi, dặn nàng phải trông chừng ta uống cho hết:
“Vãn Quất, Đại Lý Tự lại có án mạng, ta phải đến xem. Đợi ta tối về, được không? Nàng không phải thích điểm tâm ở Bắc Nhai sao? Ta sẽ mang về cho nàng, ngoan.”
Hắn dịu dàng kéo chăn đắp cho ta, chưa kịp đợi ta đáp lời, đã nhận lấy áo choàng từ tay tiểu đồng.
“Án mạng gì chứ? Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, hay để ta theo chàng cùng đi.”
Phải rồi, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu.
“Sẽ có huyết quang. Hơn nữa thân thể nàng còn chưa khỏi hẳn, ta không muốn thấy nàng chịu khổ. Vãn Quất, nàng cứ an tâm nghỉ ngơi trước đã.”
Hắn giơ tay ngăn ta, rõ ràng không muốn nói nhiều thêm.
Gió lạnh cuốn theo động tác đóng cửa, “rầm” một tiếng khô khốc, có lẽ ngay cả hắn cũng nhận ra bản thân hơi vội vàng.
Qua lớp giấy cửa sổ, ta thấy bóng hắn khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu, rảo bước rời đi.
“Yên Chi, đi tra xem thuốc này là gì… nhớ kỹ, tuyệt đối đừng để ai phát hiện.”
Người trong kinh đều nói số ta tốt, dù mang tật không thể sinh con, nhưng vẫn có thể gả cho vị tiểu thế tử Yến Khê Sơn trẻ tuổi tài cao, oai phong hiển hách, trở thành thế tử phi danh chính ngôn thuận.
Nhưng sự thật là vì để người hắn yêu được gả vào hào môn vọng tộc, hắn không tiếc giăng bẫy khiến ta bị Hầu phủ từ hôn.
Đợi thật lâu, thật lâu, Yên Chi mới trở lại.
“Phu nhân…”
Nàng như có điều khó nói, lắp bắp không nên lời.
“Nói đi, có gì ta chịu không nổi chứ.”
“Đại phu ở dược quán bảo, đây là thuốc tránh thai…”
Dù đã lờ mờ đoán được, nhưng khi sự thật lộ ra, ta vẫn bật cười thành tiếng.
Thứ thuốc sắc đen sì trong bát sứ trắng kia, sắc lạ đến mức bất thường, hương vị lại hăng nồng gay mũi. Vậy mà trước kia ta chưa từng cảm thấy có điều gì khác lạ.
Có lẽ bởi vì yêu hắn, nên mới vô điều kiện tin tưởng.
Yên Chi co cổ rụt vai, lắp bắp lấy thuốc mỡ từ trong tủ ra, muốn giúp ta thoa.
“Phu nhân… người nên nghĩ cho thân thể của mình trước. Đừng vì kẻ không đáng mà hao tổn tâm can. Nô tỳ cảm thấy thế tử căn bản không xứng. Phu nhân… nô tỳ… nô tỳ khinh! Tiểu thư và thế tử lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, quen biết hơn mười năm, sao lại thành ra thế này chứ…”
Yên Chi hầu hạ ta đã mười năm, hiểu rõ từng đoạn tình cảm giữa ta và Yến Khê Sơn, lại càng không thể lý giải nổi sao chuyện lại thành ra thế này.
Nàng ném đơn thuốc vào lò sưởi, đốt thành tro sạch sẽ:
“Tiểu thư, nô tỳ vừa rồi còn thấy thế tử đi về phía Hầu phủ, căn bản không phải tới Đại Lý Tự… Hầu phủ vừa bị thích khách đột nhập, thiếu phu nhân bị thương, thế tử nhất định là lo cho nàng ấy… Thiếu phu nhân lại đang mang thai, thế tử lấy cớ tra án để tự do ra vào Hầu phủ, còn thân mật với nàng ấy…”
Thì ra là vậy. Chẳng trách gì Yến Khê Sơn lại vội vã như thế.
Nhưng thiên đại khổ nhục ta còn từng trải, giờ thêm một Thẩm Kiều Nương thì có là gì?
4
Ta lao tâm lao lực, phong hàn còn chưa khỏi hẳn, chẳng ngờ lại một lần nữa hôn mê.
Khi tỉnh lại, Yến Khê Sơn đang ngồi cạnh giường ta, toàn thân phảng phất mùi son phấn.
Hắn chẳng buồn giấu giếm, hoặc vốn dĩ chưa từng có ý định che giấu.
Thấy ta mở mắt, hắn lập tức ghé sát lại:
“Vãn Quất, nàng tỉnh rồi?”
Ngón tay mang theo lành lạnh của hắn nhẹ lướt qua má ta:
“Thấy chưa, đây là hậu quả của việc nàng không chịu uống an thần thang. Bài thuốc đó là do ngự y trong cung đích thân điều phối, ta phải cầu xin bao lâu mới có được. Vãn Quất, sao nàng lại phụ tấm lòng của ta thế này?”
Yến Khê Sơn bắt đầu sinh nghi. Rõ ràng trước kia ta luôn ngoan ngoãn nghe lời, sao nay lại đột ngột thay đổi tính tình, chuyện gì cũng không chịu thuận theo?
Ngay cả ánh mắt cũng trở nên xa lạ.
Hắn lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ nực cười trong đầu, rồi kéo ta vào lòng:
“Vãn Quất, ta đã nói rồi, đừng bướng bỉnh, đừng làm mình làm mẩy như tiểu hài tử, sao nàng cứ không nghe vậy?”
Ta dứt khoát thu lại nụ cười:
“Cái gọi là an thần thang ấy, há lại bắt buộc phải uống? Thuốc đó quá đắng, ta không muốn uống.”
Yến Khê Sơn cũng chẳng tỏ vẻ tức giận, chỉ phân phó thị nữ mang mứt quả đã chuẩn bị sẵn đưa vào, năm màu rực rỡ, bày biện phong phú.
Thì ra an thần thang này là bắt buộc phải uống cho bằng được.
“Uống xong rồi ăn mứt quả thì sẽ không đắng nữa. Vãn Quất, kiên nhẫn của ta cũng có giới hạn, đừng thử thách giới hạn của ta. Ngoan một chút, chẳng phải tốt hơn sao?”
Ánh mắt hắn sâu thẳm đục ngầu, khí tức quanh thân cũng trầm xuống vài phần, mang theo áp lực nặng nề khiến người khó lòng kháng cự.
Ta ngẩng đầu nhìn về bốn thị nữ trong phòng, sao đều mặt lạ, chưa từng thấy qua.
“Họ là ai? Không phải người trong viện ta.”
Yến Khê Sơn cười nhạt, nụ cười nhẹ nhàng như thể chẳng liên quan gì, nhưng lại nắm chặt trái tim ta trong tay hắn một cách vô hình.
Một cảm giác bất an khó gọi thành lời trào lên trong ngực:
“Sao vậy? Yên Chi đâu? Yên Chi! Yên Chi!”
Không một ai trả lời ta.
“Ngươi bị phong hàn là do bọn họ sơ suất chăm sóc, ngươi không chịu uống thuốc là vì họ không canh chừng kỹ. Còn cái tên Cố đại phu kia, đến chút cảm mạo nhỏ cũng không chữa nổi, ta thấy cũng chẳng xứng làm đại phu! Chẳng phải bọn họ đáng bị trừng phạt sao? Ta chỉ sai người đánh hai mươi trượng, ai ngờ bọn chúng yếu ớt đến thế, chết cả rồi.”
Ta trợn tròn mắt nhìn hắn, như đang nhìn một ác quỷ đầm đìa máu me:
“Tại sao! Tại sao! Yến Khê Sơn! Tại sao!
“Yến Khê Sơn, rốt cuộc là từ khi nào ngươi trở nên tàn nhẫn như vậy?
“Ngươi thực sự đã giết Yên Chi? Ngươi không biết Yên Chi là người ta tin tưởng nhất sao? Nàng theo ta từ phủ họ Ngụy đến nơi này, ngươi thật sự không biết ư? Yến Khê Sơn! Ngươi ác độc đến thế sao! Trả Yên Chi lại cho ta! Trả nàng lại cho ta!”
Ta cắn chặt môi dưới, chẳng còn chút sức lực nào để đánh vào người hắn, đầu lắc lư, ánh mắt trống rỗng, tựa như có thứ gì đó vỡ nát trong lặng lẽ.
Có lẽ… ta điên rồi.
“Trả Yên Chi lại cho ta!”
Lễ nghi liêm sỉ gì đó, ôn nhu đoan trang gì đó, lúc này ta chẳng buồn quan tâm nữa.
“Trả Yên Chi lại cho ta! Họ đều vô tội! Họ đều vô tội, có gì thì cứ nhắm vào ta, là lỗi của ta, tất cả đều là lỗi của ta! Sao ngươi lại phải giết họ!”
Hắn mạnh tay đẩy ta ra, ta đứng không vững, ngã nhào xuống đất.
“Chỉ là mấy tên nha hoàn thôi, nàng cần gì phải làm quá như vậy? Chết thì chết rồi!”
Nói dứt câu, Yến Khê Sơn túm lấy cằm ta, thô bạo đổ cả bát thuốc đắng vào miệng. Đắng hơn bất cứ lần nào trước đây. Ta chưa kịp nuốt, đã sặc đến ho khan không ngừng:
“Yên Chi… trả lại cho ta… Yên Chi của ta…”
Sắc mặt Yến Khê Sơn trầm xuống, “choang” một tiếng, hắn đập bát thuốc xuống đất, sứ vỡ tung tóe, mảnh sứ văng trúng tay ta, rạch ra một đường máu, tươi rói ứa ra, nhưng Yến Khê Sơn chẳng buồn liếc mắt nhìn.
“Người chết rồi thì cũng chết rồi! Nàng lo thân mình cho tốt đi! Vương đại phu nói lần này nàng tổn hao nguyên khí, phải tĩnh dưỡng thật tốt!”
Ta nhắm mắt lại, mặc cho lệ trào ra từ khóe mi, đến cả Cố đại phu hắn cũng không buông tha. Hắn sợ ta mang thai đến mức ấy sao? Không tiếc bất cứ thủ đoạn nào cũng phải ngăn cản bằng được.
Yến Khê Sơn hừ lạnh một tiếng, vung tay áo rời đi.
Vết thương trên mu bàn tay nhói đau từng đợt, chỉ chốc lát đã kéo ta trôi về miền ký ức.
Khi còn nhỏ, chủ mẫu từng tổ chức Thưởng Hoa Yến, gửi thiệp mời tới khắp các phủ. Lúc ấy, phủ Tể tướng như mặt trời ban trưa, tuy không có nam đinh, nhưng trong nhà có một vị Thái tử phi, người muốn nịnh bợ đông như mây tụ.
Yến Khê Sơn cũng theo phụ thân đến dự. Khi ấy hắn đang luyện võ bị thương ở chân, chưa khỏi hẳn, đi đứng tập tễnh. Bọn trẻ đồng lứa chê cười hắn là “tiểu què”, còn cố ý dẫn hắn lên núi sau.
Đến đêm khuya, Yến Khê Sơn vẫn chưa tìm được đường xuống núi, luống cuống đi vòng vòng.
Khi ta tìm được hắn, hắn đang nằm bên bãi đá, máu loang lổ nhuộm đỏ áo trắng, vết máu loang lổ như nhuộm hết vạt áo. Ta vừa gọi vừa kéo hắn, tay chạm lên mạch hắn, thì lại phát hiện… mạch đập bình ổn đến lạ thường.
“Yến Khê Sơn! Ngươi không sao chứ! Ngươi làm sao vậy!”
Ta nắm lấy cằm hắn, lay qua lay lại, lay cho hắn tỉnh lại.
“Ta không sao, chỉ là hơi mệt, ngủ thiếp đi thôi.”
Hắn khó nhọc ngồi dậy, dưới ánh trăng lờ mờ và ngọn đèn leo lét, nhìn thấy rõ vệt lệ trên mặt ta.
“Khóc cái gì chứ? Ta vừa mới cứu một con tiểu hồ ly, máu trên người là của nó. Đừng khóc nữa, ta sợ nhất là nước mắt nữ nhân.”
Ta cố gắng nín khóc, mãi mới cùng hắn vòng vèo xuống được núi.
Khi ấy ta còn ngông cuồng lớn tiếng, thề phải dạy cho bọn kia một bài học, tốt nhất là phân thây xẻ thịt.
Nhưng Yến Khê Sơn lại ngăn ta:
“Đừng làm vậy, còn có cách khác tốt hơn. Tuyệt đối không thể lấy mạng người.”
Ta đã ghi nhớ lời hắn. Nhớ suốt bao năm.
Còn Yến Khê Sơn, hắn đã quên rồi.
Hắn vung tay sát hại sạch sẽ đám tiểu đồng và nha hoàn trong phòng ta, ngay cả Yên Chi – người theo ta từ nhỏ – cũng không buông tha.
Ta khóc đến khản giọng, không nói thành lời. Ta cũng có lỗi. Nếu ta không làm loạn, sao lại không giữ nổi Yên Chi và Cố đại phu?
Lòng ta bỗng rơi xuống vực sâu lạnh giá.
Thiếu niên phong lưu, chí khí bừng bừng mà ta từng yêu, nay đã biến thành kẻ máu lạnh vô tình, hoàn toàn không còn nhận ra nữa.
Ta… không dám nhận người ấy là chàng.