Ly Hôn Vì Một Chiếc Túi

Ly Hôn Vì Một Chiếc Túi

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ly hôn với người chồng mới cưới chỉ vì… một cái túi xách.

Chuyện bắt đầu từ việc chúng tôi quyết định bỏ tiệc cưới truyền thống để đi du lịch kết hôn.

Khi đến Nhật, tôi tình cờ đi ngang một cửa hàng túi xách mà tôi thường ghé mỗi lần tới đây. Nhìn vào là tim ngứa ngáy không chịu nổi, thế là tôi vào xem.

Ai ngờ chị nhân viên bảo, cả bức tường túi kia đều là hàng trưng bày, không có cái nào bán.

Tôi cúi xuống nhìn lại mình — ừ thì cũng dễ hiểu thôi.

Áo thun ngắn tay, quần đùi rộng thùng thình, tóc tai thì rối như ổ gà.

Nên vài ngày sau, tôi ăn mặc chỉn chu rồi quay lại.

Vậy mà vẫn bị từ chối, nói là không có hàng để bán.

Thay sang người khác tiếp thì thái độ còn tệ hơn. Hắn ta nói kiểu khinh khỉnh: không đủ tiền mua túi thì ít ra có nước uống miễn phí cho no bụng.

Tôi muốn khiếu nại và xoá tài khoản, bọn họ cố tình bắt tôi chờ suốt hai ba tiếng đồng hồ.

Cay hơn là, chồng tôi còn trách ngược lại tôi là làm quá lên.

Được thôi. Để xem lát nữa khi họ thấy thông tin tài khoản của tôi thì còn dám ngạo mạn nữa không.

Đến lúc đó, dù có quỳ lạy tôi cũng sẽ không tha thứ cho đám nô lệ mê giàu khinh nghèo này!

1

Bị từ chối phục vụ, tôi nổi đóa ngay tại chỗ: “Tôi muốn đổi người tiếp tôi.”

Ngay từ khi bước vào tôi đã nói muốn xem túi.

Thấy tôi nổi giận, chị nhân viên có hơi sững người.

Sau đó quay đi nói gì đó trong micro rồi lại quay về với nụ cười giả tạo, bảo tôi chờ một chút.

Một lát sau, có một anh chàng trẻ tuổi mặc vest bước đến.

Tôi tưởng là tới xin lỗi thay cho chị nhân viên.

Ai ngờ, anh ta nghiêm túc bước tới và nói:

“Thưa cô, cửa hàng chúng tôi chỉ phục vụ thành viên cao cấp. Những khách hàng thông thường thì không.”

Rồi đưa cho tôi một ly nước.

“Cô cứ ngồi uống nước trước đã. Không mua được thì cũng uống no cái đã.”

Nghe tới đây là tôi sôi máu.

Ý anh ta là sao? Nói tôi không đủ tiền mua túi, chỉ đến xin nước à?

Còn cầm hẳn một chai nước đưa tôi để… uống no?

Tôi quay người bỏ đi. Ngay lúc xoay lưng, tôi nghe rõ ràng hắn ta nói vào micro:

“Khách này tôi xử lý xong rồi.”

2

Tôi quay lại bảo hắn: “Tôi không muốn mua hàng của thương hiệu này nữa. Làm ơn xoá tài khoản của tôi đi.”

Nghe xong, hắn có vẻ hơi bất ngờ.

Sau đó lại nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Thưa cô, nếu xoá tài khoản, thì sau này cô sẽ không còn là thành viên thông thường của chúng tôi nữa.”

“Nếu sau này muốn mua lại, cô phải bắt đầu lại từ đầu, tích điểm lại từ số không rồi nâng cấp.”

Tôi lắc đầu, “Cảm ơn anh, đây sẽ là lần cuối cùng tôi đến đây.”

Hắn ta bảo tôi ngồi ghế đợi để hắn xử lý xong việc.

Thế là tôi ngồi đó. Một tiếng. Hai tiếng.

Tôi bắt đầu thấy chán, đứng dậy hỏi:

“Anh còn định bận tới bao giờ nữa?”

Lúc này hắn ta đang cười tươi rói, đi theo sau một quý bà sang trọng, trên tay là mớ quần áo.

“Xin lỗi cô, hôm nay tôi bận lắm, ngày mai quay lại được không?”

Quý bà đó liếc tôi một cái, rồi quay sang hắn nói:

“Xin lỗi, giờ ai cũng có thể vào quầy này à? Cả mèo chó ngoài đường cũng vào được?”

Chị nhân viên nghe thấy quý bà đó mỉa mai tôi, liền vội vàng cười toe toét, giả vờ như vô tình nói:

“Bà Miyamoto, cô gái này tới mấy lần rồi, cứ đòi xem túi.”

“Nhưng quầy của mình không phục vụ mấy hội thành viên thường, hay mấy người mua mỹ phẩm đổi điểm.”

“Giờ còn đòi xoá tài khoản nữa chứ. Làm bọn em rối hết cả đầu luôn.”

Chị nhân viên lấy tay che miệng cười, ánh mắt đầy mỉa mai nhìn tôi.

Lúc này, những người đang có mặt ở quầy đều đồng loạt quay lại nhìn tôi. Tôi tức đến mức toàn thân run lên.

Tôi còn chưa nói gì, bọn họ đã mặc định tôi chỉ là hội viên tích điểm qua mỹ phẩm.

Chỉ vì lần trước tôi ăn mặc chưa đủ “ra dáng” à?

Tôi từng thích thương hiệu này là vì dịch vụ ở trong nước rất tốt.

Bao năm qua, tôi đã mua không ít mỹ phẩm, túi xách, quần áo.

Vậy mà chỉ vì ăn mặc đơn giản, họ liền coi thường tôi?

Tôi lập tức nhìn thẳng vào mặt gã tên Cố Tín Hà, kiên quyết nói:

“Gọi quản lý của các người ra đây, tôi muốn khiếu nại.”

Similar Posts

  • Chiếc Cà Vạt Lệch Lạc

    Tôi tự tay thắt chiếc cà vạt cho chồng, lại xuất hiện trong khoảnh khắc đầy ám muội trên trang cá nhân của nữ trợ lý anh.

    Trong bức ảnh, chiếc cà vạt đắt đỏ ấy bị dùng như đạo cụ tình thú, mập mờ che trước ngực cô ta.

    Dòng chữ chú thích viết:

    “Luôn có người lấy cớ tặng hoa cho tất cả mọi người, lại âm thầm chuẩn bị cho tôi một bất ngờ đặc biệt. Cảm ơn đại boss~”

    Phía sau, chính là chiếc ghế sofa Ý tôi đặt làm riêng cho ngày kỷ niệm cưới của mình và anh.

    Trên tay cô ta, chiếc nhẫn sapphire mang tên “Nước mắt biển sâu”, chính là món tôi từng bỏ lỡ trong buổi đấu giá ba tháng trước.

    Tôi nhìn chằm chằm vào hoa văn quen thuộc của chiếc cà vạt, bấm gọi cho chồng, giọng bình thản đến đáng sợ:

    “Anh… tối nay chơi vui chứ?”

    Lễ Thất Tịch, chồng tôi – Diệp Thành cùng tập đoàn Diệp Thị do anh sáng lập, lại chiếm trọn hotsearch địa phương.

    Từ khóa là: #ông chủ có nghi thức nhất#.

  • Em Trai Tôi Là Công Lý

    Ngày tôi chết, em trai vẫn còn đang tại ngũ, chưa kịp trở về.

    Ba mẹ tôi cầm số tiền bồi thường mạng sống của tôi để đổi sang một căn nhà to hơn.

    Còn vị hôn phu của tôi thì cưới luôn em gái ruột tôi.

    “Chồng ơi, chị sẽ không trách em đâu nhỉ?”

    Trách ư? Dù có trách thì sao chứ, tôi đã chết rồi mà.

    “Cô ta số khổ thì biết trách ai? May mà cô ta chết rồi, anh mới có thể cưới được em.”

    Ngày biết tin tôi chết, ba mẹ tôi cười không khép được miệng.

    Bớt đi một đứa con gái vô dụng, lại có được một khoản tiền lớn như thế, làm sao mà không cười nổi?

    “Thiên Thiên à, con cũng đừng trách ba mẹ. Ai bảo con không có phúc phần? Người sống thì vẫn phải tiếp tục sống thôi.”

  • Khi Hải Đường Chưa Rụng

    VĂN ÁN

    Ta là một cung nữ, nhưng lại lỡ đem lòng yêu ám vệ bên cạnh công chúa.

    Công chúa từng nói, người bước ra từ doanh ám vệ chỉ trọng lợi ích, chẳng hiểu chữ tình. Nàng bảo ta nên chọn một công tử thế gia, nàng sẽ đích thân tấu xin chỉ hôn.

    Ta muốn nói, không phải như vậy.

    Giữa trưa hè nóng bỏng, hắn từng bước ra từ bóng tối, cẩn trọng thay công chúa che đi tia nắng chiếu nghiêng lên khuôn mặt, ánh mắt dịu dàng, như thể đang đối đãi với trân bảo.

    Về sau, phong vân biến loạn, Bắc Hồ xâm nhập kinh thành.

    Hắn từng vì bảo vệ công chúa mà mất đi một chân, liều chet hộ tống nàng phá vòng vây.

    “Công chúa, hắn thật sự biết yêu người.”

    Ta kiên định nói như thế.

    Khi ấy, ta đã là một thân tàn tạ, gả làm thiếp cho người khác.

    Bởi năm đó, kẻ ở lại cản đường Hồ nhân, chính là ta.

    Mà đó lại là đề nghị của hắn.

    Công chúa mất nước, vẫn có người vì nàng mà thương, vì nàng mà sống chet.

    Lời ta vừa dứt, hắn không nhìn ta, chỉ khẽ nghiêng đầu tránh đi,

    tựa như năm ấy.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

  • Hoán Hôn Năm 70 Cùng Thiên Kim Giả

    Kiếp trước, để khỏi bị đưa về nông thôn, cha mẹ đã sắp xếp cho tôi và cô giả thiên kim cùng xuất giá.

    Giả thiên kim tính cách yếu đuối, trong lòng luôn mang mặc cảm tội lỗi với tôi.

    Cô ấy chọn gả cho Thẩm Tri Hằng, con trai út ăn chơi lêu lổng của giám đốc xưởng dệt.

    Bị cả nhà chồng khinh thường, cô ấy ngày càng tiều tụy, lại còn bị cô thanh mai nhỏ của chồng vô cớ gây chuyện, cuối cùng ngã cầu thang mà mất cả mẹ lẫn con.

    Còn tôi, từ nhỏ sống ở quê, giết gà chọc chó, tính tình nóng nảy thẳng thắn, được viên chính ủy Cố Nam Thành cưới về làm vợ.

    Nhưng vị quân nhân chính trực ấy lại chịu không nổi tính chi li, miệng lưỡi sắc bén của tôi.

    Còn tôi thì chê anh ta cổ hủ, khô khan, toàn quy tắc cứng nhắc.

    Chúng tôi dần dần nhìn nhau mà chán ghét, cuối cùng ly hôn trong lạnh nhạt.

    Ngày ly hôn, tôi bị xe tải đang phóng nhanh tông trúng, chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày định hôn.

    Tôi và cô giả thiên kim nhìn nhau không nói nổi một lời.

  • Giữa Nhân Gian, Em Chọn Anh

    Năm 30 tuổi, tôi quyết định nghỉ việc, mối tình đơn phương thầm kín không ai biết này cũng đến hồi kết.

    Tôi đã dành 5 năm, từ một trợ lý trở thành thư ký trưởng của Lục Tư Niên, rồi lại dùng 3 năm để khiến anh ta không thể thiếu tôi.

    Cuối cùng, tôi dùng năm phút để viết xong đơn xin nghỉ việc, và một giây để gửi nó đi.

     

  • Rời Nhà Năm Hai Mươi

    Khi mẹ gọi điện đến, tôi đang ở một văn phòng nơi đất khách quê người.

    Giọng của bà vừa quen thuộc vừa xa lạ, gấp gáp y như chín năm về trước.

    “Con gái à, công ty của cậu con lên sàn rồi, chia được 160 triệu tệ, cậu để dành cho con 10%.”

    Tay tôi run lên khi cầm điện thoại, không phải vì vui mừng, mà là vì phẫn nộ.

    Chín năm trước, bà lấy đi 3,8 triệu tệ của tôi để giúp cậu mở xưởng, lý do là: “Người một nhà phải giúp đỡ lẫn nhau.”

    Tôi hỏi bà, vậy ước mơ của con thì sao? Bà nói phải lo việc lớn trước.

    Tôi bảo tôi muốn ra nước ngoài học tiếp, bà nói cậu cần tiền đó hơn.

    Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ âm thầm thu dọn hành lý, mua một vé máy bay một chiều.

    Trước lúc đi, tôi nói với bà một câu: “Mẹ, từ nay mỗi người một ngả.”

    Bà tưởng tôi sẽ hối hận, tưởng rằng sau những khổ cực nơi đất khách, tôi sẽ chủ động cúi đầu.

    Nhưng tôi đã không làm vậy, tôi dùng chín năm qua để chứng minh bản thân.

    Giờ đây, tôi đã tay trắng dựng nên sự nghiệp, ngày càng phát đạt, còn bà lại gọi điện nói với tôi, thứ vốn dĩ thuộc về tôi, bây giờ có thể lấy lại rồi.

    Tôi hít sâu một hơi, dùng giọng bình tĩnh đến lạnh lùng mà nói: “Mẹ, con không cần.”

    Đầu dây bên kia, tiếng thở của bà đã rối loạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *