Mười Phần Trăm Tình Yêu

Mười Phần Trăm Tình Yêu

Tại một cuộc họp quốc tế, cô thư ký trẻ của chồng tôi mắt đỏ hoe xông vào phòng, khuôn mặt đầy uất ức.

“Tổng Giám đốc Tống, em làm rơi nhẫn xuống bồn rửa tay rồi, lấy không ra, phải làm sao bây giờ?”

Vừa dứt lời, sắc mặt tất cả mọi người trong phòng lập tức thay đổi.

Dù sao Tống Lập Hằng cũng nổi tiếng là một kẻ cuồng công việc, làm việc ở công ty năm năm, suốt 1825 ngày chưa nghỉ một ngày nào.

Trong công việc, anh ấy nghiêm khắc đến mức khiến người khác khiếp sợ.

Ngay cả tôi cũng từng vì đánh sai một số trang mà bị anh mắng té tát trước mặt toàn thể nhân viên.

Cuộc họp lần này đã được chuẩn bị suốt nửa tháng, khách hàng đối tác bên kia cũng rất khó sắp xếp gặp mặt. Bị cắt ngang như vậy, Tống Lập Hằng chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Cô gái còn trẻ, vừa mới bước chân vào xã hội. Tôi đang định lên tiếng giúp cô giải vây, thì bên cạnh lại vang lên giọng nói quen thuộc của người đàn ông.

“Cuộc họp tạm dừng mười phút, tôi đi rồi quay lại ngay.”

Lời còn chưa dứt, anh đã đứng dậy, vội vã bước ra ngoài.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, đầu óc trống rỗng…

Tôi và Tống Lập Hằng xác lập quan hệ yêu đương qua một cuộc điện thoại lúc anh tranh thủ ăn trưa.

Đám cưới của chúng tôi cũng chỉ là hình thức qua loa, diễn ra vội vã trong hai tiếng nghỉ trưa mà anh tạm thời trích ra được.

Câu nói mà anh thường lặp lại nhất là—

“Diên Diên, anh yêu em, nhưng hiện giờ còn có chuyện quan trọng hơn. Tình yêu chỉ chiếm mười phần trăm trong cuộc sống anh, và toàn bộ phần đó đều dành cho em.”

Sau khi kết hôn, hai tuần mới thân mật một lần, một tháng cùng đi dạo phố một lần…

Tôi vẫn luôn tin rằng, mình là ngoại lệ duy nhất trong lòng anh.

Nhưng giờ thì… có vẻ không phải vậy nữa rồi…

Tiếng thì thầm bàn tán của đồng nghiệp xung quanh len lỏi vào tai tôi.

“Cô thư ký đó là ai thế? Vậy mà khiến Giám đốc Tống ngừng cả cuộc họp vì cô ta, tôi làm ở đây năm năm rồi, chưa từng thấy chuyện như vậy.”

“Hôm trước tôi còn thấy họ cùng ăn trưa với nhau.”

“Đừng nói nữa, chị Tô còn đang ở đây đấy…”

Tôi đứng ngây người tại chỗ rất lâu mới sực tỉnh, không kìm được mà đứng dậy, bước về phía nhà vệ sinh.

Nhưng vừa đến cửa, bước chân tôi lập tức khựng lại.

Người đàn ông luôn chăm chút đến từng sợi tóc, lúc này lại không màng hình tượng, quỳ nửa người bên cạnh bồn rửa, vừa an ủi Hạ Tuyết Ninh đang đỏ hoe mắt, vừa tháo ống dẫn nước dưới bồn.

Vài phút sau, một tiếng “keng” vang lên giòn tan, một chiếc nhẫn gắn hồng ngọc lăn ra trên sàn.

Hạ Tuyết Ninh theo phản xạ định cúi xuống nhặt, nhưng Tống Lập Hằng đã nhanh hơn một bước, nhặt lên, rửa sạch dưới vòi nước rồi lau khô, sau đó mới đưa cho cô ấy.

“Khóc cái gì chứ, chỉ là cái nhẫn thôi. Sau này đừng tự tiện cắt ngang cuộc họp nữa, lần này là ngoại lệ.”

Tuy là trách mắng, nhưng giọng nói lại dịu dàng, nghe chẳng khác nào đang dỗ dành.

Cô gái vẫn tỏ vẻ uất ức, mím môi nói:

“Chiếc nhẫn này không giống bình thường, anh đã mất cả tuần để làm cho em, nếu thật sự mất rồi, em sẽ khóc chết mất…”

Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng rực, chiếc nhẫn hồng ngọc trên tay cô ấy lấp lánh rực rỡ, đủ thấy người làm đã dồn bao tâm huyết vào đó.

Còn tôi thì đứng chết trân tại chỗ, toàn thân lạnh buốt từng đợt.

Đầu ngón tay tôi bất giác chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.

Năm chúng tôi kết hôn đúng lúc công ty niêm yết lên sàn, Tống Lập Hằng dồn toàn bộ sức lực vào công việc, mọi chuyện trong lễ cưới đều do tôi tự mình lo liệu.

Khi tôi mang bản vẽ thiết kế nhẫn cưới do chính mình dày công thực hiện suốt một tháng trời đến trước mặt anh,

Tống Lập Hằng đang ngồi sau bàn làm việc thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn.

“Diên Diên, anh còn đang bận, hơn nữa anh cũng không rành mấy chuyện này, em cứ chọn cái em thích là được…”

Anh không chịu dành lấy một giây cho tôi,

vậy mà lại có thể dành ra cả một tuần chỉ để tự tay làm nhẫn cho Hạ Tuyết Ninh…

Lông mày Tống Lập Hằng giãn ra đôi chút, trong đáy mắt lạnh lùng xưa nay thoáng hiện nét dịu dàng, anh đang định mở miệng thì chạm phải ánh mắt của tôi đang đứng nơi cửa với gương mặt tái nhợt.

Anh lập tức nghiêng người, che chắn Hạ Tuyết Ninh ra phía sau lưng một cách tự nhiên.

“Tô Nhược Yên, cô đến đây làm gì?”

Đây chính là thái độ thường thấy của anh khi ở công ty — ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu xa cách, cứ như thể tôi chỉ là người dưng nước lã.

Trước đây, tôi vẫn thường âm thầm buồn lòng, nhưng lại luôn tự an ủi bản thân rằng, có lẽ chỉ vì anh quá nghiêm túc với công việc mà thôi.

Nhưng hôm nay, chứng kiến tận mắt cách anh đối xử với Hạ Tuyết Ninh, tôi bỗng nhiên không muốn nhẫn nhịn nữa.

Có lẽ vì, tôi đã thực sự nhận ra rằng — Tống Lập Hằng đã thay đổi.

Tình yêu không còn chỉ chiếm mười phần trăm cuộc đời anh.

Và tôi… cũng không còn là người duy nhất nắm giữ phần tình yêu đó nữa.

Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, chớp mắt kiềm lại dòng lệ đang dâng lên.

“Vậy còn anh thì sao? Tống Lập Hằng, anh biết rõ khách hàng này khó hẹn thế nào, nếu lần này bỏ lỡ, thì ba tháng công sức của cả đội sẽ đổ sông đổ bể!”

Tôi còn chưa nói hết, anh đã cau mày ngắt lời.

“Chỉ là tạm dừng mười phút mà thôi…”

Một câu nói nhẹ bẫng, như một tàn lửa rơi xuống, lại đủ để thiêu rụi cơn đau mà tôi chôn giấu bấy lâu.

Tôi không thể kiềm chế được nữa, gào lên trong tuyệt vọng.

“Khi tôi gặp tai nạn, sảy thai, sao anh lại không thể tạm dừng cuộc họp? Dành cho tôi chút thời gian, dù chỉ là mười phút… thì đứa bé của tôi đã không… không…”

Phần còn lại nghẹn nơi cổ họng, không thể thốt ra. Nước mắt tuôn như suối, thấm ướt cả gương mặt tôi.

Một năm trước, tôi mang thai ba tháng thì gặp tai nạn trên đường cao tốc, dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho số liên lạc khẩn cấp.

Nhưng đầu dây bên kia chỉ là giọng nói lạnh lùng của Tống Lập Hằng.

“Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, anh không thể rời đi. Có chuyện gì thì liên hệ với thư ký của anh.”

Vì đưa đến bệnh viện quá muộn, đứa bé không giữ được, tử cung nhiễm trùng, tôi mất luôn cơ hội làm mẹ.

Sau đó, Tống Lập Hằng từng khóc đỏ mắt, quỳ bên giường bệnh thề thốt rằng cả đời này sẽ không bao giờ phụ bạc tôi…

Thế mà giờ đây, anh lại đứng trước mặt tôi, lạnh lùng nhìn tôi, giọng điệu còn xen chút thiếu kiên nhẫn.

“Tô Nhược Yên, bây giờ là giờ làm việc, đừng lẫn lộn tình cảm cá nhân vào.”

Similar Posts

  • Con Tằm Lại Kiếm Tiền

    Vừa mở mắt ra, tôi thấy ba, đang bị mẹ chống nạnh mắng té tát:

    “Không có chí tiến thủ! Suốt ngày chỉ biết ôm đám sâu chết, đến tiền cũng không kiếm nổi, cả nhà sắp phải uống gió Tây Bắc rồi…”

    Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.

    Ba tôi chẳng phải đã mất hai mươi năm trước rồi sao?

    Mẹ tôi cũng đâu phải đã ly hôn rồi tái hôn, sinh con gái khác rồi à?

    Vậy mà giờ, mẹ đang mặc áo vải thô ngắn tay, cùng ba tôi đào khoai ngoài ruộng.

    Còn ba thì mặt đỏ bừng, im như thóc, chẳng dám phản bác câu nào.

    Tôi cúi nhìn mình — trời đất quỷ thần ơi, cánh tay cẳng chân nhỏ xíu!

    Tôi xuyên không rồi, quay về năm mình mới năm tuổi.

    Trời cao cuối cùng cũng cho tôi cơ hội trở về cứu lấy gia đình tan vỡ này.

    Lần này, tôi nhất định sẽ dẫn ba mẹ thành tỷ phú của làng, thẳng tiến đỉnh cao nhân sinh!

  • Nhặt Được Chiến Thần Tương Lai

    Giữa những ngày đông giá rét cuối năm, Triệu ma ma bên cạnh mẫu thân đương gia xách một cái túi vải đen, hung hăng nhổ toẹt một bãi.

    “Đại sư nói rồi, đứa con trai trưởng do thiếp thất sinh này có bát tự thuần âm, khắc cha khắc mẹ, chỉ có vứt xuống giếng cho chết đuối mới sạch sẽ!”

    Mụ ta run lên vì lạnh, tiện tay ném cái túi vải xuống cạnh giếng rồi quay người chạy về.

    Ta chỉ là một nha hoàn quét sân, tháng sau sẽ được chuộc thân rời phủ để lấy chồng.

    Vốn dĩ ta không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng tiếng khóc yếu ớt như mèo con của đứa trẻ ấy lại khiến lòng người quặn thắt.

    Sau một thoáng chần chừ, ta bế cái bọc vải đen lên. Trước mắt đột nhiên nổ tung một mảng chữ trắng:

    【Nhặt lên là đúng rồi, đây chính là chiến thần vô địch quét ngang thiên hạ, vị trấn quốc đại tướng quân tương lai Bùi Lẫm đó!】

    【Nó đâu phải bát tự không hợp, mà là chính thất đã hạ độc bằng cây trúc đào. Chỉ cần lẻn vào nhà bếp lấy ít đậu xanh nấu nước cho nó uống, gây nôn ra là giải được độc!】

    【Tiểu tỷ tỷ à, cô nuôi nó lớn khôn, với quốc gia xã tắc đây cũng là đại công đức. Chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc bị đuổi ra ngoài rồi tùy tiện gả cho một kẻ nào đó sao.】

    Ta gật đầu. Đ/ ứa tr/ ẻ đã là đ/ ứa tr/ ẻ tốt, vậy ta nhất định phải đưa nó đi giành lấy một khoảng trời riêng!

  • Chọn Tiền Để Giành Lại Con

    Ngày ly hôn, chồng cũ là Chu Hạo Nhiên cười lạnh rút bản thỏa thuận ra.

    “Nếu muốn con trai thì phải ra đi tay trắng, còn nếu muốn tiền thì đừng hòng gặp lại thằng bé nữa.”

    Tôi nhìn con trai tám tuổi của mình, Chu Tử Ngang. Thằng bé cúi đầu, không nói một lời.

    Ngay lúc tôi chuẩn bị mở miệng, trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ phụ đề quỷ dị: “Chọn con trai đi! Sau này nó sẽ trở thành hacker hàng đầu, lương năm lên tới chục triệu!”

    Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên: “Tôi chọn tiền.”

    Chồng cũ sững người một thoáng, rồi lập tức phá lên cười: “Quả nhiên, tiền quan trọng hơn con trai.”

    Tôi không biểu lộ cảm xúc, ký vào bản thỏa thuận, mang đi toàn bộ tài sản.

  • Ví Tiền Tiết Kiệm Chung Của Tôi Và Bạn Trai

    Bạn trai tôi – Từ Sách – bất ngờ gặp tai nạn giao thông và được đưa vào bệnh viện cấp cứu.

    Các bạn cùng lớp nhanh chóng quyên góp tiền giúp đỡ, chỉ riêng tôi vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra.

    Em gái Từ Sách đến trường tìm tôi, mắt đỏ hoe:

    “Chị ơi, nhà em thật sự không khá giả gì, chị có thể lấy tiền anh em đã tiết kiệm ở chỗ chị mấy năm nay để dùng gấp không?”

    Tôi mặt không biểu cảm:

    “Tiền anh ấy tiết kiệm à? Tiêu hết từ lâu rồi.”

    Cô bé rơi nước mắt:

    “Anh em mỗi tháng được 1 triệu rưỡi sinh hoạt phí, đều chuyển cho chị 1 triệu hai, còn lại ba trăm tự lo ăn uống.

    Cả tiền anh ấy đi làm thêm cũng đều bỏ vào ví tiết kiệm chung của hai người, mấy lần không đủ tiền còn mượn em, bắt em đừng nói với ba mẹ…”

    “Chị là bạn gái ảnh, không lẽ thấy chết mà không cứu sao?”

    Đúng lúc đó, bạn cùng phòng của Từ Sách cũng đứng ra xác nhận lời cô gái nói là thật.

    Nhưng tôi vẫn kiên quyết: tôi không còn tiền.

    Sau khi Từ Sách tỉnh lại, anh đòi chia tay tôi.

    Mọi người đều ủng hộ anh.

    Giữa vô số lời chỉ trích, tôi lấy ra sổ ghi chép toàn bộ khoản chi tiêu trong suốt hai năm yêu nhau.

  • Con gái phản công

    Làm sao để mở khóa điện thoại của đàn ông?

    Đáp án rất đơn giản, chỉ cần một tuýp kem dưỡng tay là đủ.

    Chính tôi đã dùng cách đó để mở khóa điện thoại của ba mình, rồi phát hiện ông phản bội tình cảm. Sau đó, tôi cùng mẹ liên thủ, tặng ông ta một “bộ ba dành cho kẻ tồi”.

    Mọi chuyện bắt đầu lộ dấu vết từ một kiện hàng chuyển phát nhanh.

  • Chị Đại Nhà Họ Tô

    Tôi tên là Tô Nhu.

    Lúc mới sinh ra, tôi không tên như vậy, mà tên là Tô Ngôn Phi.

    Chỉ là sau đó tôi quá nghịch ngợm, còn quậy hơn cả con trai, lại càng khó dạy hơn tụi con trai trong xóm.

    Mẹ tôi lướt TikTok thì thấy một clip nói rằng cái tên có thể ảnh hưởng đến tính cách, tương lai, thậm chí là cả đời một đứa trẻ.

    Mẹ tôi tin sái cổ, liền dắt tôi ra đồn công an đổi tên ngay và luôn.

    Bà hy vọng tôi sẽ trở thành một cô bé ngoan ngoãn, dịu dàng, dễ thương.

    Nhưng mà…

    Mọi chuyện không như mẹ tôi mong muốn.

    Sau khi đổi tên thành Tô Nhu, tôi đánh bại hết lũ nhóc trong xóm, làm cả khu phố phải nể sợ, thành công lên làm “chị đại của trẻ con”.

    Ba tôi thì cười ha hả: “Không hổ danh là con gái ba! Tuyệt vời!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *