LIÊN KIỀU PHIÊU HƯƠNG

LIÊN KIỀU PHIÊU HƯƠNG

Ta là đại nha hoàn trung thành nhất trong phòng của thiếu gia.

Ta đáp ứng mọi nhu cầu của hắn, trừ… chuyện bò lên giường của hắn.

Ta không muốn làm chuẩn di nương, chỉ mong chờ được ra khỏi phủ, rồi cầu xin thiếu gia cho tìm một lang quân tốt.

Nhưng ta vạn lần không ngờ, có một ngày thiếu gia bị phạt gia pháp, thái thái đến tra xét phòng của hắn, vừa nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh của ta đong đưa như liễu trước gió, lập tức nổi giận: “Con hồ ly tinh này! Thì ra là ngươi đã làm hư thiếu gia!”

Chủ mẫu vừa ra lệnh, ta bị đánh chết ngay tại chỗ.

Một lần nữa mở mắt, ta đã trở về thời điểm vừa mới vào phủ.

Đối diện cảnh thái thái đang chọn nha hoàn cho thiếu gia, ta lẻn đi thật nhanh, trốn vào phòng của tam gia quét tước.

Con trai bà ta là đích tử, kim tôn ngọc quý, vô số nha hoàn tranh nhau muốn bò lên giường hắn.

Ta thực muốn nhìn xem, đời này, thiếu đi sự quản thúc của ta, phòng của nhị gia sẽ “biển yên sông lặng” đến mức nào!

1

Ta vừa mở mắt, phát hiện mình vẫn đang ở phòng hạ nhân.

Liên Chi vào phủ cùng đợt với ta, đang dùng nước vo gạo để rửa mặt: “Nhị gia thích trắng trẻo, ta phải rửa cho thật trắng.”

Ta lập tức nhận ra mình đã trùng sinh về ngã rẽ số phận.

Cái gọi là nhị gia, chính là đích tử duy nhất của phủ họ Bùi – Bùi Linh Quân, quả trứng phượng hoàng được nâng niu chiều chuộng.

Ngày thường không thích đọc sách, thích giở trò lả lơi phấn son, ngày ngày quấn quýt với giai nhân nơi phòng the.

Vì thế, mặc dù hắn còn nhỏ, nhưng không ngăn được các nha hoàn trong phủ tranh nhau muốn bò lên giường hắn, mong tương lai có được danh phận di nương.

Kiếp trước, ta và Liên Chi đều vì tướng mạo ưa nhìn mà bị chọn vào phòng của nhị gia.

Khi ta được thăng lên nhất đẳng nha hoàn, quản hết mọi việc vặt trong phòng, Liên Chi không màng lời can ngăn của ta, đã phá thân của nhị gia.

Các nha hoàn khác cũng rục rịch.

Nhị gia nếm qua hết lượt, rồi đến ép ta, nhưng ta cự tuyệt.

Phủ họ Bùi xa hoa trụy lạc, ngày sau ắt khó có kết cục tốt, ta không dám sa vào vũng bùn này.

Nhưng Liên Chi lại cho rằng ta giả bộ “rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt.”

Cô ả nhân lúc nhị gia gây họa bị phạt gia pháp, chạy đến méc thái thái, nói là ta đã dụ dỗ người.

Thái thái thấy ta xinh đẹp, lập tức nổi trận lôi đình: “Hồ ly tinh này! Thì ra là ngươi đã làm hư thiếu gia!”

Bà vừa dứt lời, ta bị đánh chết tại chỗ.

Mà nhị gia ngày thường hò hét đòi hôn phấn son trên miệng ta, trơ mắt nhìn ta tắt thở, chỉ biết cúi đầu vâng dạ, một câu cũng chẳng dám nhiều lời.

Thái thái nào hay biết, kẻ bà ta ra tay giết, mới là người sạch sẽ duy nhất trong phòng nhị gia.

Nếu không có ta – nhất đẳng nha hoàn vừa đanh đá vừa giỏi giang – canh chừng mọi lúc, chỉ e con trai bà đã sớm “tinh tận người vong.”

Nghĩ đến đây, ta trở mình xuống giường, nấu một ấm nước to, ừng ực uống cạn.

Sáng mai là ngày thái thái cùng nhị gia chọn nha hoàn, ta không chọc nổi thì trốn.

Ta muốn xem, không có ta, phòng của nhị gia sẽ “biển yên sông lặng” đến đâu!

2

Hôm sau vừa tờ mờ sáng, ta cùng Liên Chi và hơn chục nha hoàn khác cúi đầu, xếp hàng trước mặt thái thái và nhị gia.

Nhị gia năm nay mới 13 tuổi, vừa thấy ta, mắt đã sáng rỡ:

“Nương, con muốn tỷ tỷ áo xanh kia, eo nàng ta thon nhất. Cổ thi có câu ‘Gió lay cành liễu eo thon, như…’”

Thái thái cũng giống như kiếp trước, ôm hắn vào lòng, cưng chiều vuốt tóc: “Được thôi, để nàng ta hầu con cho tốt.”

Bà nói đến đây, ta đã ngẩng đầu, lộ ra một… gương mặt sưng húp như đầu heo.

Ta vốn có tật uống nước trước khi ngủ là sẽ phù nề.

Tối qua, ta cố ý uống cạn cả ấm nước, sáng nay đúng như mong muốn biến thành “Trư Bát Giới”, dọa nhị gia suýt nhảy dựng lên:

“Đuổi ra ngoài! Đuổi ra ngoài! Sao lại có đứa con gái xấu xí thế này!”

Liên Chi đứng bên cạnh ta cười khúc khích, lập tức khiến thái thái chú ý.

Bà nhìn kỹ Liên Chi: “Chọn ả này đi, nhìn dáng thô kệch, sau này khó sinh chuyện.”

Rồi bà quay đầu sang ta: “Đứa xấu xí kia để trong nội viện chướng mắt, cứ đưa sang đại gia vậy.”

Đại gia là con trưởng thứ xuất trong phủ, năm nay 18 tuổi, tính tình tàn bạo, đã hại chết mấy thông phòng.

Ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

Nếu bị đại gia nhìn thấy dung mạo thật, chỉ sợ ta cũng khó thoát kiếp nạn.

Nhưng chẳng lẽ ngày nào cũng phù nề thế này được sao…

Chớp mắt một cái, ta bỗng bật ra câu: “Ơ? Vậy bên tam gia có ai chăm lo đâu ạ?”

3

Đại gia là con trưởng, nhị gia là con đích, tam gia Bùi Linh Đài chẳng là gì cả.

Chỉ tiếc, lúc mẫu thân hắn còn sống, là ái thiếp được lão gia sủng ái nhất. Nay tuy bà ấy khó sinh mà chết, thái thái vẫn hận lây sang hắn.

Trong phủ, chẳng ai muốn qua hầu hạ tam gia.

Bởi vì hắn ti tiện hơn cả người hầu của nhị gia, đi theo hắn, chính là tự chặt đứt con đường vinh hoa phú quý.

Ta vừa nhắc đến tam gia, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về đây, Liên Chi thì chẳng buồn giấu vẻ hả hê.

Thái thái lần tràng hạt, nghe xong cười lạnh: “Ngày tốt lành mà ngươi nhắc đến vật xúi quẩy ấy. Vậy thì cho ngươi đến hầu tam gia, để kẻ khác nhìn mà biết hậu quả!”

Ta vội vã làm bộ sợ hãi, dập đầu nhận tội, nhưng thái thái phất tay, hai bà tử lập tức kéo ta đi.

Khi lướt qua Liên Chi, ta nghe cô ả hạ giọng giễu cợt: “Liên Kiều, lần này ngươi xong đời rồi.”

Xong đời ư?

Ta chẳng đáp, trong đầu chỉ nghĩ đến kết cục của tam gia.

Kiếp trước, nhị gia vì một nam kỹ mà mâu thuẫn với công tử của Khánh Quốc Công, lỡ tay đánh chết người kia.

Dẫu phủ Khánh Quốc Công đã sa sút, chỉ còn hư danh, nhưng một khi bẩm lên Kinh Triệu Doãn cũng chẳng phải chuyện nhỏ.

Thấy nhị gia sắp rơi vào đại họa, thái thái “tháo cột đổi xà,” trói gô tam gia giao cho Khánh Quốc Công, khăng khăng hôm đó kẻ đánh người chính là tam gia.

Sau đó dàn xếp lo lót, tam gia bị phán “chém chờ”, tạm khép án, Khánh Quốc Công kháng cáo chẳng xong, uất ức mà chết.

Còn tam gia… nghe nói được đại xá, thoát tội chết, rồi bị lưu đày nơi xa.

Đáng thương năm đó hắn mới mười lăm tuổi.

Tưởng rằng ta sẽ ngay lập tức vào phòng của tam gia, nhưng chẳng ngờ, người được chỉ cho tam gia này lại bị đám bà tử quên bẵng nửa tháng.

Ta sợ sinh chuyện, chỉ đành giữ mình phù nề suốt nửa tháng đó.

Đến cuối cùng, cũng phải do ta tự đi tìm các quản gia nương tử, mới được đưa đến chỗ tam gia.

Vừa đến, trông thấy một cảnh “trái đạo”:

Tiểu nha hoàn tam đẳng của nhị gia, tên Quả Nhi, đang hất văng lọ thủy tinh trong tay xuống đất, rồi nói với tam gia:

“Cái nhà nào lại không biết xấu hổ, muốn rình của mấy đồng tiền lẻ của nha hoàn, ta không bán rượu gạo hoa quế này nữa. Ngài muốn thì tự nhặt mà uống!”

Tam gia cầm mấy chục đồng tiền trong tay, sững sờ chốc lát, rồi đôi mắt bỗng đỏ hoe, cụp mi mắt, chậm rãi khom lưng xuống.

4

Ta lập tức bước tới, vươn tay đẩy Quả Nhi ngã lăn.

Rồi giành lấy bình rượu gạo hoa quế trước tam gia, đập liên tiếp vào người Quả Nhi.

Sau đó, ta chống tay trái lên hông, đẩy tam gia lùi ra sau, chìa ngón tay trỏ vào mặt Quả Nhi:

“Tam gia là chủ tử trong phủ, ngươi cũng dám lớn giọng với người, coi chừng rút ngắn thọ đấy! Rượu gạo hoa quế này là vật do cậu lão gia mang từ Cao Ly về, ngươi lấy đâu ra? Đi, chúng ta đến gặp lão gia đối chất!”

Mặt Quả Nhi tái nhợt trong chớp mắt, nàng ta chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Đây là nhị gia thưởng cho ta!” Rồi chẳng dám nhìn ta, vội vã bỏ chạy.

Ta nhổ toẹt một bãi về phía bóng lưng ả, đoạn quay sang hỏi: “Tam gia, người không sao chứ?”

Tam gia năm nay 11 tuổi, thấp hơn ta một cái đầu, đang ngây ra ngước nhìn ta.

Về sau ta mới hay, lọ rượu kia là Quả Nhi ăn cắp từ chỗ nhị gia.

Tam gia thấy nên muốn mua lại làm lễ tế cho di nương, hai người thỏa thuận giá 40 văn.

Tam gia rút một xâu 50 văn ra đếm, Quả Nhi muốn giật hết, người không chịu, cô ả liền mắng nhiếc.

Ta khẽ xoa đầu hắn, thầm nhủ đời này tuyệt đối không để tam gia rơi vào kết cục thê lương kia.

Hắn đang sống trong gian sương phòng nhỏ cạnh thư phòng của lão gia, trừ ta, còn có hai nha đầu nhị đẳng.

Cả hai mỗi ngày chỉ làm cho xong chuyện, chẳng quan tâm đến vị tiểu chủ tử bạc phận.

Thấy ta dắt tay tam gia trở về, các ả liền khó chịu, mỉa mai ta muốn trèo cành cao.

Ta chỉ tay vào căn phòng trống trơn, bụi bặm khắp nơi:

“Tốt, hai vị tỷ tỷ không muốn trèo cành cao, cứ vững chân trên đất vậy. Vậy thử nói xem, cái đĩa sứ men thanh hoa nhái kiểu Nhữ Diêu của tam gia để ở đâu? Cái lọ nhỏ bằng men sứ để ở đâu? Còn có cái lồng chim bị mốc kia, để ở đâu?”

5

Hai ả nhìn nhau, đều chột dạ, rồi tức giận nói:

“Chúng ta hầu hạ tam gia, chẳng lẽ phải canh coi đồ đạc? Ngươi đã tinh mắt thế, vậy nói thử xem, mấy thứ đó để ở đâu?”

Nói xong, cả hai cười phá lên, tưởng rằng ta lần đầu đến phòng này, chắc chắn không biết.

Nhưng ta vừa rót trà cho tam gia, vừa tuôn ra rành rọt chỗ cất từng món một, cứ như đổ đậu ra đĩa.

Kiếp trước, ta làm được nhất đẳng nha hoàn, đâu chỉ nhờ đanh đá, mà còn nhờ óc quan sát nhạy bén và trí nhớ vượt trội.

Lần này, ta khiến hai ả “phó tiểu thư” im thin thít.

Tiếp đó, suốt một ngày trời, ta liên tục “khẩu chiến”:

Nào là cãi với nhũ nương, cãi với nhà bếp, cãi với phòng thêu thùa, cãi cả với gác cổng.

Similar Posts

  • Người Từng Yêu Tôi Cuồng Nhiệt Đã Phản Bội

    Phúc Chiến yêu tôi từng cuồng nhiệt đến mức vì tôi mà tàn phế cả đôi chân.

    Thế nhưng ba năm sau khi kết hôn, anh lại cùng cô nữ lý liệu xuất thân bình thường kia vướng vào mối tình khắc cốt ghi tâm.

    Họ dựa vào nhau mà sống, cùng khóc cùng cười trong những ngày phục hồi đầy gian nan, sụp đổ rồi lại xây dựng lại từ đầu.

    Để hoàn thành quá trình chữa lành từ thể xác đến tâm hồn, họ cùng xe lăn và gậy chống, rong ruổi khắp non sông đất nước, ngắm hoàng hôn đẹp nhất, uống rượu mạnh nhất, nghe những buổi ca nhạc da diết nhất.

    “Lúc tôi chạm đáy cuộc đời, chính Thanh Ca đã ở bên động viên tôi. Vì em mà tôi mất đi đôi chân, cũng chính cô ấy giúp tôi đứng dậy một lần nữa.”

    Ngày Phúc Chiến hoàn toàn hồi phục, giữa tiếng vỗ tay và hoa tươi của mọi người, tôi đưa cho anh bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và đơn ly hôn.

    Anh không tin nổi, ánh mắt đầy giận dữ và thất vọng.

    “Vì em mà anh không tiếc mạng sống, sao em có thể rời bỏ anh?”

    Tôi bình tĩnh kéo tay Lý Thanh Ca đang rưng rưng đứng bên cạnh, đặt tay cô ấy vào tay anh.

    “Chúc hai người được như ý nguyện, bên nhau trọn đời.”

    Sau đó, anh tự đâm gãy chân mình chỉ để được gặp lại tôi một lần.

  • Trăng Tròn Bên Núi Vắng

    Năm thứ sáu ta làm tiểu đầu bếp trong vương phủ, Thất hoàng tử bị giáng làm thứ dân.

    Hắn trúng độc nặng, tứ chi tê liệt.

    Ngày xưa từng là thiếu niên anh tuấn ngạo nghễ.

    Nay lại bị ném vào một căn nhà gỗ bỏ hoang ngoài ngoại thành, sống lay lắt qua ngày.

    Ta khoác túi hành lý nho nhỏ, đến bên cạnh hắn.

    “Điện hạ, người có cần đầu bếp không?”

    Từ đó về sau, ta cùng hắn trải qua xuân hạ thu đông.

    Thấy hắn trở lại quyền cao chức trọng, chứng kiến hắn cưới tân nương.

    Ta lại vác hành lý lên vai.

    Lần này, cũng đã đến lúc nên rời đi.

    Ba năm sau, ta mở một cửa tiệm ở trấn nhỏ phương Nam.

    Thất vương uy danh lẫy lừng, muôn dân ca tụng.

    Người kể chuyện vỗ bàn vang vọng: “Thất vương thân chấp chính vụ, cần cù trị quốc, yêu dân như con, được Thánh Thượng vô cùng sủng ái.”

    “Không chỉ vậy, ngài đối với Vương phi quả thực tình thâm ý trọng, trong phủ không lập trắc thất, chẳng nạp thiếp thất nào khác.”

    “Chỉ đáng tiếc…”

    “Vị Vương phi ấy, đã mất từ ba năm trước.”

  • Lòng Tốt Bị Phản Bội

    Tôi mời bố mẹ đi ăn một bữa thịnh soạn để kỷ niệm ngày cưới của họ, tổng chi tiêu 2.000 tệ (khoảng 7tr770 VND)

    Khi thanh toán, nhân viên phục vụ lại đưa cho tôi một hóa đơn 62.000 tệ (khoảng 231 tri,ệu VND)

    Tôi lập tức cau mày:

    “Hóa đơn này không đúng.”

    Nhân viên đưa cho tôi một mảnh giấy:

    “Có một vị khách đã ghi chi phí tiệc mừng con trai ông ta đỗ đại học, trị giá 60.000 tệ, vào hóa đơn của quý khách.”

    “Ông ấy còn để lại lời nhắn, nói rằng là do chú của cô, đã được cô cho phép.”

    Tôi nhìn tờ giấy đầy sơ hở ấy, lập tức bấm 110.

    “Alô, đồng chí cô,ng a,n, tôi đang bị l,ừ,a đả,o tại nhà hàng XX, số tiền là 60.000 tệ.”

  • Trả Lại Chàng Một Kiếp Vô Tình

    Phó Lương Châu đã chán ngấy mùi vị vụng trộm.

    Hắn đưa “hồng nhan tri kỷ” mà hắn đã nuôi bên ngoài ba năm đến trước mặt ta.

    “Chuyện ta và Ninh Ninh bái đường thành thân, nàng chuẩn bị đi.”

    “Nàng ấy thích sân viện của nàng, muốn động phòng ở đó.”

    Ta buông lỏng bàn tay đang nắm chặt đơn thuốc an thai.

    Khẽ nói một tiếng, “Được.”

    Phó Lương Châu thấy ta ngay cả sống mũi cũng không đỏ, đồng ý nhanh như vậy, liền mỉa mai cong môi.

    Lại bổ sung: “Ninh Ninh tính tình mạnh mẽ, muốn quản gia, nàng đem các trang viên, cửa hàng dưới tên nàng ra cho ta xem qua.”

    Hắn không biết trong những cuốn sổ sách đó, có kẹp một lá thư cho phép thê tử ra đi.

    Ta che đi cái bụng bầu ba tháng, rời khỏi Phó phủ.

    Hai năm sau, tại một bữa tiệc của giới quyền quý kinh thành, chúng ta gặp lại, Phó Lương Châu bóp nát ly rượu trong tay.

    Người nam nhân vàng ngọc cao quý sau lưng ta, một tay bế một cục bột hồng hào bước ra: “Nương tử, đến giờ cho con bú rồi…”

  • Dưới Lớp Vỏ Hoàn Hảo

    Sắp tốt nghiệp thạc sĩ và bước vào hành trình tìm việc, tôi nói với bạn trai rằng tôi muốn anh ấy – với tư cách là giáo sư của Đại học Kinh Đô – viết cho tôi một lá thư giới thiệu.

    Anh lạnh mặt mắng tôi: “Làm người phải công bằng, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đi cửa sau.”

    Tôi cảm thấy xấu hổ, sau đó không ngừng ngày đêm ôn luyện, chuẩn bị phỏng vấn.

    Nhưng đến khi kết thúc buổi phỏng vấn, tôi lại nhìn thấy tên của bạn học Tô Thanh Dao xuất hiện trong danh sách trúng tuyển của Đại học Kinh Đô, với danh nghĩa “người bạn đời của Triệu Hàn Chu” – chính là bạn trai tôi.

    Và đúng là hai người họ đã đăng ký kết hôn hợp pháp.

    Tôi bỗng chốc biến thành người thứ ba.

    Tôi chất vấn anh, còn anh chỉ nhàn nhạt đáp:

    “Thanh Dao là con gái thầy hướng dẫn của anh, việc này không tính là đi cửa sau. Còn giấy đăng ký kết hôn ấy à… đợi cô ấy ổn định công việc rồi, anh sẽ ly hôn để cưới em.”

    Tôi bật cười, xoay người rời đi, cùng đàn anh gia nhập nhóm nghiên cứu, ra nước ngoài khởi nghiệp.

    Lần này, tôi không cần gã đàn ông tệ bạc, cũng chẳng cần thứ tình cảm đầy vết nứt kia nữa!

  • Vị Hôn Phu Thà Cứu Mèo Còn Hơn Cứu Tôi

    Bị chôn vùi dưới đống đổ nát của trận động đất, tôi cố gắng chịu đựng cơn đau, gửi cho vị hôn phu Lục Lẫm một tin cầu cứu.

    【Lẫm, cửa hàng ngoài trời đường Vạn Hải, chân trái em bị kẹt, mau cứu!】

    Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ, khi anh dẫn người tới hiện trường, bóng dáng trầm ổn của anh vừa mới bước lên đống bê tông vùi lấp tôi, thì bộ đàm lại vang lên giọng khóc lóc như mưa của bạch nguyệt quang trong lòng anh:

    “Anh Lẫm, tuyết cầu sắp chết rồi! Em xin anh, cứu nó đi, nó là niềm an ủi duy nhất của em!”

    Giọng nói của Lục Lẫm dịu dàng đến mức chói tai:

    “Đừng sợ, anh lập tức qua cứu mèo!”

    Giây tiếp theo, anh liền dẫn đội cứu hộ, không thèm quay đầu lại, bỏ đi.

    Thanh thép ép chặt vào chân trái tôi, máu thấm đẫm lớp áo trong.

    Tôi siết chặt điện thoại, trên màn hình vẫn là tấm ảnh chung của chúng tôi —— anh mặc đồng phục cứu hộ, nở nụ cười rạng rỡ như một anh hùng.

    Hừ, anh hùng sao?

    Lục Lẫm, nếu mạng sống của tôi còn không bằng một con mèo, thì từ nay về sau, sống chết của anh, cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *