Ly Hôn Với Chồng Luật Sư, Tôi Lại Phải Lòng Một Tội Phạm

Ly Hôn Với Chồng Luật Sư, Tôi Lại Phải Lòng Một Tội Phạm

35 tuổi, tôi trải qua một cuộc ly hôn “đứt gãy”.

Thực ra cũng không hẳn là hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước.

Tôi là cảnh sát, Lương Tự là kiểm sát viên, trong mắt người ngoài chúng tôi đúng kiểu trời sinh một cặp.

Một đêm khuya nọ, Lương Tự tắt đèn, lên giường rồi chậm rãi nói: “Anh cảm thấy cuộc sống hiện giờ của mình giống như một vũng nước tù.”

Sau đó anh chuyển nghề, trở thành luật sư, chuyên nhận bào chữa cho những người giàu.

Chúng tôi đổi nhà, đổi xe.

Đúng ngày con trai nhập học tiểu học, anh đề nghị ly hôn.

“Dù mỗi tuần chúng ta vẫn làm một lần, nhưng cảm giác giống như đang hoàn thành nghĩa vụ.”

“Có lẽ… em cũng nên thử đổi người khác xem sao.”

Thế là tôi thử thật.

Nhưng Lương Tự lại mất kiểm soát cảm xúc, giữ chặt vai tôi rồi lắc mạnh: “Em là cảnh sát, còn hắn là tội phạm! Em tỉnh táo chút được không?!”

Tôi lập tức khóa tay anh theo động tác khống chế.

“Uống nước ấm quen rồi, tôi cũng muốn thử rượu mạnh. Hắn vừa có tiền, có ngoại hình, lại còn trẻ, anh nghĩ hắn có thể lợi dụng tôi được gì?”

1

Hơn một tháng sau, tôi quay lại nhà một chuyến.

Người mở cửa là một cô gái trẻ.

Khi ly hôn, tôi không lấy căn nhà.

Những năm kết hôn, mang thai, sinh con, nuôi con, căn nhà tích lũy quá nhiều đồ đạc.

Thu dọn trong thời gian ngắn, khó tránh khỏi bỏ sót.

“Chị ơi, đồ chị cần em đã giúp chị thu xếp rồi.”

Cô gái trông xinh xắn, giọng nói mềm mại ngọt ngào.

Lương Tự rất tự nhiên xách vali lên, hệt như người chồng chu đáo suốt tám năm hôn nhân trước đây.

Nếu như bỏ qua vết hôn trên cổ anh và hai đầu gối đỏ ửng của cô gái.

Rõ ràng trước khi tôi tới, hai người vừa vận động kịch liệt xong.

“Chị à, cái này tuy là Lương Tự mua, nhưng tụi em không dùng đến, em nghĩ có lẽ chị vẫn cần.”

Cô gái cười tươi, lấy từ túi áo choàng lụa một tuýp gel bôi trơn.

Cái tâm tư nhỏ đó làm sao qua mắt được một cảnh sát và một luật sư.

Trên mặt Lương Tự lộ ra chút bất lực xen lẫn nuông chiều.

Anh khẽ mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói gì.

Dù tôi và anh đã ly hôn nhưng chia tay trong hòa bình, lại còn có chung một đứa con.

Chỉ vì đứa trẻ thôi, sau này chắc chắn vẫn sẽ còn gặp nhau.

Cô bạn gái nhỏ của anh muốn khoe tình cảm hay tuyên bố chủ quyền gì đó cũng dễ hiểu.

Tôi đưa tay nhận lấy tuýp gel.

“Ừ, đã bỏ tiền mua rồi thì không nên lãng phí.”

Giọng Lương Tự dịu lại.

“Em có muốn vào nhà xem còn sót gì không?”

“Không cần, nếu có thì chắc cũng không quan trọng, cứ vứt đi.”

“Để anh đưa em.”

“Không cần, dưới lầu có người đang đợi tôi.”

Ánh mắt Lương Tự thoáng qua vẻ ngạc nhiên nhưng vì bạn gái đang đứng bên cạnh nên anh không hỏi thêm.

“Tạm biệt.”

Tôi quay người rời đi.

“Dương Dương nói tuần sau có họp phụ huynh.”

Phía sau bỗng vang lên giọng Lương Tự.

“Giang Ninh, nếu em không rảnh thì để anh đi.”

Anh bổ sung thêm một câu.

“Thời gian làm việc của anh khá tự do.”

Tôi không dừng bước cũng không quay đầu.

“Dương Dương đang ở chỗ mẹ tôi, anh nói với bà ấy là được.”

Nghe vậy, Lương Tự lập tức bỏ lại bạn gái, bước nhanh đuổi theo.

“Dương Dương không sống cùng em à?!”

Trước câu chất vấn của anh, tôi hơi sững lại.

“Ừ, mẹ nói sẽ giúp tôi chăm sóc thằng bé, để tôi ổn định cuộc sống trước.”

Điều tôi không nói là mẹ tôi còn muốn tôi nhanh chóng tìm người mới.

2

Ngày biết tôi bị Lương Tự đề nghị ly hôn, phản ứng của hai ông bà ở nhà còn bình tĩnh hơn tôi.

“Từ lúc thằng đó chuyển nghề, mẹ đã biết nó không yên phận rồi.”

Mẹ tôi tỏ vẻ rất có tầm nhìn xa.

“Đúng vậy, thằng đó giả vờ quá, ngay từ cái nhìn đầu tiên bố đã không thích.”

Bố tôi lập tức phụ họa theo vợ.

“Quyền nuôi Dương Dương thuộc về ai?”

“Lương Tự nói để con nuôi.”

Mẹ tôi cười lạnh.

“Nó định thay cả vợ lẫn con luôn rồi đấy.”

“Tiền cấp dưỡng mỗi tháng một vạn rưỡi.”

Nghe vậy, nét mặt mẹ tôi giãn ra.

“Thế thì để Dương Dương ở chỗ mẹ, mẹ giúp con nuôi trước, con đưa mẹ tám nghìn mỗi tháng là được.”

“Nhưng mẹ, Dương Dương là con trai của con.”

Tôi không đồng ý.

Mẹ tôi tức đến mức vỗ mạnh vào lưng tôi.

“Con ngốc à, trước đây còn có nó san sẻ, giờ con vừa phải đi làm vừa nuôi con một mình.”

“Nó thì thoải mái phong lưu bên ngoài, còn con chỉ biết đi làm với chăm con.”

“Lỡ đâu một ngày nào đó nó chơi chán rồi quay lại đòi tái hôn, lúc đó con cũng đồng ý, con giữ mình bao năm, con thì đã lớn tuổi rồi.”

“Lãng tử quay đầu quý hơn vàng, nó mơ đẹp quá nhỉ.”

“Nó đi tìm người khác thì con cũng đi tìm đi, còn trẻ thế này mau đi yêu đương đi.”

Tôi bị logic của mẹ thuyết phục.

Cũng đúng, nếu sau này Lương Tự quay lại đòi tái hôn, có lẽ tôi thật sự sẽ đồng ý.

Tuổi càng lớn, đàn ông cùng tuổi mà nhìn thuận mắt càng ngày càng ít.

Lương Tự là cha ruột của Dương Dương.

Ngoại hình tốt, nghề nghiệp cũng sáng sủa.

Không hút thuốc không uống rượu, lịch thiệp hào phóng lại còn chu đáo.

Là một cảnh sát phụ trách an ninh trật tự, tôi đã xử lý vô số vụ việc.

Tôi đã thấy đủ kiểu đàn ông ăn chơi cờ bạc đánh vợ, thậm chí bỏ lại một đống nợ rồi chạy trốn.

So ra, Lương Tự thật sự là một người đàn ông tốt.

Anh còn có một ưu điểm lớn nhất.

Thẳng thắn.

“Giang Ninh, trên thế giới này thứ duy nhất không thay đổi chính là sự thay đổi.”

“Trong lễ cưới, lời thề muốn nắm tay em đi hết đời anh nói rất nghiêm túc.”

“Nhưng bây giờ anh rung động với người khác cũng là thật.”

“Anh không muốn lừa dối hay phản bội em, nên chúng ta ly hôn đi.”

3

“Nếu cô giao Dương Dương cho mẹ cô nuôi, vậy tôi sẽ cân nhắc xin thay đổi quyền nuôi con.”

Sau khi biết mẹ tôi đang giúp trông con, Lương Tự cau chặt mày, không hề che giấu sự khó chịu.

“Được thôi.”

Tôi đáp ngay không do dự.

Lương Tự sững người.

Lúc này, cô bạn gái nhỏ của anh bước tới, thân mật khoác tay anh.

“Chị ơi, con còn nhỏ như vậy, vẫn nên ở bên mẹ thì tốt hơn chứ.”

Tôi nhìn thấy rõ sự căng thẳng của cô gái, hiểu ý liền mỉm cười.

“Tôi đâu có bỏ mặc. Nhà tôi mới thuê ngay trong khu nhà của mẹ tôi. Cô còn chuyện gì nữa không?”

Môi Lương Tự mím chặt, cô gái càng ôm chặt cánh tay anh hơn.

“Anh ơi, bên ngoài hơi lạnh, mình về nhà trước đi.”

Thấy anh không đáp lại, cô gái làm nũng.

“Em đói quá, anh nấu mì cho em ăn được không?”

Tôi kéo vali, bỏ lại cuộc đối thoại của hai người phía sau, càng đi càng xa.

4

Tôi ra khỏi khu dân cư, một chiếc Land Rover màu đen đỗ bên đường mở cửa.

Tiêu Mộ Thanh bước xuống xe, nhận lấy vali.

Tôi lên xe, nhưng anh lại chậm chạp không khởi động.

“Dây an toàn.”

Nghe anh nhắc, tôi mới sực nhớ, nghiêng người mò mẫm một lúc mà vẫn không tìm thấy.

Vì thế khi Tiêu Mộ Thanh nghiêng người lại gần, tôi tưởng anh định giúp tôi cài dây an toàn.

Không ngờ, đôi môi mềm ấm của người đàn ông chạm lên môi tôi.

Chỉ chạm một cái rồi rời ra.

“Thất lễ rồi.”

Dù ngoài miệng xin lỗi, nhưng trong mắt anh không hề có chút áy náy, khóe môi cong lên mỉm cười.

“Nếu không làm vậy, tôi thật sự không biết làm sao kéo sự chú ý của cảnh sát Giang từ người chồng cũ sang tôi.”

Nghe anh nói vậy, tôi im lặng.

Giây tiếp theo, tôi túm lấy cổ áo anh, dùng sức hôn ngược lại.

Đúng vậy, cái cũ không đi thì cái mới sao đến.

Hơn một tháng trước, Lương Tự đề nghị ly hôn.

Anh khiến tôi trở tay không kịp, tôi bỗng thấy khó thở, lồng ngực nghẹn lại.

“Nếu tôi không muốn ly hôn thì sao?”

Đối với mọi phản ứng của tôi, Lương Tự dường như đã chuẩn bị sẵn, vẻ mặt bình tĩnh.

“Vậy thì từ việc tâm trí dao động… tôi sẽ chuyển thành ngoại tình.”

“Giang Ninh, cô nên hiểu rõ hơn ai hết, ngoại tình không phải là tội phạm.”

Câu nói đó đã đóng chặt nắp quan tài cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Kết hôn tám năm.

Với tư cách là chồng, là cha, Lương Tự đều làm rất tròn trách nhiệm.

Tôi thật sự khó chấp nhận việc anh có thể dễ dàng vứt bỏ tôi, vứt bỏ tình cảm của chúng tôi như vậy.

Nhưng hiện thực tát thẳng vào mặt tôi.

Khi tôi vừa trở lại ngôi nhà từng thuộc về chúng tôi.

Căn nhà do chính tay tôi bài trí đã hoàn toàn thay đổi.

Bạn gái mới của anh không chờ nổi muốn xóa sạch dấu vết tôi và con từng tồn tại.

Rèm cửa, thảm trải sàn.

Bao gồm cả toàn bộ đồ nội thất.

Thậm chí cả phong cách trang trí cũng đổi sang kiểu mới.

5

“Chúng ta mới chỉ xem mắt thôi, tiến triển nhanh quá rồi phải không?”

“Thông tin cá nhân của tôi, tuần trước cảnh sát Giang đã tra rồi mà.”

Tiêu Mộ Thanh khẽ cười, cơ thể lại tiến sát hơn.

“Còn chuyện chưa quen, tiếp xúc nhiều thì quen thôi.”

Tôi không thích kiểu tấn công bất ngờ này, định đẩy anh ra, nhưng tay lại bị giữ lại.

Hormone nam tính của người đàn ông trẻ tuổi tràn ngập xung quanh.

Theo hơi thở mạnh mẽ xâm nhập vào phổi tôi.

Hung hăng, mãnh liệt.

Mùi hương xa lạ, cảm giác mới mẻ.

Cơ thể tôi lại không hề bài xích.

Con người vốn là sinh vật thị giác.

Tiêu Mộ Thanh đẹp trai một cách rất khách quan.

Lông mày đậm, sống mũi cao, đường nét xương mặt sắc nét.

Chiều cao gần một mét chín.

Là kiểu ngoại hình từ phụ nữ tám mươi tuổi đến bé gái tám tuổi đều phải công nhận.

Ngày Lương Tự đề nghị ly hôn, tôi thu dọn đồ đạc về nhà mẹ ngay.

Không lâu sau, mẹ tôi hào hứng nói quán lẩu trước cửa khu nhà đổi chủ mới.

Con chó Golden của ông chủ bị lạc, cả khu phụ nữ đều giúp tìm.

Hôm qua, mẹ tôi cực kỳ tự hào nói.

Bà đã đánh bại vô số bà cụ khác để giành cho tôi cơ hội xem mắt này.

Tối hôm đó, Tiêu Mộ Thanh xách một chai Mao Đài và một hộp Long Tỉnh tới nhà thăm.

Lúc nhìn thấy anh, tôi còn sững sờ.

Tuần trước, có một người đàn ông bám theo một nữ sinh trung học tan học buổi tối.

Cô bé sợ đến mức mặt trắng bệch, tôi đuổi theo thì thấy hai người đàn ông đang đánh nhau.

Trùng hợp là cả hai đều mặc áo khoác đen và quần bò.

Trời tối, cô bé cũng không nhận ra ai là người bám theo mình.

Similar Posts

  • Thiên Mệnh Chính Cung

    Ta mang mệnh cách vượng phu ngàn năm có một.

    Từ khi chào đời, đã được định mệnh ấn bằng chu sa — bất kể gả cho ai, ta đều sẽ là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, hưởng vinh hoa phú quý, con cháu đầy đàn.

    Sủng phi đắc thế nhất trong cung — Huệ phi nương nương — nghe được chuyện này, vì cảm tình thâm hậu thuở thiếu thời với mẫu thân ta, nên sớm vì ta định hôn với Cửu hoàng tử dưới gối bà — Thẩm Thừa Dục.

    Nào ngờ đến ngày đại hôn, chỉ vì cung nữ thân cận của Thẩm Thừa Dục — tên gọi Lạc Dao — khóc đến đỏ hoe cả mắt, hắn lại ngang nhiên xé bỏ khăn voan của ta, bắt ta quỳ xuống dâng trà cho tiện tì kia.

    “Ta và Lạc Dao sớm đã là phu thê danh nghĩa. Ngươi là người sau, đương nhiên phải dâng trà kính nàng!”

    “Nếu không phải mẫu phi ta ép gả, đời này ta chỉ muốn cùng Lạc Dao sống chết bên nhau, trọn kiếp không rời!”

    “Cả đời này, ngươi đừng mơ trèo lên đầu Lạc Dao! Đợi ngày ta đăng cơ xưng đế, tất sẽ phong nàng làm hoàng hậu, Thái tử cũng chỉ có thể là cốt nhục của ta và nàng ấy!”

    Đối mặt với lời lẽ cay nghiệt và ánh mắt chán ghét của Thẩm Thừa Dục, ta chẳng giận mà trái lại bật cười.

    Ta xoay người, mắt nhìn về phía văn võ bá quan đang chứng kiến hôn lễ.

    “Đã vậy, hôn ước giữa ta và điện hạ từ nay chấm dứt.”

    “Hôm nay, giữa chư vị nơi đây, ai nguyện cầu cưới ta, Tô Vân Ca ta lập tức gả cho người ấy ngay tại đại điện!”

  • Dỗ Tỷ Vui Vẻ

    Uống say, ta lăn lộn trên giường làm loạn, miệng cứ đòi gả cho Thái tử.

    Lúc ấy, phu quân ta nắm lấy cổ chân, kéo ta trở lại bên mình.

    “Hả? Gả cho phụ thân của Thái tử, làm hoàng hậu của Trẫm… là uất ức cho nàng lắm sao?”

  • Từ Yêu Đến Hủy Diệt

    Tôi và Cố Ngôn ở bên nhau ba năm, chính tay anh ta đã biến tôi từ một cô gái mồ côi không nhà để về thành Cố thái thái khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.

    Tôi thu lại tất cả gai góc, đóng vai con chim hoàng yến dịu ngoan vô hại mà anh ta thích nhất.

    Cho đến hôm nay, trong buổi tiệc rượu thương mại quan trọng nhất của anh ta, đối tác hợp tác tương lai của anh ta là Tô Tình, cố ý hắt một ly rượu vang lên người tôi.

    “Cố Ngôn, người phụ nữ của anh làm bẩn bộ cao cấp hai triệu của tôi, một câu xin lỗi e là không đủ đâu nhỉ?”

    Giọng Tô Tình mềm mại quyến rũ nhưng độc địa, cô ta khoác tay Cố Ngôn, nhìn tôi từ trên cao xuống.

    Cố Ngôn thậm chí còn không nhìn tôi lấy một cái, anh ta vỗ nhẹ lên tay Tô Tình như an ủi.

    Sau đó, anh ta quay sang tôi, gương mặt tuấn tú mà tôi đã yêu suốt ba năm lúc này chỉ còn đầy mệnh lệnh lạnh lẽo.

    “Lâm Vi, quỳ xuống, lau sạch giày cho Tô tiểu thư.”

    Khách khứa xung quanh phát ra những tiếng cười khẽ bị kìm nén, từng ánh mắt đều hóa thành những mũi kim sắc lạnh, đâm thẳng vào tận xương tủy tôi.

    Tôi nhìn anh ta, cố tìm từ anh ta dù chỉ một chút không nỡ, nhưng chỉ thấy sự thiếu kiên nhẫn.

    “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai, đừng vì cô mà làm hỏng việc làm ăn của tôi.”

    Tôi chậm rãi, nghe lời mà ngồi xổm xuống.

    Ngay lúc mọi người cho rằng tôi sẽ cúi xuống nhặt khăn giấy lên.

    Tôi lấy điện thoại từ túi xách ra, gửi một tin nhắn đến số được mã hóa kia.

    “Kích hoạt kế hoạch ‘Thiên Phạt’.”

  • Lật Ngược Bàn Cờ Thương Trường

    VẮN ÁN

    Tại buổi ký hợp đồng, khách hàng lớn hỏi cô kỹ thuật viên xinh đẹp mới vào làm rằng có biết uống rượu không.

    Cô ta lập tức dội ly rượu vang lên đầu khách hàng, nhàn nhạt nói:

    “Văn hóa rượu chè nơi công sở đều là thói xấu, chỉnh đốn môi trường làm việc phải bắt đầu từ tôi.”

    Khách hàng Lý tổng, người mỗi năm mang về ba trăm triệu lợi nhuận cho công ty, tức giận đến nỗi xé toạc hợp đồng tại chỗ.

    Là người phụ trách dự án, tôi cúi đầu khom lưng xin lỗi không ngừng, cuối cùng uống với Lý tổng đến mức xuất huyết dạ dày mới cứu vãn được tình hình.

    Tôi báo cáo lại tình hình với sếp, nhưng sếp lại mắng tôi:

    “Cậu là người phụ trách mà để suýt mất dự án, ba triệu tiền hoa hồng định cho cậu thì thôi khỏi, coi như là một lời cảnh tỉnh!”

    Sau chuyện đó, tôi liền thêm tên Từ Di Hàn vào danh sách xem xét sa thải trong phòng ban.

    Cô ta chỉ cười khẩy:

    “Tôi là nhân tài được sếp đích thân mời về với mức lương cao, không giống thứ gà rừng như cô chỉ biết cười nói, rót rượu để kiếm đơn!”

    “Sa thải tôi chẳng khác nào cắt đứt động mạch chủ của công ty, đến lúc đó xem cô có phải đến cầu xin tôi quay lại không!”

    Tôi không thèm để ý, nào ngờ đến ngày kết thúc đợt đánh giá, người nằm trong danh sách bị sa thải lại là tôi.

    Sếp nhân cơ hội tuyên bố Từ Di Hàn thay thế tôi, trở thành giám đốc kinh doanh mới.

    “Khách hàng là tài nguyên của công ty, cô thật sự tưởng chốt được hợp đồng là nhờ bản lĩnh của mình sao? Di Hàn học vấn cao, hiểu kỹ thuật, lại xinh đẹp hơn cô, đương nhiên giỏi hơn cô rồi.”

    Tôi chỉ cười nhạt, quay người gọi một cuộc điện thoại.

  • Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

    Chồng tôi là luật sư hạng nhất.

    Anh ta mất ba tháng, giúp người yêu cũ thắng vụ ly hôn, giành được tám mươi triệu tài sản.

    Tối hôm ăn mừng thắng lợi, anh uống đến ba giờ sáng mới về nhà.

    Hôm sau ngủ đến tận trưa, anh đưa tay ôm tôi: “Em yêu, dạo này anh bận muốn phát điên, hôm nay sẽ dành thời gian cho em.”

    Tôi ném thẳng tờ giấy chứng nhận ly hôn vào mặt anh ta: “Ba mươi ngày cân nhắc ly hôn vừa kết thúc hôm qua.”

    Anh ta sững người, lật điện thoại ra mới phát hiện, tôi đã gửi 99 tin nhắn, mà anh không đọc một cái nào.

    “Không đến mức ấy chứ? Anh bận thật mà…” Anh cuống lên.

    Tôi mỉm cười, chỉ tay vào xấp giấy tờ trên bàn: “Anh giúp cô ta chia được tám mươi triệu, tôi chỉ cần căn nhà này, như vậy là quá đáng sao?”

  • Nữ phụ độc ác quyết tâm tự tay xé nát nữ chính

    Vừa lột sạch đồ của trúc mã, tôi đã nhìn thấy đạn mạc đang chửi bới om sòm.

    【Nữ phụ độc ác tránh xa nam chính ra! Nam chính tuy còn chưa nhận rõ lòng mình, nhưng anh ta đã yêu nữ chính rồi đó! Chính vì lần bốc đồng này mà anh ta cảm thấy bản thân “bẩn thỉu”, trở nên tự ti và nhạy cảm, suýt nữa thì lỡ mất nữ chính!】

    【May mà nữ phụ cũng phải trả giá. Sau khi nam chính yêu mà không được, hắn hắc hóa, trước tiên nhốt nữ phụ vào bệnh viện tâm thần hành hạ đến chết, rồi mới yên tâm ở bên nữ chính.】

    【Nam chính có kiểu “đạo đức nam giới” tự giữ mình như vậy, ngọt quá trời luôn!】

    Anh ta không muốn sao?

    Tôi nghi hoặc siết chặt “cậu thanh niên tinh thần” trong tay.

    Được thôi, vậy đổi một cây khác.

    Tôi buông trúc mã ra, xoay người bước vào một phòng tổng thống khác.

    Đạn mạc lại bắt đầu mắng chửi.

    【Cô ta điên rồi à? Dám leo lên giường của vị đại lão điên đó sao? Đại lão ghét phụ nữ! Những kẻ leo giường thất bại bị hắn ném vào bệnh viện tâm thần, không có một trăm thì cũng phải tám mươi người rồi!】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *