Kỷ Niệm Ngày Cưới Bằng Một Lời Phản Bội

Kỷ Niệm Ngày Cưới Bằng Một Lời Phản Bội

Tôi đã năn nỉ chồng mình 99 lần để anh ấy cùng tôi đi du lịch Sydney.

Lần thứ 100, anh ấy cuối cùng cũng mua hai vé máy bay đến Sydney.

Tôi vui mừng khôn xiết, chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo, nhưng đến ngày khởi hành mới biết vé máy bay đã bị hủy.

Cho đến khi máy bay cất cánh, tôi vẫn không gọi được cho anh.

Video anh cùng cô bạn gái trẻ tay trong tay dạo phố ở Sydney lan truyền khắp mạng.

Tôi đứng ngoài sân bay, đôi tay lạnh buốt đỏ ửng run rẩy soạn thảo đơn ly hôn.

Trời rất lạnh, nhưng trái tim tôi đã sớm tê cứng, chẳng còn cảm nhận được nhiệt độ.

1

Video nổi như cồn ấy, anh còn chia sẻ lên vòng bạn bè, lấy cớ là để xin lỗi:

“Cô bé không hiểu chuyện, cứ nằng nặc đòi đến Úc du lịch. Cảm ơn mọi người đã chúc phúc, không có ý làm phiền mọi người, xin lỗi vì khiến các bạn chê cười.”

Trong video, anh mỉm cười dịu dàng dùng khăn tay lau vệt kẹo bên khóe miệng Trần Nhạc, ánh mắt nhìn cô ấy chan chứa yêu thương.

Tôi từng nghĩ, sự dịu dàng ấy chỉ thuộc về mình.

Suốt sáu năm hôn nhân, tôi đã van xin Tưởng Thư 99 lần, anh vẫn không có thời gian để đi cùng tôi đến nơi đó.

Nhưng Trần Nhạc, chỉ mới bên anh một năm, đã được đi rồi.

Tối hôm đó, bão tuyết hoành hành trong nước, tôi bị kẹt ở sân bay, rét run cầm cập.

Còn Sydney trong video thì đang giữa mùa hè, trời trong xanh, nắng rực rỡ.

Cơn bão tuyết đến bất ngờ khiến toàn bộ hệ thống vận chuyển sân bay tê liệt.

Tôi một mình đứng ngoài sân bay thật lâu.

Điện thoại reo, là Tưởng Thư gọi đến.

Giọng anh thờ ơ như vừa chợt nhớ ra:

“Người giúp việc nói em không về nhà, em đi đâu rồi?”

“Đã nói là dạo này anh bận, em đừng có chạy lung tung, lại gây chuyện.”

Bận ư?

Tôi nhìn những cử chỉ thân mật giữa anh và Trần Nhạc trong video, lạnh đến run rẩy cả người.

“Em sao rồi, trong nước đang bão tuyết, em đang ở đâu?”

Tôi không trả lời.

Có lẽ sự im lặng khiến anh bực bội, giọng càng thêm cáu gắt:

“Câm rồi à?”

“Ở sân bay.”

Nghe tôi nói vậy, anh khựng lại, như thể cuối cùng cũng nhớ ra, hôm nay lẽ ra là ngày anh đi Sydney cùng tôi.

“Em ở đó đừng đi đâu, anh cho tài xế đến đón.”

Tôi vốn chẳng định tin, nhưng điện thoại sắp cạn pin.

Gió lạnh rít qua từng lớp áo, tôi thê thảm ngồi bên ngoài sân bay, đờ đẫn nhìn bông tuyết bay đầy trời.

Pin chỉ còn trụ được hai tiếng.

Trước khi máy tắt, vẫn chẳng có tin nhắn nào từ anh, chỉ thấy được bài đăng mới của Trần Nhạc:

“Mùa đông trong nước lạnh giá bão tuyết, may mà vẫn có người nguyện cùng tôi vượt biển lớn, tắm nắng chan hòa.”

Ảnh chụp là cô ấy và Tưởng Thư đứng bên bãi biển.

Tôi khẽ cười, lòng có chút buông bỏ.

Cũng tốt thôi.

Tôi bị kẹt ngoài sân bay giữa bão tuyết, còn anh thì ở bên Trần Nhạc.

Tôi chờ suốt một đêm ngoài trời, anh vẫn chẳng đoái hoài.

Tôi dùng sáu năm hôn nhân để đợi một lần anh quay đầu.

Nhưng chẳng ai có thể đứng ở sân bay mãi để đợi một con thuyền lạc lối.

Thời gian đã đủ rồi.

Tôi không muốn đợi nữa.

2

Cuối cùng tôi ngất đi giữa cơn bão, tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện.

Sau khi tiêm hạ sốt, tôi cố gắng gượng để đến văn phòng luật.

Nghe nói mấy ngày tôi hôn mê, Tưởng Thư đã về nước.

Là tranh thủ về gấp giữa lúc tuyết ngừng rơi.

Vừa ngồi xuống chỗ làm, luật sư Lý ngồi cạnh đã ghé sang:

“Cuối cùng cũng thấy cậu, mấy ngày nay Tổng giám đốc Tưởng tìm cậu khắp nơi, nổi giận lắm đấy.”

Tôi chỉ mỉm cười.

Anh ta chỉ sợ tôi thật sự chết trong trận bão tuyết, khó ăn nói khi trở về.

Sáu năm hôn nhân, chúng tôi hiểu nhau quá rõ.

Chỉ cần anh có một chút quan tâm, đã chẳng ngang nhiên để Trần Nhạc xuất hiện trước mặt tôi, khiến tôi thấy ghê tởm như vậy.

Giờ nghỉ trưa, Tưởng Thư chặn tôi trong phòng trà nước:

“Em làm sao thế, mấy ngày nay gọi bao nhiêu cuộc cũng không nghe.”

Tôi không đáp.

“Em còn muốn làm loạn đến bao giờ.” – Anh ta nắm lấy tay tôi – “Có ai làm vợ như em không, suốt ngày gây chuyện, giờ còn bày trò mất tích!”

Nghĩ đến bản thảo đơn ly hôn tôi tranh thủ viết sáng nay, tôi hiếm khi không phản bác lại:

“Yên tâm, sẽ không có lần sau đâu.”

Chắc là không có lần sau thật.

Ly hôn rồi.

Ai đi đường nấy.

Chúng tôi không còn liên quan gì nữa.

Tưởng Thư thoáng sững người, có vẻ chưa quen với sự dịu dàng đột ngột của tôi, giọng cũng dịu hơn:

“Tối nay ăn tối cùng nhau đi.”

Tôi vẫn im lặng.

Anh dừng một chút, lại nói:

“Nãy đi qua chỗ em ngồi, thấy em đang sắp xếp tài liệu vụ ly hôn.”

“Dự Bạch, từ khi nào em bắt đầu nhận vụ ly hôn thế?”

Tôi cười nhẹ: “Em còn chẳng hỏi anh dạo này đi đâu, anh cũng đừng hỏi em làm gì.”

Anh nhìn tôi một lúc: “Sau này nhận vụ riêng thì kín đáo chút.”

Anh nghĩ đơn ly hôn đó là vụ làm thêm tôi nhận riêng để kiếm tiền.

Tôi chỉ cười, không nói gì.

Tan làm, điện thoại nhận được tin nhắn đặt bàn ở một nhà hàng sang trọng từ Tưởng Thư.

Người ngốc cũng biết, đây là sự bù đắp của anh ta.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Tôi thu dọn bản in đơn ly hôn từ máy in, bỏ vào túi xách, chuẩn bị đến chỗ hẹn.

Ra khỏi cổng công ty, liền thấy Trần Nhạc.

Cô ta dường như cũng đang đợi ai đó.

Chiếc xe của Tưởng Thư chạy ngang qua tôi, cuối cùng dừng lại trước mặt Trần Nhạc.

Trần Nhạc lên xe, ngay trước mắt tôi.

Cô ấy đã đợi được người mình muốn.

Còn tôi, vẫn chưa.

Nhưng không sao. Về sau, sẽ không đợi nữa.

Tôi dõi theo họ rời khỏi tầm mắt.

Chẳng bao lâu, Tưởng Thư nhắn tin cho tôi.

Chỉ là mấy lời bảo tôi đợi ở công ty.

Tôi tắt máy, tự mình bắt xe đến nhà hàng.

“Không cần đợi ai, chỉ mình tôi thôi.” – Tôi nói với nhân viên phục vụ.

Tôi gọi toàn món cay.

Tưởng Thư không ăn được cay, mỗi lần đến đây luôn là theo khẩu vị của anh ta.

Lần này tôi chẳng cần quan tâm.

Dù sao anh ta cũng sẽ không tới.

Quả nhiên, đến mười giờ tối, tôi bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Tưởng Thư vẫn bặt vô âm tín.

Sáu năm rồi, trong lòng anh ấy vẫn không có tôi.

3

Về đến nhà, đèn phòng khách vẫn sáng, thật bất ngờ là Tưởng Thư đang đợi tôi.

Sáu năm kết hôn, Tưởng Thư tiệc tùng xã giao suốt, trước nay đều là tôi ngồi trong phòng khách chờ anh ấy về.

Lúc mới cưới, anh từng xót xa vì khuôn mặt tôi phờ phạc vì thức khuya.

Khi ấy, anh từng có chút thương yêu tôi.

Tiếc là, thứ thương yêu ấy chỉ kéo dài được một năm.

Còn tôi thì nhờ chút ký ức đó mà đợi thêm anh năm năm nữa.

Sau này, Tưởng Thư bắt đầu chán ghét việc tôi chờ anh, cũng ghét luôn việc tôi lo liệu mọi thứ mỗi khi anh say rượu.

Anh nói tôi chẳng khác nào một bà mẹ già.

Nhưng tôi vẫn nhớ rõ, những năm đầu, anh từng biết ơn mà nắm tay tôi nói:

“May mà có em.”

Tôi khẽ lắc đầu, thoát khỏi dòng ký ức.

Ánh mắt Tưởng Thư lạnh như tuyết rơi ngoài cửa sổ:

“Dự Bạch, em suýt nữa lại không về nhà qua đêm.”

Tôi chỉ “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

Tưởng Thư nheo mắt, có vẻ ngạc nhiên trước thái độ dửng dưng của tôi.

“Em có biết hôm nay là ngày gì không?”

Tôi khựng lại.

Hôm nay là kỷ niệm sáu năm ngày cưới.

Nếu mọi chuyện diễn ra như kế hoạch, giờ này chúng tôi đã ở Sydney, tôi còn liên hệ bạn bè, tốn một khoản không nhỏ để bao trọn một nhà hàng bên đó.

Tôi từng nghĩ, chúng tôi sẽ có một lễ kỷ niệm đáng nhớ.

Nhưng anh lại chọn Trần Nhạc.

Mọi sự chuẩn bị của tôi đều đổ sông đổ biển.

“Tôi không chuẩn bị gì cả,” tôi khẽ nói.

Dù sao cũng sắp ly hôn rồi.

Bắt chước mấy cặp đang yêu làm mấy trò nghi lễ, thấy cũng nực cười.

Ánh mắt Tưởng Thư lóe lên vẻ bực bội, anh đưa tôi một chiếc hộp:

“Tùy tiện mua cái này, em xem tạm vậy.”

Tôi không quá bất ngờ, dù sao sau mấy lần thất hứa, cũng nên có một chút bù đắp.

Đó là Tưởng Thư—anh ta biết điều gì đúng, điều gì sai.

Nhưng vì Trần Nhạc, anh vẫn chọn con đường mà anh biết là không nên đi.

Có lẽ đó là cách anh yêu người khác.

Tôi nhận lấy hộp quà, tùy tiện đặt lên ghế sofa.

“Khách sáo rồi.”

Tôi lễ phép đáp lại.

Ánh mắt anh khựng lại, dường như không thể hiểu nổi sự khách sáo của tôi:

“Tối nay không đến chỗ hẹn là vì Tiểu Nhạc có việc gấp…”

Tôi ngắt lời anh:

“Không sao, không cần giải thích.”

Tôi thực lòng cảm thấy chẳng cần.

Nhưng Tưởng Thư lại tỏ ra bực bội:

“Em rốt cuộc bao giờ mới thôi ghen bóng ghen gió? Vụ kiện của Tiểu Nhạc là do anh nhận, anh chẳng lẽ không quan tâm được à?”

Tôi cúi đầu lục túi, tìm bản thảo ly hôn, miệng vẫn đáp lại:

“Nhận vụ kiện mà bay đến tận Sydney nghỉ dưỡng, lại còn thành đôi tình nhân nổi như cồn trên mạng, đúng là anh điều tra vụ án tận tâm tận lực thật.”

Tưởng Thư cau mày, sắc mặt lập tức trở nên u ám.

Đây là chuyện anh không thể nào biện minh, chỉ có thể trừng mắt nhìn tôi.

Muốn tôi tự nhận sai.

Nếu là trước đây, chỉ cần anh cau mày một cái, tôi đã lập tức tự trách bản thân, nghĩ xem mình sai chỗ nào.

Tôi chưa bao giờ nghi ngờ Tưởng Thư là đúng.

Tôi vẫn luôn cho rằng lỗi là ở tôi.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu, tiếp tục tìm bản thảo ly hôn.

Không nghi ngờ gì, Tưởng Thư đúng là người tài giỏi xuất chúng, nhưng anh ta cũng chưa chắc lúc nào cũng đúng.

Anh ta chỉ là một người đàn ông tầm thường, bình thường.

Chính tình yêu của tôi mới khoác cho anh ta ánh hào quang, đặt anh lên bệ thờ.

Tôi đã nhìn anh quá cao, và đánh giá bản thân quá thấp.

Cuối cùng tôi không tìm thấy bản thảo ly hôn, có lẽ tôi để quên ở nhà hàng rồi.

Thật đáng tiếc.

“Em lại đang tìm gì đấy?”

Tưởng Thư nghiêng người, tiến lại gần tôi.

Tôi đẩy anh ra, không giải thích gì thêm.

Tối hôm đó, tôi ôm gối sang ngủ ở phòng phụ.

Người bị mất ngủ lâu năm như tôi, hiếm khi nào lại ngủ ngon như vậy.

Similar Posts

  • Hai Trúc Mã Và Âm Mưu Hoán Điểm

    Để giúp cô hoa khôi học dốt lội ngược dòng trong kỳ thi đại học, hai người thanh mai trúc mã thay phiên nhau tán tỉnh tôi.

    Chỉ để dụ tôi nói ra câu: “Tôi sẵn lòng tặng điểm thi đại học cho hoa khôi.”

    Tôi cứ tưởng đó chỉ là một câu nói đùa.

    Nào ngờ khi điểm thi được công bố, tôi – người bao năm đứng nhất bảng – lại trượt trắng mọi môn.

    Còn hoa khôi thì nhờ nằm trong top mười toàn tỉnh mà được các trường danh tiếng tranh giành như điên.

    Tôi sụp đổ tinh thần, ngã gãy chân, lang thang đầu đường xó chợ.

    Trúc mã đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, lạnh nhạt nói: “Thật ra tất cả những gì cô có lẽ ra đều là của cô, nhưng ai bảo cô dễ bị lừa như vậy?”

    “Hãy để tôi nói thật cho cô biết, hệ thống ban cho tôi năng lực ‘nói là thành hiện thực’. Chỉ cần cô mở miệng, mọi điều sẽ thành sự thật.”

    Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trúc mã đang dụ tôi nói ra câu đó.

    “Nói là thành hiện thực” đúng không?

    Tôi sẽ không để phí mất đâu.

  • Quận Chúa Ăn Không Biết No

    Năm đó đói khát nhất.

    Ta khóc lóc cầu xin đại ca cho ta thêm một miếng cơm ở Thiên Hương Lâu.

    Ngay cả Tạ Cảnh Hoài, người xưa nay chẳng mấy hòa thuận với huynh trưởng của ta, cũng không nỡ nhìn, bèn kéo ta dậy:

    “Đừng khóc nữa, hắn không mua thì ta mua cho ngươi, được chứ?”

    Ta lập tức nín khóc mà mỉm cười, đi theo Tạ Cảnh Hoài rời đi.

    Chỉ để lại đại ca ta đứng đó tức giận giậm chân: “Nó hôm nay đã ăn năm cái giò heo kho rồi, ngươi muốn nó no chết sao?”

    Tạ Cảnh Hoài: “…”

    Ngày hôm ấy, ta nổi danh chỉ sau một trận, câu chuyện cũng trở thành giai thoại lan khắp Kinh thành.

    Sau này, khi Tạ Cảnh Hoài theo cha xuất chinh, ta khóc chạy theo hơn hai dặm đường, vẫn không đuổi kịp, chỉ có thể sụp đổ òa khóc.

    “Ôi thần tài của ta ơi, rời xa ngươi rồi ta sống sao nổi đây!”

  • Tôi Lắp Cửa Thông Minh, Nhưng Không Ai Cho Bố Mẹ Tôi Vào

    Tôi tự bỏ ra một triệu tệ, lắp cho khu chung cư một hệ thống kiểm soát ra vào hoàn toàn thông minh.

    Ngày lắp xong, quản lý ban quản trị nói với tôi như đinh đóng cột: “Sau này cô có việc gì cứ nói, chúng tôi sẽ đáp ứng cô một trăm phần trăm.”

    Cho đến Tết năm nay, bố mẹ tôi lên thăm tôi.

    Nhiệt độ âm hơn mười độ, hai người già đứng ở cổng lớn quét mặt ba lần, vậy mà cổng xoay không nhúc nhích.

    Bảo vệ thò đầu nhìn một cái, mặt đầy vẻ bực bội: “Trong hệ thống không có hai người, không được vào.”

    Tôi nghe tin lập tức gọi cho quản lý ban quản trị.

    “Họ là bố mẹ tôi, ngoài trời âm hơn mười độ, anh có thể cho bố mẹ tôi vào trước được không?”

    Nghe xong, giọng anh ta có vẻ khó xử.

    “Chị ơi, không phải tôi không thông cảm, lỡ cho vào rồi có chuyện gì, trách nhiệm ai gánh?”

    Chưa kịp để tôi nói, anh ta đã cúp máy.

    Tôi lập tức lôi số của đội thi công ra.

    “Xin chào, phiền anh tháo toàn bộ sáu máy điều khiển trung tâm ở khu Silver Moon Bay: cổng Đông, cổng Nam và bãi xe ngầm, mang đi hết.”

  • Cưới Nhầm Chồng Cũ

    Lần đầu tiên tôi cảm thấy — đồ ăn ngoài cho quá nhiều cũng là một chuyện xấu.

    Buổi tối ăn quá no, tôi ra ngoài dạo một chút thì vô tình gặp chồng cũ, bị anh ta hiểu lầm là đang mang thai.

    Anh ta mỉa mai nói rằng người đàn ông tôi quen sau này không bằng anh ta.

    Thế nên, tôi dứt khoát nói đứa bé là của anh ta, rồi “sưởi ấm” cho anh cả đêm.

    Lần gặp lại sau đó, khi anh thấy bụng tôi vẫn phẳng lì, anh hoàn toàn mất kiểm soát.

    Đôi mắt đỏ ngầu, anh siết chặt cổ tay tôi, gằn từng chữ: “Con của chúng ta mất rồi, em vui đến thế sao?”

  • Giữ Lại 0 Điểm, Giữ Lại Chính Mình

    Giám thị bắt được một thí sinh gian lận, hiệu trưởng bắt tôi phải trực tiếp xin lỗi.

    Kỳ thi giữa kỳ, tôi bắt được một học sinh gian lận, ghi thẳng điểm 0 rồi đuổi cậu ta ra khỏi phòng thi.

    Trước khi đi, cậu ta nhìn tôi:

    “Thầy, lương một tháng chỉ có mấy nghìn, làm việc vất vả thế để làm gì!!

    Thầy có tin không, chỉ cần bố tôi nói một câu, thầy sẽ mất việc ngay lập tức!”

    Tôi không tin. Thế nhưng hôm sau, hiệu trưởng lại thông báo với tôi:

    “Vương Đào, phụ huynh tố cáo cậu dạy kém, còn bạo hành học sinh. Cậu bị đình chỉ để tự kiểm điểm, không được tha thứ thì đừng quay lại nữa!”

    “Tốt thôi, vậy thì tôi sẽ vĩnh viễn không quay lại!”

    Kỳ thi giữa kỳ, tôi – một trong “Tứ Đại Danh Bộ” của tổ giám thị – đã bắt được một học sinh gian lận.

    Đứng trên bục giảng, chỉ cần liếc một cái tôi liền thấy cậu ta đang cúi gằm, lén lút nghịch phao thi.

    Khi tôi thu được tờ phao trong tay cậu ta, thái độ của cậu ta lại dửng dưng chẳng thèm quan tâm.

    “Thầy Vương, thầy cần gì phải khắt khe thế chứ! Một tháng chỉ mấy nghìn bạc, nghiêm túc thế để làm gì!”

    “Tha cho em một lần đi, coi như nể mặt em!”

    Cái kiểu lếu lổng cầu xin của cậu ta khiến cả phòng thi bật cười.

    Tôi biết cậu ta – Trần Lôi, học sinh lớp 12-2, loại cá biệt chuyên gây chuyện, cũng là kẻ luôn tụt hạng cuối bảng.

    Giờ phút này, cậu ta vẫn một vẻ bất cần nhìn tôi. Tôi trực tiếp thu bài thi của cậu ta, cùng với tờ phao, rồi dùng bút đỏ gạch hẳn một con số “0” thật to!

  • Nyc Của Hoả Nhiên Quay Về

    Năm thứ ba làm “chim hoàng yến” cho Hỏa Nhiên, anh ta quyết định cưới tôi.

    Nhưng đúng lúc đó, cô bạn gái cũ từng cứng rắn, kiêu ngạo của anh ta lại bất ngờ cúi đầu.

    “ Hỏa Nhiên, em về rồi… anh còn muốn em không?”

    Hỏa Nhiên bật cười lạnh, nghịch tóc tôi.

    “ Cô tính là cái gì? Cút xa ra, đừng chọc vợ tôi không vui!”

    Nhưng tối hôm đó, anh ta lại vào hội sở, cả đêm không về.

    Hôm sau, chúng tôi chia tay trong hòa bình.

    Chuyện này gần như lột mất một lớp da của tôi, phải mất tròn một tháng mới vực dậy được.

    Sau đó, tôi bắt đầu lại từ đầu, nhưng Hỏa Nhiên lại tìm đến, gầy gò, tiều tụy, đau khổ nói: “Anh nhớ em lắm!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *