Lá Thư Định Mệnh

Lá Thư Định Mệnh

Mang thai tám tháng, tôi bị chồng dùng gạt tàn thuốc đập vào đầu.

“Ngày đó nếu không phải vì cô xé lá thư mà Vãn Vãn viết cho tôi, khiến tôi không thể đến gặp cô ấy, thì làm sao cô ấy lại bị tên sát nhân biến thái kia nhắm đến chứ.”

“Hứa Thi Thi, chính cô đã hại chết Vãn Vãn, xuống địa ngục mà chuộc tội đi.”

Tôi rất muốn nói với anh ấy rằng, lá thư đó không phải tôi xé.

Nhưng chưa kịp mở miệng, tôi đã ngã gục trong vũng máu, mất đi ý thức.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về khoảng thời gian trước kỳ thi đại học.

Hoa khôi lớp – Lục Vãn Vãn cầm một bức thư, cố nhét vào tay tôi.

“Hứa Thi Thi, xin cậu, nhất định phải đưa bức thư này cho Lâm Tinh Dã.”

1

Nhìn Lục Vãn Vãn trẻ trung xinh đẹp trước mắt, còn mặc đồng phục học sinh,

Tôi bỗng thấy choáng váng.

Chẳng lẽ… tôi đã trọng sinh rồi sao?

Lục Vãn Vãn thấy tôi thất thần, rụt rè hỏi: “Thi Thi, cậu sao vậy?”

Gương mặt dữ tợn của Lâm Tinh Dã hiện lên trong đầu tôi, chiếc gạt tàn giơ cao, điên cuồng đập vào đầu tôi.

Cảm giác lạnh thấu xương ập đến, nỗi sợ và thù hận đan xen, gần như xé nát tôi.

Tôi chợt bừng tỉnh, lập tức nhét trả lại bức thư vào tay Lục Vãn Vãn.

“Thư của cậu thì tự mình đưa đi, tôi không có nghĩa vụ giúp cậu.” Giọng tôi lạnh lẽo.

Lục Vãn Vãn lập tức đỏ mắt, đầy tủi thân nói: “Hứa Thi Thi, rốt cuộc mình đã đắc tội gì với cậu, mà cậu lại ghét mình đến mức như vậy? Một việc nhỏ thế này cũng không chịu giúp!”

Không phải,

Cô ta khóc cái gì chứ?

Tôi chỉ từ chối thôi, đâu có làm gì quá đáng với cô ta đâu.

Tôi vừa định mở miệng, thì bất ngờ—

“Hứa Thi Thi! Tôi không cho phép cậu bắt nạt Vãn Vãn!”

Lâm Tinh Dã như một cơn gió lao đến, chắn trước mặt Lục Vãn Vãn, trừng mắt nhìn tôi.

Nhìn gương mặt quen thuộc nhưng vẫn còn hơi non nớt ấy, lòng tôi ngập tràn thù hận.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cố kiềm chế ý định vung ghế đập vào đầu hắn.

“Tôi không bắt nạt cô ta.” Tôi hít sâu một hơi, lạnh nhạt nói, “Tin hay không tùy cậu.”

Nói xong, tôi quay người bước đi.

“Đứng lại!” Lâm Tinh Dã quát lớn.

Giọng đầy cảnh cáo: “Hứa Thi Thi, tôi cảnh cáo cậu, đừng xen vào cuộc đời tôi nữa! Cũng đừng nói bậy trước mặt mẹ tôi!”

Tôi khựng chân, chậm rãi quay đầu lại, nở nụ cười lạnh: “Lâm Tinh Dã, yên tâm, tôi chẳng hề có hứng thú với cuộc đời cậu.”

Tôi quay người lần nữa chuẩn bị rời đi, khóe mắt lại liếc thấy Lâm Tinh Dã ôm chặt Lục Vãn Vãn đang khóc, giọng nói kiên định và đầy yêu thương chưa từng có:

“Vãn Vãn, đừng sợ, có anh ở đây.”

“Kiếp này anh sẽ luôn bảo vệ em, không để ai làm tổn thương em nữa!”

Quả nhiên,

Lâm Tinh Dã… cũng trọng sinh rồi.

2

Kiếp trước, tôi đã đồng ý giúp Lục Vãn Vãn đưa thư cho Lâm Tinh Dã.

Không ngờ, vừa đến cổng khu dân cư thì tôi lại gặp mẹ cậu ấy – dì Trương.

Nhà chúng tôi và nhà họ là hàng xóm, xưa nay vẫn rất thân thiết.

Ánh mắt dì Trương dừng lại trên bức thư trong tay tôi, chân mày nhướng lên: “Ô kìa, Thi Thi của dì biết yêu rồi à? Ai viết thư tình cho con thế?”

“Không phải thư của con.” Tôi theo phản xạ giấu thư ra sau lưng, nhưng mặt vẫn nóng bừng lên.

“Còn chối à?” Mắt mẹ Lâm rất tinh, lập tức giật lấy bức thư, khi tôi còn chưa kịp ngăn cản thì bà đã xé phong bì ra xem.

“Dì ơi, đừng xem! Đây là chuyện riêng tư của người khác mà!”

Nhưng đã muộn rồi.

Ánh mắt dì lướt nhanh qua trang thư, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại, rồi dần dần trở nên tái mét.

“Thật là đồi bại!” Dì gào lên một tiếng, tức đến mức ngực phập phồng dữ dội.

Giây tiếp theo, hai tay bà siết mạnh, bức thư lập tức bị xé nát, rồi bị ném thẳng vào thùng rác ven đường.

“Con hồ ly tinh! Muốn dụ dỗ con trai bà! Đồ rác rưởi!” Cơn giận của dì như muốn phun trào.

Tôi hoảng sợ đến lắp bắp: “Dì… trong thư… rốt cuộc viết gì vậy ạ?”

“Viết gì à?” Dì Trương cười lạnh, ánh mắt sắc như dao: “Con nhỏ tên Lục Vãn Vãn đó, nói bố nó nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất, muốn bán nó đi!

“Nó nói sợ sau này không còn gặp được Tinh Dã nữa, nên hẹn thằng bé tới nhà trọ, muốn làm ‘lời tạm biệt cuối cùng’!”

“Lời tạm biệt?” Dì Trương run lên vì giận, “Bà thấy nó muốn giăng bẫy thì có! Vừa định lừa tiền, vừa muốn bôi nhọ danh tiếng con trai bà! Khiến nó chẳng còn tâm trí thi đại học!”

“Bây giờ là thời điểm quan trọng nhất trước kỳ thi đại học! Bà tuyệt đối không để ai phá hoại con bà!”

“Thi Thi,” dì Trương nắm chặt tay tôi, giọng vừa nghiêm khắc vừa khẩn thiết, “Hứa với dì, đừng bao giờ kể chuyện này cho Tinh Dã, bây giờ nó chỉ được phép tập trung học hành.”

Nhìn gương mặt méo mó vì tức giận, cánh tay đau buốt vì bị siết chặt, tôi như bị ma xui quỷ khiến mà khẽ gật đầu.

“Dì ơi… con hiểu rồi.”

Tôi thừa nhận, tôi cũng có tư tâm.

Bởi vì lúc đó, tôi đang âm thầm thích người bạn thanh mai trúc mã của mình.

Nhưng tôi lại rõ ràng cảm nhận được rằng, người cậu ấy thích… chính là hoa khôi lớp – Lục Vãn Vãn.

Similar Posts

  • Trò Chơi Lật Mặt Kẻ Săn Mồi

    Ba giờ sáng, tôi đang lướt Tiểu Lục Thư thì thấy một bài viết.

    Tiêu đề là: 【Thích cô chủ nhà 18 tuổi thì phải làm sao? Lần đầu tiên thèm phụ nữ tới mức cả đêm mất ngủ.】

    Tôi lập tức thấy buồn nôn, nghĩ bụng lại là một tên đàn ông hoang tưởng lên cơn phát tình.

    Nhưng vừa nhấp vào xem, tôi đã chết sững.

    Cô gái trong bài là người Chiết Giang, tóc đen dài thẳng, học đại học ở Ôn Châu.

    Càng đọc càng thấy quen quen, chẳng phải đang tả tôi sao?

    Nhưng mà… người thuê phòng nhà tôi là một ông chú lùn, bụng phệ, 33 tuổi cơ mà.

    Tôi còn đang nghĩ chắc mình đa nghi quá, thì ngay dưới phần bình luận, có người bày kế:

    【Muốn tán gái thì phải chủ động, rủ cô ấy ra ngoài.】

    【Cùng lắm là ba năm tù, đổi lấy một đời bóng ma tâm lý cho cô ấy!】

    【Khi cô ta mang bầu rồi, chẳng lẽ còn dám không theo anh?】

    Chẳng bao lâu sau, chủ bài viết đã thả tim cho bình luận đó.

    Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được tin nhắn mới trên WeChat.

    Là người thuê nhà nhắn: 【Em ơi, còn thức không?】

  • ĐỐC CÔNG

    Văn án:

     

    Đây là năm thứ mười, ta ngứa mắt tên công công họ Ân, ta đã đem hắn trói chặt trên giường.

     

    Người ta có câu: nếu hận một tên thái giám, hãy ép hắn tận mắt chứng kiến sự bất lực của mình, hung hăng hạ nhụt hắn, đem tôn nghiêm của hắn chà đạp dưới chân!

     

    Thế nhưng, sau một đêm, ta lại cắn khăn, rưng rưng lệ.

     

    Ôi quỹ thần thiên địa ơi, hóa ra nước trong Đông Xưởng vẫn còn cá lọt lưới!

  • Chúng Ta Đã Lệch Đường Ray

    VĂN ÁN

    Tám năm sau ly hôn với Cố Trầm Chu, tôi và anh ta tái ngộ tại bệnh viện quân khu.

    Anh ta đưa con trai đến phẫu thuật, còn tôi là bác sĩ chính phụ trách ca mổ.

    Tôi cẩn thận dặn dò những lưu ý trước phẫu thuật.

    Anh ta cũng nghiêm túc lắng nghe, giống hệt một người cha mẫu mực.

    Chỉ là, khi tôi xa cách gọi anh ta một tiếng “Cố thiếu tướng”, ánh mắt anh ta thoáng sững lại.

    “Giang Vãn, em… hình như thay đổi nhiều quá.”

    Tôi cúi đầu viết hồ sơ, tiếng bút sột soạt trên giấy.

    Nếu nói thay đổi, thì đúng là thay đổi không ít.

    Ít nhất, lần gặp lại này, tim tôi đã không còn rung động.

  • Tình Yêu Với Anh Thợ Mộc

    Khi đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, tôi không chịu nổi cực khổ của việc lao động chân tay.

    Tôi liền chạy đến hỏi người đàn ông thô kệch, cao lớn và lạnh lùng kia:

    “Anh này, nếu em bằng lòng gả cho anh, anh có thể không bắt em làm việc không?”

    Hắn sững người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.

    “Anh có thể không để em phải làm bất kỳ việc gì… nhưng trừ việc liên quan đến anh.”

    Không phải làm bất kỳ việc gì ư?! Tôi mừng rỡ như điên, lập tức gả cho hắn luôn!

    Ai ngờ ban ngày hắn cưng chiều tôi đến tận trời, không để tôi động tay động chân chút nào.

    Nhưng đến đêm… hắn lại hung hãn như sói, dữ như hổ.

    Dù tôi van xin thế nào, hắn cũng chỉ dỗ dành mãi, rồi kéo tôi “làm việc” cả đêm không nghỉ.

    Tôi thật sự như trời sụp trên đầu rồi! Sao cái tên đàn ông thô kệch này lại có hai bộ mặt thế chứ?!

  • Bụng Nhỏ Tiết Lộ Thiên Cơ

    Năm thứ ba bị đưa đến am đường cầu phúc, ta ngoài ý muốn đánh mất sự trong trắng. Đã vậy còn tạo ra cốt nh/ ụ/ c, mang thai ngoài ý muốn.

    Ta cứ ngỡ đây là cái bẫy do đích mẫu bày ra để dồn mình vào chỗ c/ h/ ết. Suốt ngày ta sống trong lo sợ hãi hùng, thậm chí đã định giả ch/ ế/ t để thoát thân.

    Nhưng ngay trước khi đi, ta bỗng nghe thấy tiếng lòng của đứa trẻ trong bụng:

    【Ôi mẫu thân của con ơi! Người đừng có chạy lung tung được không, cha con là Hoàng đế đấy ạ! Ngoan ngoãn đợi người đến đón vào cung hưởng phúc không tốt sao?】

    【Người mà chạy chuyến này, hai mẫu tử mình phải ăn rau cám khổ cực mười mấy năm trời, đúng là tự chuốc lấy khổ mà!】

    【Chưa hết đâu, vị muội muội “tốt” của người còn mạo danh người để tiến cung, đẻ cho con một thằng đệ đệ để gây khó dễ, làm con tranh giành hoàng vị vất vả muốn chết…】

    “Ai?!”

    Ta siết chặt cây nến trong tay, chút dũng khí định phóng hỏa giả chết vừa rồi tan biến sạch sành sanh.

    Bây giờ là nửa đêm, để tiện đường bỏ trốn, ta đã cố tình gây chuyện nên bị nhốt ở một viện nhỏ hẻo lánh trong am đường, dù có đốt nhà cũng không làm ai bị thương. Nhưng ta không ngờ được rằng, ở đây lại có quỷ?

    Ta vội vàng thắp sáng tất cả nến trong phòng, rồi cầm nến leo tót lên giường, lưng tựa sát vào tường mới miễn cưỡng tìm được chút cảm giác an toàn.

    “Yêu ma quỷ quái mau rời đi…”

    Ta nhắm mắt lẩm bẩm, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Đúng lúc ta vừa thả lỏng thì giọng nói kia lại vang lên.

    【Ở đây làm gì có quỷ, sao mẫu thân tự nhiên lại sợ phát khiếp thế kia.】

    【Sợ cũng tốt, ít nhất hôm nay người sẽ không phóng hỏa giả chết bỏ trốn nữa. Ngày mai là có thể gặp phụ hoàng rồi, chỉ cần phụ hoàng nhìn thấy mẫu thân, hai mẫu tử mình sẽ không phải sống cảnh khổ cực nữa.】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *