Màn Trả Thù Hoàn Hảo Full

Màn Trả Thù Hoàn Hảo Full

Lúc tôi sắp chết, người bạn trai đã yêu tôi suốt bao năm lại đang tổ chức sinh nhật cho “bạch nguyệt quang” của anh ta, vừa cười nói vừa ôn lại những kỷ niệm đẹp giữa hai người họ.

Về sau, cả mạng xã hội đều lan truyền tin: “Người bạn gái mà anh ấy yêu nhất đã qua đời.”

Yêu nhất à? Buồn cười thật.

Tôi làm sao so được với nốt ruồi son ngay tim anh ta?

Nhưng… tại sao lúc biết tôi chết, anh ta lại khóc thảm như một con chó bị chủ bỏ?

01

Máy lạnh trung tâm của bệnh viện lạnh đến mức đầu ngón tay tôi tê buốt.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “u ác tính” trên bản chụp CT, tay chân lạnh ngắt.

“Hứa Ngôn, anh có thể đến bệnh viện đón em không?” Tôi cố gắng nén cảm giác buồn nôn nơi dạ dày, giọng run rẩy.

Anh ta hạ giọng: “Anh đang bận, để sau đi.”

“Nhưng mà…”

“Ngoan, đừng làm loạn.”

Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã vội vàng cúp máy, giọng nói giống như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện.

Ghế chờ ở hành lang bệnh viện lạnh ngắt.

Tôi mở WeChat lên, thấy Bạch Tinh Nguyệt vừa đăng dòng trạng thái mới:

“Bạn thân mười năm hiểu mình nhất, ngay cả lát gừng cũng phải cắt hình trái tim [ngại ngùng].”

Tấm ảnh là góc nghiêng của Hứa Ngôn — anh ta đang chăm chú nhìn vào nồi nước đường đỏ, ánh mắt dịu dàng đến mức chói mắt.

Ngón tay tôi run lên không kiểm soát nổi, tôi lại gọi cho Hứa Ngôn thêm lần nữa.

“Alo?”

Người bắt máy là Bạch Tinh Nguyệt, phía sau còn nghe thấy tiếng Hứa Ngôn: “Ai vậy?”

“Là chị Miêu Miêu.” Cô ta nhẹ giọng đáp, rồi quay lại giải thích với tôi:

“Hứa Ngôn đang nấu nước gừng cho em, giờ không rảnh.”

“Đưa máy cho anh ta.” Giọng tôi lạnh đến đáng sợ.

Đầu dây bên kia vang lên vài tiếng sột soạt, sau đó là giọng Hứa Ngôn đầy khó chịu:

“Lại sao nữa?”

“Anh không nói là đang bận sao? Thì ra là bận nấu nước gừng cho Bạch Tinh Nguyệt?”

“Em đừng suy nghĩ lung tung, Tinh Nguyệt sống một mình, bệnh rồi cần có người chăm.”

“Kết quả kiểm tra của em có rồi.” Tôi nói khẽ.

“Kiểm tra gì?” Anh ta rõ ràng chẳng để tâm,

“Lần trước em nói đau dạ dày? Tự lo cho bản thân đi, uống nhiều nước ấm vào.”

Tôi cúp máy.

Gió đêm se lạnh, tôi đứng ở trạm xe buýt, nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tối đi.

Hứa Ngôn gọi ba cuộc, sau cùng gửi một tin nhắn:

“Đừng làm loạn nữa, lát anh về với em.”

Tôi mở WeChat của Bạch Tinh Nguyệt, năm phút trước cô ta lại đăng bài mới.

Trong ảnh là hai bàn tay đang cùng chạm vào một chiếc bát, dòng chữ ghi:

“Trải qua bao khó khăn, cuối cùng vẫn là anh.”

Thì ra, tôi chính là cái “khó khăn” trong chuyện tình của họ.

02

Tôi và Hứa Ngôn đã yêu nhau bốn năm.

Còn tôi — đã thích anh suốt mười năm rồi.

Hồi đại học, anh từng có một cô bạn gái là hoa khôi của trường.

Tôi chỉ có thể len lén nhìn anh trong mấy buổi sinh hoạt câu lạc bộ.

Mãi đến năm tư, hoa khôi kia theo một thiếu gia giàu có ra nước ngoài,

Hứa Ngôn vì thế mà uống đến xuất huyết dạ dày trong quán bar.

Đêm đó là tôi cõng anh về ký túc xá.

Anh nôn hết lên chiếc váy mới mua của tôi, giọng ngà ngà mơ hồ hỏi:

“Tại sao lại là em?”

Tôi nấu canh giải rượu cho anh, giúp anh chép luận văn tốt nghiệp,

đêm anh sốt, tôi thức trắng trông chừng cả đêm.

Ba tháng sau, anh nắm tay tôi nói:

“Miêu Miêu, mình thử quen nhau xem.”

Một chữ “thử” đó, kéo dài suốt bốn năm.

Hứa Ngôn là người ít nói, tính tình lạnh lùng.

Trong bốn năm yêu nhau, tôi học được cách nhìn vào đôi mày hơi nhíu của anh để đoán xem anh có khó chịu hay không,

nhìn vào khóe môi mím chặt để đoán anh đang cố nhẫn nhịn điều gì.

Tôi cứ ngỡ… đó chính là yêu.

Hôm nay, bác sĩ bảo tôi bị ung thư dạ dày.

Mà bạn trai tôi — đang nấu nước đường đỏ cho người yêu cũ vì cô ta đau bụng kinh.

Lúc ấy tôi mới hiểu, thì ra anh không phải là “băng giá”.

Chỉ là… không tan chảy vì tôi.

Hai giờ sáng, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ.

Hứa Ngôn đẩy cửa bước vào, tôi đang ngồi trên sofa, đau đến mức không đứng thẳng nổi người.

“Chưa ngủ à?”

Anh nới lỏng cà vạt, ánh mắt liếc qua mâm cơm trên bàn vẫn còn nguyên chưa đụng đến.

“Bạch Tinh Nguyệt thế nào rồi?” Giọng tôi khản đặc, nghe không còn ra tiếng người.

Anh cau mày:

“Không sao, khỏi rồi.”

Nói xong liền định đi vào nhà tắm, cứ như chúng tôi chỉ đang nói về thời tiết ngày mai.

“Vậy… hai người bắt đầu từ khi nào?”

Cuối cùng nét mặt anh cũng thay đổi:

“Em nói linh tinh gì vậy? Bọn anh chỉ là bạn.”

Chỉ là bạn.

Ba chữ ấy… như lưỡi dao cùn, trong suốt nửa năm qua cứ lặp đi lặp lại, cắt từng tảng thịt của tôi.

Giây phút này, ngoài cơn giận dữ, tôi bỗng thấy cực kỳ không cam tâm.

Và cũng chính trong khoảnh khắc đó —

kế hoạch trả thù… bắt đầu hình thành.

Similar Posts

  • Huyết Ấn Xà Đan

    Vào một buổi trưa mùa đông,ba tôi bắt được một con rắn đen to bằng cái cối xay đem về nhà.

    Ông định giết nó để ngâm rượu, trị bệnh lao đang hành hạ ông.

    Tối hôm đó, con rắn biến mất. Thay vào đó, một cô gái tuyệt sắc khoác tấm khăn voan đen xuất hiện trước cửa nhà tôi.

    “Đại ca ơi, trời rét căm căm thế này, cho em ngủ nhờ một đêm được không?”

    Lớp voan mỏng như cánh ve, cô ta run rẩy vì lạnh.

    Ba tôi vội vàng nắm lấy tay cô ta, vồn vã nói: “Đương nhiên là được, mau mau vào nhà đi!”

  • Nữ Hoàng Tốc Độ: Lần Cuối Cùng Em Quay Lưng

    “Cô Giang, cô chắc chắn muốn đổi câu lạc bộ sao?”

    “Nếu rời khỏi Câu lạc bộ Ngữ Phong, tất cả thành tích với tư cách là tuyển thủ trượt tuyết của cô sẽ bị xóa bỏ. Cô chỉ có thể tuân thủ thỏa thuận bảo mật và ở lại Câu lạc bộ SOIL tại Thụy Sĩ, không thể về nước, cũng không thể để bất kỳ ai trong nước tìm được cô.”

    Giang Dữ Nguyệt không hề do dự quẹt thẻ thanh toán phí thủ tục.

    “Tôi chắc chắn.”

    Nhân viên nhanh chóng đáp lại: “Đổi câu lạc bộ thành công, thủ tục cần bảy ngày.”

    Bước ra khỏi văn phòng, Giang Dữ Nguyệt đặt vé máy bay bay sang Thụy Sĩ bảy ngày sau, vội vã rời đi.

    Gió lạnh cuốn theo bông tuyết đập vào cửa kính xe, cái lạnh như muốn xuyên qua áo lông vũ mà len vào tận da thịt.

    Cô xoa xoa đầu ngón tay lạnh cóng, ánh mắt rơi trên tấm biển tên câu lạc bộ đồ sộ.

    【Câu lạc bộ trượt tuyết Ngữ Phong】

    Đây là câu lạc bộ do bạn diễn, ông chủ, cũng là chồng cô – Văn Quan Phong – tự tay gây dựng.

    Cũng là câu lạc bộ trượt tuyết nổi tiếng nhất ở Kinh thị.

    Cô từng ngây thơ cho rằng, “Ngữ Phong” là tên hai người ghép lại, chỉ là khi đăng ký Văn Quan Phong đã gõ sai.

    Cho đến khi Trình Vị Ngữ trở về nước, cô mới biết, tên câu lạc bộ chưa từng gõ sai.

    Trong lòng anh ta, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Trình Vị Ngữ.

    Cho dù cô và anh ta đã bí mật kết hôn năm năm.

    Cho dù cô từng nhiều lần đoạt giải quán quân, xoay chuyển cục diện, cứu câu lạc bộ thoát khỏi bờ vực phá sản.

    Thậm chí vì sinh con cho Văn Quan Phong, sau khi đoạt giải vô địch, khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, cô đã giải nghệ, để tên tuổi “Snow” bị đóng băng suốt hai năm.

  • Ai Là Người Không Biết Đẻ

    Kết hôn ba năm vẫn chưa có con.

    Một người bà con ở bệnh viện khéo léo nhắc nhở: “Hai vợ chồng chắc là có một người không sinh được.”

    Mẹ chồng lập tức trở mặt: “Không đẻ được thì ly hôn đi, ai mà muốn nuôi một con gà mái không biết đẻ.”

    Chồng tôi cũng dứt khoát vạch bài: “Người bên ngoài của tôi đã chờ mấy năm rồi, cô không được thì nhường chỗ cho người khác đi.”

    Tôi tủi thân giấu đi tờ kết quả tinh trùng yếu, vừa lăn vừa bò kéo anh ta đến cục dân chính.

    “Nhanh lên đi, tôi còn đang vội đây này.”

  • Bà Thím Keo Kiệt Muốn Giới Thiệu Bạn Trai Cho Tôi

    Mùng Ba Tết, bà dì nổi tiếng keo kiệt của tôi đột nhiên muốn mai mối cho tôi một người.

    Bên nam có năm căn nhà, ba chiếc xe, là hot boy cao mét tám, lại còn là công chức nhà nước.

    Tôi còn chưa kịp từ chối, bà ta đã vội vàng khai tuốt tuồn tuột số đo ba vòng, chu kỳ kinh nguyệt cùng mọi loại thông tin riêng tư của tôi cho đối phương.

    Tôi không những không nổi giận, mà còn cười tươi rói rót rượu kính dì.

    Bởi vì tôi biết rõ, gã đàn ông đó chính là thằng bạn trai tâm thần biến thái mà em họ tôi không cách nào thoát khỏi, từng đe dọa sẽ giết sạch cả nhà dì tôi.

    Kiếp trước dì tôi đưa họa đến cho tôi, kết quả tôi bị tên điên đó chặt xác thành hơn ba trăm mảnh, vứt xuống cống ngầm.

    Đời này làm lại, tôi nhất định sẽ để cả nhà bà ta bị trói chặt với thằng đàn ông đó, không bao giờ thoát ra được!

  • 88 Vạn Hồi Môn – 26 Năm Làm Mẹ

    Con gái tôi cầm 88 vạn tiền hồi môn tôi cho, đăng lên mạng khoe với bạn bè:

    “Học hỏi mẹ chồng đại nữ chủ của mình — hồi môn tự tay kiếm!”

    Tôi nghe mà nghẹn ở cổ, nhưng cũng chẳng nói gì.

    Không ngờ nó càng ngày càng quá quắt, ép tôi giao thẻ lương:

    “Mẹ chồng đại nữ chủ bảo: người ta không bằng mình, có bản lĩnh thì tự lo. Lương của mẹ con giữ cho, khỏi phải đợi đến lúc già rồi lại không có tiền dưỡng lão mà thành gánh nặng của con.”

    Tôi tức đến nỗi phát bệnh tim ngay tại chỗ, run rẩy bảo nó giúp lấy thuốc.

    Ai ngờ nó lại đổ hết thuốc vào thùng rác, còn chỉ tay vào mặt tôi mắng:

    “Mẹ chồng con hồi xưa sinh con cũng tự mình đi bệnh viện!”

    Rồi nó tiếp tục hét lên:

    “Bà ta nói đúng, người như mẹ — không biết chừng mực, cứ dính lấy con gái như miếng cao dán hút máu — không đáng sống!”

    “Hôm nay, con sẽ cho mẹ hiểu thế nào là phụ nữ độc lập tự chủ!”

    Nói xong, nó đập cửa bỏ đi.

    Tôi tuyệt vọng cùng cực, nghiến răng nhặt thuốc trong thùng rác lên, nuốt xuống từng viên.

    Sau đó, tôi gọi điện cho ngân hàng, hủy khoản chuyển 88 vạn tôi đã gửi cho nó.

    Đã muốn học làm đại nữ chủ như mẹ chồng, thì đừng có mong dựa vào tôi nâng đỡ nữa.

    Tôi muốn xem, với cái của hồi môn bằng không, dựa vào “mẹ chồng đại nữ chủ” ấy, nó sẽ sống ở nhà chồng ra sao!

  • CÔ GÁI CÂM

    Em trai tôi, một nam sinh lớp 10, cuối cùng cũng được tìm thấy sau 101 ngày mất tích.

    Nhưng em ấy ch*t rồi.

    Ch*t một cách cực kỳ thảm thương, nội tạng bị moi hết, th/i th/ể bị ném xuống hố trong một mỏ than bỏ hoang.

    Khi tôi chạy tới, chỉ có thể thấy x/á/c em ấy được bọc trong tấm màng nhựa.

    Cơn phẫn nộ dâng lên, ngọn lửa trả thù bùng cháy trong tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *