Lời Hứa Năm 22 Tuổi Mãi Mãi Tan Biến

Lời Hứa Năm 22 Tuổi Mãi Mãi Tan Biến

Năm thứ bảy sau khi kết hôn với “Phật tử kinh thành” – Thiệu Tấn Hoài, anh ta muốn lấy đi ba vạn sợi tóc của tôi.

Tôi hỏi anh ta lấy để làm gì, anh ta mỉm cười nói là mang đến chùa cầu phúc cho tôi.

Kết quả, vài ngày sau tôi phát hiện trong điện thoại anh có đoạn chat với DeepSeek.

“Thời gian gần đây Tề Hà bị bệnh, cậu có thể xem giúp số mệnh sau này của cô ấy không?”

Tề Hà là cô chim hoàng yến mà anh ta nuôi bên ngoài.

DeepSeek trả lời:

“Dựa theo ngày sinh bát tự và kết quả kiểm tra y tế mà anh cung cấp, có thể tính được vòng đời của Tề Hà còn chưa đầy năm năm nữa.”

Thế là Thiệu Tấn Hoài vì cô ta, tìm đến một bà đồng dân gian được đồn là có thể kéo dài tuổi thọ cho người khác.

Kết quả, là lấy đi ba vạn sợi tóc của tôi.

Dùng mạng sống của tôi để đổi mạng cho Tề Hà.

Nhưng năm tôi 22 tuổi, chính anh ta từng nâng niu mái tóc suôn mềm của tôi, nói rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời.

Thiệu Tấn Hoài đã nuốt lời.

Anh ta cũng không biết, tôi đã mắc phải bệnh máu cấp tính.

1

Tôi biết đến sự tồn tại của Tề Hà từ lâu rồi.

Khoảng nửa năm trước, công ty có tuyển một sinh viên mới ra trường.

Gương mặt thanh tú dễ nhìn, tính cách hoạt bát, cởi mở.

Quan trọng hơn cả là…

Trên cổ tay cô ta đeo chuỗi hạt Phật bằng đá ngọc lục bảo mà Thiệu Tấn Hoài luôn mang bên mình.

Đó là loại ngọc thượng hạng, khi tôi quen anh ta, anh đã đeo nó rồi, suốt mười năm chưa từng tháo xuống.

Vậy mà đến năm thứ bảy sau khi chúng tôi kết hôn, nó lại xuất hiện trên cổ tay của một cô gái trẻ.

Mọi chuyện đều đã quá rõ ràng.

Nhưng khi ấy tôi chẳng có thời gian quan tâm, vì công ty đang gặp rắc rối, tôi bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối.

Cộng thêm chuyện giữa tôi và Thiệu Tấn Hoài cũng đã rơi vào giai đoạn “ngứa bảy năm”.

Tình cảm phai nhạt, cũng là điều dễ hiểu.

Tôi định chờ công ty vượt qua khủng hoảng rồi sẽ nói chuyện ly hôn với anh ta.

Nhưng không ngờ, anh ta và cô gái kia đã tính toán cả đến tôi.

Khi tôi về đến nhà, Thiệu Tấn Hoài đang ngủ.

Mười ngày trước tôi làm việc tăng ca, đều ngủ lại công ty.

Hôm nay chẳng hiểu sao lại muốn về nhà xem thế nào.

Và rồi thấy anh ta đang cau mày, hàng mi dài in bóng dưới ánh sáng.

Bên cánh mũi cao có một nốt ruồi đen nhỏ.

Dù đã hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn đẹp đến nao lòng.

Không lạ khi lại khiến cô gái trẻ phải xiêu lòng.

Tôi khẽ thở dài, không còn như trước kia cúi xuống hôn anh.

Chính lúc đó, tôi để ý thấy màn hình điện thoại của anh vẫn còn sáng.

Trước đây tôi chưa từng có thói quen xem điện thoại của anh.

Nhưng lần này, tôi thấy anh tải về phần mềm DeepSeek.

Không lâu trước, tôi từng tiện miệng nói với anh về phần mềm AI này, bảo rằng có thể giúp ích cho công ty.

Anh ta chỉ ngước mắt lên, tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm.

Không ngờ anh ta lại thực sự để tâm.

Tôi thừa nhận, khoảnh khắc đó trong lòng tôi có chút cảm động.

Biết đâu, mối quan hệ giữa anh ta và Tề Hà chỉ là nhất thời, có lẽ chúng tôi không cần phải đi đến bước ly hôn.

Trong lòng vẫn còn một chút hy vọng mong manh.

Tôi mở đoạn trò chuyện ra xem.

Và rồi như một chậu nước lạnh tạt thẳng từ đầu xuống chân.

“Trên mạng nói anh biết xem mệnh à?”

“Nếu có thể giúp được, tôi sẽ thử, nhưng kết quả chỉ mang tính tham khảo.”

Thiệu Tấn Hoài gửi đi một dòng ghi ngày sinh bát tự cùng kết quả kiểm tra sức khỏe.

Rất nhanh sau đó, DeepSeek đã gửi kết quả cho anh ta.

“Dựa trên báo cáo kiểm tra và bát tự mà anh cung cấp, tính ra vòng đời còn lại của Tề Hà chưa tới năm năm.”

“Kết quả lần này chỉ mang tính chất tham khảo…”

Cuộc trò chuyện này diễn ra ba ngày trước.

Và đúng ba ngày trước, Thiệu Tấn Hoài đã đến tìm tôi, đòi ba vạn sợi tóc.

Similar Posts

  • Một Kiếp Bình Yên

    Ta ch .t rồi, ch .t trong một đêm tuyết phủ trắng trời.

    Mái ngói vỡ nát của lãnh cung chẳng ngăn nổi gió lạnh c/ắt da, ta co mình trong chiếc chăn bông ẩm mốc, nghe tiếng nhạc lễ văng vẳng truyền đến từ nơi xa.

    Đêm nay là giao thừa, hoàng đế lại cùng bá quan văn võ mở tiệc linh đình, mà ta – kẻ từng là hoàng hậu cao quý, đến một bát cháo nóng cũng không cầu nổi.

    “Nương nương… Nương nương…” Giọng Yến Thu yếu ớt, nàng đã phát sốt ba ngày rồi, nay chỉ còn thoi thóp.

    Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, nhớ lại quãng đường nàng theo ta từ Đông cung đến ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, rồi lại cùng ta r/ơi xuống vự/c sâu không đáy. Một đời trung thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê lương thế này.

    “Nếu có kiếp sau…”

    Ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát như có lửa đốt, “Nếu có kiếp sau…”

  • Chồng Tôi Là Cha Ruột Con Của Bạn Thân

    Bạn thân sinh xong, tôi bế đứa bé đùa nghịch.

    “Bé ngoan nào, tôi là mẹ đỡ đầu, đây là bố đỡ đầu.”

    Người đứng bên cạnh là Hứa Tri Viễn bỗng lên tiếng.

    “Không phải bố đỡ đầu, mà là bố.”

    Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm.

    Không ngờ anh ta lại lười nhác cong môi, lặp lại.

    “Đứa bé là của tôi.”

    “Ngay đêm ông già em chết ấy, tôi và Khương Ninh làm suốt một đêm, dùng hết cả một hộp bao.”

    Tôi chết lặng tại chỗ, cổ họng như bị nhét đầy chì, không sao cất lên được tiếng nào.

    Rất lâu sau tôi mới nặn ra được một câu: “Nhưng hôm qua chúng ta mới đăng ký kết hôn.”

    Hứa Tri Viễn cười, ôm lấy tôi dỗ dành: “Yên tâm, tôi với cô ấy cùng lắm chỉ xem như bạn tình, nếu muốn cưới thì đã cưới từ lâu rồi.”

    Nói rồi, anh ta khựng lại.

    Cố ý xấu xa nói: “Khương Ninh còn giấu em à? Chúng tôi từng quen nhau, tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy.”

    ……

  • Chị Dâu Không Phải Mẹ Kế Full

    Lần đầu tiên em chồng đưa bạn gái về nhà, cô ta nhìn con trai tôi với ánh mắt giễu cợt rồi nói:

    “Chị còn nói đây không phải con chị, chị nhìn lại xem hai người giống nhau đến mức nào rồi đấy?”

    “Có phải ba mẹ chồng ép chị kiêm luôn hai vai không? Chồng chị mất rồi, đúng lúc để chị gả cho em chồng luôn!”

    Tôi sững sờ, vội vàng bịt tai con trai lại, sợ thằng bé nghe phải lời bẩn thỉu.

    Chồng tôi qua đời cách đây 5 năm thật.

    Nhưng anh ấy mất trong khi làm nhiệm vụ tuyệt mật, chỉ có bố mẹ chồng và tôi biết, với người ngoài chỉ nói là tai nạn.

    Con trai tôi – thằng bé tên là Lượng Lượng – là đứa con tôi sinh ra sau khi chồng mất, là huyết mạch duy nhất chồng tôi để lại, cũng là bảo bối trong lòng bố mẹ chồng.

    Thế mà chỉ vì em chồng đưa bạn gái về, tôi lại biến thành “chị dâu tái giá với em chồng”?!

    Con trai tôi lại biến thành con của em chồng?!

  • Sự Nhẫn Nại Của Tình Yêu

    Để trả nợ, tôi quyết định leo lên giường với thiếu gia giới thượng lưu ở kinh thành, mặc cho anh ta muốn giở trò gì cũng được.

    Đúng lúc quan trọng, trước mắt tôi lại hiện lên mấy dòng chữ như từ không trung bay qua:

    【Aaaa bắt đầu rồi bắt đầu rồi! Nữ chính chuẩn bị hiến thân cho nam chính, đúng là tình tiết ngược cẩu đau dạ dày.】

    【Nữ chính, quay đầu lại đi, nhìn người chú bên cạnh kìa, chỉ cần cô làm nũng một chút, mạng sống anh ấy cũng dám cho cô, huống chi là mấy cái “mục tiêu nho nhỏ”!】

    【Hết cách rồi, nam phụ tự ti quá, tưởng nữ chính thật lòng yêu nam chính, nên đã sửa tới 800 bản di chúc, mỗi bản đều ghi cô là người thừa kế, mà còn không dám để cô biết.】

    Tôi bất chợt quay đầu lại, quả nhiên chạm ngay vào ánh mắt sâu thẳm như vực sâu của Lâm Dực Lãng.

    Nhưng lần này, trong làn nước tưởng như lặng im ấy, tôi lại nhìn thấy những con sóng bị dồn nén đến cực hạn.

  • Đứa Con Không Ai Cần

    Ngày hôm sau sau kỳ thi đại học, mẹ tôi bảo tôi dọn dẹp tầng hầm.

    Tôi lê cái thân thể mệt mỏi rã rời, lục lọi trong đống đồ đạc lộn xộn, tìm thấy ba chiếc hộp gỗ đỏ giống hệt nhau.

    Trên đó viết chữ bằng bút lông đen, là nét chữ của mẹ tôi.

    “Đồ cưới của Lâm Vãn Vãn.”

    “Tiền sính lễ của Lâm Diệu Tổ.”

    Đến lượt chiếc hộp của tôi, bên trên viết bốn chữ rồng bay phượng múa:

    “Nợ nần của Lâm Mặc Mặc.”

    Đầu tôi “ong” một tiếng, như bị búa tạ giáng mạnh.

    Tay không kìm được mở chiếc hộp thuộc về mình.

    Bên trong không có vàng bạc, không có trang sức, chỉ có một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ.

    Tôi mở trang đầu tiên ra.

    “Ngày 1 tháng 9 năm 2008, Mặc Mặc nhập học, học phí 350 tệ, tiền sách 25 tệ, tiền đồng phục 60 tệ.”

    “Ngày 2 tháng 9 năm 2008, bữa sáng của Mặc Mặc, sữa đậu nành và quẩy 2 tệ.”

    “Ngày 10 tháng 9 năm 2008, Mặc Mặc mua một cây bút chì, một cục tẩy, tổng cộng 1.5 tệ.”

  • Ngày Tôi Bị Ép Sang Tên Căn Hộ Hồi Môn

    Mang thai sáu tháng,tôi và chồng mua được căn nhà mới.

    Mẹ chồng suốt ngày giục giã:“Bao giờ thì dọn sang ở?”

    Tôi chỉ vào bụng mình:“Đẻ xong rồi tính,giờ đi lại bất tiện lắm.”

    Mẹ chồng không nói thêm,lẳng lặng tự mình dọn hết đồ sang nhà mới.

    Tôi nhìn căn nhà mới chất đầy đồ,cau mày:

    “Mẹ ơi,chỗ này để không hết đâu.Có mấy thứ không dùng thì để lại nhà cũ cũng được.”

    Mẹ chồng nghe xong thì trừng mắt:

    “Sao lại để nhà cũ?Nhà đó là của em gái thằng Phong,bao nhiêu năm nay nó chưa mua được nhà,cô còn định chiếm của nó đến bao giờ?”

    Tôi ngớ người,tưởng mình nghe nhầm.

    Căn hộ ở trung tâm rõ ràng là quà cưới mẹ tôi mua cho tôi trước khi lấy chồng,liên quan gì đến em chồng cơ chứ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *