Chị dâu cực phẩm của tôi

Chị dâu cực phẩm của tôi

Mẹ tôi mỗi năm đều mua cho tôi những hạt vàng nhỏ để dành, nhưng chuyện này lại bị chị dâu biết được.

Trong bữa cơm, chị ta nói chuyện mỉa mai, bóng gió với tôi, còn anh trai tôi thì ngồi bên cạnh, im lặng không lên tiếng.

Mẹ tôi đập mạnh tay xuống bàn:

“Tiền tôi làm ra, tôi muốn cho ai thì cho! Nếu các người còn nhòm ngó đồ của con gái tôi, thì cút hết ra khỏi nhà tôi!”

Chị dâu nghiến răng nhìn tôi, trong mắt toàn là oán độc…

1

Năm nay, đêm giao thừa, anh chị tôi dẫn theo đứa cháu trai sáu tuổi về nhà ăn tất niên.

Mẹ tôi rất vui, bởi mấy năm trước anh chị đều đón giao thừa bên nhà ngoại của chị dâu, mãi đến mùng Năm anh tôi mới được ăn bữa cơm đầu năm do mẹ nấu.

Lần này là vì chị dâu mang thai đứa thứ hai, nên chị ta mới quyết định không về nhà ngoại ăn Tết.

Tôi đang ở trong bếp giúp mẹ chiên viên củ cải sợi, nghe thấy tiếng chuông cửa liền vội vàng chạy ra mở.

Hai vợ chồng dắt theo con, tay không bước vào nhà.

Vừa bước qua cửa, chị dâu đã nhíu chặt mày, nói:

“Mùi gì thế? Tan hôi quá, mấy người chiên cá à?”

“Không có đâu chị, hôm nay nhà mình không mua hải sản.”

Nhà tôi ở thành phố ven biển, cả nhà đều mê hải sản, tôm cua vốn là món không thể thiếu trong mâm cơm tất niên.

Nhưng chị dâu là người vùng nội địa, rất sợ mùi tanh, nên mỗi lần chị ta đến ăn cơm, trong nhà không những không có tôm cua, mà ngay cả cá cũng không làm.

Chị dâu khịt khịt mũi mấy cái, mặt sầm xuống rồi đi thẳng vào phòng khách.

Còn thằng bé Đồng Đồng thì đã chạy biến đi đâu mất, chẳng biết chui vào phòng nào.

“Tiểu Lam tới rồi à.”

Mẹ tôi đang xào rau, tay vẫn cầm xẻng, nhiệt tình nói với chị dâu:

“Con ngồi nghỉ ở phòng khách đi. Tiểu Thiên, con ra dán câu đối Tết đi.”

Anh tôi tên là Hà Tiểu Thiên, lúc này đang đỡ chị dâu – người mới mang thai được hai tháng.

Chị dâu chống tay vào eo, được anh tôi dìu, ngồi xuống sofa một cách khó nhọc.

“Ôi da, đau lưng quá… chồng à, anh ở đây với em đi.”

Anh tôi nhìn mẹ tôi đầy khó xử rồi nói:

“Để Nhung Nhung đi dán cũng được, Tuyết Lam không được khỏe.”

Tôi lập tức nói trước:

“Được ạ, lát nữa con chiên xong viên thì con đi dán. Anh ở lại với chị dâu đi.”

Mẹ tôi không nói gì, quay người vào bếp tiếp tục nấu.

Vừa chiên viên, tôi vừa thắc mắc trong lòng:

Sao hôm nay chị dâu trông có gì đó rất lạ? Trước đây tuy chị ta cũng hay khó chịu, nhưng chưa từng như hôm nay.

Tôi liếc trộm nhìn mẹ. Bà quay lưng về phía tôi, đang thái thịt bò.

Sườn bò chua ngọt là món mà chị dâu thích nhất.

Ngoài phòng khách, anh chị đang xem ti vi, trên màn hình đang chiếu tiểu phẩm của Triệu Bản Sơn, hai người cười ngả nghiêng.

Hạt dẻ cười tôi mua, họ ăn vương vãi đầy vỏ khắp bàn khắp sàn.

Chị dâu còn vắt chéo chân ngồi, trông chẳng giống người đang khó chịu chút nào.

Trong lòng tôi bỗng thấy không thoải mái.

Ba tôi mất đã mấy năm, mẹ tôi hơn sáu mươi tuổi, là chuyên gia kỹ thuật được đơn vị mời làm lại, ngày thường công việc rất bận, mãi đến hôm nay mới chính thức được nghỉ.

Từ sáng sớm, tôi đã theo mẹ đi chợ mua thức ăn, bận rộn suốt nửa ngày trời, chỉ mong cả nhà được vui vẻ quây quần đón Tết.

Nhưng tôi lại cảm thấy anh trai mình chẳng hề để tâm đến sự vất vả của mẹ, không có chút ý định giúp đỡ nào.

Còn chị dâu, vừa vào nhà đã mặt mày nặng nề, thậm chí chẳng thèm nhìn mẹ tôi lấy một cái.

Thật không biết rốt cuộc là ai lại chọc giận chị ta nữa.

2

Nhân lúc đang nấu nướng, tôi tranh thủ đi dán câu đối Tết. Nhớ ra cuộn băng keo để trong phòng mình, tôi quay về phòng lấy.

Chưa kịp tới cửa, tôi đã nghe thấy con mèo tôi nuôi phát ra tiếng “khè khè”.

Đại Lang nhà tôi bình thường ngoan lắm, chỉ khi nào cực kỳ tức giận nó mới như vậy.

Tôi vội vàng mở cửa, liền thấy thằng cháu sáu tuổi và Đại Lang, một người một mèo, đang đứng hai bên giường đối đầu nhau.

Thấy tôi xuất hiện, Đại Lang “meo” một tiếng, mấy bước nhảy thẳng vào lòng tôi.

Dưới đất vương vãi đầy vỏ hộp blind box.

Tim tôi “thót” một cái. Nhìn lên giường, khắp nơi đều là mấy con búp bê bị bóc ra từ blind box.

Trong đó còn có một con là mẫu hiếm mà tôi mong mỏi bấy lâu, nhưng đầu đã bị giật rời ra, nằm tội nghiệp trên giường nhìn tôi.

Trước mắt tôi tối sầm lại, tức giận quát:

“Đồng Đồng, mấy thứ này là cháu mở phải không?”

Đồng Đồng trả lời rất thản nhiên:

“Vâng, thì sao ạ? Blind box chẳng phải để mở à?”

“Nhưng đây không phải đồ của cháu! Cháu đang mở đồ của người khác! Bố mẹ cháu không dạy cháu là trước khi động vào đồ của người khác phải xin phép sao?”

Thấy tôi thật sự nổi giận, Đồng Đồng “òa” một tiếng rồi khóc lớn.

“Có chuyện gì thế? Có chuyện gì vậy?”

Chị dâu từ phòng khách lao vào, mấy bước đã tới nơi.

Vừa nhìn tình hình trong phòng, chị ta lập tức hiểu ra, thản nhiên nói:

“Tưởng chuyện gì to tát. Tiểu Nhung à, em cũng làm cô rồi, sao còn chấp nhặt với một đứa trẻ con thế?”

Rồi chị ta cúi xuống ôm Đồng Đồng:

“Ngoan nào, đừng khóc, cô xấu lắm! Đánh cô đi! Mua cho cháu mấy món đồ chơi mà cũng tính toán chi li!”

Đồng Đồng vốn đã có chút áy náy, bị mẹ nói vậy lại càng thấy tủi thân, khóc to hơn, còn đưa cánh tay nhỏ của mình cho mẹ xem.

“Trời ơi, cái này bị sao thế này? Hà Tiểu Thiên, anh mau qua đây!”

Chị dâu vừa nhìn thấy liền hoảng hốt kêu lên.

Anh tôi và mẹ tôi cũng vội vàng chạy vào. Hóa ra trên cánh tay của Đồng Đồng có một vết xước chưa tới một centimet, máu đang rỉ ra.

“Bảo bối, nói cho mẹ biết, cái này là bị làm sao?”

Miệng thì hỏi con, nhưng ánh mắt chị dâu lại nhìn chằm chằm con mèo trong tay tôi.

“Là… là mèo cào.”

Đồng Đồng vừa sụt sịt vừa nói.

Nghe xong, chị dâu lập tức trợn mắt giận dữ:

“Tiểu Nhung, Đồng Đồng nói là mèo của em cào nó, em xem chuyện này giải quyết thế nào đi.”

Tôi ngạc nhiên nói:

“Đại Lang bình thường rất ngoan, nếu không ai động vào nó thì tuyệt đối nó sẽ không tấn công người khác. Đồng Đồng, cháu nói thật cho cô biết, rốt cuộc là chuyện gì.”

Đồng Đồng nhỏ giọng:

“Là… là cháu lấy kéo chọc vào mắt nó trước…”

“Đủ rồi, con đừng nói nữa!”

Chị dâu đưa tay bịt miệng con lại.

Tôi vội ôm mèo sát hơn, dùng tay vạch lông trên đầu Đại Lang ra xem. May là mắt nó không bị thương, nhưng gần trán có một mảng lông bị trụi, nhìn là biết bị giật mạnh…

Tim tôi đau thắt lại, nước mắt gần như trào ra, cố kìm nén nói:

“Chị dâu, chị cũng nghe rồi đấy, là Đồng Đồng ra tay với Đại Lang trước, Đại Lang mới phản kháng.”

Chị dâu trợn mắt:

“Chỉ rụng có mấy sợi lông thôi mà làm như chuyện lớn lắm! Đồng Đồng thì bị mèo cào chảy máu đấy, lỡ truyền bệnh gì thì sao!”

Mẹ tôi lên tiếng bênh tôi:

“Không sao đâu, năm nào Nhung Nhung cũng đưa mèo đi tiêm phòng đầy đủ. Nhưng nếu con không yên tâm thì cứ đưa Đồng Đồng đi bệnh viện tiêm, tiền mẹ trả.”

“Hừ, tôi đã nói từ lâu là bảo nó vứt con mèo đi rồi, giờ thì hay chưa. Đừng quên, Đồng Đồng là đứa cháu trai duy nhất của nhà này đấy.”

Nói xong, chị dâu liếc tôi một cái, rồi dắt Đồng Đồng đi ra ngoài.

Mẹ tôi đứng đó cố nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng cũng lặng lẽ rời đi.

Tôi ôm mèo vào lòng. Đại Lang ngoan ngoãn rúc sát vào tôi, đôi mắt đen láy nhìn tôi như đang an ủi.

Trên giường là đống búp bê blind box bị bóc tung tóe. Tôi uất ức đến mức nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Anh tôi bước vào khuyên nhủ:

“Tiểu Nhung, chị dâu em chỉ là miệng lưỡi khó nghe thôi, chứ người không xấu. Giờ cô ấy đang mang thai, em nhường nhịn một chút nhé.”

Tôi vuốt đầu Đại Lang, nghĩ đến đứa cháu còn chưa chào đời, rồi gật đầu.

Similar Posts

  • Trách Nhiệm Của Tình Yêu

    Tôi luôn cho rằng, giữa tôi và ông xã ảnh đế của mình, trách nhiệm lớn hơn tình yêu.

    Anh ấy trầm ổn, ít nói, chưa bao giờ dỗ ngọt tôi bằng những lời mật ngọt.

    Cho đến một đêm, khi tôi lướt Douban, vô tình thấy một bài viết trong nhóm chia sẻ cuộc sống, trong đó một người chồng “nũng nịu” đang bị cư dân mạng mắng té tát hàng trăm lượt bình luận.

    Tò mò bấm vào tài khoản đó xem thử —

    Ơ… cái ảnh đại diện này chẳng phải là con mèo nhà mình sao?

  • Mắt Đạo Giữa Nhân Gian

    Tôi gả vào nhà họ Chu hai mươi tám năm, từ một hào môn suýt tắt thở, nuôi cho nó trở thành gia tộc số một của thành phố Lâm.

    Viện dưỡng lão của lão gia tử, bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu, công ty đầu tư do trưởng phòng mở ra.

    Có khoản nợ rối nào mà không phải tôi đứng ra lấp?

    Thế mà ngay trong bữa tiệc gia đình nhà họ Chu.

    Cô con dâu mới vào cửa chưa đầy nửa năm, cầm ly rượu đứng giữa đám đông, mắng tôi toàn mùi tiền, không xứng tiếp tục quản sổ sách nhà họ Chu.

    Đêm đó là buổi tiệc từ thiện thường niên của nhà họ Chu.

    Giới thượng lưu, truyền thông, hội đồng quản trị, họ hàng xa… gần như nửa thành phố Lâm đều có mặt.

    Tôi mặc một chiếc sườn xám màu xanh đậm, tóc không nhuộm, bạc trắng cả đầu, chỉ dùng một cây trâm ngọc cài hờ.

    Vừa giao quy trình đấu giá cho thư ký xong, Mạnh Thanh Nghiên đã mỉm cười bước lên sân khấu.

    Cô ta là con dâu trưởng của nhà họ Chu, thiên kim thật của nhà họ Mạnh.

    Du học nước ngoài, trường danh tiếng, xinh đẹp, trẻ trung, nói năng cũng dễ nghe.

    Cô ta cầm một bản báo cáo kiểm toán, trước mặt tất cả mọi người nở nụ cười lịch sự đúng mực.

    “Hôm nay nhân dịp này, tôi muốn thay mặt nhà họ Chu công bố một chuyện.”

    “Từ ngày mai trở đi, văn phòng gia tộc và tài khoản gia đình nhà họ Chu sẽ được nâng cấp toàn diện, hủy bỏ những khoản chi mang tính tình cảm cũ kỹ và các khoản chi không minh bạch.”

    Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt rơi xuống mặt tôi, giọng nói càng mềm hơn.

    “Những năm qua dì Lâm đã vất vả rồi.”

    “Nhưng dù sao nhà họ Chu cũng không phải là một xưởng nhỏ, càng không thể mãi dựa vào một người dùng tình riêng và quan hệ cá nhân để quản tiền.”

    “Có vài khoản sổ sách… cũng nên làm rõ rồi.”

  • Nhặt Được Bạn Trai Là Thái Tử Gia Đất Kinh Thành

    Bạn trai tôi là người tôi nhặt được ở bờ biển.

    Anh ấy giả vờ ngốc nghếch cà lăm, ngày nào cũng cùng tôi đi bắt cá ở làng chài.

    Cho đến khi quản gia của anh ấy tìm tới:

    “Cậu chủ đã rất lâu rồi không cười vui như vậy. Có muốn đưa cô Tô về gặp phu nhân không?”

    Mạnh Hoài Thanh lại lạnh giọng đáp:

    “Chẳng qua chỉ là một cô gái đánh cá ở đảo xa. Tới lúc đó đưa cho cô ta vài chục triệu là xong.”

    “Làm sao xứng để mẹ tôi phải mất thời gian gặp mặt.”

    Tôi trốn trong góc tường, nghĩ tới đống tiền sắp vào tay mà suýt cười rách cả mặt.

  • Từ Chú Thành Chồng

    Khi tôi đang quấn lấy chú nhỏ đòi anh đeo dây ng/ực cho tôi xem, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận.

    【Nữ phụ bị n/gu à? Bắt giáo sư trẻ nhất của top 1 đại học mặc cái này?】

    【Gu của nữ phụ đúng là b/iến th/ái hơn cả tôi, dây ng/ực phối với gương mặt c/ấm dụ/c trí tuệ cao, nghĩ thôi cũng… không đúng! Nam chính sắp đính hôn với nữ chính dịu dàng rồi!】

    【Sắp rồi sắp rồi, nữ phụ làm màu ghen đến phát đi/ên, đi phá lễ đính hôn, trên đường bị xe tô/ng ch//ết, sướng!】

    Tôi sợ đến run người, đang định rụt tay lại.

    Thì Tư Duật lại nhanh hơn một bước, cầm lấy dây ng/ực, một tay cở/i cúc cổ áo.

    “Dạy tôi cách đeo.”

  • Oan Gia Đông Cung

    Ta đời này căm ghét ba điều.

    Một là thêu thùa, hai là uống thuốc, ba là ghét nhất là Tiểu điện hạ – Tề quốc Thái tử, Tiêu Mặc Hàn.

    Vị Thái tử này từ thuở nhỏ đã là khắc tinh của ta.

    Tưởng đâu cố nhẫn nhịn đến ngày xuất giá là có thể thoát khỏi hắn, ai ngờ thánh chỉ vừa ban xuống:

    “Tứ hôn với Đông cung.”

    Đêm đại hôn, ta cầm sẵn hưu thư trong tay, cùng hắn ước pháp tam chương:

    “Thứ nhất, phòng ai nấy ngủ; Thứ hai, chớ quản chuyện của ta; Thứ ba…”

    Chưa kịp nói dứt, hắn đã xé nát hưu thư, đè ta xuống lớp chăn gấm, giọng trầm khàn:

    “Thứ ba, gọi một tiếng ‘phu quân’ nghe xem nào.”

    “Thái tử phi, người còn chưa đi lễ Phật, điện hạ e sẽ sinh nghi mất!”

    Nha hoàn Xuân Đào sốt ruột giậm chân liên hồi.

    Ta hất váy, thoăn thoắt nhảy lên ngựa:

  • Nó Theo Sao Chổi Mà Đến

    Ban đêm, cha dượng trở về trong tình trạng say khướt.

    Từ phòng ngủ bên cạnh vang lên tiếng cãi vã kịch liệt, tôi nghe thấy mẹ đang hét:

    “Cứu với!”

    Một tiếng động nặng nề vang lên, tiếng cầu cứu của mẹ bỗng dưng dừng bặt.

    Vài phút sau, cha dượng đi tới trước cửa phòng tôi, dịu giọng hỏi:

    “Tiểu Sanh, con ngủ chưa?”

    Âm thanh va đập nặng nề vang lên, như thể có vật gì đó nặng trịch đang đập mạnh vào cánh cửa từng nhịp, từng nhịp.

    Tôi hoảng loạn chụp lấy một cây kéo trên kệ sách, lùi về phía bệ cửa sổ.

    Mu bàn tay bỗng chạm phải thứ gì đó mềm mềm.

    Là chú gấu bông màu xanh – món quà sinh nhật mẹ tặng tôi năm kia.

    Nó mở mắt ra, bàn chân gấu đặt lên vai tôi, thì thầm bên tai:

    “Đừng trả lời.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *