Lấy Rắn Làm Phu

Lấy Rắn Làm Phu

Thái tử Tiêu Chí là thú nhân do xà nữ sinh ra.

Tương truyền hắn thừa hưởng bản tính loài rắn: dâm mị, dục vọng nặng nề.

Đêm ta bị đưa lên giường Tiêu Chí,

thiếu niên ấy dùng chiếc đuôi rắn thô to, siết lấy ta từng vòng từng vòng.

Đôi mắt đỏ au chăm chú nhìn ta:

“Đói quá.”

“Có thể ăn nàng không?”

Ta trở tay, bóp lấy đuôi rắn của hắn:

“Không được.”

“Phải triệt sản trước đã, bảo bối à.”

1.

Ta xuyên thành cung nữ có thân phận hèn mọn nhất trong hoàng cung.

Vì đắc tội với A Châu – đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu – nên ta bị tống vào Đông cung, hầu hạ Thái tử.

Thái tử Tiêu Chí là con của hoàng đế và một xà nữ.

Nghe đồn, hắn giống hệt yêu phi kia: dâm tà, trụy lạc, nam nữ chẳng kiêng.

Nếu không, vì cớ gì đám cung nhân hầu hạ hắn, chẳng phân biệt nam nữ, không ai nguyên vẹn bước ra khỏi tẩm điện?

A Châu khoanh tay đứng bên cửa, vẻ mặt hả hê: “Nhìn thân hình bé xíu của ngươi, sợ là chưa tới nửa canh giờ đã bị Tiêu Chí giày vò đến chết.”

Ta thở hổn hển, vác theo tay nải, chẳng buồn ngoảnh đầu lại mà bước vào Đông cung.

Buồn cười thật.

Trước khi xuyên tới đây, ta là một thầy thuần thú lâu năm đó nha.

2.

Tình hình có vẻ hơi tệ.

Theo hướng dẫn cho thú nuôi rắn, ta chuẩn bị một mâm đầy chuột chết.

Thái tử điện hạ chẳng thèm để tâm.

Từ sau màn trướng thò ra một chiếc đuôi rắn thô dài, cả người lẫn mâm bị hắn quất văng xuống đất.

Qua lớp rèm, vang lên tiếng “xì xì” trầm khàn, đầy bực dọc.

Ta ôm mông bò dậy, vừa xoa vừa rên.

Tổng quản thái giám ngoài cửa nghe động lao tới, vung tay vỗ bộp lên vai ta: “Điện hạ nổi hứng rồi, ngươi còn không mau vào hầu hạ cho tốt?”

Nhưng dường như ta và ông ta đang nói khác ngữ điệu, không hiểu ông ta nháy mắt ra hiệu cái gì.

Bỗng dưng.

Một bàn tay trắng trẻo, xương khớp rõ ràng vén màn trướng ra…

Ngũ quan của thiếu niên yêu mị tuấn mỹ lộ rõ dưới ánh sáng.

Áo trong lỏng lẻo để lộ bờ ngực như ngọc.

Ánh mắt vốn còn lờ đờ, thoáng chốc sắc bén khi chạm phải ánh mắt ta.

Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng.

Trông dữ dằn lắm.

Nhưng hai tay chống giường, đuôi rắn to dài lướt tới lướt lui, ngẩng mặt gọi ta…

Lại thấy… có phần đáng yêu.

Hóa ra là một con rắn câm.

“Ai nha, đêm xuân ngắn ngủi, nô tài không quấy rầy điện hạ nữa.” Lão thái giám thức thời lui ra.

Thậm chí còn tốt bụng giúp ta khóa cửa lại.

3.

Ta và Tiêu Chí bốn mắt nhìn nhau.

Hắn khẽ cựa tay, chiếc xiềng mảnh trói chặt thân thể hắn lên giường.

Tiếng xích sắt khua leng keng lanh lảnh.

Thiếu niên khàn giọng buông ra một câu lạnh lùng: “Cút.”

Đôi mắt đỏ ngầu, nhìn ta chằm chằm.

“…Ra ngoài.”

Hắn nghiến chặt đôi môi mỏng kiều mị, ánh nhìn thâm hiểm, giọng nói đứt đoạn.

Không đúng.

Hắn bị người ta hạ xuân dược.

Hiển nhiên đang chịu dằn vặt rất nặng.

Cuộn mình trong góc giường, vừa run vừa hung hăng trừng ta, cảnh cáo rằng nếu ta dám trèo lên giường hắn, hắn sẽ lập tức dùng cái đuôi to ấy siết chết ta.

Không do dự, ta túm lấy ấm nước, dội thẳng lên người hắn.

Nước lạnh từ mái tóc đen như mực chảy xuống, nhỏ tong tỏng.

Lông mi dày như cánh quạ khẽ rung lên vì cố nhịn.

Chốc lát sau.

Chiếc đuôi rắn thô dài rón rén trườn đến bên chân ta.

“…Nước.”

“…Muốn.”

Hắn cắn chặt đôi môi tái nhợt, đầu đuôi khẽ vểnh lên.

Cái dáng vẻ đó đáng yêu chết mất thôi!

4.

Sáng hôm sau, ta nguyên vẹn bước ra khỏi phòng, khiến A Châu đang chờ xem trò vui ở ngoài kinh hãi lùi mấy bước.

Nàng không ngờ ta còn có thể bình an vô sự đi ra.

Dù gì tiếng xấu của Tiêu Chí cũng lan khắp cung đình.

Đây là một quyển tiểu thuyết cung đấu.

Nữ chính thanh lãnh như hoa cúc cuối cùng trở thành hoàng hậu, nhưng chẳng được hoàng đế sủng ái.

Hoàng đế hôn quân vô năng, mê muội yêu phi, bỏ mặc đích tử của trung cung, lập con của yêu phi làm thái tử.

May mà thái tử trụy lạc hoang dâm, chưa đến tuổi đội mũ đã bạo tử mà chết.

Hoàng đế cũng kịp thời tỉnh ngộ, cảm niệm bao năm hoàng hậu nhẫn nhịn không rời, hai người nối lại tình xưa, sống bên nhau đến bạc đầu.

Mà Tiêu Chí, chính là vị thái tử tội ác chồng chất trong truyện ấy.

“Sao có thể! Sao con tiện nhân đó lại sống được bước ra!”

“Có phải hôm qua ngươi quên cho tiện chủng uống thuốc rồi không?”

Tổng quản thái giám hoảng hốt dập đầu.

“Nô tài hôm qua rõ ràng đã tăng liều thuốc rồi ạ.”

“Nói ra cũng lạ, bình thường hắn uống vào liền phát cuồng, hễ ai đến gần đều bị hắn công kích, hôm qua chẳng hiểu có chuyện gì sai…”

Còn chưa kịp dứt lời, A Châu đã xông vào trong phòng.

Nàng vung roi da quất xuống thiếu niên đang cuộn mình trên giường.

Độ dài cây roi vừa khéo, dù hắn có đuôi cũng không thể phản kháng được.

Tiêu Chí dường như đã quen với kiểu hành hạ này, cắn môi, im lặng chịu đựng.

Ta giơ tay chắn một roi, lập tức để lại một vệt đỏ tươi trên cánh tay.

Thái giám ở sau lưng hô hoán ngăn cản.

A Châu hừ lạnh một tiếng:.“Sợ gì chứ, yêu phi sắp chết rồi, tiện chủng này sớm muộn cũng bị xử trảm thôi.”

Đợi A Châu trút hết tức giận rời đi, trong gian phòng lạnh lẽo lại chỉ còn ta và Tiêu Chí.

Toàn thân Tiêu Chí đầy thương tích, lặng lẽ nhìn ta.

Tấm đệm hắn nằm vẫn còn ẩm ướt.

Loài rắn vốn không thích sống trong môi trường như vậy.

Nhưng hắn chẳng oán một lời.

Có lẽ là đã quen với việc bị ngược đãi.

Ta thở dài, quay về phòng mình ôm một bộ chăn đệm sạch tới.

Hắn rất ngoan, đôi mắt đen láy dõi theo từng động tác của ta.

Ta chưa từng thấy chiếc đuôi rắn nào lại to lớn đến vậy.

Trên thân đuôi là hoa văn cực kỳ xinh đẹp.

Chỉ tiếc là vừa bị đòn, vết thương vẫn rỉ máu li ti.

Ta theo bản năng vươn tay chạm vào.

Vảy dưới tay run rẩy nhẹ.

Ta giật mình nhớ ra: đuôi rắn không thể tùy tiện đụng vào.

Còn chưa kịp thu tay lại, chiếc đuôi thô dài đã cuốn chặt lấy ta, kéo vào lòng Tiêu Chí.

Cánh tay bị buộc nâng lên.

Tiêu Chí nghiêng đầu, quan sát mặt ta rất lâu.

Rồi chợt cúi đầu xuống.

Hơi lạnh phả tới gần.

Môi hắn chạm lên vết roi trên tay ta.

Thậm chí… còn duỗi lưỡi ra liếm một cái.

“Ngươi làm gì vậy!”

Mặt ta đỏ bừng, vội đẩy đầu hắn ra.

Hắn chớp mắt nhìn ta, ánh mắt đen thẫm không có chút nào là sắc dục, thuần khiết vô cùng.

Ta cúi đầu nhìn.

Cánh tay trắng nõn, vết roi vừa nãy đã biến mất không dấu vết!

“Á! Bảo bối của ta giỏi quá đi mất!”

Ta ôm mặt hắn, hôn một cái thật kêu.

Đây đúng là bảo vật trời ban!

Theo bản năng, ta coi Tiêu Chí như mấy bé thú cưng kiếp trước từng nuôi, ôm hôn tung hô như thường.

Mãi đến khi cơn phấn khích qua đi, ta mới phát hiện…

Từ lúc bị hôn một cái, Tiêu Chí cứ ngơ ngẩn xuất thần.

Đang nghi hoặc, thì chiếc đuôi rắn cuốn lấy ta càng siết chặt.

Gương mặt trắng như sứ của thiếu niên tiến sát lại.

Đôi tai ửng đỏ, ghé bên má ta, giọng khẽ như muỗi kêu: “Thêm…”

“Lần nữa.”

Tiểu sắc xà.

Còn biết nói liền hai chữ rồi kìa.

5.

Ngày tháng trong Đông cung, so với trước đây quả thật thoải mái hơn hẳn.

Không ai quản, không bị ràng buộc.

Chán thì lôi đuôi rắn của bảo bối ra chơi.

Ta dạy mãi, Tiêu Chí vẫn chỉ nói được từng hai chữ một.

Quả nhiên, không có học sinh kém, chỉ có học trò ngu ngốc.

Chiếu chỉ phế truất thái tử đã ban, nơi này còn hẻo lánh hơn cả lãnh cung.

Hoàng hậu nhất định sẽ không để Tiêu Chí sống sót.

Ta dùng đủ mọi cách vẫn không thể cởi được xiềng xích trên tay hắn.

Nghe nói đó là pháp khí do quốc sư luyện riêng theo lệnh hoàng đế, để trói chặt yêu lực của hắn.

Ta bèn lấy cưa, cưa luôn cả cái giường.

Tiêu Chí không hiểu ta làm gì, nhưng vẫn chăm chú nhặt từng mảnh vụn gỗ rơi trên người ta.

Khi ta mệt đến ngửa cổ than trời, hắn dùng đầu đuôi nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay ta, như đang mát xa vậy.

“Bảo bối thật hiểu chuyện.” Ta đưa tay còn lại ra, hắn cũng ngoan ngoãn quấn lấy, không hề phản kháng.

Ngày tuyết đầu tiên phủ trắng hoàng cung, A Châu bỗng biến mất.

Hoàng hậu phái người tìm mấy hôm, ngay cả xác cũng chẳng thấy.

Ta thầm thở dài.

Đông đến rồi, bảo bối nhà ta chắc sắp ngủ đông.

Gần đây Tiêu Chí hay uể oải, thân nhiệt thấp hơn thường ngày.

Thích lấy đuôi rắn cọ cọ vào cột giường.

Cắn môi, ấm ức nhìn ta.

“…Ngứa.”

Ta quan sát kỹ, thấy mắt hắn có lớp màng xám trắng phủ mờ, chắc là sắp lột xác.

Ta sung sướng vuốt ve chiếc đuôi bóng mượt.

“Lột xong da, bảo bối là rắn trưởng thành rồi đó.”

Tiêu Chí ghé sát, thổi khí nhẹ như gió, vẻ mặt nửa hiểu nửa không.

So với nói chuyện, hắn vẫn thích “xì xì” để bày tỏ cảm xúc hơn.

Trong lúc ta tất bật chuẩn bị đồ ăn cho rắn cưng mùa đông, một đám thị vệ bất ngờ ập vào.

“Phụng khẩu dụ Thánh thượng, lập tức xử tử xà yêu.”

Thị vệ đẩy ta ra, rút kiếm xông vào phòng.

Trên chiếc giường lớn chỉ còn một cặp xiềng xích vỡ nát, Tiêu Chí không thấy đâu.

Tiêu Chí mất tích.

Giống như A Châu biến mất trước đó, ngay cả thi thể cũng không tìm được.

Phế thái tử bị mặc định là đã bạo tử.

Con trai đích tôn của hoàng hậu được sắc phong làm thái tử.

Xuân qua đông tới, ta vẫn là một tiểu cung nữ bé nhỏ, không ai để ý trong hoàng cung.

Cho đến khi sứ thần nước láng giềng tiến cung, giữa biển người, ta nhìn thấy một bóng hình quen thuộc…

Rất giống Tiêu Chí.

6.

Nhưng… sao có thể chứ?

Người đó có đôi chân.

Similar Posts

  • Chàng Rể Hồ Ly Và Nàng Thần Nữ

    Người ta gả cho, tên là Tô Yến, vốn là một thư sinh ôn nhu nhã nhặn.

    Chàng xuất thân bần hàn, song diện mạo tựa gió mát trăng thanh, đối nhân xử thế lại khiêm hòa lễ độ, là bậc “hảo lang quân” hiếm có trong miệng dân phố chợ.

    Phụ thân ta chỉ là một chưởng quỹ tiệm thuốc nho nhỏ, khi xưa cưới chàng làm chàng rể họ Tạ, cốt cầu cái tính thật thà, biết lo liệu mà chống đỡ cho gia môn đơn bạc này.

    Thành thân ba năm, phu thê chúng ta kính cẩn như khách, ngày tháng tựa con suối nhỏ chảy ngoài trấn, tuy đạm bạc nhưng cũng yên ả thanh bình.

    Chàng thường vẽ mày cho ta, ta giặt y phục cho chàng.

    Chàng ngồi dưới đèn đọc sách, ta thì ngồi một bên mài mực.

    Ta từng ngỡ, những ngày tháng thủy trường lưu thủy như thế, sẽ đi hết một đời.

    Cho đến đêm mưa hôm ấy.

    Gốc liễu trăm năm nơi thành Tây bị lôi điện bổ trúng, bốc lửa ngút trời, ánh hỏa gần như soi đỏ nửa vòm trời đêm.

    Ta bị tiếng sấm đánh thức, theo bản năng sờ sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm phải khoảng trống.

    Không thấy Tô Yến đâu cả.

    Lòng ta chấn động, khoác áo ngồi dậy, đang định ra ngoài tìm thì thấy chàng đẩy cửa bước vào, toàn thân ướt đẫm, mang theo một luồng hàn khí lạnh lẽo.

    Sắc mặt chàng hơi tái, hơi thở cũng dồn dập đến mức khó mà nghe rõ.

    “Phu quân, chàng đi đâu vậy?”

    Ta vội vàng bước tới, cầm khăn khô lau người cho chàng.

    Chàng miễn cưỡng mỉm cười, nắm tay ta, giọng vẫn dịu dàng như trước:

    “Không sao. Nghe nói thành Tây có lũ lụt, ta đi nhìn qua một chút, nàng chớ lo.”

    Tay chàng lạnh buốt, tựa như băng tuyết.

    Ta đỡ chàng thay áo khô, hầu hạ chàng nằm xuống.

    Đợi hơi thở chàng dần đều đặn, ta mới thổi tắt đèn.

    Trong bóng tối, ta trằn trọc không sao ngủ được, luôn cảm thấy có điều gì bất thường.

    Mượn ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ, ta lặng lẽ nghiêng người, nhìn về phía Tô Yến đang say ngủ.

    Và chính khoảnh khắc đó, hơi thở ta, tim ta, máu huyết trong người ta, tất cả đều như đông cứng lại.

    Sau lưng chàng, dưới lớp chăn gồ lên khe khẽ, vậy mà chầm chậm xòe ra chín chiếc đuôi phủ lông trắng muốt, xốp mượt tựa tuyết.

    Dưới ánh trăng, lớp lông trắng ấy tỏa ra thứ ánh sáng vừa thánh khiết lại vừa quái dị.

  • Công Chúa Bắc Gả

    Mẫu thân ta là hòa thân công chúa, xuất thân từ Đại Vinh triều phồn hoa.

    Năm ấy, chính tay hoàng huynh của người, vị đế vương cao cao tại thượng, đã đưa người lên kiệu hoa, gả đến một phương trời xa lạ.

    Vị thanh mai trúc mã, cũng là vị hôn phu năm xưa của người, thế tử Trấn Viễn hầu, đứng trên tường thành, lặng nhìn đoàn đưa dâu đi khuất dần nơi cuối mắt.

    Nghe nói, ngay lúc ấy, hắn đã phun ra một ngụm m/áu.

    Ngoại tổ mẫu của ta, Thái hậu tôn quý nhất Đại Vinh, ngồi trước tượng Phật, tay lần chuỗi niệm châu, chỉ nhàn nhạt nói một câu: đó là số mệnh của người, cũng là vì xã tắc giang sơn.

    Tất cả bọn họ, chỉ vì một cô nhi đột ngột xuất hiện, thân thế mơ hồ, đã đồng lòng nhất trí, gói ghém người như một món lễ vật rực rỡ, đưa tới vùng đất khổ hàn này.

    Phụ thân ta là vương của Địch Nhung, bộ tộc hùng mạnh nhất phương bắc thảo nguyên.

    Một nam nhân gần năm mươi tuổi, thê thiếp thành đàn, con trai thậm chí còn lớn tuổi hơn cả mẫu thân ta.

    Mà ta, chính là sản vật duy nhất của cuộc “kết hợp” ấy.

     

  • Bóng Dối

    Quần áo trên người chị rách nát, phía dưới chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót.

    Chị nói: “Tôi bị cưỡng bức rồi, Hạ Hạ…”

    Tôi kéo chị định đi báo cảnh sát, nhưng chị van xin: “Tôi không đi! Mất mặt lắm.”

    Suốt hơn nửa tháng, tôi ở bên cạnh, dỗ dành và an ủi chị.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy nhật ký của chị.

    【Khi ở bên Lý Giáng, tôi vô cùng phấn khích, tôi thật sự rất hạnh phúc.】

    Lý Giáng là bạn trai tôi đã quen suốt năm năm.

  • Ngôi Sao Sáng Full

    Tôi được một cặp anh em nhặt về nuôi, mà hai người đó … lại chính là vai pháo hôi trong truyện!

    Anh trai lạnh lùng, u uất, bị nữ chính ấm áp như ánh mặt trời thu hút. Em gái nhạy cảm, thiếu thốn tình thương, cam tâm tình nguyện dâng hiến tất cả cho nam chính.

    Họ tưởng rằng mình đã được cứu rỗi. Nhưng không ngờ, nam nữ chính chỉ xem họ là bàn đạp mà thôi.

    Vì muốn giữ lấy cuộc sống giàu sang, tôi quyết định cướp luôn vai trò của nam nữ chính!

    Khi anh trai lại rơi vào trạng thái chán đời, tôi thơm lên má anh một cái: “Ơ, mềm mềm thơm thơm, anh ơi anh là chiếc bánh kem vị vani đấy!”

    Dù là người đàn ông lạnh lùng cỡ nào nghe được lời khen như thế cũng sẽ không nhịn được mà cong khóe miệng lên.

    Khi em gái nửa đêm khóc thút thít, tôi cũng gào khóc theo: “Ngôi sao xinh đẹp sắp bị nước nhấn chìm mất rồi, làm sao đây!”

    Cô ấy vừa khóc vừa bật cười, bất lực ôm tôi vào lòng.

    Về sau, khi nam nữ chính không thể hẹn được ai đi chơi, hoảng lên đến tìm tận cửa…

    Chỉ thấy hai anh em đang thức trắng đêm giúp tôi làm đồ thủ công nộp cho lớp mẫu giáo.

  • Phế Hậu Leo Nóc Cung

    Ta là đích nữ của phủ Trấn Quốc tướng quân, được chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử đương triều.

    Một mối hôn sự, môn đăng hộ đối.

    Ngày xuất giá, Tam hoàng tử trong cung dẫn binh tạo phản.

    Tin tốt: Ngũ hoàng tử mà ta sắp gả đã thành công, trở thành tân hoàng đế.

    Tin xấu: Phụ thân ta, Trấn Quốc Đại tướng quân, lại theo phe Tam hoàng tử tạo phản.

    Việc này…Ta bị lập tức đưa vào lãnh cung, trở thành phế hậu.

  • Chúng Ta Của Năm Thứ Mười Một

    “Ly hôn đi.”

    Tôi đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía anh, lúc đó Hạ Lâm Xuyên đang cúi đầu bóc tôm.

    Ngón tay anh thon dài, động tác tao nhã, đến cả bóc tôm cũng giống như đang chơi dương cầm.

    Nghe tôi nói, anh thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ ung dung gắp phần tôm bóc sẵn cho vào bát tôi: “Đừng làm loạn, ăn cơm đi.”

    “Tôi không làm loạn.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh, đó là chiếc nhẫn tôi mua bằng tháng lương đầu tiên.

    Chiếc nhẫn bạc giờ đã xỉn màu. Giấy tờ tôi ký xong hết rồi, nhà và xe tôi không cần, chỉ muốn giữ lại quán cà phê.

    Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhíu mày: “Vì sao?”

    “Vì mệt rồi.” Tôi nhếch môi cười, “Hạ Lâm Xuyên, tôi đã đuổi theo anh suốt mười năm, thật sự không chạy nổi nữa rồi.”

    Không khí bỗng nhiên tĩnh lặng.

    Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa cuối thu rả rích gõ lên mặt kính.

    Chúng tôi đang ngồi trong một nhà hàng Nhật có giá trên trời, là chỗ anh đặc biệt đặt trước để kỷ niệm ba năm ngày cưới — dù anh đã quên ngày này suốt hai năm liền.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *