Ly Hôn Vì Phát Âm Sai

Ly Hôn Vì Phát Âm Sai

Dạy con làm bài tập, tôi lỡ đọc nhầm chữ “’’qi”thành”ji”,Lý Duyệt liền sửa lại cho tôi.

Tôi lập tức đề nghị ly hôn.

Lý Duyệt cảm thấy không thể tin nổi: “Chỉ vì một phát âm thôi á?”

Tôi đang định gật đầu thì ngay trước mắt lại hiện lên dòng đạn mạc:

【Cuối cùng cũng tới! Chính là lần này, nữ phụ chỉ vì một phát âm mà làm ầm ĩ, đòi ly hôn với nam chính!】

【Thương nam chính ghê, phát âm đó tám trăm năm trước đã sửa thành qi rồi, sửa cho nữ phụ thì có gì sai chứ?】

【Nói thật lòng, còn phải cảm ơn nữ phụ đấy, nếu không có cô ấy làm loạn, nam chính sao mà phát hiện được sự rộng lượng, thẳng thắn của nữ chính, cuối cùng nên duyên với nhau?】

【Cười chết, nữ phụ sao cũng không ngờ, mình chỉ làm kiêu một chút thôi mà lại thực sự đẩy nam chính vào tay người khác, sau này có quỳ xuống cầu xin cũng không cứu vãn nổi cuộc hôn nhân, ngay cả con trai cũng không nhận cô ta là mẹ nữa!】

Sắc mặt tôi hơi cứng lại, theo phản xạ nhìn về phía con trai.

Giữa hàng lông mày nhíu chặt của thằng bé là sự ghét bỏ không che giấu:

“Dì Âm Âm nói, không biết đọc ‘qi’ thì không khác gì mù chữ.”

“Mẹ à, mẹ không thể vì mình mù chữ mà giận lây sang ba được.”

Thì ra… những lời trong đạn mạc là thật.

“Nữ chính” đã sớm chen chân vào cuộc sống của chúng tôi, vậy mà tôi hoàn toàn không hề hay biết.

Tôi quay đầu thu dọn hành lý:“Đúng, chỉ vì một phát âm.”

1

Những bức thư tình Lý Duyệt viết cho tôi, tôi không cần nữa.

Món quà kỷ niệm ngày cưới anh tặng tôi, tôi cũng không cần.

Ngay cả cặp đồ đôi thời còn trẻ mua để mặc cùng anh, tôi cũng không cần nữa.

Những thứ buộc phải mang đi, tôi chỉ nhét vừa một chiếc vali 20 inch.

Khi kéo vali ra khỏi phòng ngủ, đèn vàng ấm áp trong phòng khách vẫn sáng, một nửa thân hình Lý Duyệt đối diện tôi, nửa còn lại khuất trong bóng tối.

Anh mặc sơ mi trắng mỏng manh, lười nhác tựa vào góc sofa, trước mặt là chiếc laptop.

Lý Duyệt đang họp, nhưng trên màn hình chỉ có hai người.

Một là anh.

Người còn lại là “dì Âm Âm” trong miệng con trai – Thư Chỉ Âm.

Cô ta mặc đồ ngủ bằng lụa, kẹp điếu thuốc mảnh giữa các ngón tay, giọng nói lạnh nhạt, xa cách:

“Dự án cứ triển khai theo kế hoạch là được. Bàn xong việc công, hay là nói chuyện riêng chút?”

“Mới nãy Nhẫm Nhẫm gọi cho tôi, nói muốn tôi giúp bé làm bài tập, chuyện gì vậy? Vợ anh đâu?”

Lúc Lý Duyệt trả lời câu hỏi đó, tôi đang đẩy vali đi về phía cửa.

Anh bỗng bật cười không nhịn được.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Lý Duyệt hơi nhướng mày, trong mắt mang theo khiêu khích:

“Cô ấy nói, muốn ly hôn với tôi.”

“Vì tôi sửa cho cô ấy một phát âm.”

Tôi đẩy cửa ra, giọng bình thản:“Lý Duyệt, tôi đi đây.”

Lý Duyệt hỏi tôi:“Được, khi nào đến cục dân chính?”

“Chiều mai hai giờ rưỡi, gặp trước cổng.”

Tôi nhẹ nhàng đóng cửa, chặn lại ánh mắt sững sờ đột ngột của Lý Duyệt ở một thế giới khác.

Đạn mạc gần như nổ tung trước mắt tôi:

【??? Gì vậy trời? Sao nữ phụ lại không đi đúng kịch bản? Thấy con báo con mèo con họp riêng thì không phải nên làm ầm lên à?】

【Thôi nào, nữ phụ không thể nào không tự biết mình là ai chứ? Đây là lúc cô phải diễn trọn vai rồi mà! Không làm loạn một trận thì làm sao làm nổi bật sự điềm tĩnh và dịu dàng của nữ chính chứ? Mau quay lại cãi nhau đi, cãi cho thật to!】

【Mấy người đừng lo, nữ phụ này bao nhiêu chiêu trò còn lạ gì, làm ra vẻ thôi chứ thật ra chỉ thu dọn có cái vali 20 inch, những thứ quan trọng nhất đều không mang theo, chẳng phải là nghĩ sớm muộn gì cũng quay lại sao? Một chút thủ đoạn vặt đã gạt được mấy người rồi, còn non lắm!】

【Tôi cá một hào, chưa tới ba ngày, nữ phụ sẽ lủi thủi quay về.】

【Trên kia đánh giá cao quá rồi, tôi cá chỉ một đêm thôi!】

Tôi nhắm mắt lại, siết chặt tay kéo vali, đến đầu ngón tay cũng trắng bệch.

Họ không biết.

Tôi không mang theo những thứ quan trọng nhất.

Không phải vì tôi còn định quay lại.

Mà là vì — với tôi mà nói, những thứ đó… đã chẳng còn quan trọng nữa.

2

Vì theo đuổi tôi, thời đại học Lý Duyệt đã viết cho tôi liền 99 bức thư tình.

Khi đó, tôi vốn không có ý định yêu đương.

Tôi muốn thi nghiên cứu sinh, vào làm trong phòng thí nghiệm của giáo sư, toàn tâm toàn ý cống hiến cho nghiên cứu khoa học.

Nhưng “liệt nữ sợ trai lằng nhằng”, Lý Duyệt gần như đem toàn bộ những chuyện lãng mạn nhất trên đời đổ dồn vào trước mắt tôi.

Với một “cô gái làm đề thi ở thị trấn nhỏ” như tôi mà nói, đó là một thế giới mới lạ chưa từng tiếp xúc.

Pháo hoa lâu đài ở Disneyland.

Bầu trời đầy sao và ánh trăng trên mặt biển sâu.

Đàn guitar và lời tỏ tình giữa sa mạc.

Tôi từ chối hết lần này đến lần khác, vậy mà anh vẫn luôn mỉm cười dịu dàng:

“ Tô Diệp, anh có thể chờ.”

“Chỉ cần em chịu nhìn về phía anh, bất cứ lúc nào, anh cũng luôn ở đây.”

Cuối cùng, tôi không thể chống lại sự chân thành của anh, và đã yêu anh.

Đó là ba năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

Một người vốn không để tâm đến hình thức như tôi, vậy mà cũng đã mua không ít đồ đôi.

Còn Lý Duyệt thì vừa chê gu thẩm mỹ của tôi, vừa hớn hở mặc vào: “Tô Diệp, như vậy là có thể nói với cả thế giới rằng em là của anh.”

Cả thế giới đều chúc phúc cho chúng tôi.

Similar Posts

  • Năm Năm Bỏ Lại

    Cả công ty đều đang cá xem khi nào Tổng Giám đốc Giang sẽ đá tôi.

    Tiền cược ngày càng chất cao như núi.

    Tôi bưng ly cà phê đen vừa pha, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của văn phòng tổng giám đốc.

    “Vãn Chiêu, thêm một muỗng rưỡi đường, đúng không?” Giang Lâm Uyên không ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng như chiếc đồng hồ bạch kim trên cổ tay anh ta.

    “Tổng Giám đốc Giang, tôi là Thẩm Sơ Ảnh.” Tôi đặt ly cà phê cạnh tay anh, không làm đổ một giọt nào.

    Lúc này anh mới ngẩng đầu, ánh mắt lướt nhẹ qua mặt tôi như một chiếc lông vũ – lạnh lùng và xa cách.

    “Ừ.”

    Tôi biết anh đang nhìn gì.

    Nhìn đôi mắt này của tôi, bảy phần giống với Tô Vãn Chiêu – người ở trong tim anh.

    Nhìn sống mũi tôi, đường nét gần như bắt chước hoàn hảo.

    Anh ta mua tôi, chính là vì gương mặt này.

    Một kẻ đóng thế đạt chuẩn, phải biết im lặng, biết điều.

  • Quá Khứ Và Hiện Tại

    Nhà hàng kỷ niệm đặt trước nửa năm, đợi đến lúc đóng cửa mà chồng tôi vẫn không xuất hiện.

    Vậy mà trợ lý nhỏ của anh ta đã cập nhật vòng bạn bè:

    【Được ở bên anh bảy ngày, em đã bắt đầu lo sợ. Tại sao không phải là cả đời?】

    Cố Hoài Cảnh thả tim và bình luận đầu tiên:

    【Hãy trân trọng hiện tại.】

    Giọng nói trong cuộc gọi đến không hề có chút hoảng loạn nào:

    “Cô ấy vừa ký được một dự án lớn, không cần thưởng, chỉ muốn tôi ở bên bảy ngày.”

    “Cô gái nhỏ này hiếm khi yêu cầu điều gì, nên tôi đã đồng ý.”

    “Ý tưởng thưởng cho nhân viên là do em đề xuất ban đầu, bây giờ không thực hiện thì đâu hợp lý?”

    Tôi không trả lời, chỉ nhàn nhạt hỏi:

    “Vậy là, anh thích kiểu người như vậy?”

    Anh khựng lại một chút, rồi bật cười khẩy:

    “Giang Lê, em quên rồi sao? Năm đó em cũng lên được vị trí như vậy đấy.”

    Tôi cũng cười thành tiếng.

    Anh ta thật sự cho rằng… tôi vẫn là cô sinh viên nghèo năm xưa, phải bám víu vào anh ta mà sống?

  • Đứa Trẻ Tôi Nuôi Bảy Năm Gọi Tôi Là Tiểu Tam

    Tôi là “tiểu tam”, bị vợ hợp pháp của chồng dẫn người đến tận cửa đánh cho một trận.

    Chính lúc đó tôi mới biết, người đàn ông tôi vẫn nghĩ là đang bôn ba làm việc xa quê lại thực ra là một đại gia có khối tài sản hàng trăm tỷ.

    Anh ta cùng vợ con sống trong một căn biệt thự rộng mấy nghìn mét vuông, được hàng chục người giúp việc hầu hạ. Còn tôi và con thì chen chúc trong căn phòng chưa tới 40 mét vuông, sống dựa vào tiền bán ve chai.

    Biết được sự thật, tôi ném tờ giấy đăng ký kết hôn vào mặt người tự xưng là “vợ cả”, cười nói:

    “Đàn ông rác rưởi đó tôi nhường cho chị, nhưng tài sản chung trong hôn nhân thì tôi sẽ không để sót một xu.”

    Gã đàn ông kia quỳ xuống cầu xin tôi đừng ly hôn, thực chất là sợ tôi chia mất một nửa tài sản của hắn. Nhưng tôi đã sớm chuyển toàn bộ tài sản đứng tên hắn đi rồi. Không ly hôn chẳng phải để lại gánh nợ cho tôi thừa kế à?

    “Con tiện nhân này, đồ mặt dày tiểu tam!”

    “Bốp!”

    Tiếng tát và chửi rủa vang lên cùng lúc.

  • TUYẾT THANH

    Ta thay đích tỷ gả vào vương phủ, trở thành kế mẫu của tiểu thế tử.

    Tất cả mọi người đều cho rằng ta chắc chắn sẽ bị tiểu thế tử kiêu ngạo, ngang ngược ấy hành hạ, nhưng không ngờ…

    Tiểu thế tử không chịu học hành, ta vô thức nhíu mày.

    Sắc mặt nó lập tức thay đổi: “Ta…ta học ngay!”

    Tiểu thế tử đánh nhau với người khác, ta vừa mở miệng.

    Nó run rẩy: “Ta, ta lập tức đi xin lỗi!”

    Ta: “?”

    Phải chăng đây chính là lợi ích của việc sở hữu một gương mặt nữ phụ độc ác sao?

    Sau này, từng rương từng rương châu báu, vàng bạc được đưa vào viện của ta, ánh mắt Vương gia hết sức dịu dàng: “Nàng đã vất vả rồi.”

  • Sính Lễ Và Lòng Tham

    Chị dâu mang thai bảy tháng.

    Bỗng nhiên chị ấy nói muốn ba mẹ tôi chuyển cho mình năm trăm nghìn tệ để làm “bảo hiểm sinh nở”.

    Nếu không, chị sẽ đến bệnh viện phá thai.

    Ba mẹ tôi lau nước mắt đến tìm tôi.

    Nói trong nhà thật sự không có nhiều tiền như vậy.

    Nhưng lại không muốn chị dâu bỏ đứa bé.

    Trùng hợp là trước đó không lâu, trong bữa cơm, tôi từng nói mình đi làm nhiều năm đã để dành được năm trăm nghìn.

    Nhìn gương mặt đầy lo âu của ba mẹ, tôi thở dài, nói:

    “Được rồi.”

    Họ mừng rỡ, tràn đầy hy vọng chờ tôi chuyển khoản.

    Hôm đi ngân hàng, tôi lại đậu xe ngay dưới tòa nhà bệnh viện tư nhân.

    Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của họ, tôi đau lòng nói:

    “Tôi đã liên hệ xong bác sĩ rồi. Tay nghề giỏi lắm. Phá thai chắc chắn sẽ suôn sẻ.”

  • Trọng Sinh Giữa Nhà X Ác

    Sau khi thi đại học, tôi đỗ thủ khoa khối C toàn tỉnh, còn nhận được giấy báo tuyển thẳng.

    Người mẹ vốn dịu dàng – một giáo sư đại học – nhìn thấy liền biến sắc, gương mặt vặn vẹo như gặp kẻ thù:

    “Làm sao mẹ lại sinh ra đứa con làm mất mặt như mày!”

    Người cha trước nay luôn lý trí bỗng hiện rõ vẻ dữ tợn, mắt trợn trừng, bàn tay hung hãn bóp chặt cổ tôi:

    “Đồ nghiệt chướng! Lẽ ra ngay từ đầu không nên để mày được sinh ra!”

    Bà nội – viện trưởng, người vẫn thương tôi nhất – nghe thấy, như già đi mười tuổi, ánh mắt chết lặng nhìn tôi, giọng run rẩy:

    “Con bé này… không thể để nó sống.”

    Tôi bị bóp ngạt, ngất đi, rồi bị nhét vào túi vải trắng, sống sờ sờ mà chết cóng trong phòng lạnh của nhà xác.

    Ánh nắng xuyên qua cơ thể, nóng lạnh đan xen, khiến tôi hắt hơi một cái.

    Tỉnh lại, mới phát hiện mình đã quay về ngày công bố kết quả thi đại học.

    Tay tôi vừa chạm vào nắm cửa, cánh cửa liền bị kéo mở từ bên trong.

    Mẹ nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt nóng rực dán chặt lên người tôi:

    “Con gái, thi thế nào rồi?”

    Ánh nhìn ấy nóng đến mức khiến tôi rùng mình.

    Tôi mới nhận ra — mình đã trọng sinh, trở về đúng ngày điểm thi được công bố.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *