Lời Từ Biệt Trong Bụng Mẹ

Lời Từ Biệt Trong Bụng Mẹ

Từ khi còn trong bụng mẹ, tôi đã nghe thấy một giọng nói không ngừng vu oan với mẹ tôi.

“Chị ơi, đừng giết em… xin chị cho em chút oxy trong dây rốn, em thở không nổi nữa rồi.”

Nhưng tôi chẳng làm gì nó cả.

Thế mà mẹ lại tự làm đau mình, đập mạnh vào bụng qua lớp da thịt.

“Con quỷ độc ác này, mày định hại đứa con gái mẹ cực khổ mang thai à?!”

Để bảo vệ cái thai kia, mẹ thậm chí còn đến bệnh viện, đề nghị giảm thai, ép tôi phải bị bỏ.

Khi biết tôi di truyền cơ địa dị ứng giống bà, mẹ liền mua liền mười thùng xoài.

Chỉ để khiến đứa bé yếu ớt như tôi chết lưu trong bụng.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của mẹ sưng đỏ, biến dạng, toàn thân lấm lem nước xoài,

vẫn cứ cố nhét từng miếng, từng miếng xoài vào miệng.

Tôi hoàn toàn từ bỏ ý muốn sống.

“Mẹ đừng ăn nữa… con đi đây.”

1

Tôi siết chặt dây rốn, từ chối hấp thu thêm chút dưỡng chất nào từ cơ thể mẹ.

Mặc cho chị gái dần dần nuốt chửng tôi.

Từ đầu ngón tay hòa tan, rồi lan dần xuống đôi chân.

Cho đến khi tôi đau đến mức không thể thốt nổi một lời.

Bên ngoài, mẹ vẫn cùng bố kiểm lại đồ dùng cho em bé: “Giờ có thể chuẩn bị túi sinh rồi.”

Bố nghi hoặc: “Em mang song thai mà, sao chỉ chuẩn bị cho một đứa?”

Động tác của mẹ khựng lại, vẻ mặt trở nên phức tạp.

“Nếu anh muốn giữ con tiện đó lại cũng được, nhưng sau khi sinh ra phải quản thật nghiêm.”

“Nó vốn ích kỷ, độc ác — sau này nhất định sẽ là tai họa của nhà này.”

Nghe mẹ nói thế, chị gái liền cất giọng yếu ớt vang lên.

“Chị ơi, tay chân em mới vừa mọc, xin chị đừng cắn em.”

“Em khó khăn lắm mới được đến bên mẹ, làm ơn đừng ăn em mà…”

Mẹ lập tức như gặp phải kẻ thù.

“Đáng sợ quá, con tiện này ghen ghét đến thế sao!”

“Anh không biết đâu, nó muốn giết con gái quý của chúng ta đấy!”

Thấy mẹ càng lúc càng kích động,

bố vội an ủi: “Bình tĩnh đi, em yêu.”

“Anh chẳng nghe thấy gì cả, chắc do em bị áp lực trước sinh thôi.”

Mẹ vừa khóc vừa la lên.

“Con gái ngoan này là đứa con mà em cầu xin suốt mười năm mới có được!”

“Nó tự chọn em làm mẹ, nên em mới nghe được tiếng lòng của nó!”

“Thầy bói nói em mệnh tuyệt tự, mang song thai ắt có điều kỳ quái.”

“Thế nên con gái ngoan là đến báo ân, còn con tiện đó là để trả thù kiếp trước!”

Thấy bố vẫn nửa tin nửa ngờ, không hiểu nổi,

mẹ ôm bụng lao thẳng vào bếp.

Ánh mắt bà đầy vẻ hung ác.

Nhìn quanh một lượt, rồi bất ngờ cầm lấy một cái nĩa bạc.

Rồi mẹ chĩa thẳng cái nĩa vào bụng, ngay chỗ tôi đang ngủ, giơ lên so đo từng li từng tí.

“Bảo bối ngoan, nói cho mẹ biết đi.”

“Nếu mẹ đâm từ chỗ này xuống… con tiện đó có chết được không?”

Toàn thân tôi lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Một đứa đến để báo thù, một đứa để báo ân.

Thầy quả thật đã tính đúng.

Chỉ là mẹ bị số mệnh che mờ đôi mắt, nên đã chọn sai người.

Bố thấy tình hình không ổn, vội chạy đến ngăn lại.

“Cho dù em không thích đứa kia, cũng không thể làm liều như vậy.”

“Vì con gái em yêu nhất mà nghĩ xem, lỡ làm tổn thương đến nó thì sao?”

Tay mẹ run lên, cái nĩa rơi xuống đất vang một tiếng giòn tan.

Bà ôm bụng, miệng lẩm bẩm như người mất trí.

“Đừng sợ, bảo bối, có mẹ ở đây rồi. Con tiện kia đừng hòng bắt nạt được con.”

Mẹ bật bếp, vặn lửa to hết cỡ, bắt đầu rang muối hạt.

Tôi giật mình tỉnh giấc.

Qua lớp da bụng, tôi bị sức nóng từ gói muối rang bỏng rát đến mức hoảng loạn chạy trốn khắp nơi.

Similar Posts

  • Đại Tiểu Thư Và Chín Viện Nam Sủng

    Ta từng đứng trước linh cữu của mẫu thân mà phát thệ, kiếp này quyết chẳng nhặt nam nhân.

    Phàm là gặp phải kẻ thân mang trọng thương, bần hàn khốn khổ, hay chạy trốn gian truân, ta đều mắt điếc tai ngơ.

    Kẻ áo quần rách nát, song khí độ bất phàm, tên gọi Lục Minh Vọng kia, liếc mắt đã biết là kẻ không thể dính vào, ta liền mặc kệ để tiện muội phía sau nhặt lấy.

    Về sau, Lục Minh Vọng một kiếm đâm xuyên ta, hai mắt đỏ như máu, gằn từng tiếng:

    “Lúc trước vì sao nàng không cứu ta?”

    Nhặt cũng chẳng phải, không nhặt cũng chẳng xong, ta thật sự tức đến độ nổi trận lôi đình!

    Sau khi trọng sinh, ta liền đem hết thảy nam nhân lang thang ngoài đường nhặt về phủ.

    Phụ thân a, người cứ để bọn họ tụ lại một chỗ mà tự sống với nhau đi!

  • Ngu Hoa.

    Ta tên là Ngu Hoa.

    Là người m//ổ heo ở thôn Hạnh Hoa.

    Trùng hợp thế nào hôm nay trên đường lại nhặt được một người đàn ông tuấn tú, sạch sẽ.

    Nương nói, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp phù đồ.

    Thế là ta đem hắn về nhà.

    Nhưng không ngờ, vừa tỉnh lại, người đàn ông kia đã nói mình là hoàng thượng.

    “Ngươi cứu trẫm, trẫm sẽ nạp ngươi vào cung, phong làm Quý nhân.”

    Đôi mắt đang sáng rực của ta, lập tức tối sầm lại.

    “Thần kinh.

    Toàn cho mấy thứ chẳng ai thèm lấy.”

  • Kẻ Ở Nhờ Vô Ơn

    Khi tôi liên hệ với trung gian để cho thuê căn nhà thuộc diện nhà ở khu trường học tốt, một đồng nghiệp đến tìm tôi, vừa khóc vừa nói rằng cô ấy bị chủ nhà cũ lừa, van xin tôi cho cô ấy thuê nhà.

    Tôi mềm lòng đồng ý, đâu ngờ vừa cho thuê một lần mà kéo dài tận tám năm.

    Đến khi con gái tôi sắp vào tiểu học, tôi bèn định bù thêm cho cô ấy ba tháng tiền thuê để cô ấy dọn đi.

    Nhưng cô ấy lại mỉm cười nửa như trêu chọc, tay khẽ vuốt bụng:

    “Tôi có thai rồi, là con trai đấy. Tôi định lấy căn nhà này làm nhà tân hôn, đã sửa sang xong cả rồi.

    Với lại, con gái thì học ở đâu chẳng giống nhau, tôi sống quen ở đây rồi, không muốn chuyển.”

  • Đại Dương Sâu Thẳm

    Biết được phản diện là người cá có thể khóc ra ngọc trai, tôi liền lôi que thử thai đã vứt trong thùng rác ra.

    Rồi đi thẳng lên sân thượng.

    “Ơm… người cá các anh một lần sinh ra bao nhiêu đứa? Ăn thức ăn cho cá hay uống sữa bột?”

    Đúng lúc đang định tự tử, Giang Dạ trượt chân một cái, suýt rơi từ tầng mười tám xuống.

    Tôi lắc đầu thở dài:

    “Thôi kệ, sinh xong tôi vứt thẳng xuống biển vậy.”

    Sau này, khi đứa bé chào đời, Giang Dạ đến ngủ cũng không dám ngủ say, sợ tôi thật sự đem con đi “thả sinh” xuống biển.

    Lúc nữ chính và nam chính giận dỗi, kéo nhau đến tìm tôi.

    Anh ta đang nhìn bảng điểm bơi lội của thằng cả, gào ầm lên:

    “Con là người cá mà? Sao lại sợ nước được?!”

  • Người Đàn Ông Hứa Đợi Tôi 5 Năm Trong T Ù

    Năm thứ năm kể từ ngày bị Thẩm Nam An đưa vào tù, tôi mãn hạn được thả.

    Hôm ấy trời đổ trận tuyết đầu tiên của mùa đông, anh ta mang theo chiếc khăn choàng cổ từng tự tay đan cho tôi, đến đón tôi.

    Khi anh ta vừa tiến lại gần, theo bản năng tôi lùi về sau, giữ khoảng cách.

    Nụ cười vui mừng trên gương mặt anh ta cứng lại, cất giọng chua chát:

    “Chừng ấy năm rồi, em vẫn còn giận anh sao? Anh cứ nghĩ em đã nghĩ thông rồi.”

    “Xin lỗi, trước đây anh hành động quá bốc đồng, không nghĩ đến hậu quả, không ngờ trong đó lại tệ như vậy.”

    “Em gầy đi rồi, nhưng lại xinh đẹp hơn.”

    Tôi nhận lấy chiếc khăn, tự tay quàng lên cổ.

    Những lời anh ta nói, tôi chẳng mấy quan tâm.

    Có lẽ từng trách, từng hận.

    Nhưng lúc này tôi chỉ biết chúng tôi đã ly hôn.

    Và tôi—trong đó—đã gặp một người mới.

    Anh ấy hứa với tôi, đợi khi anh ra ngoài, chúng tôi sẽ kết hôn.

  • Tiểu Ma Vương Đại Chiến Tiểu Phản Diện

    Lần thứ năm cha mẹ phản diện đến cô nhi viện nhận nuôi con,

    Tôi đẩy nữ chính ra, chủ động bước lên trước tự giới thiệu:

    “Cháu chào cô chú ạ~ Cháu là đứa ngoan nhất viện này luôn đó~”

    Bình luận bay đầy màn hình:

    【HAHAHA con yêu nghiệt này lại nhảy ra rồi!】

    【Mới hôm kia đánh tiểu bá vương trong viện một trận tơi tả, hôm qua còn treo bộ tóc giả của viện trưởng lên cột cờ.】

    【7 tuổi đánh đâu thắng đó, đến chó đi ngang cũng phải cúi đầu.】

    【Nếu con yêu nghiệt này mà được nhà phản diện nhận nuôi thì chắc gia đình đó bay thẳng lên trời quá?】

    【Cười xỉu, nhưng mà, đây chắc là lần thứ năm nữ chính bắt đầu nhiệm vụ cảm hóa rồi nhỉ?】

    Đúng vậy, bốn lần trước đều thất bại trong việc cảm hóa phản diện.

    Con nhóc nữ chính đó cuối cùng vẫn hủy diệt cả thế giới.

    Tôi bị nổ tan xác, không còn mảnh xương.

    Đến lần luân hồi thứ năm, tôi thật sự chịu hết nổi rồi.

    Đã cảm hóa không được, vậy để tôi ra tay luôn cho rồi.

    Dù sao thì… tôi cũng biết đánh đấm tí mà.

    Lần thứ năm rồi.

    Đây đã là lần thứ năm rồi đấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *