Miếu Xà Thần

Miếu Xà Thần

Làng chúng tôi thờ phụng Xà Thần, cứ mỗi năm năm lại phải dâng lên một thiếu nữ để Xà Thần hưởng dụng.

Tương truyền, chỉ cần ở trong miếu suốt ba ngày trọn vẹn, sẽ nhận được phúc lành từ Xà Thần, trở thành Xà Nữ.

Xà Nữ mang trong mình tinh khí của Xà Thần, ai c ư ới làm vợ chắc chắn sinh c o n trai, lại giàu có vô biên, trở thành bậc đại phú.

Nhưng không phải thiếu nữ nào cũng được Xà Thần để mắt.

Nếu không được chọn, họ không chỉ trở thành mồi cho Xà Thần, bị nuốt sạch không còn một mảnh, mà cả cha mẹ, họ hàng cũng sẽ gặp tai họa.

Thanh Minh năm nay, đúng dịp dâng lễ tế mới.

Trong ánh mắt sợ hãi của mọi người, tôi chủ động giơ tay.

Nghe nói bản tính rắn vốn dâm đãng, vừa hay để tôi thử một lần.

1

“Trưởng thôn, cháu muốn làm Xà Nữ.”

Tôi vừa dứt lời, ánh mắt cả làng lập tức dồn hết về phía tôi.

Trưởng thôn vốn đang đi từng nhà khuyên nhủ nộp con gái, nay lại lộ vẻ vui mừng, bước tới hỏi han.

“Này con, làm Xà Nữ đâu phải cứ muốn là được, lỡ xảy ra chuyện thì mất cả mạng, nhà con lại chỉ còn mỗi mình con, nếu có gì không may, thì coi như tuyệt hậu đó.”

Tôi thoáng buồn trong mắt, nhưng vẫn kiên định gật đầu.

“Cháu chỉ là một đứa con gái, chẳng thể nối dõi tông đường. Chỉ có trở thành Xà Nữ, sinh được con trai mới hoàn thành được sứ mệnh.”

“Trước khi mất, cha mẹ đã dặn dò kỹ, chị gái không kịp để lại con cháu, cháu nhất định phải gắng gượng, nếu không họ chết cũng không yên lòng…”

Nhớ lại lời dặn dò trước lúc lâm chung, mắt tôi đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Những lời này khiến dân làng xúc động không thôi.

Đặc biệt là mấy nhà vốn bị trưởng thôn điểm danh bắt nộp con gái, giờ lại ra sức khuyên nhủ ủng hộ tôi.

“Con bé này lớn lên càng ngày càng xinh, còn đẹp hơn chị nó nữa, chắc chắn sẽ được chọn.”

“Trước giờ tôi đã nghe nó nói muốn hiến thân. Năm ngoái tôi còn lên miếu dâng hương cầu xin, Xà Thần còn nhập mộng bảo tôi truyền lời đồng ý, sao có thể là giả được?”

Nghe bọn họ nói thế, tôi cố ý ưỡn ngực duỗi chân, khoe đường cong mềm mại, cho thấy mình đã trưởng thành hoàn toàn.

Trưởng thôn vốn còn do dự, thấy đôi gò bồng đảo căng đầy của tôi thì lập tức hài lòng nở nụ cười.

“Được rồi, nếu con đã chuẩn bị sẵn sàng, thì năm nay để con vào miếu đi.”

Tôi mừng rỡ vô cùng, liên tục cảm ơn trưởng thôn đã thấu hiểu.

Ông xua tay.

“Đúng giờ Tý tối mai là lúc Xà Thần linh lực mạnh nhất, từ giờ con hãy theo mấy bà Xà Nữ già này học nghi lễ tế thần. Nhớ kỹ, Xà Thần không giống các thần linh khác, rất nghiêm khắc, bất cẩn một chút là mất mạng đó.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, theo các bà lão đứng cạnh về nhà.

Họ thành thạo lấy ra áo cưới, ướm thử lên người tôi.

Tôi đỏ mặt, khẽ hỏi nhỏ.

“Bà ơi, đây là lần đầu cháu hiến thân, chẳng biết gì về quy trình, liệu có nên dạy cháu trước cách hầu hạ Xà Thần không?”

Bà lão lớn tuổi nhất trừng mắt nhìn tôi.

“Vội gì, giờ còn chưa có chỗ may áo mới, sửa cho vừa người còn tốn cả đống thời gian. Tối rồi dạy cũng chưa muộn.”

Từ khi các Xà Nữ không được chọn ngày càng nhiều, mọi người đều sợ bị vạ lây nên rời làng đi tìm đường sống khác.

Vì thế, quy định mỗi nhà chỉ được nộp một con gái cũng không còn ai tuân thủ.

Nếu không, tôi vốn không có tư cách dự tuyển.

Vì vậy tôi rất trân trọng cơ hội lần này, đo xong số là lập tức bắt đầu học tập.

“Bà ơi, nghe nói có hai con rắn, vậy cháu có phải chuẩn bị kỹ lưỡng một chút không?”

Nghe tôi nói xong, sắc mặt các bà lão lập tức thay đổi rõ rệt.

“Con gái chưa chồng như mày, sao lại biết mấy thứ bậy bạ thế?”

“Không phải là ra ngoài mất nết rồi đấy chứ?”

Tôi vội vàng lắc đầu phủ nhận.

“Mấy cái này cháu xem được trên video thôi, dù sao cũng đã quyết tâm hiến thân cho Xà Thần, biết thêm một chút cũng đâu có gì sai.”

“Hơn nữa…”

Tôi ngập ngừng che miệng, nói nhỏ thêm một câu.

“Cháu đã nhờ Tam gia ở đầu làng xem qua. Ông ấy nói cháu là thiên sinh thể chất lô đỉnh, cả hai nơi đều có thể tiếp nhận Xà Thần, sau này chắc chắn làm nên đại sự.”

Tam gia là người đầu tiên phát hiện ra Xà Thần, cũng là người dẫn dắt dân làng phát tài.

Mấy bà lão nghe nói lời đó là do Tam gia nói ra, lập tức không nghi ngờ gì nữa, bắt đầu dạy tôi rất nhiều điều.

Họ dặn kỹ rằng trước khi vào miếu nhất định phải uống một bát “hòa hợp thang”, sau đó cho dù Xà Thần có hung bạo đến đâu cũng không được chống cự.

Tôi liên tục gật đầu, còn lấy ra cả đơn thuốc tôi đang dùng để dưỡng thân, hứa hẹn rõ ràng.

“Các bà cứ yên tâm, sau khi cháu trở thành Xà Nữ rồi, nhất định sẽ lần lượt hầu hạ con trai của mấy bà, để cả làng mình đều được hưởng phúc từ Xà Thần.”

Mấy bà nhìn nhau, rồi đồng loạt nở nụ cười tham lam.

“Tốt quá rồi, Ni nhi. Đến lúc đó tụi bà nhất định sẽ lập bia hương khói cho cha mẹ và chị con, để họ yên lòng nơi suối vàng.”

Trước khi vào miếu, tôi phải xông hương tắm rửa, rồi được trưởng bối có uy tín trong làng đọc kinh cầu phúc.

Similar Posts

  • Giả Thiên Kim Bị Dị Ứng

    Giả thiên kim bị dị ứng với lời nói dối, chỉ cần nghe thấy lời nói dối là hắt xì, nổi mẩn.

    Ngày đầu tiên tôi được đón về nhà họ Ôn, cô ta đã toàn thân sưng đỏ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

    Từ đó, cả gia đình đều tin chắc rằng tôi là kẻ nói dối chuyên nghiệp, đạo đức tồi tệ.

    Sau này, khi bà nội bị đột quỵ té cầu thang, tôi vừa lắc đầu nói không phải mình,

    Thì ngay giây tiếp theo, giả thiên kim lại lên cơn dị ứng và ngất ngay tại chỗ.

    Ba tôi nổi giận, mẹ thì vừa khóc vừa mắng.

    Anh tôi thậm chí còn tát tôi một cái trời giáng:

    “Nhà họ Ôn sao lại có đứa độc ác như mày!”

    Tôi bị sỉ nhục, bị trả thù, bị dày vò.

    Cho đến khi tôi chết đi, mới biết được bí mật của giả thiên kim.

  • Di Chúc Cuối Cùng

    Hôm tôi nhận được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa, mẹ tôi lại bị chẩn đoán mắc ung thư.

    Ba nhìn tờ phiếu khám bệnh, không nói hai lời liền ly hôn, còn trong đêm cuỗm sạch toàn bộ tiền bạc trong nhà bỏ trốn.

    Ngay trong ngày, anh cả và chị dâu đã lập tức đuổi mẹ ra khỏi nhà:

    “Bà mau đi thuê nhà đi, khỏi cần trông con giùm tụi tôi nữa. Trẻ con còn nhỏ, không thể bị mấy thứ bệnh tật dơ dáy lây sang được.”

    Chị hai cũng không khá hơn:

    “Mẹ lớn tuổi rồi, trị bệnh làm gì cho tốn tiền? Để em lấy tiền đó mua thêm mấy cái túi còn hơn.”

    Chỉ có tôi là bỏ học, làm ba công việc mỗi ngày, ngày đêm không nghỉ để chăm sóc mẹ và kiếm tiền chữa bệnh cho bà.

    Cho đến một ngày, mẹ chuyển hết tài sản tiền hôn nhân lên nhóm gia đình.

    Tám căn nhà, mười hai căn tiệm, cùng với năm triệu tiền tiết kiệm.

    Ngay lập tức, anh chị tôi thái độ thay đổi 180 độ, từng người từng người quay sang nâng niu, chăm sóc mẹ hết mực.

    Ngay cả ông ba “biến mất” cũng quay về, vừa khóc vừa nói ông tiêu sạch tiền là để tìm bác sĩ giỏi cho mẹ.

    Nhưng đến cuối cùng, khi mẹ qua đời, bà để lại một phần lớn tài sản cho tất cả mọi người—ngoại trừ tôi.

  • Tình Yêu Sau Khi Trúng Vé Số 10 Triệu

    Đi siêu thị với bạn trai, anh ta nhất quyết phải mua hai tấm vé số để thử vận may.

    Tôi vừa cào vừa cào, đột nhiên tim đập nhanh hơn — tấm này, hình như trúng rồi.

    Khóe mắt liếc thấy bạn trai đang nhìn chằm chằm mình, đầu óc tôi xoay chuyển, thở dài một tiếng:

    “Lại không trúng, cái vé số rác rưởi này.”

    Tôi tiện tay vo tấm vé số ấy thành một cục, giả vờ vô tình ném vào thùng rác.

    Sau đó ôm bụng: “Tôi đi nhà vệ sinh một lát.”

    Đợi tôi từ nhà vệ sinh đi ra, bạn trai đang kích động vung tấm vé số trong tay:

    “Vợ ơi! Hai nghìn tệ!”

    Tôi nhìn thoáng qua thùng rác, cười cười, không nói gì.

  • Nhóm Chat Của Hắn

    Lục Tần Chấp đem đoạn ghi âm cuộc trò chuyện khi tôi theo đuổi hắn gửi vào nhóm chat bạn thân, bồi thêm một câu: “Vào mà xem kẻ theo đuôi này.”

    Tôi lẳng lặng kết bạn với gã huynh đệ nọ, kẻ chế giễu tôi hăng say nhất.

    Câu đầu tiên tôi gửi đi là: [Tôi tiếp cận Lục Tần Chấp, chỉ có một mục đích duy nhất.]

    Huynh đệ kia: [Hả? Mục đích gì?]

    Tôi: [Để ngủ với anh.]

  • Anh Chọn Cách Bỏ Rơi Tôi

    Khi tôi mang thai tháng thứ chín, trong lúc dọn dẹp bộ nhớ camera hành trình, tôi phát hiện ra một bí mật.

    Điểm kết thúc trong lộ trình đi làm mỗi ngày của chồng tôi, luôn là một khu chung cư xa lạ ở phía tây thành phố.

    Trong đoạn ghi hình, có cảnh anh ấy xách túi đồ ăn xuống xe, có bóng lưng anh ấy quen đường bước vào tòa nhà.

    Thậm chí có một lần, ghi âm còn rõ ràng vang lên giọng một cô gái dịu dàng trách móc:

    “Hôm nay sao trễ mười phút vậy, em đói muốn xỉu rồi.”

    Kết hôn đã năm năm, bốn lần làm thụ tinh ống nghiệm mới mang thai được đứa bé này, tôi chọn cách im lặng.

    Cho đến ngày tôi sinh khó, điện thoại anh ta bất chợt đổ chuông.

    Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nữ đầy hoảng hốt:

    “Tiểu Trầm, anh mau tới đi! Vi Vi đang đứng trên sân thượng, nói nếu không thấy anh sẽ nhảy xuống!”

    Động tác rút tay của anh nhanh hơn cả lý trí.

    “Cô ấy là con gái của ân sư đã mất của anh…” – Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi – “Anh chỉ đến để khuyên cô ấy mà thôi.”

    Tôi mắt đỏ hoe, gào lên từ phía sau lưng anh:

    “Hôm nay nếu anh dám bước ra khỏi đây! Thì đừng nhận đứa con này là của mình nữa!”

    Chân anh khựng lại, nhưng giây tiếp theo, vẫn kiên quyết lao ra khỏi bệnh viện.

    Thì ra, có những sự lựa chọn vốn chẳng cần phải đắn đo.

  • Gả Cho Trấn Quốc Hầu Khắc Thê

    Ta là thứ nữ của một vị quan kinh thành ngũ phẩm.

    Một kẻ vô hình không được phụ thân sủng ái, mẫu thân lại mất sớm.

    Cho đến khi Tấn Quốc hầu Tiêu Dật đích thân tới cửa cầu hôn.

    Hắn là một góa phu trung niên, đã chết năm người vợ, trong nhà còn có tám đứa con.

    Đích tỷ nàng khóc lóc, làm ầm ĩ, rồi treo cổ, quyết sống quyết chết không chịu gả.

    Chủ mẫu đảo mắt một vòng, liền quay sang nàng.

    “Tấn Quốc hầu nói muốn cưới nữ nhi nhà ta, nhưng cũng đâu có chỉ rõ là muốn cưới ai. Châu Châu cũng được ghi dưới danh nghĩa ta mà.”

    Nàng lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, vị tú tài chưa cưới của ta vẫn còn đang đợi ta đây.”

    Trên đỉnh đầu lại bỗng hiện lên một hàng chữ phát sáng:

    “Nha đầu ngốc, mau mau đồng ý đi!”

    “Đó chính là hầu phu nhân nhất phẩm đấy, không cần hầu hạ cha chồng mẹ chồng, vô đau vô ốm mà làm mẹ, bạc tiêu không hết, sống đời nằm yên thắng lớn, bỏ lỡ là không còn nữa!”

    “Mà tên tú tài kia lại là phượng hoàng nam, ngoài mặt nho nhã, trong bụng lang sói. Gả cho hắn, ngươi cứ chờ mà chẻ củi giặt áo, làm trâu làm ngựa!”

    Ai đang nói chuyện với nàng.

    Chẳng lẽ là thần tiên nương nương.

    Nàng đây, tuy chí lớn chẳng có bao nhiêu, cũng chẳng thông minh cho lắm.

    Nhưng được cái là biết nghe lời nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *