Lương Phối

Lương Phối

Ta – kẻ xấu xí nổi tiếng nhất kinh thành gả cho người mù tiếng tăm nhất kinh thành.

Người mù ấy không ai khác chính là trưởng tôn của Ninh vương gia.

Xét cho cùng, vẫn là ta trèo cao mới gả được cho chàng.

Mà sau khi thành thân ta mới biết, thì ra phu quân của ta là một công tử tựa như thần tiên giáng thế.

Điều đó khiến ta tự ti khôn xiết.

Nhưng chàng lại đưa tay vuốt ve má ta, ngón tay thon dài như ngọc:

“Phu nhân có cốt cách rất đẹp.”

1

“Nguyên Nguyên, con nhất định phải như vậy sao?”

Phụ thân ta – vị Hình bộ thượng thư nổi tiếng nghiêm khắc, thường ngày luôn bày ra bộ mặt Diêm Vương chẳng cười lấy một cái, ai thấy cũng phải rùng mình – giờ lại bị ta ôm lấy cổ, trông chẳng khác nào bị xích sắt siết chặt cổ họng.

Vẻ mặt ông vừa căng thẳng vừa đáng thương như đang gặp phải chuyện kinh thiên động địa.

Ta gối đầu lên vai ông, cất giọng nói:

“Phụ thân, qua Tết này là nữ nhi tròn mười tám.”

Thân hình ông khẽ run lên, ấp úng đáp:

“Không sao, mười tám thì mười tám, phụ thân nuôi con cả đời cũng được…”

Ta lạnh nhạt cắt đứt giấc mộng kia:

“Phụ thân, người tìm cho con một mối hôn sự đi.”

Sắc mặt phụ thân chợt trầm xuống, trông vô cùng khổ sở.

Nhưng ta lại càng đau khổ hơn.

Hiếm có tiểu thư nhà quan nào lớn đến chừng này vẫn chưa được định thân.

Huống hồ gì, ta còn là nữ nhi của một vị đại nhân trong triều.

Tiếc thay, cái tên Bùi Nguyên Nguyên của ta lại là ác mộng của tất cả các công tử tài tuấn trong kinh thành.

Ai ai cũng biết – Bùi Nguyên Nguyên xấu xí vô cùng.

Khi ta chào đời, phụ thân ta chỉ là một nhi tử không được sủng ái trong Bùi phủ, ông cùng mẫu thân sống trong một tiểu viện hẻo lánh, ngày ngày phải chịu ấm ức.

Họa vô đơn chí, ta lại còn không biết điều mà đầu thai vào bụng mẫu thân.

Khi mẫu thân sinh ra ta, bà đỡ liền đánh rơi thau nước rồi hoảng hốt bỏ chạy, vừa chạy vừa la to rằng mẫu thân sinh ra yêu quái – một đứa trẻ có nước da loang lổ vệt trắng đen như chó đốm.

Ta bị người ta coi là yêu nghiệt đầu thai hại người.

Chủ mẫu trong phủ muốn thiêu sống ta, phụ thân quỳ ngoài cửa suốt đêm mới được bà đồng ý để ông tự tay nhóm lửa thiêu ta, xem như ban ân huệ cuối cùng.

Nào ngờ phụ mẫu cả đời luôn cam chịu nhẫn nhục của ta lại dám phản kháng.

Ngay trong đêm ấy, phụ thân dọn ra khỏi Bùi phủ.

Cả nhà ta tạm trú trong miếu suốt một năm.

Năm thứ hai, phụ thân đỗ đạt.

Sau đó, con đường làm quan của phụ thân ta thuận buồm xuôi gió, thăng quan tiến chức không ngừng.

Nhưng phụ thân luôn yêu thương mẫu thân, đối xử với ta lại càng sủng ái.

Ta tin chắc rằng ông rất yêu ta, dù gì cũng chẳng ai có thể kiên trì mỗi sáng sớm đều gõ cửa phòng, xoa mặt ta một cái rồi dịu dàng nói:

“Con ngoan, phụ thân đi thượng triều đây.”

Cả đời ta chỉ dám soi gương đúng một lần, đó là khi còn nhỏ, lúc ấy trên mặt ta còn chút nét đáng yêu.

Chứ nếu phải xoa một gương mặt như ta mỗi ngày thì thà chết còn sướng hơn.

Phụ thân đã chuẩn bị tâm lý nuôi ta suốt đời, nhưng ta thì không.

Ông không hỏi vì sao ta đột nhiên muốn thành thân, chỉ ôm đầu đau khổ suốt một tháng, mặt mày âm u đến độ ai nhìn cũng tưởng ông đang xử đại án.

Một tháng sau, ông định cho ta một mối hôn sự.

Nữ tử xấu nhất kinh thành sắp gả cho người mù nổi tiếng nhất kinh thành.

Ta ngẫm nghĩ một hồi, chúng ta quả là trời sinh một đôi.

2

Người mù ấy chính là Chu Vân Sơn – trưởng tôn của Ninh vương gia, thuộc dòng dõi Vương thị cao quý.

Xét cho cùng, vẫn là ta trèo cao.

Ngẫm lại cũng thật trùng hợp, lần duy nhất ta lộ mặt nơi đông người lại có liên quan đến chàng.

Khi còn nhỏ, phụ thân từng dẫn ta tham dự tiệc sinh thần của một công tử thế gia.

Ông hy vọng ta có thể kết giao bằng hữu.

Nào ngờ, ta với gương mặt này lại trở thành trò cười cho thiên hạ, nổi danh khắp kinh đô.

Lúc đó, trong yến tiệc còn có một người càng nổi danh hơn ta – chính là vị vương tôn kia.

Nghe nói chàng đã đọc một bài thơ khiến cả yến tiệc kinh diễm.

Nhưng tiếc rằng lúc ấy ta mải bỏ chạy nên chẳng thấy rõ mặt mũi của nhân vật nổi bật ấy ra sao.

Đáng tiếc hơn nữa là, một năm sau, chàng mắc một căn bệnh làm mù cả hai mắt.

Chu Vân Sơn thông minh hơn người, từ nhỏ đã học rộng tài cao, lại thừa hưởng dung mạo tuyệt mỹ của mẫu phi, chàng tuấn tú đến động lòng người.

Nếu không vì trận bệnh ấy khiến tiền đồ tiêu tan thì chàng chắc chắn là thiếu niên lang rạng rỡ nhất kinh thành.

Thuộc hạ của phụ thân ta bảo rằng ta với chàng rất xứng đôi vừa lứa.

Nhưng phụ thân vẫn phiền muộn, bởi ông vốn muốn tìm cho ta một nam nhân lành lặn, có thể nhìn thấy dung mạo của ta…

Song, trong thiên hạ này, e rằng ngoài phụ thân ta ra thì chẳng còn nam nhân nào như thế nữa.

Phụ thân không nói cho ta biết là Ninh vương phủ chủ động cầu thân.

Dù trong lòng có trăm điều thắc mắc, nhưng thấy ta vui vẻ nên ông cũng không nói gì.

Vài tháng sau, ta gả vào Ninh phủ, cùng Chu Vân Sơn bái đường thành thân.

3

Đêm tân hôn, cuối cùng ta cũng được gặp Chu Vân Sơn.

Chàng khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ rực, tóc được chải gọn nằm trong kim quan càng tôn lên gương mặt tuấn mỹ tuyệt trần.

Mãi đến lúc này, ta mới hiểu vì sao năm xưa thiên hạ đều ca tụng chàng là vô song công tử, quả thật danh xứng với thực.

Chỉ là…

Chàng nhắm chặt mắt, đầu mày khẽ động, từ lúc vén khăn voan của ta lên đến giờ vẫn chưa mở mắt một lần.

Chàng không nhìn thấy.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, ánh nến hắt lên gương đồng trên bàn, phản chiếu hình ảnh của ta chẳng khác gì yêu quái trong sách cổ.

Vị công tử thần tiên ấy mãi chẳng có động tĩnh gì khiến ta phân vân.

Chẳng lẽ chàng không bằng lòng?

Ta đang thất thần thì chợt cảm thấy gương mặt của mình bị bao phủ bởi thứ gì đó lạnh lẽo.

Hóa ra Chu Vân Sơn đang dùng tay chạm lên mặt ta, khẽ khàng lần theo từng đường nét.

Khi ngón tay thon dài lướt qua đuôi mắt, chàng chợt mở lời:

“Phu nhân.”

Một tiếng gọi phu nhân đầy tự nhiên khiến ta có chút thẹn thùng.

May mà chàng không nhìn thấy.

Nếu chàng trông thấy gương mặt đỏ rực của ta lúc này thì không biết tình hình sẽ như thế nào.

Tối đó, chúng ta chỉ uống rượu hợp cẩn.

Chu Vân Sơn nằm cạnh ta, mái tóc đen dài buông xuống trên giường gấm đỏ chói, đẹp như bước ra từ tranh vẽ.

Được gả cho một mỹ nhân như vậy, nếu là người khác thì chắc đã bật cười thành tiếng, nhưng ta lại chẳng vui vẻ nổi.

Chu Vân Sơn hơn ta 5 tuổi, thời niên thiếu từng vang danh khắp kinh thành.

Nhưng từ ngày chàng mù lòa thì ít ai còn gặp lại.

Người người cảm thán đầy tiếc nuối, rằng chàng không chỉ tiêu tan tiền đồ mà còn hủy dung mạo, trở nên khó đoán, tính khí thất thường.

Ngày trước, có bao nhiêu thiếu nữ quyền quý xem chàng là lang quân trong mộng thì giờ lại có bấy nhiêu người tránh nhắc đến chàng, sợ thân vương xin thánh chỉ tứ hôn.

Nghe nói khi tin ta đính hôn cùng chàng truyền ra, không ít người đã thở phào nhẹ nhõm.

Khi ấy ta còn thấy vui mừng.

Nghĩ nếu chàng thật sự như lời đồn thì ta cũng không phải áy náy.

Nhưng, lời đồn thì đâu thể tin hết.

Chu Vân Sơn không bị hủy dung, cũng không thay đổi tính nết.

Ta… không nên lôi kéo chàng vào ván cược nực cười này.

4

Sáng hôm sau, ta dậy từ sớm, ngồi thừ bên gương đồng hồi lâu rồi lôi hết mấy hũ phấn son ra trát kín mặt mình.

Trong lúc ấy, Chu Vân Sơn vẫn ngồi bên cạnh ta, khi không còn nghe động tĩnh gì nữa, chàng bật cười hỏi:

“Phu nhân đã trang điểm xong chưa?”

Ta ủ rũ đáp:

“Ừm.”

Chàng liền đưa tay chạm vào mặt ta, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lớp son phấn.

Chu Vân Sơn thấy thú vị, còn ta lại thấy khó xử.

Mang gương mặt này cùng chàng đến đại sảnh dâng trà cho trưởng bối thật chẳng khác gì chịu cực hình.

Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Phụ thân chàng – Ninh vương Thế tử vội vàng nhận trà.

Mẫu thân chàng thì vội vã nhét vào tay ta một túi gấm đầy ngọc ngà, không thất lễ nhưng nụ cười trông thật gượng gạo, bà nói vài câu khách sáo rồi quay mặt đi, không nhìn ta nữa.

Chủ vị là Ninh vương gia cùng vương phi – tổ phụ tổ mẫu của Chu Vân Sơn.

Ninh vương nhìn ta thêm vài lần, lại liếc tôn tử đang nhắm mắt mỉm cười bên cạnh rồi thở dài một hơi.

Trưởng bối giữ thể diện cho ta, không nhắc đến dung mạo hay hôn sự, chỉ nói vài câu cát tường cho không khí bớt ngượng ngập.

Nhưng hài tử lại không nhịn được.

Đệ đệ của Chu Vân Sơn bị gương mặt ta dọa sợ, mặt nó nghẹn đến đỏ bừng, cuối cùng cũng kìm không nổi mà chỉ vào ta, hét lên:

“Yêu quái!”

Tiếng hét vang dội giữa đại sảnh yên tĩnh.

Tay Chu Vân Sơn đang nắm tay ta bỗng siết chặt.

Ta nghe thấy hài tử bị thế tử mắng, sau đó tiếng khóc thét của nó:

“Nàng đúng là yêu quái! Đại ca tuấn tú như thế, sao huynh ấy lại lại cưới thứ ma quái này làm thê tử chứ!”

Ta chỉ cảm thấy máu dồn lên não, mắt suýt nữa trào lệ.

Xung quanh trở nên hỗn loạn ầm ĩ, tiếng răn dạy và khóc lóc vang lên không ngớt.

Bỗng có người nắm lấy tay ta và dẫn ta rời khỏi đó.

Lúc ấy, trong lòng ta hỗn loạn vô cùng, như thể ta đã quay về buổi yến tiệc năm xưa – nơi đầy ắp tiếng cười giễu, lời chê bai và những tiếng thì thầm không sao xua đi nổi.

Có người bịt tai ta, đưa ta rời khỏi chốn ồn ào ấy.

Khi ta lấy lại thần trí thì đã về Thượng thư phủ.

Trước mặt là gương mặt đầy áy náy của phụ thân.

Từ đó về sau, ta không bao giờ lộ diện trước đám đông nữa.

Ta lớn lên dưới đình viện, sống những ngày vô tâm vô phế.

Phụ thân tưởng ta đã quên mất chuyện đó.

Mẫu thân nghĩ ta không để bụng.

Nhưng làm sao có thể?

Ta để tâm hơn bất kỳ ai.

Ta sợ phải nhớ lại từng chi tiết ngày hôm đó.

Càng không dám nhớ đến bất cứ ai đã có mặt, chỉ sợ những ánh mắt khinh bỉ và chán ghét ấy lại hiện lên trong trí óc.

Tai ta ù đi, chỉ cảm thấy chung quanh mình đầy tiếng ồn ào.

Chu Vân Sơn kéo ta vào lòng:

“Đừng sợ, ta là người mù.”

“Phu nhân trong mắt ta vẫn là mỹ nhân có cốt cách xinh đẹp đấy.”

Chu Vân Sơn không tiếc lấy chính vết thương của mình ra để dỗ dành ta, tim chàng cũng đang đập rộn ràng chẳng khác gì ta.

“Đừng nói linh tinh.”

Similar Posts

  • Dựa Vào Anh, Tôi Hóa Tro Tàn

    Một sáng tỉnh dậy, tôi quay trở lại khoảng thời gian trước khi kết hôn với Lục Tranh Viễn một tháng.

    Tôi gần như không cần nghĩ ngợi gì mà lập tức hủy hôn.

    Chỉ vì kiếp trước, sau khi tôi mang thai, anh ta liền cùng mối tình đầu Trần Niệm Vân xin điều đi Tây Bắc.

    Bọn họ ở Tây Bắc, trước mặt người ngoài thì xưng vợ chồng, đi đâu cũng kè kè bên nhau, dắt tay đi khắp mọi miền đất nước.

    Còn tôi thì ở lại quê nhà, phải hầu hạ cha mẹ chồng, nuôi con.

    Đến lúc tôi hấp hối, anh ta vẫn chê tôi bệnh tật, cho rằng phải chăm sóc tôi là một gánh nặng phiền phức.

    Ngay cả đứa con trai do chính tay tôi nuôi lớn, cũng trách tôi vì khiến nó lỡ dịp đi mừng sinh nhật Trần Niệm Vân.

    Tôi tức đến mức phun ra một ngụm máu, thân thể co giật dữ dội, rồi dần dần tĩnh lại, trút hơi thở cuối cùng.

  • Chiếc Găng Tay Màu Vàng Ngày Sinh Nhật

    Vào ngày sinh nhật của tôi, chồng tôi lấy ra một chiếc hộp quà bằng nhung, rồi thản nhiên đưa thẳng cho chị dâu trước mặt bao nhiêu người.

    Hộp mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền vàng lấp lánh.

    “Hôm nay không phải sinh nhật em sao?” Tôi bàng hoàng, thốt lên theo bản năng.

    Chồng tôi quay sang, vẻ mặt nghiêm nghị: “Anh cả đi sớm, những năm qua chị dâu đã hy sinh cho cái nhà này quá nhiều, chưa bao giờ được tổ chức một cái sinh nhật ra hồn.

    Em biết điều một chút đi.”

    Tiếp đó, anh ta lại lấy ra một bộ đồ chơi Robot biến hình mới toanh đưa cho con trai của chị dâu.

    Con gái tôi đứng nép bên chân mẹ, đôi mắt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào món đồ chơi đó.

    Mẹ chồng ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Con dâu lớn của tôi ít ra cũng nối dõi tông đường cho nhà này, còn cô thì sao? Chỉ sinh được con bé con, còn mặt mũi nào đòi quà.”

    Nghe vậy, tôi bế phốc con gái lên, quay người bước thẳng ra cửa.

    Lúc này chồng mới vội vàng kéo tay tôi lại, trên mặt cố nặn ra nụ cười: “Đùa em thôi mà, giận thật à? Quà của em ở đây này.”

    Anh ta nhét vào tay tôi một hộp giấy buộc nơ.

    Tôi mở ra, bật cười.

    Bên trong là một đôi găng tay cao su màu vàng rửa bát.

  • Ly Hôn Rồi, Tôi Mới Là Người Viết Lại Kịch Bản

    VĂN ÁN

    Chồng tôi đi sân bay đón Bạch Nguyệt Quang của anh ta.

    Trùng hợp thay, hôm nay bạn trai tôi cũng vừa về nước.

    Bạch Nguyệt Quang vui vẻ khoác tay anh ta, nói với giọng ngọt ngào:

    “ Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của hai người, anh đi đón em như vậy cô ấy có giận không?”

    Đoàn Dụ Hằng cười cưng chiều:

    “ Ngốc à, cô ấy đâu có biết…”

    Lời còn chưa dứt, ánh mắt anh ta bỗng khựng lại, chết lặng nhìn về phía trước.

    Phía trước — tôi đang khoác tay một người đàn ông khác, tay còn lại dắt theo một bé gái.

    Bé gái nghiêng đầu, giọng trong veo gọi tôi:

    “ Mẹ ơi! Hôm nay mẹ có ăn cơm cùng con và ba không?”

    Tôi mỉm cười: “Tất nhiên rồi.”

    Đoàn Dụ Hằng tức điên lên.

    Hệ thống sập nguồn: 【Đại tất! Đây là văn học hỏa táng tràng đó, cô đang làm cái gì thế?!】

    Tôi đáp: “Sao? Tôi theo mô-típ truy phu hỏa táng tràng thì cũng vẫn là hỏa táng tràng thôi chứ?”

  • Tháp Năng Lượng Tội Lỗi

    Con gái tôi được chẩn đoán mắc bệnh tim, cần gấp tiền phẫu thuật, nhưng toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà lại không cánh mà bay.

    Sau nhiều lần truy hỏi, chồng tôi cuối cùng cũng thú nhận là mẹ chồng đã xin mật khẩu, rồi tiêu hơn bốn trăm nghìn để mua thực phẩm chức năng và một cái “tháp năng lượng chữa bách bệnh”.

    Nhìn chồng đầy áy náy và mẹ chồng đang ôm khư khư cái tháp năng lượng như báu vật, tôi khẽ nở một nụ cười điềm nhiên:

    “Không sao đâu mẹ, mẹ cứ mua nếu thích, bệnh của Tiểu Như không gấp đâu.”

  • Xử Lý Tiểu Tam Bên Cạnh Chồng

    Tại buổi đấu giá, trợ lý nhỏ của chồng tôi lỡ tay làm vỡ chiếc vòng ngọc trị giá cả triệu.

    Anh ta không nói hai lời, lập tức thay cô ta trả tiền bồi thường.

    Cô trợ lý liền đăng bài khoe trên Weibo:

    【Không trải qua mưa gió, sao thấy được cầu vồng!】

    【Cảm ơn sếp đã hào phóng ra tay, em sẽ cố gắng hơn nữa!】

    Cô ta còn chuyển bài viết ấy cho tôi xem.

    Tôi liền nhắn tin cho chồng:

    【Nghe nói có người làm vỡ vòng ngọc của Tổng Giám đốc Chu? Bồi thường bao nhiêu vậy?】

    【Không nhiều, chỉ là tiền lẻ thôi.】

    【Một triệu là tiền lẻ? Cho anh một phút, lập tức chuyển ba chục triệu vào tài khoản tôi.】

    Hồi lâu sau, anh ta mới nhắn lại:

    【Đừng đùa nữa mà vợ.】

    Giây tiếp theo, anh ta nhận được bức ảnh tôi gửi.

    Trong đó là chiếc đồng hồ anh ta trân quý nhất — bị tôi đập nát.

  • Từ Bị Phụ Bạc Đến Hoàng Thái Hậu

    Trên đường vào cung xin chỉ, ta đã chặn xe của Triệu Liên.

    Hắn ghìm ngựa giữa phố dài, vẻ mặt không kiên nhẫn:

    “Không phải chỉ là xin một đạo thánh chỉ tứ hôn thôi sao, nhất thiết phải đi cùng ta à?”

    “Nghe nói Thái tử sắp cưới quý nữ, Nghênh Nghênh khóc dữ lắm, ta phải đi dỗ nàng ấy, nàng tự đi đi.”

    Ta cắn môi, đưa thư xin cưới vào tay hắn:

    “Thế tử, có muốn xem qua một chút không?”

    “Bốp” một tiếng, thư xin cưới bị gạt rơi xuống đất, hắn nhảy lên ngựa, ánh mắt đầy vẻ chán ghét:

    “Đủ rồi Tiêu Tiêu, ta có nói không cưới nàng đâu, có thôi đi không?”

    Móng ngựa giẫm qua thư xin cưới, hắn không hề nhìn thấy.

    Tên trên đó không phải là hắn ——

    Mà là Thái tử.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *