Mễ Mễ Trong Lòng Tôi
Tôi đang nằm bệnh trên giường, nửa đêm lướt phải video mukbang, thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng.
Tôi lập tức nhắn tin cho anh bạn thanh mai trúc mã sống ở phòng bên:
“Bị sốt rồi.
Thèm thịt kho tàu với gà xào ớt anh làm.
Làm cho em được không?”
Ai ngờ mạng lag đúng lúc, tin nhắn thứ hai không gửi đi.
Ngay sau đó, Trì Vọng nhắn lại liên tục dấu chấm hỏi:
“Cái gì vậy, em bị bệnh thật hả?
Nửa đêm không ngủ còn nổi điên cái gì thế?”
Tôi nhắn lại: “Em thèm món anh làm đến phát điên rồi đây này.”
Trì Vọng: “…Em nghiêm túc đó hả?”
Tôi: “Chứ còn gì nữa? Nguyên liệu em chuẩn bị sẵn hết rồi, cứ đến mà nấu thôi!”
Tối hôm đó, Trì Vọng mặt đỏ như gấc, đến gõ cửa nhà tôi.
1
Một người đàn ông mặc áo khoác gió đen đứng trước cửa.
Rõ ràng mang theo cả luồng khí lạnh, vậy mà gương mặt tuấn tú ấy lại đỏ bừng như đang sốt cao.
“Giang Mễ Mễ.”
Trì Vọng ngập ngừng lên tiếng, ánh mắt nhìn tôi cũng đầy do dự và khó hiểu.
“Em chắc tối nay không uống nhầm thuốc chứ?”
Tôi lập tức trợn mắt, không khách khí đáp lại:
“Anh mới là người uống nhầm thuốc thì có!”
Tôi đang sốt đến 38 độ 9, ba ngày liền chỉ uống cháo kê cầm hơi.
Hôm nay vừa mới khá hơn một chút.
Ai ngờ nửa đêm nằm cuộn trong chăn lại xem phải video mukbang khiến tôi thèm đến điên.
Chỉ là muốn Trì Vọng qua nấu giúp bữa cơm thôi, thế mà tên này lại vòng vo mắng tôi có bệnh!
“Nếu anh không muốn làm, em hoàn toàn có thể nhờ người khác!”
Dù sao bây giờ đặt đồ ăn vẫn còn kịp.
Ai ngờ Trì Vọng nổi đóa ngay:
“Em dám!”
Chưa dứt lời, một bóng người đã lướt ngang trước mặt tôi.
Đến khi hoàn hồn lại, Trì Vọng đã đứng trong phòng khách, còn tiện tay khóa trái cửa luôn!
Anh đứng thẳng người, gương mặt căng cứng như thể sắp ra trận.
Tôi thật sự không hiểu anh đang căng thẳng cái gì.
Biết thì là tôi nhờ anh nấu cơm.
Không biết lại tưởng tôi là mãnh thú sắp thịt người không bằng!
“Ờm… bước đầu tiên, chúng ta làm gì trước?”
Trì Vọng lên tiếng, ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi.
2
“Tất nhiên là rửa tay trước rồi, chẳng lẽ anh định cứ thế mà nấu à?”
Không rửa tay, lúc nấu chẳng phải toàn vi khuẩn à?
Tôi sững người, mắt mở tròn xoe!
Tên này rõ ràng muốn đầu độc tôi mà!
Trì Vọng như bừng tỉnh, giọng nói có phần lắp bắp:
“Nghe… nghe cũng hợp lý.
Anh đi rửa ngay.”
Nói rồi, anh quay người một cách cứng nhắc, nhấc chân trái lên cùng lúc với tay trái.
Cứ thế chân tay cùng bên, lạch bạch bước ngang qua tôi.
Cảm giác chẳng khác nào một con robot hơi lỗi kỹ thuật.
Tôi: “…”
Người đang phát sốt là tôi.
Nhưng sao tôi lại cảm thấy… người bị cháy não là anh ta mới đúng?
Rất nhanh, tiếng vòi sen vang lên từ phòng tắm.
3
“Anh định tắm luôn à?”
Tôi nghi ngờ hỏi.
Ngay sau đó, Trì Vọng khẽ đáp “Ừm” một tiếng.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, mà sao tôi lại nghe ra được chút… ngượng ngùng?
“Như vậy… mới sạch hơn, đúng không?”
“Ờ, cũng đúng!”
Tôi nghĩ nghĩ, thấy anh nói cũng có lý.
Nếu anh đã sạch sẽ vậy, tôi cũng yên tâm rồi.
“Vậy anh cứ tắm đi nhé, tiện thể em đặt mua thuốc luôn.”
Từ “thuốc” anh vừa nói làm tôi nhớ ra.
Tôi liền rút điện thoại ra, mở app đặt đồ ăn và tìm thuốc tiêu hoá.
Trì Vọng tò mò hỏi: “Thuốc?”
“Đúng vậy.”
Tôi vừa lướt màn hình vừa nghiêm túc đáp:
“Lỡ đâu ăn no quá bị đầy bụng thì sao, tất nhiên phải phòng trước chứ!”
Lần trước tôi ăn khuya nhiều quá, no đến mức không ngủ được, lăn qua lăn lại muốn trào nước mắt, thật sự không muốn lặp lại nữa!
Thế mà vừa dứt lời, cửa phòng tắm đột ngột bật mở.
Một cánh tay rắn chắc vươn ra cướp lấy điện thoại tôi.
Tôi theo phản xạ giơ tay giật lại, nhưng hơi thở lại khựng lại ngay lập tức.
Sáu múi cơ bụng rắn chắc lồ lộ trước mắt tôi.
Trì Vọng để trần nửa thân trên, vai rộng eo thon, toàn thân toát ra sức hút mãnh liệt và sự bùng nổ đầy năng lượng.
Tôi ngẩn người vài giây, bị khí chất đầy nam tính ấy thiêu đốt đến mức tai đỏ bừng.
Nhìn từng giọt nước lăn từ tóc anh, men theo yết hầu, qua xương quai xanh…
Trượt dọc xuống…
4
Nhưng lúc này, sắc mặt anh lại hơi lạnh lùng.
“Thuốc hại người, em không biết à?”
Đôi mắt đen thẳm đó nhìn chằm chằm vào tôi.
Biết nhau bao năm, tôi hiểu quá rõ—đây là dấu hiệu anh sắp nổi giận.
Tôi theo bản năng rụt cổ lại, chột dạ nói:
“Vậy… vậy không uống nữa?”
Nghe thế, nét mặt Trì Vọng mới giãn ra đôi chút.
“Ngoan.”
Bàn tay to xoa nhẹ lên đầu tôi.
“Anh không phải loại người như vậy, yên tâm.”
Sự dịu dàng đột ngột này lại càng khiến tôi thấy bất an.
Bình thường chỉ cần anh không cà khịa là tôi đã lạy trời tạ đất rồi.
Giờ thì hay rồi, tự nhiên tốt bụng thế, có khi nào định bỏ “thuốc độc” vào bữa tối không vậy?
Tôi trừng mắt nhìn bóng Trì Vọng quay người đi vào phòng tắm.
Không nhịn được, tôi bĩu môi, hét với theo:
“Nhưng anh làm ít thôi nhé!
Em thật sự sợ không ăn nổi đâu đấy!”
Ai ngờ Trì Vọng vấp một cái suýt ngã.
Rồi lập tức đóng sập cửa phòng tắm lại trong trạng thái hoảng loạn.
“Biết… biết rồi!”
5
Nhưng đang tắm thì — “tạch!”
Cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Tôi vội bật đèn pin lên, đảo mắt nhìn quanh.
Nếu tôi không nghe nhầm, thì âm thanh vừa rồi là…
“Chập cầu dao rồi.” – Trì Vọng nói vọng ra.
“Để anh ra xem thử. Em ở yên đấy đừng cử động.
À mà… có thể đưa anh cái khăn tắm không?
Anh tìm không thấy.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Tất nhiên là anh không tìm thấy rồi.
Vì hôm nay thấy trời đẹp, tôi lên cơn siêng năng, đã quăng hết khăn tắm vào máy giặt, xong xuôi lại đem hết ra ban công phơi nắng.
Nhưng vấn đề là…tôi bị quáng gà!
May sao vẫn có chút ánh trăng le lói ngoài cửa sổ để định hướng.
Tôi vội vã chạy đi, rồi lại chạy về nhanh không kém.
“Đi đứng gì mà vội vậy, không sợ té hả?”
“Đừng lắm lời, mau mà nhận lấy!”
Một bàn tay với khớp xương rõ ràng thò ra từ khe cửa.
Ngay khi tay anh chạm vào, mặt tôi lập tức đỏ rực!
“Aaa aaa aaa!
Anh sờ cái gì đấy hả!”
Trì Vọng cuống quýt rút tay lại:
“Xin lỗi xin lỗi, anh tưởng là tay em… vì mềm mềm…”
“Im ngay!”
Giây phút đó, tôi thật sự muốn xé xác anh ra từng mảnh!
“Đừng có cử động lung tung! Lúc nãy suýt chút là với được rồi đó!”
“Thế thì đừng để anh mò nhầm chứ!”
Tôi bực đến sôi máu.
Quyết định dứt khoát mở toang cửa phòng tắm!
Dù sao thì cũng tối thui, tôi chả nhìn thấy gì cả.
“Anh…”
Trì Vọng còn chưa kịp phản ứng, tôi đã xông vài bước vào, tiện tay ném luôn khăn tắm về phía anh:
“Đỡ lấy!”
Ai ngờ ném quá mạnh, tôi lại bị trượt chân!
Cả người mất thăng bằng!
“Aaaa!”
“Cẩn thận!”
Tôi nhắm chặt mắt lại, sẵn sàng đón nhận cú đau điếng.
Nhưng không có gì cả…
vì người ngã xuống là Trì Vọng.
Còn tôi, lại ngồi phịch lên phần… eo của anh.
6
Anh bật ra một tiếng rên đau đớn.
Tôi cũng đau đến mức không nhịn được, hít mạnh một hơi.
“Trì Vọng, xương anh đâm người quá đấy.”
Anh cao gần mét chín, khung xương vốn đã to.
Lại thêm cả người đầy cơ bắp thế kia.
Ngã lên anh đúng là chẳng nhẹ nhàng hơn mặt đất là bao.
Trì Vọng bỗng khựng lại, giọng khàn khàn:
“Có thể nào… không phải xương, mà là thịt?”
“Vớ vẩn, có cái thịt nào mà…”
Tôi lập tức cứng đờ người.
Chữ cuối chưa kịp nói đã nghẹn lại trong cổ họng.
Đã thế, trên người tôi chỉ mặc đúng cái váy ngủ…
Không dám cử động, không dám thở mạnh…
Dường như cảm nhận được sự bối rối của tôi, Trì Vọng khẽ cười khẩy:
“Giờ mới biết ngại hả?
Lúc gọi anh qua, không phải gan to lắm à?”
“…
Không phải!
Anh có thể… đừng có run nữa được không?!”
Sự mỉa mai của anh chỉ kéo dài được đúng hai giây, rồi… chính anh cũng rối tung rối mù.
7
“Tôi… tôi đâu có run.”
Tôi nghiến răng, cố gắng kiềm chế, nhưng trong lòng càng lúc càng hoảng.
“Trì… Trì Vọng, anh có thể… có thể thả em xuống trước không?”
Trì Vọng:
“Hả?
Thả em xuống á?
Em nhìn lại tình hình hiện giờ đi, nói mấy câu này có nghe nổi không?”
Ừm… hình như… anh nói cũng không sai?
Tôi liền rón rén, vừa lần mò vừa cố trèo xuống một cách cẩn thận.
Giữa bóng tối, tôi nghe tiếng Trì Vọng nuốt khan:
“Giang Mễ Mễ, em cố ý đúng không?”
Chưa kịp phản ứng, anh bất ngờ bật dậy!