Ly Hôn Trong Im Lặn G

Ly Hôn Trong Im Lặn G

Vì một đêm hoang đường, tôi mang thai con của thiếu tướng quân khu – Giang Lăng Xuyên

Chỉ sau một đêm, tôi từ con gái nhà nghèo trở thành vợ của thiếu tướng

Nhưng sống trong đại viện quân đội không hề dễ

Đêm tân hôn, Giang Lăng Xuyên qua loa xong việc rồi để lại ba quy tắc:

Một: từ bỏ công việc hiện tại toàn thời gian chăm sóc anh và đứa trẻ

Hai: không được hỏi chuyện riêng tư hay quá khứ của anh

Ba: nếu sinh con trai, phải gửi vào đại viện để anh trực tiếp nuôi dạy

Tôi từng nghĩ đây là biểu hiện của một gia đình quân nhân coi trọng người thừa kế muốn rèn con thật nghiêm khắc

Cho đến sinh nhật bốn tuổi của con tôi nhóc ấy háo hức nói: “Mẹ, điều ước sinh nhật của con là mẹ và ba ly hôn để dì Mẫn Mẫn làm mẹ mới của con”

Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu cái gọi là “nuôi dạy” chính là để con và anh ta cùng bảo vệ bạch nguyệt quang của anh ta

Tôi bật cười lạnh lấy ra tờ thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ lâu: “Được, tôi thành toàn cho các người”

……

Tôi đẩy đơn ly hôn đến trước mặt Giang Lăng Xuyên, thái độ rất chân thành

“Điều ước sinh nhật của Tiểu Dã, tôi đã đồng ý rồi Tôi từ bỏ quyền nuôi con rời khỏi đây tay trắng”

“Toàn bộ tiền tiết kiệm và căn nhà chuyển sang tên con coi như bù đắp của tôi cho thằng bé”

Giang Lăng Xuyên nghe mà lông mày không thèm động

Đến khi tôi gõ nhẹ lên mặt bàn anh ta mới ngẩng đầu ánh mắt lạnh nhạt: “Em vừa nói gì?”

Nhìn đống tài liệu quân khu chất trước mặt anh tôi hiểu những lời mình nói ban nãy anh ta chẳng nghe được chữ nào

Cảm giác bất lực bao trùm lấy tôi năm năm kết hôn trong mắt anh tôi giống như một người vô hình

Tôi thậm chí nghi ngờ đến giờ anh ta còn chưa nhớ nổi đầy đủ tên tôi

Những ngày bị coi như không khí như vậy tôi thực sự chịu đủ rồi

Tôi lật thẳng trang cuối đưa bản thỏa thuận cho anh: “Ký đi là xong”

Giang Lăng Xuyên nhíu mày đang định giở ra xem

Thì con trai Giang Dã từ trên lầu lao xuống hét hớn hở: “Ba! Dì Mẫn Mẫn nói hôm nay dẫn con ra trường bắn!”

“Dì Mẫn Mẫn” trong miệng nó chính là Chu Mẫn trưởng đoàn văn công quân khu bạn thanh mai trúc mã của Giang Lăng Xuyên

Nghe đến tên cô ta ánh mắt anh lập tức mềm lại anh khép tài liệu chuẩn bị đứng lên

Tôi đè cổ tay anh nhét bút vào tay anh: “Ký đi Không làm lỡ thời gian anh dẫn con đi gặp đoàn trưởng Chu”

Giang Lăng Xuyên lúc này mới quay đầu nhìn tôi ánh mắt có chút kinh ngạc

Chắc không ngờ cô gái năm nào vì một câu “phục tùng mệnh lệnh” của anh mà ngoan ngoãn cắt tóc ngắn tắt livestream lại dám dùng giọng này nói chuyện với anh

“Ba!” Giang Dã sốt ruột giậm chân “Đi nhanh đi Nếu để dì Mẫn Mẫn đợi lâu dì lại giận rồi bắt ba dỗ đó”

“Được”

Giang Lăng Xuyên lập tức cầm bút không thèm nhìn nội dung soạt soạt ký tên

Nhìn bóng lưng hai cha con rời đi tôi bật cười tự giễu rồi ký tên mình cạnh chữ ký của anh

Đời này tên tôi và anh xuất hiện cạnh nhau chỉ có hai lần

Lần đầu ở phòng đăng ký kết hôn anh vừa ký xong đã bị triệu tập khẩn về đơn vị

Lần thứ hai là bây giờ và anh vẫn rời đi không hề do dự

Giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy tôi lập tức lau khô cho vào túi hồ sơ gửi thẳng đến tòa nhà quân chính rồi lên lầu thu dọn đồ

Mở tủ ra toàn những bộ sườn xám màu nhạt và sơ mi trắng tiêu chuẩn của quân thê

Không ai biết thật ra tôi thích màu sắc rực rỡ thích cười lớn thích khám phá tôi từng là blogger thám hiểm ngoài trời có hàng triệu người theo dõi

Nhưng từ khi cưới Giang Lăng Xuyên tài khoản livestream bị tịch thu đồ leo núi phủ bụi trong kho

Chỉ vì anh ta cần một “phu nhân thiếu tướng” dịu dàng hiền thục

Thế mà tôi cố nén bản tính cố lấy lòng vẫn chẳng đổi được nửa điểm công nhận

Đồng đội anh ta sau lưng chế giễu tôi: “Con bé điên thì xứng gì với thiếu tướng?”

Trong khi chỉ có Chu Mẫn dịu dàng thanh nhã thông minh hiểu chuyện mới xứng đứng cạnh anh

Nghĩ đến đây nhìn đống quần áo “phu nhân thiếu tướng” kia tôi bỗng thấy buồn nôn chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc

Xong tôi ngẩng mặt nhìn mình trong gương lớp trang điểm tinh tế ánh mắt mệt mỏi bỗng thấy ly hôn là quyết định đúng nhất đời tôi

Cuối cùng tôi đá cửa kho thay lại bộ áo khoác dã chiến trước khi cưới gọi điện cho bạn thân đến đón

Bạn tôi đến cửa rất nhanh nhưng đầy vẻ khó hiểu

“Sao hôm nay rảnh gọi tớ vậy?”

“Hôm nay sinh nhật cậu mà, Tuần trước cậu bảo sẽ đi ăn với chồng con mà?”

Tôi sững người lấy điện thoại ra lướt lại lịch chat

Mới phát hiện một tuần trước tôi đặt nhà hàng sinh nhật còn gửi tin cho Giang Lăng Xuyên

Đến giờ… anh vẫn không trả lời

Buồn không?

Không chỉ buồn mà như ai xé tim ra vậy nhưng tôi chỉ cười khẽ:

“Tớ đổi kế hoạch rồi”

Similar Posts

  • Lễ Tốt Nghiệp Cuối Cùng

    Cả lớp chúng tôi đều được trọng sinh về thời điểm trước kỳ thi đại học.

    Ai nấy đều sáng rực đôi mắt, hăng say học thuộc đáp án, thi xong ai cũng đạt được số điểm khủng lên tới 700.

    Chỉ riêng tôi là nhìn chằm chằm vào bảng điểm với con số “289”, cổ họng nghẹn lại.

    Điểm này… vẫn còn quá cao.

  • Thư Ký Tổng Giám Đốc

    Sau khi tổng tài độc thân thoát ế, tôi lại vô duyên vô cớ trở thành nữ phụ độc ác trong kịch bản.

    Bạn gái mới của anh ta mặc váy trắng, đầu cài hoa trắng, vừa khóc vừa quỳ trước mặt tôi:

    “Chị chính là thư ký của anh Trầm đúng không? Em xin chị hãy nhường anh ấy cho em, bọn em mới là chân ái.”

    Tôi hoảng hốt nhảy bật ra xa ba thước.

    Tôi đúng là thư ký của Cố Tử Trầm.

    Nhưng tôi còn là một đại thần quốc gia, vừa có nhan sắc vừa có trí tuệ, nắm giữ kỹ thuật cốt lõi của công ty!

    Điều quan trọng nhất là, giữa tôi và Cố Tử Trầm, trong sạch hoàn toàn! Trời đất chứng giám!

  • Bạn Và Trà Xanh, Trời Sinh Một Cặp

    “Giang Trì Hoài, kỳ này làm đồ án nhóm, bọn mình chung nhóm nhé?”

    Giang Trì Hoài ngẩng đầu khỏi trang sách, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại sau lưng tôi — Lâm Vi Vi.

    “Bọn anh đủ người rồi.”

    Giọng anh ấy thản nhiên, không nghe ra cảm xúc gì.

    Lâm Vi Vi ôm một chồng sách chuyên ngành dày cộp, mỉm cười xin lỗi với tôi.

    “Niệm Niệm, xin lỗi nhé. Hôm kia mình đã hẹn với Giang Trì Hoài rồi. Bọn mình muốn thử sức để giành học bổng quốc gia lần này.”

    Tôi nhìn họ, khẽ gật đầu.

    “Ừ, được.”

    Tôi quay người bước đi.

    Sau lưng, tiếng bạn bè của Giang Trì Hoài vang lên đầy trêu chọc:

    “anh Hoài, anh cũng ghê gớm thật đấy, thanh mai trúc mã nói bỏ là bỏ luôn hả?”

    Giang Trì Hoài bật cười khẽ, giọng cười không để tâm:

    “Cô ấy vẫn thế, quen chiều rồi. Giận vài hôm là tự quay lại thôi.”

    Anh ấy tin chắc tôi sẽ như bao lần trước, giận dỗi vài ngày rồi sẽ chủ động làm lành.

    Anh ấy tin chắc tôi không thể rời xa anh ấy được.

    Từ khi năm tuổi, cuộc đời chúng tôi đã gắn chặt với nhau.

    Nhưng đã mười lăm năm trôi qua,

    Tôi… mệt rồi.

  • Mười Vạn Cho Một Bài Học

    Bạn trai tôi luôn canh cánh chuyện nhà tôi nhận 5 vạn tiền sính lễ và ba món vàng.

    Anh ta đến thẳng văn phòng chính quyền huyện để tố cáo nhà tôi lừa đảo, muốn đòi lại toàn bộ tiền mồ hôi nước mắt của cả gia đình anh ta.

    Khi tôi nhận được điện thoại từ văn phòng chính quyền, anh ta đang cao hứng phát biểu trực tiếp.

    “Nhà tôi bị lừa tiền sính lễ! Đó là toàn bộ tiền tích góp cả đời của bố mẹ tôi. Giờ tôi yêu cầu nhà gái trả lại, thế là sai à?”

    “Nếu họ không trả lại, tôi sẽ làm ầm lên, ngày nào tôi cũng đến đây làm ầm!”

    Tôi ước gì cắt đứt ngay quan hệ với thằng điên này, tại chỗ liền trả lại sính lễ và ba món vàng cho anh ta.

    Ai ngờ ngày hôm sau, anh ta lại tới nhà tôi:

    “Bao giờ mình cưới đây? Bố mẹ anh còn đang trông em về làm dâu đấy.”

    Tôi đã công khai hủy hôn rồi, mà anh ta vẫn mơ tưởng kết hôn? Mơ giữa ban ngày chắc?

  • Một Quả Vải Đổi Ba Mươi Năm

    Cả nhà giấu tôi, cùng nhau chia sẻ hộp vải “quý như vàng” giá 300 một hộp.

    Chỉ vì ông ấy đưa quả vải đầu tiên cho mối tình đầu, tôi lập tức đề nghị ly hôn.

    Ánh mắt ông ấy đầy kinh ngạc:

    “Chỉ vì một quả vải thôi sao? Bà muốn kết thúc ba mươi năm hôn nhân?”

    Giọng tôi rõ ràng, dứt khoát:

    “Đúng, chỉ một quả vải cũng đủ để tôi nhìn thấu con người ông.”

  • Gốc Hòe Oán Hận

    Làng tôi chuẩn bị phá dỡ nhà cũ để xây dựng khu du lịch. Chủ đầu tư đưa ra mức bồi thường mười triệu tệ mỗi hộ, lại còn hứa cho thêm một căn hộ ba phòng ngủ ở khu trung tâm thị trấn. Một cơ hội ngàn năm có một như thế, vậy mà tôi lại kiên quyết không đồng ý.

    Thầy giáo Lý – người xuống núi dạy học – đến thuyết phục tôi, hỏi vì sao tôi lại không chịu di dời.

    Tôi đưa cho thầy một bức thư, bảo nửa đêm thầy ra gốc cây hoè mà xem thử có gì. Từ hôm đó, thầy Lý cũng không đồng ý di dời nữa.

    Chủ đầu tư bắt đầu gây áp lực, trưởng làng dẫn cả dân làng đến trước cửa nhà tôi, đập cửa ầm ầm, muốn ép tôi ký tên.

    “Tống Tinh Nhiễm! Chẳng lẽ vì muốn vòi thêm chút tiền mà mày định chặn đường sống của cả làng à?”

    Tôi vẫn không nói gì, chỉ đưa họ ra chỗ gốc cây hoè xem.

    Sau khi thấy thứ dưới gốc cây hoè, tất cả mọi người đều hoảng loạn, lần lượt quỳ xuống trước mặt tôi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *