Mẹ Nuôi Tôi Cả Đời, Tôi Đổi Họ Rồi Bỏ Bà
Tôi 60 tuổi, bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.
Tôi không muốn điều trị nữa, chỉ định dành quãng thời gian cuối cùng này yên ổn một chút.
Tôi tính đợi đến khi con trai về nhà đêm giao thừa, giao lại cho nó sổ tiết kiệm và giấy tờ ba căn nhà.
Nhưng đợi mãi, thứ tôi nhận được chỉ là một cuộc gọi:
“Mẹ ơi, chúng con đang kẹt xe trên cao tốc, mẹ cứ ăn trước đi, đừng chờ chúng con.”
Tôi im lặng.
Cách nửa phút trước, tôi vừa thấy cô vợ trẻ của chồng cũ – Lưu Phương đăng ảnh bữa cơm tất niên lên vòng bạn bè.
Trong tấm hình, năm người ngồi cười rạng rỡ nâng ly chúc mừng năm mới.
Ngoài Lưu Phương và chồng cũ của tôi, còn có con trai tôi, con dâu tôi, và cháu nội của tôi.
Tôi thật không ngờ, đứa con trai mà tôi cực khổ nuôi lớn, lại chọn về ăn tết, đoàn tụ cùng người đàn bà chưa từng nuôi nó một ngày, và gọi người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con tôi là “cha”.
Vậy thì ba căn nhà đứng tên tôi, cùng mấy chục vạn tiền tiết kiệm, từ nay cũng chẳng còn liên quan gì đến nó nữa.
1
“Mẹ? Mẹ ơi, mẹ còn đang nghe không đó?”
Giọng con trai tôi, Kỷ Dương, vang lên nghi hoặc.
Thấy tôi mãi không trả lời, nó quay sang ai đó rồi lẩm bẩm:
“Chắc sóng kém.”
Một giọng nữ sốt ruột cất lên:
“Thôi được rồi, mất sóng thì cúp máy đi. Chú Chu là ba mình, ăn bữa cơm tất niên với ba mà cũng phải báo cáo với mẹ anh à?”
Tôi nghe ra, đó là giọng con dâu tôi, Tô Nhã.
Cô ta và Kỷ Dương cưới nhau hơn chục năm, chưa từng một lần gọi tôi là ‘mẹ’.
Giờ lại ngọt ngào xưng “ba mình” với chồng cũ tôi – Chu Hằng.
Còn tôi, trong miệng cô ta lúc nào cũng là “mẹ anh”, “bà nội Hạo Hạo”.
Cô ta từng nói thẳng với tôi:
“Con dâu với mẹ chồng vốn là kẻ thù trời sinh. Tôi không tự chuốc nhục mà gọi bà là mẹ, bà cũng khỏi cần giả vờ xem tôi như con gái.”
Chỉ cần tôi làm đúng trách nhiệm một bề trên – có tiền thì đưa tiền, có sức thì ra sức, vậy là đủ để yên ổn qua ngày.
Kỷ Dương đáp một tiếng qua loa, đút điện thoại vào túi mà quên ngắt máy.
Tiếng bên kia dần xa, tôi vẫn nghe thấy Tô Nhã căn dặn:
“Lát nữa lúc kính rượu ba, anh nhớ nhắc giúp anh tôi vụ muốn đổi chỗ làm.”
Họ bước vào phòng tiệc, tiếng nói cười rộn rã vang lên.
Tôi chăm chú lắng nghe, rồi đột nhiên nghe thấy con trai mình đang than phiền tôi từng ngăn nó không cho đi nhận cha.
“Nếu không phải mẹ luôn cản, thì từ lâu con với Tiểu Nhã đã có thể tận hiếu với ba và dì Phương rồi!”
Tôi hiểu, nó nói vậy chỉ để lấy lòng Chu Hằng.
Thế nhưng Chu Hằng lại không diễn theo đúng kịch bản “cha con đoàn tụ” mà nó mong.
Chỉ gượng gạo cười hai tiếng, nói:
“Mẹ con không cho con đến cũng có lý do của bà ấy.”
Tô Nhã liền bĩu môi:
“Ba đừng bênh bà ấy nữa. Bà ấy đúng là ích kỷ, chẳng trách ba sống không nổi với bà.”
“Đúng đó ba! Giờ con nghĩ lại mới ngấm, năm đó bà ấy tranh giành quyền nuôi con, chẳng phải vì muốn sau này con phụng dưỡng bà ấy sao?”
Trước mắt tôi như tối sầm.
Tôi khẽ cười cay đắng.
Ba mươi mấy năm, một tay tôi nuôi nấng Kỷ Dương, một mình gồng gánh nuôi nó ăn học đến khi tốt nghiệp thạc sĩ.
Cuối cùng, lại đổi lại những lời này.
Ngày trước, nó từng hứa chắc như đinh đóng cột:
“Mẹ ơi, sau này con thành công rồi, con sẽ nuôi mẹ!”
Nào ngờ, trong lòng nó vẫn luôn hằn học, ghét tôi vì đã “giành” quyền nuôi dưỡng, ghét tôi vì không cho nó cơ hội thân cận với người cha “có năng lực”.
Bây giờ, con gái ruột của Chu Hằng và Lưu Phương đã định cư nước ngoài, nó tưởng thời cơ của mình tới.
Sẵn sàng dẫm lên tôi để bấu víu vào Chu Hằng.
Chỉ tiếc là…nó tính sai rồi.
Chu Hằng không đời nào cho nó một xu.
Vậy nên, ba căn nhà và mấy chục vạn tiết kiệm mà tôi định giao lại cho nó, cũng sẽ không còn liên quan đến nó nữa.
2
Tôi không muốn nghe thêm nữa, liền dứt khoát cúp máy, đứng dậy hâm lại mâm cơm đã nguội ngắt.
Thịt bò om cay mà Kỷ Dương thích.
Đậu hũ Tứ Xuyên mà Tô Nhã thích.
Viên thịt hầm mà Hạo Hạo thích…
Mỗi món, tôi đều nấu đúng khẩu vị của từng người.
Còn tôi, dạ dày yếu, chỉ có thể gắp vài đũa rau thanh đạm, ăn qua loa cho xong bữa.
Vừa ăn xong chuẩn bị dọn bàn, chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Đầu dây bên kia, Kỷ Dương ấp úng:
“Mẹ… mẹ vừa nãy có phải chưa tắt máy không?
Sao con thấy hiện cuộc gọi kéo dài hơn mười mấy phút…”
Tôi điềm nhiên đáp:
“Vậy à? Mẹ không để ý.
Vừa rồi bên con im lặng suốt, mẹ cũng không nghĩ gì, lo đi hâm lại đồ ăn.”
Nó thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy ạ, mẹ. Bọn con vẫn đang kẹt trên cao tốc, chắc mai mới về được.”
Lúc ấy, Hạo Hạo giành lấy điện thoại, háo hức hỏi:
“Bà ơi! iPad bà mua chưa?”
Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc hộp Apple bên cạnh.
Hồi Quốc khánh trước, chúng nó có về chơi.
Tôi cẩn thận chọn cho Hạo Hạo một chiếc đồng hồ thông minh đời mới nhất.
Không ngờ thằng bé khóc ầm lên, nói không phải hãng nó thích.
Nó không cần Xiaomi, nó muốn Tiểu Thiên Tài.
Tô Nhã ngồi xổm xuống dỗ:
“Hạo Hạo đừng khóc, bà nội là có lòng mà làm sai ý con thôi.
Thế này nhé, đồng hồ để mẹ mua cho, đến Tết bà nội mua iPad cho con được không?”
Câu nói ấy của cô ta khiến tôi khó chịu.
Nhưng hiếm khi cả nhà về, lại có mặt cháu nhỏ, tôi không muốn vì chút chuyện nhỏ mà mất vui.
Giờ đây, đầu dây bên kia vang lên tiếng Tô Nhã cười cười:
“Bà nội thương Hạo Hạo thế, chắc chắn mua sẵn rồi chứ gì?
Đúng không bà nội?”
Tôi không trả lời.
Trên tivi đã bắt đầu đếm ngược Giao thừa, đầu dây kia lờ mờ vang tiếng pháo nổ “đì đùng”, Kỷ Dương vội vã kiếm cớ cúp máy.
Dù sao… làm gì có ai đốt pháo giữa đường cao tốc.
Tôi mở hộp vuông vức ra, lật hướng dẫn sử dụng, loay hoay bấm thử.
Bạn thân tôi – Quân Mai – cũng có một chiếc giống hệt, cô ấy hay dùng xem phim.
Sau này nếu phải nằm viện điều trị, tôi dùng nó giết thời gian cũng được.
Đặt iPad xuống, tôi mở nốt hộp quà còn lại.
Đây vốn là tôi mua cho Tô Nhã.
Tên sản phẩm là “Black Bandage”, nhân viên ở quầy Kim Ưng đã nhiệt tình tư vấn.
Giờ mấy món mỹ phẩm bày biện cầu kỳ quá.
Hộp thì to mà lọ thì tí tẹo.
Tôi mở nắp, múc một chút thoa lên mặt.
Cũng chẳng rõ cảm giác thế nào, chỉ biết chắc chắn, nó tốt hơn hũ kem mười đồng đang để trong nhà vệ sinh của tôi.
Bên cạnh chiếc hộp kem dưỡng là ba phong bao đỏ dày cộp, mỗi phong bao tôi đã chuẩn bị sẵn 6.000 tệ tiền mặt.
Tôi đổ hết ra bàn, rồi chỉ nhét lại mỗi bao 200 tệ.
Một người hai trăm, nhiều hơn thì không có.
Tôi đã đoán được nét mặt của Tô Nhã vào ngày mai sẽ thế nào.
Cô ta nhất định sẽ nổi giận, dọa dẫm rằng sẽ ly hôn với Kỷ Dương.
Cô ta biết rõ điều tôi sợ nhất chính là hai vợ chồng nó bất hòa, nên hễ không vừa ý là đem hai chữ “ly hôn” ra hù dọa.
Nhưng lần này vô dụng rồi.
Cả đêm đó tôi không chợp mắt nổi.
Dạo gần đây tôi thường mất ngủ vì đau dạ dày, đã rất lâu rồi không có một giấc ngủ yên lành.
Nhưng đêm nay, cơn đau đặc biệt dữ dội.
Đến hơn bảy giờ sáng, tôi vừa tiễn xong một người hàng xóm đến chúc Tết, Kỷ Dương đã dẫn theo Tô Nhã và Hạo Hạo tới nhà.
Hạo Hạo ôm theo một túi trái cây, lao vào lòng tôi, giọng trong veo reo lên:
“Bà nội, chúc bà phát tài, lì xì đâu nào!”
Kỷ Dương đứng cạnh cười niềm nở:
“Mẹ à, Hạo Hạo biết mẹ thích ăn quýt, nên đặc biệt chọn cho mẹ sáu quả.
Chúc mẹ lộc phát, vạn sự như ý.”
Tôi nhận lấy túi, bên trong thật sự có sáu quả quýt tròn trịa.
Bỗng tôi nhớ lại tấm ảnh Lưu Phương đăng đêm qua trên vòng bạn bè – Kỷ Dương mời Chu Hằng và Lưu Phương ăn tất niên ở nhà hàng sang trọng.
Tặng cho Chu Hằng hai chai Mao Đài, tặng Lưu Phương một chiếc khăn lụa thêu tay cao cấp.
Còn tôi — chỉ được sáu quả quýt.
“Bà nội, lì xì đâu rồi!”
Hạo Hạo lại giục.
Tôi xoa đầu thằng bé, lấy ra ba phong bao đỏ đưa cho nó.
Phong bao rất mỏng, Tô Nhã chỉ liếc qua một cái, nét mặt liền sa sầm.
Ngoài dự đoán của tôi, cô ta không gây chuyện, chỉ lặng lẽ hích khuỷu tay vào Kỷ Dương, hai người trao nhau ánh mắt hiểu ngầm.
Hạo Hạo nhanh mắt, trông thấy chiếc iPad trên bàn, hớn hở chạy đến:
“Của con! iPad của con!”
Nó bật màn hình, thấy yêu cầu nhập mật mã.
Tôi rút iPad khỏi tay nó:
“Cái này là của bà, còn của con thì bảo bố con mua cho.”
Hạo Hạo sững lại một chút, rồi vừa đấm vừa đá vào không khí, khóc òa lên:
“Của con! Bà nói mua cho con mà!
Bà xấu! Bà xấu lắm! Đánh bà!”
Tô Nhã vội ôm con vào lòng, sắc mặt khó coi, liếc tôi một cái rồi lầm bầm:
“Bà nội Hạo Hạo ơi, bà hơn sáu mươi tuổi rồi, dùng iPad làm gì cơ chứ?”
Tôi điềm tĩnh nhìn cô ta:
“Sao? Tôi nửa thân đã xuống mồ thì không xứng dùng đồ hiện đại nữa à?”
Kỷ Dương vội đứng ra hòa giải:
“Mẹ, mẹ nói vậy oan cho Tiểu Nhã rồi, ý cô ấy không phải thế, chỉ là sợ mẹ dùng hệ điều hành Apple không quen thôi.
Để hôm khác con mua loại khác cho mẹ dùng.”