Ly Hôn Đi, Nhường Anh Cho Cô Ta

Ly Hôn Đi, Nhường Anh Cho Cô Ta

Cái đêm tôi quyết tâm ly hôn với Lục Tự Nam thật sự rất bình thường.

Chẳng có gì xảy ra cả.

Không có cãi vã ầm ĩ, cũng không có lời nguyền rủa tức tối.

Chỉ là anh ta giây trước còn bỏ tôi một mình trong rạp chiếu phim.

Giây sau đã xuất hiện trong nhóm chat bạn học cũ —

【Nghe nói đàn chị Ôn Kiều về nước rồi?】

【Xong rồi, lại chuẩn bị dụ bao nhiêu thằng bỏ vợ con đây.】

【Yên tâm đi, không tới lượt tụi nó đâu, Lục học trưởng đã đón rồi.】

【Kèm ảnh.】

Trong ảnh, chồng tôi mặc áo măng tô đen dài ngang gối, tay ôm bó hoa dành dành.

Ôm trọn mối tình đầu thuở thiếu niên của anh ta vào lòng.

Nhìn kỹ còn thấy khoé mắt có giọt lệ rơi xuống.

01

Hôm Ôn Kiều về nước, Lục Tự Nam đến tận mười hai giờ đêm mới về nhà.

Anh ta viện cớ mà gã đàn ông ngoại tình nào cũng dùng, bỏ tôi lại trước khi phim chiếu.

Tôi không hề ngu ngơ.

Suốt bốn tiếng đồng hồ.

Bọn họ làm gì, ở đâu, tôi đều nhận được ảnh gửi từ một số lạ.

Phải nói là rõ mồn một.

Cho nên lúc Lục Tự Nam lần đầu dùng vẻ mệt mỏi dịu giọng giải thích với tôi, tôi chỉ vỗ nhẹ lên tay anh ta.

Bảo: “Không sao đâu.”

Anh ta rõ ràng hơi khó chịu.

Anh ta tưởng tôi sẽ giống trước đây, mè nheo, làm nũng, bắt anh ta bù lại một ngày khác.

Anh ta còn chuẩn bị sẵn bài giáo huấn tôi phải hiểu chuyện, nhưng không cần dùng đến.

Tôi hít sâu một hơi, đè nén cơn nhói buốt lan từ tim ra.

Nói với Lục Tự Nam: “Anh đi rửa mặt tỉnh táo đi, em có chuyện muốn nói.”

Đèn vàng ấm trong nhà vệ sinh bật sáng.

Không lâu sau đó vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.

Lục Tự Nam cầm điện thoại bước ra trước mặt tôi.

Vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh, tự chủ quen thuộc.

“Em giận chuyện này sao?”

Anh ta giơ điện thoại, dí bức ảnh trong nhóm chat vào mắt tôi.

“Anh không nói thật với em chỉ để tránh cãi nhau vô nghĩa. Em cứ nhắc tới Ôn Kiều là mất hết lý trí, làm ầm lên như bây giờ.”

Lần đầu tiên tôi chẳng hề nổi giận.

Ngược lại còn vỗ vỗ ghế sô pha, ra hiệu cho Lục Tự Nam ngồi xuống.

Rồi lấy từ dưới bàn trà ra một xấp giấy, đưa cho anh ta.

“Nói thật, sau này em sẽ không biến thành người mà anh ghét nữa.”

“Chúng ta ly hôn đi, Lục Tự Nam.”

02

“Cậu muốn ly hôn á?”

Bạn thân hồi đại học của tôi là Đường Kỳ ngồi đối diện, nhìn tôi nghi hoặc: “Thật không đó? Tớ không tin.”

Cũng chẳng trách cô ấy có thái độ đó.

Vì trước đây cô ấy đều thấy hết sự si mê, theo đuổi điên cuồng của tôi dành cho Lục Tự Nam.

Thậm chí mấy lần tôi và Lục Tự Nam vì Ôn Kiều mà cãi nhau to, nửa đêm uống rượu say ở quán bar, tôi còn dặn trước cô ấy: “Nhớ lát nữa gọi cho Lục Tự Nam kêu anh ấy đến đón tớ.”

Cho nên khi cô ấy hỏi lại lần nữa, tôi dứt khoát trả lời: “Thật. Sẽ đau lòng, nhưng tuyệt đối không hối hận.”

Cô ấy rất chu đáo, đưa tôi số của một “cò dịch vụ” chuyên đi làm hộ.

“Nghe nói giờ muốn ly hôn cũng phải đặt hẹn trước. Đây là người lợi hại nhất trong danh bạ của tớ, mới mở dịch vụ đặt chỗ ly hôn nhanh đấy.”

Tôi rất nghiêm túc nói cảm ơn cô ấy.

Đường Kỳ hỏi tôi sau này định làm gì.

Thật lòng mà nói, tôi không biết.

Đúng như cô ấy nói, bây giờ ly hôn rất khó, nhất là khi một bên không hợp tác.

Lục Tự Nam nói anh ta không có ý định ly hôn.

Đêm đó nói rõ xong, anh ta chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc rồi đến công ty ngủ.

Trước khi đi, anh ta vẫn khăng khăng cho rằng tôi lại làm ầm lên vì Ôn Kiều.

Anh ta bất lực thở dài.

“Hướng Vãn Tinh, tuỳ tiện vì một chuyện nhỏ mà đem ly hôn ra dọa, thật sự rất vô trách nhiệm và trẻ con.”

“Em là người lớn rồi, đừng chơi mấy trò đó nữa.”

Buồn cười thật.

Trong mối quan hệ hôn nhân lẽ ra phải quan tâm bao dung lẫn nhau, anh ấy lại yêu cầu tôi phải mạnh mẽ độc lập như người ngoài.

Thế nhưng mỗi tháng một lần, anh ấy lại bay đường dài chỉ vì lo lắng Ôn Kiều – người hơn tôi ba tuổi – ở nước ngoài không tự chăm sóc được bản thân.

Nếu không phải tôi tình cờ phát hiện, anh ấy chắc định giấu tôi cả đời.

Đêm đó tôi nằm trên giường.

Tưởng mình sẽ buồn đến mất ngủ mà khóc lóc, kết quả lại ngủ một mạch ngon lành.

Thậm chí còn mơ nữa.

Tôi mơ thấy lần đầu gặp Lục Tự Nam.

Năm đó tôi mười tám tuổi, vừa thi đại học xong, ba mẹ đã sốt ruột đem tôi gói ghém thật xinh đẹp để rao bán, mong kiếm được giá tốt.

Tôi từng chống đối nhưng vô ích, sau cũng nghĩ thoáng hơn.

Chỉ là tôi thật sự không thể chịu nổi cảnh một ngày ba buổi tiệc, làm tôi cảm giác mình như kiểu gái dịch vụ đặc biệt.

Từ giường này sang giường khác.

Nên tôi tranh thủ lúc ba mẹ đang xã giao, trốn vào nhà vệ sinh cởi cái váy lòe loẹt, thay áo thun trắng đơn giản và quần jeans xanh nhạt, rồi men theo lối nhỏ chạy ra ngoài.

Tôi tự coi mình là công chúa Barbie trong cuộc “đào thoát vĩ đại”, tưởng tượng cuối con đường sẽ là ánh sáng và hy vọng.

Chỉ là tôi đánh giá thấp bọn muỗi tháng Bảy.

Mới đi chưa đến hai mươi phút, công chúa Barbie suýt bị hút máu đến thiếu máu.

Quên mất hôm nay tiệc tổ chức ở lưng chừng núi.

Và Lục Tự Nam xuất hiện lúc đó.

Xe hạ kính xuống, tôi nhìn thấy gương mặt đó, trong lòng huýt sáo khe khẽ.

Là hai người rất có tiếng trong giới con nhà giàu, tôi cũng thấy chúng tôi có chút đồng cảm.

Chỉ là khác tôi nổi tiếng vì “khát chồng”, anh ta lại nổi tiếng vì từng yêu một cô sinh viên nghèo.

Đêm đó, hai kẻ cùng cảnh ngộ như điên như dại, ra cầu uống rượu, nửa đêm ngồi vỉa hè tâm sự.

Cuối cùng còn bị người rảnh chuyện chụp ảnh tung khắp nơi.

Sau đó mơ hồ đính hôn.

Chúng tôi phối hợp rất ăn ý, tôi giúp anh ta che giấu hẹn hò với Ôn Kiều, anh ta giúp tôi đối phó với mớ ràng buộc đạo đức vô tận của gia đình.

Nhờ vậy mà tôi có thời gian thở, có cơ hội quay lại với niềm đam mê nhiếp ảnh.

Khoảng thời gian đó, ba chúng tôi thật sự sống rất vui vẻ.

Vậy rốt cuộc là từ khi nào tôi bắt đầu có tình ý với anh ta?

Hình như là sau khi Ôn Kiều ra nước ngoài.

Tôi không biết mẹ của Lục Tự Nam đã phát hiện ra mối quan hệ ba người thế nào, cũng không biết bà ta đã nói gì với Ôn Kiều.

Chỉ biết kết cục cuối cùng là Ôn Kiều đi lấy chồng.

Khoảng thời gian đó, Lục Tự Nam như người mất hồn, nhưng vẫn không quên chăm sóc tôi.

Nhất là lần anh ta lại đứng ra cãi nhau với ba mẹ tôi, khi họ ép tôi đi hiến thận cho một đại gia ở Hồng Kông.

Lúc đó tôi nói với anh ta: “Lục Tự Nam, hay là mình thử xem sao nhé.”

Anh ta cười buồn: “Em muốn theo đuổi anh hả?”

Tôi gật đầu.

Kể từ hôm đó, tôi trở thành cái đuôi của Lục Tự Nam.

Tôi cố hết sức tạo cơ hội gặp mặt, hỏi han săn sóc, mang đồ ăn sáng chỉ là chuyện nhỏ.

Tôi từng viết thư tình cho anh ta, kể cả nói lời yêu giữa đỉnh Everest.

Chưa từng nghĩ sẽ bỏ cuộc.

Cho đến kỷ niệm ngày cưới đầu tiên của chúng tôi.

Tôi phát hiện anh ta và Ôn Kiều ở một nhà thờ nhỏ bên nước ngoài, đứng trước Chúa thề nguyện và trao nhẫn cưới.

Anh ta đã nói gì?

Anh ta nói: “Anh chỉ đi giúp thôi.”

“Chồng Ôn Kiều bận quá không tham dự được, địa điểm đã đặt không thể bỏ phí, bọn anh chỉ là bạn bè.”

“Nếu thật sự có gì, sao đến cả lần cô ấy tái hôn cũng chẳng tới lượt anh? Vãn Tinh, anh thật sự đã quên rồi.”

Tôi tin lời anh ta.

Tôi nói với anh ta rằng, tôi tin lời “Anh yêu em” mà anh đã nói trong lễ cưới, nên tôi cho anh ba cơ hội.

Qua ba lần, bất kể anh có muốn hay không, chúng tôi sẽ không còn gì nữa.

Và lần này, vừa hay là lần thứ ba.

Similar Posts

  • Kiều Kiều

    Ta là sủng phi chốn hậu cung.

    Bởi dáng dấp và dung mạo quả thực quá đỗi diễm lệ.

    Hoàng thượng hạ một đạo thánh chỉ.

    Ban ta cho vị Thiết Huyết Tướng Quân vừa hồi kinh.

    Vị đế vương mà ta đã yêu suốt ba năm dịu dàng nói với ta: “Trẫm không thể không đề phòng nhi tử của Dung gia.

    “Kiều Kiều, Trẫm chỉ tin mỗi nàng, nàng phải thay Trẫm trông chừng hắn.”

    Về sau.

    Ta làm đúng ý người, trở thành phu nhân của vị tướng quân ấy.

    Đêm động phòng.

    Nam nhân thô dã bất kham, mang vẻ lưu manh ấy giữ chặt lấy eo ta.

    Trầm giọng nói: “Về sau, ta quyết không để nàng chịu thêm ủy khuất.”

    Vị đế vương xưa nay luôn điềm tĩnh không lộ hỉ nộ ấy, bấy giờ như phát điên.

    Hắn siết chặt tay ta, vành mắt đỏ lên, nói rằng: “Kiều Kiều, Trẫm hối hận rồi.”

  • Tuyết Lạnh Đời Trước – Gạo Ấm Đời Này

    Vào tháng Đông tuyết lạnh, khi nạn đói hoành hành, mẫu thân ta cắn răng lột lớp bông từ chiếc áo quan người chết, rơi lệ mà may cho ta và ca ca mỗi người một chiếc áo bông.

    Mẫu thân ta xưa nay công bằng, nhưng lần này, người lại đem chiếc áo mềm ấm nhất dành cho ta:

    “muội muội thân thể yếu đuối, có ấm mới có thể vượt qua mùa đông này.”

    Ca ca ta xưa nay chẳng tranh giành với ta điều chi.

    Nhưng lần này, huynh lại đổi lấy chiếc áo của ta:

    “Tiểu Lê, ca ca thích chiếc áo của muội, cho ca được chăng?”

    Về sau, ca ca mặc chiếc áo dày ấm ấy, lại chết cóng trong đêm đông ấm nhất.

    Mẫu thân vội vàng cắt chiếc áo ca ca ra, từng đám bông liễu bay ra, người gào khóc như điên:

    “Sao con lại mặc áo của muội con! Chiếc áo ấy mặc vào là sẽ chết người đó!”

    Sau khi huynh qua đời, ta lại sống lại một tháng trước khi nạn đói kéo đến.

    Ta lập tức chạy đến nhà dân trồng bông trong đêm tối, gõ cửa:

    “Còn bông không đó? Bao nhiêu ta cũng lấy hết!”

  • Hôn Nhân Giá 888 Tệ

    Tối mùng năm Tết, như mọi năm, mẹ chồng lại chuyển cho tôi 888 tệ.

    Những năm trước, phần ghi chú luôn là “Sớm sinh quý tử”.

    Năm nay lại đổi thành “Phí vất vả trông cháu”.

    Nhưng tôi và Lục Minh Viễn kết hôn năm năm rồi, căn bản không hề có con.

    Tôi cố ý trả lời: “Cảm ơn mẹ, con ngoan lắm.”

    Bà trả lời gần như ngay lập tức: “Phải rồi, con trông con vất vả mà.”

    Từ hôm đó, tôi kiểm tra camera hành trình, dò hỏi bảo vệ tòa nhà, lần theo đến tận khu chung cư kia.

    Và tôi nhìn thấy đứa bé trai ba tuổi ấy.

    Thằng bé gọi chồng tôi là “ba”.

  • Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

    Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao.

    Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh.

    Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ chồng.

    Tôi vui vẻ đồng ý ngay. Dù sao thì, tôi rất giỏi khoản làm dâu hiếu thảo này mà.

    Vì vậy, khi mẹ chồng gọi tôi dậy ăn sáng lúc sáu giờ sáng ngày cuối tuần, tôi cũng không hề nổi cáu.

    Thậm chí để tránh để mẹ chồng vất vả nấu ăn, ba giờ sáng hôm sau, tôi đã đứng ngay bên giường bà, cười tươi rói gọi:

    “Mẹ ơi, dậy ăn sáng đi ạ.”

    “Ăn xong rồi mình ngủ lại cũng như nhau mà, hihi.”

  • Thông Phòng Thành Quận Chúa

    Năm thứ bảy làm nha hoàn thông phòng, ta mang thai.

    Công tử vừa nghe tin, chỉ sững người trong chốc lát, đoạn thản nhiên nói: “Có thì cứ sinh ra đi, phủ Quốc công ta đâu phải nuôi không nổi.”

    Ta lập tức mừng như điên, đắm chìm trong niềm hân hoan sắp làm mẹ.

    Cho đến khi hạ nhân thì thầm rằng, công tử đã sang phủ họ Lâm dâng sính lễ, chẳng bao lâu sẽ cưới đích nữ tướng phủ – Lâm Nguyệt Tang làm chính thất.

    Ta như bị sét đánh ngang tai, ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Dục Đạc lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

    “Nguyệt Tang xuất thân danh môn, tất có lòng bao dung. Sau này ngươi hầu hạ nàng cho tốt, nàng sẽ không làm khó ngươi.”

    Ta chẳng thốt nên lời. Hôm sau liền đến trước mặt phu nhân Tiêu gia, xin chuộc lại khế thân.

    Ta thân phận hèn mọn, nhưng không muốn cốt nhục của mình sinh ra cũng mãi mãi thấp hèn như ta.

    Nhưng ta vừa rời khỏi, hắn liền như kẻ điên cuồng tìm ta khắp nơi.

  • Đứa Con Bị Lãng Quên Full

    Khi bảy tuổi, tôi bị sốt cao, lần đầu tiên ba đưa tôi đến trạm y tế trong thị trấn.

    Trước mặt y tá, tôi đọc vanh vách dãy số điện thoại mà mẹ đã bắt tôi học thuộc cả ngàn lần.

    Ngày hôm sau, một đoàn xe dài bất tận tiến vào trong núi.

    Họ dùng cưa điện cắt đứt sợi xích sắt đang trói mẹ, còn ba thì bị đánh gãy tay chân ngay tại chỗ.

    Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, nhưng ánh mắt bà lại xuyên qua tôi, lao thẳng vào vòng tay của người đàn ông đứng đầu đoàn xe.

    Mọi người đều chuẩn bị rời đi, chỉ để lại mình tôi.

    Tôi rụt rè gọi một tiếng: “Mẹ…”

    Nhưng lại bị bà thẳng tay đạp ngã xuống đất:

    “Đừng gọi tao là mẹ! Nhìn thấy mày tao chỉ thấy ghê tởm! Mày chết đi cho tao nhờ!”

    Tôi sững sờ đứng đó.

    Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói, chỉ cần con thuộc lòng dãy số kia thì sẽ được thưởng sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *