Khúc dạo đầu của tình yêu

Khúc dạo đầu của tình yêu

Sau khi say rượu, tôi đã có một đêm hoang đường với Giang Tầm – thái tử gia của giới thượng lưu Thượng Hải.

Vì áp lực gia tộc, tôi buộc phải đính hôn với anh, rồi sống chung.

Anh biết trong lòng tôi vẫn còn người khác.

Thế nên anh hạ giọng dụ dỗ:

“Đừng nhớ nữa, phương diện đó của anh ta không được đâu.”

Tôi: “…”

Giang Tầm nói tiếp:

“Hôm trước anh ta đi vệ sinh, tôi đi theo xem rồi.”

Đúng là biến thái!

01

Sau lần tỏ tình thất bại thứ tám với Giang Thời, tôi quyết định từ bỏ.

Anh là người tôi thích từ thời cấp ba.

Cho đến hôm nay, đã tròn bảy năm.

Chúng tôi sắp tốt nghiệp, rồi mỗi người một ngả.

Anh vẫn không chấp nhận tôi.

Dù không cam tâm, tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

Trong lòng nghẹn một cục tức, tôi vào quán bar uống cho say.

Vừa uống vừa khóc.

Ai nhìn cũng biết tôi thất tình.

Ngoại trừ Giang Tầm, con chó này.

Anh tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, lười biếng chống cằm:

“Sao thế? Nhà em phá sản à?”

Tôi liếc anh một cái, chẳng buồn để ý.

Anh lại giật lấy ly rượu của tôi, giọng điệu có phần kiêu ngạo:

“Thế này nhé, em lấy anh đi. Làm thái tử phi giới Thượng Hải. Dù nhà em có phá sản cũng không lo thiếu tiền tiêu.”

Ha ha.

Định vị bản thân là thái tử gia đúng là rõ ràng thật.

Thấy tôi vẫn không phản ứng, Giang Tầm cũng không nói nữa.

Anh lấy một cái ly khác, ngồi uống cùng tôi.

Uống đến cuối cùng, cả hai đều say khướt.

Không biết là rượu làm loạn đầu óc, hay hormone lên tiếng.

Tóm lại, chúng tôi đã ngủ với nhau.

Sáng hôm sau.

Nhìn những dấu đỏ đầy người, tôi tức giận đá Giang Tầm một cái.

Anh không hề giận, còn thuận tay kéo tôi vào lòng.

Hơi thở ấm áp phả bên tai tôi:

“Còn sức đá anh, xem ra tối qua vẫn chưa đủ mệt.”

Tôi cãi không lại, chỉ có thể phồng má giận dỗi.

Lúc này anh mới nhớ ra dỗ dành:

“Thái tử phi, đừng giận. Anh sẽ chịu trách nhiệm.”

02

Ban đầu tôi nghĩ cái gọi là “chịu trách nhiệm” của anh, cùng lắm là cho tiền, mua nhà mua xe.

Không ngờ… là dẫn bố mẹ anh đến nhà tôi hỏi cưới.

Tôi đứng ở góc phòng, nghe người lớn bàn bạc, tay chân luống cuống.

Cuối cùng, hai bên gia đình chốt luôn hôn sự.

Còn bảo chúng tôi sống chung trước, gọi là bồi dưỡng tình cảm, làm quen cuộc sống hôn nhân.

Sau khi bố mẹ Giang Tầm rời đi, bố gọi tôi lại.

Ông nghiêm mặt:

“Vi Ninh, nhà họ Giang không phải người chúng ta có thể đắc tội. Con đã dây vào cậu ta thì phải gánh hậu quả.”

Tôi gật đầu, không nói gì.

Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng:

“Ninh Ninh, đừng sợ. Sau này nếu con chịu ấm ức gì, cứ về nói với mẹ. Mẹ luôn đứng về phía con.”

Tôi vẫn gật đầu, cố kìm nước mắt.

Rồi quay người chạy lên lầu thu dọn hành lý.

Sáng hôm sau, Giang Tầm đến đón tôi.

Tôi mặt mày tối sầm không muốn đi, anh vẫn cam chịu giúp tôi xách đồ.

Ngồi trên xe, tôi cứ nhìn gương chiếu hậu, lưu luyến không thôi.

Cuối cùng, chiếc Maybach của anh chậm rãi chạy vào chính căn hộ tôi đang ở.

Tôi ngơ ngác:

“Anh đến đây làm gì?”

Giang Tầm cười với tôi:

“Về nhà chứ sao. Sau này anh ở với em. Giúp em chuyển đồ trước, tối anh quay lại chuyển đồ của anh.”

Ờ…

Sao lại có cảm giác mình rước rể về nhà vậy?

Không nghĩ nhiều, tôi nằm lì trên thảm phòng khách, không muốn nhúc nhích.

Giang Tầm bỗng bế tôi đặt lên sofa:

“Dưới đất lạnh, em lại dễ đau bụng kinh…”

Tôi gạt tay anh ra, lạnh nhạt nói:

“Đây là nhà tôi, sau này anh phải nghe tôi.”

Anh gật đầu.

“Tối nay anh ngủ phòng khách, tôi không quen ngủ chung.”

Anh vẫn gật đầu.

Ngoan ngoãn đến mức chẳng giống chút nào với lời đồn bên ngoài – nào là tính tình quái gở, thủ đoạn tàn nhẫn, mặt lạnh như băng.

Một người đàn ông cao hơn mét tám đứng trong căn hộ nhỏ ấm áp của tôi, trông thật không hợp chút nào.

Tôi cũng không định làm khó anh, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Đột nhiên cổ tay bị Giang Tầm nắm chặt.

“Trong lòng em… vẫn còn anh ta sao?”

Tôi ngơ ngác:

“Ai?”

Anh cau mày:

“Giang Thời.”

À.

Người đàn ông tôi thích suốt bảy năm.

Bảy năm thanh xuân, sao có thể nói buông là buông?

Tôi không muốn trả lời, định rút tay về, nhưng anh càng nắm càng chặt.

Chưa kịp thoát ra đã bị anh kéo vào lòng.

Giọng anh khàn khàn bên tai tôi:

“Đừng nhớ nữa, phương diện đó của anh ta không được.”

Tôi bực bội:

“Anh sao biết? Anh thử rồi à?”

Giang Tầm véo nhẹ tai tôi:

“Trước đó anh ta đi vệ sinh, anh đi theo xem.”

Biến thái thật sự!

03

Tôi hung hăng giẫm Giang Tầm một cái, cuối cùng cũng thoát ra.

Rồi chạy thẳng vào phòng tắm, khóa cửa.

Sau khi thấy an toàn, tôi lớn tiếng bên trong:

“Giang Tầm, anh tưởng mình giỏi lắm à?

Ra tay thì dữ dội, nhìn đồng hồ… hai giây rưỡi!”

Bên ngoài không có tiếng trả lời.

Chắc là bị tôi chọc tức bỏ đi rồi.

Tôi thong thả tắm rửa, dưỡng da cẩn thận, còn ngân nga hát.

Tâm trạng vô cùng tốt.

Hai tiếng sau, tôi mở cửa phòng tắm — đập vào mắt là một khuôn mặt đen sì.

Theo bản năng, tôi biết mình nên chạy.

Và tôi đã chạy thật.

Nhưng sức lực nam nữ chênh lệch, tôi vẫn bị bắt lại.

Còn bị anh vác thẳng lên giường.

Tôi kéo chặt khăn tắm, cảnh giác:

“Anh làm gì đấy? Tôi không muốn!”

Khóe mắt Giang Tầm đỏ lên, dục vọng cuộn trào.

Tôi nắm áo anh, mong anh bình tĩnh.

Anh phớt lờ, một tay lấy điện thoại, tay kia siết chặt eo tôi, cười xấu xa:

“Ninh Ninh, tối nay chúng ta bấm giờ nhé, xem rốt cuộc là bao nhiêu lần hai giây rưỡi.”

Lúc này tôi thật sự hoảng, giơ chân đá anh:

“Tôi đã nói rồi! Tôi không muốn!”

Nhưng Giang Tầm dễ dàng giữ lấy cổ chân tôi, chậm rãi vuốt ve…

Hơi thở ấm áp lan tỏa trong không gian chật hẹp, nhịp thở của cả hai đều trở nên gấp gáp.

Cuối cùng, Giang Tầm chỉ khẽ hôn lên vành tai tôi.

Anh kéo chăn đắp kín cho tôi hơn, dịu giọng nói:

“Ngủ ngon. Anh ra sofa ngủ.”

Tôi cuộn mình thật chặt trong chăn, không nhịn được mà nhỏ giọng nhắc:

“Anh có thể ngủ phòng khách, dì đã dọn sẵn rồi.”

Giang Tầm khựng lại một nhịp, thản nhiên đáp:

“Anh thích ngủ sofa.”

Đúng là người kỳ quặc.

04

Gần đây Giang Tầm đối xử với tôi khá lạnh nhạt.

Không còn dính lấy tôi, cũng ít nói chuyện hơn.

Thế nhưng trước khi ngủ vẫn giám sát tôi uống một ly sữa nóng, giống hệt như gián điệp mẹ tôi phái sang.

Cố tình giữ khoảng cách, lại không nén được quan tâm.

Chưa kịp nghĩ nhiều, tôi nhận được một tin nhắn còn sốc hơn.

A Huyên (bạn thân):

“Ninh Ninh! Giang Thời công khai bạn gái rồi!”

Tôi:

“?”

A Huyên:

“Anh ta từ chối cậu nhiều lần như thế, tớ còn tưởng anh ta là gay cơ…”

Ngay sau đó là một bức ảnh chụp chung.

Cô gái nhỏ nhắn tựa vào lòng Giang Thời, dịu dàng đáng yêu.

Ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của anh đã tan đi, chỉ còn lại sự ấm áp.

Tôi lập tức trả lời:

“Rất xứng đôi, chúc phúc.”

Vừa gửi xong, A Huyên đã gọi điện tới:

“Bảo bối, cậu đừng buồn nhé. Ếch hai chân khó tìm, đàn ông hai chân thì đầy. Tớ thấy Giang Thời cũng chỉ tầm thường thôi!”

Tôi gật đầu, phụ họa:

“Ừ, cũng thường.”

Người “tầm thường” ấy, chỉ là đã từ chối tôi tám lần.

Thấy tôi không vui, A Huyên nhanh chóng đổi chủ đề:

“Tối nay ra Orange Bar uống nhé, không say không về!”

Chưa kịp từ chối, cô ấy đã cúp máy.

Tối đến, tôi đúng hẹn, nhưng không chỉ có A Huyên mà còn một đám chị em nữa.

Họ đồng loạt xông lên, giữ tôi lại bắt uống rượu.

“Vi Ninh, uống đi, say rồi sẽ không buồn nữa.”

“Ninh Ninh, hôm nay bọn chị em uống với cậu tới bến!”

“Một say giải ngàn sầu, phải tin!”

Thật ra tôi không buồn đến thế.

Nhưng khó từ chối lòng tốt của họ, tôi vẫn nhận lấy ly rượu.

Trong lúc nâng ly đổi chén, tôi dần say lúc nào không hay.

Mơ màng, tôi nghe ai đó gọi điện cho Giang Tầm:

“Giang thiếu, vợ anh uống say rồi, mau đến đón cô ấy về đi.”

Hai mươi phút sau, tôi quả nhiên thấy Giang Tầm mặt mày u ám đứng trước mặt mình.

Tôi đứng không vững, lao tới túm lấy tay áo sơ mi trắng của anh, ấm ức hỏi:

“Giang Tầm, dạo này sao anh chẳng thèm để ý tới tôi?”

Anh mấp máy môi:

“Anh…”

Không nghe rõ nói gì.

Nhưng anh ôm chặt tôi, gần đến mức có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nhau.

Không khí vốn dĩ rất mờ ám, vậy mà tôi lại… không chịu thua kém, nôn ra.

Còn nôn thẳng lên quần tây của Giang Tầm.

Anh nhíu chặt mày, có vẻ tức giận.

Nôn xong tôi cũng tỉnh hơn một chút.

Giới thượng lưu Thượng Hải ai cũng biết vị thái tử gia này cực kỳ sạch sẽ.

Sợ anh nổi giận giữa chỗ đông người, tôi vội ngồi bệt xuống đất, khóc òa:

“Chồng ơi, em không cố ý đâu… hu hu hu…”

Giang Tầm sững người một chút, rồi kéo tôi đứng dậy:

Similar Posts

  • Trong Lòng Anh Chỉ Có Vợ Mà Thôi

    Trong buổi tụ họp, tôi thua trò “Thật lòng hay Thử thách”.

    Phải đi uống rượu giao bôi với nam thần lạnh lùng của trường.

    Tôi căng thẳng quá, lỡ miệng nói nhầm.

    “Chơi hơi lố rồi ha, à mà nhắc tới ‘lố’… bên dưới của anh—”

    Cả phòng im như tờ.

    Tôi vừa định xin lỗi, thì Lịch Tự Bạch ngẩng đầu lên, mặt đỏ như cà chua, nghiêm túc nói:

    “Rất to.”

  • Vợ Thật Của Thầy Giang

    Để có một lý do hợp lý giúp chồng là giảng viên được thăng chức tăng lương, ba tôi – hiệu trưởng – đã sắp xếp để tôi giả làm giảng viên thanh tra, bất ngờ kiểm tra lớp học mà anh ấy phụ trách.

    Tôi cứ nghĩ chuyện này chỉ là hình thức cho có.

    Ai ngờ tôi vừa bước vào lớp, đã thấy một cô gái buộc tóc hai bên, đang chỉ trỏ về suất học bổng của lớp.

    “Cho dù ba mẹ cô ta tàn tật, sống bằng nghề nhặt ve chai thì sao chứ?”

    “Cái tên Lý Mẫn Hà nghe quê một cục, báo cáo lên trên thì xấu mặt lớp mình.”

    “Suất học bổng để cho Giao Giao đi, nhà nó mới bị giải tỏa, không có chỗ ở, tội nghiệp lắm.”

    Cả lớp im phăng phắc, chỉ len lén liếc nhìn Lý Mẫn Hà đang khóc nức nở. Không ai dám lên tiếng.

    Lớp trưởng thở dài, chuẩn bị công bố người nộp đơn tiếp theo.

    Cô gái buộc tóc cười khúc khích, lè lưỡi ra vẻ đáng yêu:

    “Bỏ phiếu làm gì cho rườm rà, học bổng có đáng bao nhiêu đâu. Hay là lớp trưởng cứ tùy tiện điền vài cái tên, rồi lấy tiền đó mời cả lớp uống trà sữa, được không?”

    “Mọi người đều vui vẻ, đúng không nào?”

    Lớp học vẫn im lặng như tờ, chỉ có tiếng nấc nhẹ của Lý Mẫn Hà vang lên.

    Tôi đẩy cửa bước vào, mặt lạnh tanh, hỏi lớp trưởng cái đứa ngu xuẩn đó tên gì.

    Lớp trưởng vội đưa tay ra hiệu im lặng:

    “Nhỏ tiếng thôi chị ơi, cô ấấy là cố vấn lớp em, vợ thầy chủ nhiệm Giang Minh, con gái ruột của hiệu trưởng. Không ai dám đụng đâu.”

    “Chị là người mới chuyển về khoa tụi em đúng không? Ráng chịu đi, quen rồi sẽ thấy bình thường.”

    Tôi bật cười vì tức.

    Ba tôi là hiệu trưởng. Chồng tôi tên Giang Minh.

    Cô ta là vợ thầy Giang, thế tôi là ai?

    Tôi móc điện thoại ra, gọi thẳng cho ba:

    “Ba, khỏi cần khảo sát gì nữa. Giang Minh đúng là đồ ngu. Kêu anh ta mang đơn ly hôn đến tìm con, gặp nhau ở cục dân chính!”

  • Gia Tộc Dối Trá

    VĂN ÁN

    Làm diễn viên quần chúng đóng xác chết suốt ba năm, cuối cùng tôi cũng gom đủ số tiền lớn mà bố mẹ nợ vì làm ăn, vừa gặm bánh bao vừa ngồi ghế cứng để trở về nhà.

    Không ngờ lại bắt gặp cảnh nhà tài phiệt cúi đầu khom lưng trước mặt bố tôi.

    “Chủ tịch, tiểu thư đã gom đủ tiền rồi, vậy chúng ta còn cần tiếp tục giả mạo giấy nợ để gửi cho cô ấy không ạ?”

    Bố tôi chậm rãi nâng ly rượu Romanée-Conti có giá gấp mười lần số tiền nợ, nhấp một ngụm.

    “Dừng lại đi, từng ấy năm nó cũng chịu đủ khổ rồi, giờ đã là một người thừa kế đủ tư cách. Vụ tai nạn xe trước đây, suýt nữa thì thật sự mất mạng.”

    Nhưng mẹ tôi lại nhíu mày.

    “Anh à, con bé từ nhỏ đã thiếu kiên định, giờ mà biết sản nghiệp nhà mình trải dài khắp cả nước, chẳng phải sẽ kiêu ngạo lên trời sao?”

    “Với lại, từ trước tới giờ nó không ưa Tiểu San, nếu quay về bắt nạt con bé thì sao?”

    Cô em liền ôm lấy tay bố tôi làm nũng:

    “Bố ơi, chị dữ lắm, con sợ lắm đó.”

    “Với lại ngày nào chị ấy cũng đóng vai xác chết, xúi quẩy biết bao! Giờ công ty sắp hợp tác với nhà họ Cố, chị ấy quay về thì chẳng phải sẽ xua hết vận may sao?”

    Nhìn vợ yêu con gái cưng, ánh mắt bố tôi dịu lại, nắm tay hai người họ.

    “Được, vậy nghe lời hai mẹ con, để sau Tết rồi tính.”

    Tuyết đầu mùa rơi ngoài cửa sổ, tôi đứng trước cửa nhà như rơi vào hầm băng lạnh buốt.

    Ngay giây sau đó, điện thoại tôi vang lên, là người thừa kế nhà họ Cố gọi tới.

    “Em về rồi à? Gửi địa chỉ đi, anh tới đón em về nhà.”

  • Cảm Ơn Vì Đã Buông Tay Em, Chị Gái Ạ

    Kiếp trước, tôi chưa cưới đã mang thai.

    Chị gái tình cờ thấy kết quả khám thai của tôi, cứ khăng khăng bắt tôi phá bỏ cái thai.

    Tôi nói với chị rằng mình yêu đương nghiêm túc, bạn trai sắp về nước và sẽ đến nhà chính thức dạm hỏi.

    Thế nhưng chị nhất quyết không tin, còn ra sức thuyết phục mẹ tôi.

    Tôi kiên nhẫn kể rõ tình hình bạn trai cho họ nghe, vậy mà chị lại khẳng định chắc nịch rằng anh ấy là kẻ lừa đảo.

    Trong lúc xô đẩy, tôi ngã cầu thang và mất đứa con.

    Tôi bị nhốt trong nhà, bị ép cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài.

    Nhân lúc ấy, chị liền giới thiệu tôi cho một người đang làm nhân viên nhà nước.

    Mẹ thì lấy cái chết ra để ép tôi kết hôn.

    Sau này, chồng tôi thăng chức tăng lương, chị đi đâu cũng tự hào nói:

    “Nhờ tôi ép nó phá thai, lại còn giới thiệu được người chồng tốt, không thì nó bị kẻ lừa đảo dụ dỗ mất rồi.”

    Câu nói đó truyền tới tai chồng tôi, anh ta để tâm việc tôi từng mang thai với người khác, đánh tôi suýt chết.

    Tôi vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc, quyết tâm ly hôn.

    Không ngờ lại bị chị kéo tới, chỉ vào mặt tôi mắng:

    “Mày đúng là không biết hưởng phúc! Ai bảo mày không biết giữ mình trước hôn nhân, bị đánh là còn nhẹ đấy!”

    Hai chị em cãi nhau rồi lao vào đánh nhau, cuối cùng không may cùng rơi từ ban công xuống mà mất mạng.

    Sống lại một đời, chị ném tờ kết quả khám thai của tôi với vẻ mặt mỉa mai:

    “Đời này tao không lo chuyện bao đồng nữa đâu, tao phải tận mắt nhìn mày rơi xuống hố lửa!”

  • Hầu Phủ Vô Tình

    Sau lần sinh non thứ ba, ta yếu ớt nằm trên sập, ngoài cửa lại truyền đến tiếng thì thầm của phu quân và trưởng tẩu :

    “Trưởng tẩu đừng tự trách mình, thân thể nàng ta có hỏng cũng không sao.”

    “Quy củ của Hầu phủ là đích trưởng tử mới được kế vị.”

    “Chỉ khi nàng sinh hạ đích trưởng tử trước, sau này mới có chỗ dựa. Ta tự nhiên không thể để nàng ta sinh trước nàng được.”

    Ta như rơi xuống hố băng. Hóa ra ba lần thống khổ mất con của ta chưa bao giờ là ngoài ý muốn!

    Chính là phu quân mà ta hết lòng đối đãi, vì vị trưởng tẩu “nhu nhược” kia mà thân thủ từng lần một h/ ại ch/ ế/ t con của ta!

    Ta gượng dậy bò về phía cửa, muốn hỏi hắn tại sao lại đối xử với ta như thế. Nhưng dưới thân tuôn ra một vũng m/ á/ u lớn, ý thức ta chìm vào bóng tối.

    Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày si/ nh n/ on lần đầu tiên.

    Thôi Thiếu Hoa nắm chặt tay ta, ánh mắt đầy vẻ xót xa:

    “Chúng ta còn trẻ, con cái rồi sẽ lại có thôi.”

    Ta nhìn gương mặt giả dối đến buồn nôn này, chậm rãi rút tay về:

    “Thôi Thiếu Hoa, chúng ta hòa ly đi.”

  • Nhật Ký Của Chồng Tôi

    Ngày tiến hành thẩm tra chính trị, tôi bị phát hiện trên mạng xã hội có những phát ngôn nhạy cảm b/ ôi nh/ ọ anh hùng liệ/ t s/ ĩ.

    Không chỉ vì thế mà mất tư cách trúng tuyển công chức, tôi còn bị truy cứu trách nhiệm vì x/ â/m phạ/ m da/ nh d/ ự liệt sĩ, phải ngồi t/ ù.

    Ba năm sau, người chồng vừa nhậm chức lãnh đạo cấp phòng đích thân đến đón tôi về nhà.

    “Anh vẫn luôn tin đó không phải em đăng. Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại nữa, sau này chúng ta sống tốt là được rồi.”

    Vì cảm kích chồng không ruồng bỏ mình, tôi cam tâm tình nguyện làm nội trợ cả đời.

    Cho đến khi chồng qua đời, tôi mới tìm thấy nhật ký của anh ta.

    Trong đó viết rằng, kiếp này không thể cưới Hồ Vận, nên muốn tặng cô ta một công việc ổn định, đàng hoàng. Nhưng vì Hồ Vận chỉ xếp thứ hai cả phần thi viết lẫn phỏng vấn, nên đành dùng tài khoản mạng xã hội của tôi, điên cuồng bôi nhọ anh hùng liệt sĩ trên mạng, khiến tôi mất cơ hội trúng tuyển, nhường lại suất cho Hồ Vận.

    Tay tôi run lên không kiểm soát nổi khi nắm chặt cuốn nhật ký, từng chữ như dao nhọn đâm nát trái tim tôi.

    Lẽ ra tôi đã có thể có một tương lai rạng rỡ, một cuộc đời đầy hứa hẹn.

    Thế mà người chồng tôi tin tưởng vô điều kiện, lại vì một người phụ nữ khác mà hủy hoại cả đời tôi!

    Tôi tức đến mức nhồi máu cơ tim ngay tại chỗ.

    Mở mắt ra, tôi quay về một tuần trước ngày thẩm tra chính trị.

    Lần này, khi Triệu An chủ động đề nghị giúp tôi kiểm tra các phát ngôn nhạy cảm trong phần mềm mạng xã hội,

    Tôi đã từ chối anh ta.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *