Lò Đốt Tình Yêu Của Tổng Tài

Lò Đốt Tình Yêu Của Tổng Tài

Tại tiệc công ty, tôi uống say đến mức mất ý thức, rồi lỡ ngủ với sếp trực tiếp của mình – Phó tổng Phó Hoài Chi.

Một tháng sau, tôi nhìn chằm chằm vào que thử thai, chết lặng.

Xong rồi… Tôi mang thai con của một tổng tài tài sản cả trăm tỷ.

Tôi quyết định lặng lẽ sinh đứa trẻ rồi chuồn đi.

Nhưng anh ta lại chặn tôi trước cửa khoa sản.

“Lê Niệm, đứa trẻ là của tôi?”

Tôi cứng miệng: “Không phải!”

Hôm sau, anh ta công khai tuyên bố:

“Phu nhân của tôi đang mang thai người thừa kế của tôi.”

“Ai dám khiến cô ấy không vui, tức là đang đối đầu với tôi, Phó Hoài Chi.”

01

Công ty bao trọn một khách sạn năm sao để chào đón vị tổng tài bí ẩn mới – Phó Hoài Chi.

Tôi – Lê Niệm, một nhân viên vô danh của phòng kế hoạch, chỉ muốn trốn trong góc chờ hết giờ.

Lý Lệ – đồng nghiệp vẫn thường không ưa gì tôi, hôm nay lại bất ngờ thân thiện, nhét cho tôi ly champagne.

“Lê Niệm, hôm nay là ngày đặc biệt, đừng phá hỏng không khí chứ.”

Bị ép quá, tôi đành nhấp một ngụm.

Nhưng chỉ một ngụm, đầu tôi đã choáng váng, cảnh vật trước mắt bắt đầu xoay tròn, chồng chéo.

Rượu này chắc chắn có vấn đề!

Tôi lập tức cảnh giác, cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh để rửa mặt.

Tôi định chen qua đám đông, không ngờ lại đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc, đầu óc mơ hồ của tôi bỗng sáng lên một thoáng.

“Xin lỗi, Tổng giám đốc Lục…” Tôi ngẩng đầu, đập vào mắt là đôi mắt sâu thẳm như hồ băng – chính là nhân vật chính tối nay: Phó Hoài Chi.

Anh hơi nhíu mày, cánh tay vững vàng đỡ lấy tôi đang loạng choạng, giọng trầm thấp không rõ cảm xúc: “Không uống được thì đừng cố.”

Tôi định giải thích, nhưng cơn choáng ập tới, mắt tối sầm. Trước khi mất ý thức, tôi chỉ nhớ được hơi ấm nơi vòng tay anh và mùi tuyết tùng lạnh lẽo vương trên người anh.

Tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình nằm trong một căn phòng suite xa hoa hoàn toàn xa lạ.

Ánh sáng sớm len qua khe rèm dày, chiếu lên chiếc giường hỗn độn.

Bên cạnh tôi, Phó Hoài Chi chỉ quấn một chiếc khăn tắm đang ngủ!

Tôi suýt nữa thì hồn bay phách lạc.

Vội vàng kiểm tra lại người mình, váy dạ hội vẫn còn, chỉ là hơi nhăn, có vẻ vẫn còn nguyên vẹn.

Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi hoàn toàn không nhớ gì cả. Từ lúc đâm vào lòng anh, ký ức đã bị xóa sạch.

Cảm giác hoảng loạn và xấu hổ như sóng tràn tới, nuốt chửng tôi.

Tôi luống cuống gom váy áo, giày cao gót và túi xách rơi dưới đất, lén lút bỏ trốn như một tên trộm, chỉ sợ đánh thức người đàn ông kia.

Những ngày sau đó, tôi sống trong lo lắng thấp thỏm. Mỗi lần thấy bóng dáng cao lớn lạnh lùng của Phó Hoài Chi từ xa, tôi lập tức né tránh.

Anh vẫn như cũ, chuyện đêm đó với anh chắc chỉ là một vết gợn không đáng kể.

Cho đến khi kỳ kinh nguyệt mãi không tới, nỗi lo mơ hồ trong tôi đã trở thành hiện thực.

Nhìn hai vạch đỏ hiện rõ trên que thử thai, đầu óc tôi trống rỗng, thế giới như ngừng lại.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo trong nhà vệ sinh, tay chân tê dại.

Chỉ một lần duy nhất, sao tôi lại dính ngay cái “giải độc đắc” xác suất thấp này?

“Chết tiệt! Đồ khốn!”

Tôi vô thức đặt tay lên bụng mình – nơi vẫn còn bằng phẳng, tâm trạng rối bời.

Ở đó… đang có một sinh linh nhỏ bé?

Một đứa trẻ… mang dòng máu của Phó Hoài Chi – tổng tài tài sản trăm tỷ, người hoàn toàn khác biệt với tôi?

Nếu anh biết thì sẽ nghĩ gì?

Anh có giết tôi không?

Anh có cho rằng tôi cố tình gài bẫy, bày mưu để bám víu lấy hào môn?

Với kiểu người lạnh lùng cứng rắn như anh, chắc chắn ghét nhất là bị lợi dụng, bị trói buộc.

Đến lúc đó, tôi không chỉ mất đi công việc này mà còn có thể phải đối mặt với sự sỉ nhục và rắc rối không tưởng.

Tuyệt đối không thể nói cho anh biết.

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi chính là — giấu nhẹm đi.

Có lẽ… tôi có thể lặng lẽ giải quyết “sự cố” này?

Nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện, tim tôi đã đau thắt lại.

“Đây là một sinh mệnh vô tội, là máu mủ của mình… không nỡ bỏ.”

Tôi đến bệnh viện.

Khi bác sĩ chỉ vào tấm phim siêu âm, chỉ vào cái chấm nhỏ gần như không thể thấy được rồi

dịu dàng nói: “Phôi thai phát triển rất tốt”, lòng tôi bỗng chốc mềm ra một cách lạ kỳ. Bản

năng làm mẹ chưa từng có trỗi dậy, đánh bại mọi sợ hãi và toan tính.

Tôi đã quyết rồi — tôi muốn sinh con.

Còn về người cha danh giá kia của đứa trẻ… thì cứ để anh tiếp tục sống trong các bản tin tài chính và những tập hồ sơ doanh nghiệp thôi.

Tôi sẽ làm việc hết sức, kiếm tiền chăm chỉ, để cho con tôi có được mọi điều tốt nhất. Dù có cực nhọc đến đâu, tôi cũng phải để con lớn lên bình an và hạnh phúc.

Tôi hít sâu một hơi, cất que thử thai và phiếu siêu âm vào ngăn kéo sâu nhất.

Không ngờ, bánh xe số phận đã trượt khỏi quỹ đạo chỉ vì sai lầm trong một đêm, dẫn tôi đến một con đường mà cả đời chưa từng tưởng tượng đến.

Similar Posts

  • Nhóm Chat Của Hắn

    Lục Tần Chấp đem đoạn ghi âm cuộc trò chuyện khi tôi theo đuổi hắn gửi vào nhóm chat bạn thân, bồi thêm một câu: “Vào mà xem kẻ theo đuôi này.”

    Tôi lẳng lặng kết bạn với gã huynh đệ nọ, kẻ chế giễu tôi hăng say nhất.

    Câu đầu tiên tôi gửi đi là: [Tôi tiếp cận Lục Tần Chấp, chỉ có một mục đích duy nhất.]

    Huynh đệ kia: [Hả? Mục đích gì?]

    Tôi: [Để ngủ với anh.]

  • Bước Ngoặt Cuối Cùng

    Tầng trên nhà tôi cứ đến buổi tối là lại vang lên tiếng cãi vã, tiếng gào thét giận dữ và cả tiếng phụ nữ khóc lóc.

    Không có giờ giấc cố định, có lúc kéo dài nửa tiếng, có lúc gần như cả đêm.

    Nhưng gần đây, những âm thanh đó lại đột ngột biến mất.

    Ngay lúc tôi nghĩ cuối cùng cũng có thể ngủ ngon một giấc, cảnh sát lại gõ cửa nhà tôi.

    Họ nói chồng tôi chết ở tầng trên, giờ tôi là nghi phạm, cần phối hợp điều tra.

    Họ yêu cầu tôi trả lời câu hỏi, tôi chỉ há miệng ra, ý bảo tôi đã không còn lưỡi từ lâu.

    Họ bảo tôi đến đồn công an, tôi vén tấm chăn phủ lên chân xe lăn, bên dưới là một bên chân đã teo tóp vì liệt lâu ngày.

  • Thưởng 0 Đồng

    Khi thưởng cuối năm được công bố, cả phòng ban như nổ tung, ai cũng nhận được 366.000 tệ.

    Tôi là người duy nhất “mua với giá 0 đồng”.

    Trưởng phòng khuyên nhủ: “Người trẻ đừng quá tính toán thiệt hơn, phải có tầm nhìn rộng.”

    Tôi gật đầu, tiếp tục gõ mã, không nói dư một câu.

    Cuối năm, Chủ tịch hội đồng quản trị cười tươi rói tới tìm tôi gia hạn hợp đồng, ký thẳng sáu năm.

    “Công ty cần người siêng năng như cậu.”

    Tôi xoay màn hình máy tính lại cho ông ta xem, đó là kết quả cuối cùng của dự án tôi vừa hoàn thành, người mua là kẻ thù không đội trời chung của ông ta.

    Đồng thời, một lá đơn xin nghỉ việc và một đơn xin miễn thỏa thuận không cạnh tranh đã được đặt trên bàn ông.

    “Chủ tịch Vương, chỗ mới trả tôi phí ký hợp đồng ba triệu sáu trăm sáu mươi vạn, không chơi với ông nữa.”

  • Lão Tổ Tông Đến Từ Thời Hồng Hoang

    Tôi là một con mèo mướp, tu luyện thành tinh trước khi đất nước được thành lập.

    Ôm một đống giấy tờ cũ đã ngả vàng, tôi đến Cục Quản lý Yêu Tinh trình diện, định làm thủ tục nghỉ hưu cho mình.

    Nhân viên ở đó khá lịch sự, chỉ là câu hỏi có hơi kỳ lạ.

    “Nguyên hình lớn cỡ nào?”

    Tôi nghĩ một lát, thành thật đáp:

    “Hồi Động Đình Hồ còn chưa có nước, đó là ổ của tôi.”

    Cả Cục Quản lý Yêu Tinh lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

    Vị đại lão trong truyền thuyết chưa từng rời núi siết chặt lấy móng vuốt tôi, giọng run rẩy hỏi:

    “Ngài… ngài lão nhân gia, còn nhớ chuyện Đại Vũ trị thủy năm xưa không?”

    Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu.

    “À, nhớ ra rồi, khi đó tôi có cho ông ấy mượn cây gặm răng của tôi.”

  • Đồng Nghiệp Quỵt Tiền – Tôi Âm Thầm Hủy Vé Trước Giờ Bay

    Đồng nghiệp nhờ tôi đặt giúp 4 vé máy bay hạng nhất, mỗi vé 12.000 tệ.

    Anh ta vỗ ngực nói: “Tiền chuyển cho cô ngay.”

    Tôi ứng trước 48.000 tệ, kết quả đợi suốt ba ngày.

    Tôi nhắc lần thứ nhất, anh ta nói: “Bận quá quên mất.”

    Nhắc lần thứ hai, anh ta nói: “Ngay đây ngay đây.”

    Nhắc đến lần thứ năm, anh ta trực tiếp không trả lời tin nhắn nữa.

    Được, nếu đã vậy.

    Trước giờ khởi hành một tiếng, tôi lặng lẽ mở APP, hủy toàn bộ bốn vé.

    Chiều hôm đó, anh ta gọi cho tôi 18 cuộc điện thoại từ sân bay, WeChat 99+.

    Tin nhắn thoại cuối cùng, giọng anh ta run lên:

    “Cô có biết đây là vé của tổng giám đốc công ty không!

  • Bạch Kiều Có Tin Vui

    Một tháng rồi “dì cả” biệt tăm, tôi lo sốt vó nên mới lò dò vào bệnh viện kiểm tra.

    Vừa ngồi xuống, bác sĩ nam trước mặt đã lạnh nhạt lên tiếng:

    “Trừ tôi ra, còn người đàn ông nào nữa không?”

    Tôi lập tức nhíu mày, nổi máu điên:

    “Anh là ai mà hỏi kiểu đó?!”

    Anh ta hơi nghiêng người, môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm:

    “Chồng em. Không nhớ à?”

    Ánh mắt kia như đang nhắc tôi: đêm đó… ai ôm ai ngủ, ai hôn ai trước, em quên nhanh vậy sao? 😏

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *