Nằm Vùng Trong Trái Tim Anh

Nằm Vùng Trong Trái Tim Anh

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi ngồi trong văn phòng của cục trưởng, lật xem hồ sơ của vị hôn phu lúc tôi còn làm nội gián – Thịnh Tuấn.

Xem càng kỹ, chân mày tôi càng nhíu chặt.

Cục trưởng buông một câu châm chọc:

“Vợ chồng một ngày, ân nghĩa trăm năm, thật không đi gặp cậu ta một cái à?”

“Em không gặp.” Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên. “Chỉ là diễn kịch mà thôi.”

Giây tiếp theo, Thịnh Tuấn đẩy cửa bước vào, ánh mắt nhìn tôi sâu thăm thẳm như mực:

“Khi em n/ g/ ủ với tôi, cũng không giống như đang ‘diễn’ đâu.”

1

Tôi tên là Hứa Miểu.

Là cảnh sát hình sự.

Vì ngoại hình rất giống với cô con gái riêng bị thất lạc bên ngoài của một trùm m/ ai thúy, tôi được điều tạm sang đội chống mai thúy để phối hợp thực hiện một nhiệm vụ nằm vùng, giả làm con gái của “Lão Dụ”, ông trùm mai thúy.

Trước khi vào cuộc, cục trưởng có đưa tôi xem ảnh của Thịnh Tuấn.

Tôi ngại không nói thật — khỏi cần xem ảnh, tôi đã thầm thích anh ấy từ lâu rồi.

Tôi và Thịnh Tuấn học cùng trường cảnh sát, chỉ tiếc là tôi vừa nhập học thì anh ấy đã tốt nghiệp.

Anh ấy hoàn toàn không biết tôi là ai.

Cục trưởng nói, tôi chỉ cần phối hợp thôi, không cần để Thịnh Tuấn biết tôi cùng phe với anh ấy.

Vì thế, cho đến tận khi nhiệm vụ kết thúc trọn vẹn, Thịnh Tuấn vẫn không biết tôi là đồng đội.

Dù rằng anh từng cứu mạng ông trùm một lần, nhưng vẫn không được tin tưởng tuyệt đối.

Thế là… anh ta nhắm vào tôi.

Anh ấy cần lợi dụng tôi để giành được lòng tin của ông trùm, cũng cần dựa vào tôi để che giấu việc anh ấy lén gửi tin ra ngoài.

Tôi cũng cần anh ấy truyền đi những thông tin mà mình điều tra được.

Có lúc thì là “lỡ miệng” khi đang làm nũng,

có lúc lại là “bí mật thầm thì” trong những giây phút mặn nồng.

Tóm lại, sau khi bắt đầu mối quan hệ với anh ấy, tôi vào vai một cô nàng yêu đương mù quáng.

Dù anh ấy không hỏi, tôi cũng chủ động nói hết.

Tôi lên giư/ ờ/ ng với anh ấy một cách không hề áp lực.

Tôi đoán chắc trong lòng Thịnh Tuấn cũng thấy cực kỳ khó chịu, nếu không thì tại sao vừa kết thúc nhiệm vụ, anh ta đã vội vàng chạy tới trung tâm tư vấn tâm lý điều trị suốt ba tháng trời.

Nghĩ đến đó, tôi có hơi buồn cười.

Cục trưởng đúng lúc nhét cho tôi một tập hồ sơ:

“Đọc cái này xong xem cô còn cười nổi không.”

Tôi cúi đầu xem kỹ, càng xem mày càng nhíu chặt.

Thảo nào.

Bố của Thịnh Tuấn c/ h/ ế/ t dưới tay của chính ông trùm Dụ, vậy mà anh ấy còn phải diễn trò tình cảm qu/ ấ/ n qu/ ýt với “con gái” của kẻ thù.

Dù người con gái đó là giả, nhưng Thịnh Tuấn hoàn toàn không biết.

E rằng mỗi lần gần gũi, là một lần t/ r/ a t/ xzấ/ n tinh thần đối với anh ấy.

Cục trưởng nói:

“Triệu tập cô đến là để thông báo: thân phận của cô tôi đã nói cho Thịnh Tuấn biết rồi. Hai người cũng được coi là đồng đội rồi. Từ lúc về đến giờ chưa gặp mặt đúng không? Hôm nay cậu ấy cũng ở đây, gặp một chút đi, nói chuyện cho thông.”

Tôi lắc đầu:

“Sao lại thành lỗi của tôi? Tôi không rảnh. Mẹ tôi gọi về nhà xem mắt rồi. Không gặp, không gặp!”

Cục trưởng bất ngờ bật cười, lại nói giọng châm chọc:

“Vợ chồng một ngày, ân nghĩa trăm năm, thật sự không gặp à?”

Muốn gặp.

Nhưng tôi nhát.

Thích thầm người ta bao năm, đột nhiên ăn sạch sẽ từ trong ra ngoài, đã thế còn vì diễn chân thật mà… cực kỳ t/ áo bạ/ o.

Sau khi Thịnh Tuấn biết được sự thật, liệu anh ấy sẽ nhìn tôi như thế nào?

Nghĩ thôi đã thấy không còn mặt mũi nào gặp ai.

“Tôi không gặp.” Tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên. “Chỉ là diễn kịch mà thôi.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ — người bên ngoài đẩy cửa bước vào.

Là Thịnh Tuấn.

Ánh mắt chạm nhau, bầu không khí trong văn phòng lập tức trở nên kỳ lạ và căng thẳng.

Tôi lập tức đứng dậy định chuồn, nhưng Thịnh Tuấn chậm rãi bước đến,

dừng lại trước mặt tôi.

Khuôn mặt ấy — dù chẳng biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng — vẫn đầy mê hoặc, khiến người ta không thể rời mắt.

“Chỉ là diễn kịch?” – anh nhướng mày.

Tôi gượng cười hai tiếng, đưa tay ra:

“Đội trưởng Thịnh, lâu ngày không gặp.”

Anh bật cười khẩy, ánh mắt đen sâu như mực nhìn chằm chằm tôi:

“Lúc em ngủ với tôi, trông đâu giống đang ‘diễn kịch’.”

3

Ngay cả sào huyệt của bọn buôn mai thúy tôi cũng từng vào rồi, sao có thể để một câu nói của anh ấy khiến tôi thất thủ?

“Nếu nói vậy, thì diễn xuất của anh vẫn còn non lắm, hơi quá đà rồi.”

Sau khi biết chuyện về bố anh ấy, tôi mới chậm rãi nhận ra — trong những giây phút ngọt ngào trước kia,

ánh đỏ rực trong đáy mắt anh, sự cuồng loạn đan xen đó…

có lẽ là vì anh muốn si/ ế/ t c/ ổ tôi c/ h/ ết đi.

Cục trưởng liếc chúng tôi một cái, ánh mắt đầy trêu chọc, tay bưng chiếc ca sắt tráng men rồi bước ra ngoài:

“Đã gặp rồi thì vợ chồng son các người tự nói chuyện đi.”

Similar Posts

  • Ai Mới Là Bạch Nguyệt Quang?

    Ngày bạch nguyệt quang của sếp trở về, tôi liền dứt áo ra đi, mặc kệ sự đời.

    Nửa tháng sau, anh ta tìm đến tận cửa, tay nắm chặt tờ đơn ly hôn.

    Đuôi mắt anh ta đỏ au vì giận dữ: “Ai nói em là kẻ thay thế? Cho dù có là thế thân, thì cũng là cô ta thế thân cho em!”

    Tôi: ???

    Bạch nguyệt quang: ???

  • Hòa Thân Công Chúa Ký

    Ngày ta cùng Thái tử làm lễ hòa thân, Nguyễn Uyển Uyển mặc áo đỏ, từ trên lầu thành nhảy xuống.

    Thái tử liền trước mặt ta mà phi thân đi đón, hai người tình ý sâu đậm, khiến ai nhìn cũng phải tán thán.

    Còn ta – đường đường là công chúa hòa thân – lại đứng một mình trước cổng thành, trông chẳng khác nào một trò cười.

    Thái tử không biết xấu hổ, lớn tiếng nói với ta:

    “Ta và Uyển Uyển là thanh mai trúc mã, sớm đã tâm ý tương thông.
    Nửa tháng nữa nàng ấy sẽ lấy lễ bình thê mà vào cửa.

  • Bữa Cơm Đoàn Viên Giá Mười Hai Ngàn

    Vào đúng ngày Tết Trung thu, tôi đã đặt bàn ở một khách sạn năm sao, nhưng vì đang bàn chuyện làm ăn nên đến trễ năm phút.

    Khi tôi vội vàng đến nơi, sắc mặt mẹ đã u ám.

    “Con cả ngày chạy đông chạy tây ở ngoài, đến ngày như hôm nay còn đến trễ, chẳng phải không coi gia đình ra gì rồi sao?”

    Tôi thấy nóng bừng tai, đầu óc choáng váng.

    “Con cũng chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền, để mọi người sống tốt hơn mà—”

    Mẹ ném mạnh đôi đũa xuống bàn.

    “Lý Nguyệt, con tưởng mình kiếm được nhiều tiền là giỏi lắm sao?”

    “Tiền tiền tiền! Mẹ thấy con đúng là rơi vào hố tiền rồi! Lấy mấy đồng tiền thúi ra khoe với ai hả?”

    “Theo mẹ thấy, con chẳng bằng chút nào so với em con cả, hiếu thảo là ở cái tâm, chứ không phải mấy đồng trong túi con!”

    “Bữa cơm này mẹ ăn không nổi, ai thích ăn thì ăn!”

    Bà kéo em gái tôi xuống đại sảnh tầng một.

    Tôi biết bà muốn ép tôi xin lỗi, như bao nhiêu năm qua vẫn vậy.

    Nhưng lần này, tôi chỉ lặng lẽ cầm điện thoại, đăng một bài viết:

    “Khách sạn năm sao! Gộp bàn ăn bữa cơm đoàn viên! Số lượng có hạn, hết chỗ không nhận thêm!”

  • Hòa Ly Không Hối Tiếc

    Sau khi phát hiện Tạ Dung Khanh nuôi tình nhân bên ngoài, ta bất chấp mọi lời khuyên can, dứt khoát cùng hắn hòa ly.

    Một mình chống đỡ gia nghiệp, ngày ngày gõ bàn tính lo toan chuyện làm ăn.

    Ba năm trôi qua, ta vẫn chưa tái giá.

    Người người đều nói, một nữ nhi cô độc xuất thân thương hộ như ta hẳn đã hối hận, sớm muộn gì cũng sẽ quay đầu, cầu xin được trở lại Tạ phủ, cho dù là làm thiếp.

    Nàng ngoại thất năm xưa, nay đã thành Tạ phu nhân, là thiên kim chính thất của Thái úy phủ, đến trước mặt ta mà rơi lệ thảm thiết:

    “Phu quân mỗi đêm, trong mộng cũng đều nhớ đến tỷ tỷ…”

    “Tỷ tỷ trở về đi, muội bằng lòng nhường lại ngôi vị chính thê.”

    “Tỷ tỷ ra ngoài bôn ba, chẳng hay phu quân có để tâm hay chăng…”

    Tạ Dung Khanh phá cửa mà vào, kéo nàng ta đi:

    “Chúng ta đi thôi, ta cùng nàng ấy hữu duyên vô phận.”

    Chẳng ai ngờ được, đêm ấy hắn lén lút lẻn vào phòng ta, đôi mắt đỏ hoe, quỳ lạy khẩn cầu:

    “Thanh Uyển, trở lại Tạ phủ đi!”

    “Ta cưới nàng lại lần nữa! Vẫn là chính thê của ta!”

  • Băng Hà Tan Chảy

    Tôi theo đuổi một anh chàng nghiên cứu băng hà, còn lạnh hơn cả băng hà.

    Nhẫn nhịn đến giới hạn, tôi liền ở trong lều băng hà “lên giường” với anh ta, rồi trong đêm vội vàng bỏ trốn.

    Tôi để lại một tờ giấy: “Giáo sư Thẩm, ôm lấy băng hà của anh mà sống cả đời đi, bà đây phải sang rừng mưa nhiệt đới rồi!”

    Ba tháng sau, tôi bị anh ta chặn lại trong khoang mô phỏng môi trường cực địa âm hai mươi độ.

    Anh tháo cà vạt, thong thả trói cổ tay tôi, hơi thở nóng rực.

    “Không phải thích đánh trận ngoài trời sao?” Anh áp sát tai tôi, khẽ nói: “Ở Nam Cực, cái đó gọi là bão tuyết.”

  • Hệ Thống Vạch Mặt Nhà Chồng

    Con trai tôi được một tổ chức uy tín đánh giá có gen thiên tài khi mới một tuổi, tôi mừng đến mức mấy năm liền vung tiền đầu tư cho con học hành.

    Bố mẹ tôi càng hạ quyết tâm phải bồi dưỡng cháu ngoại thành người kế nghiệp tập đoàn.

    Trong bữa ăn, tôi mỉm cười dặn dò con trai: “Trại huấn luyện tài chính nhỏ của Buffett thật sự rất tốt, con phải…”

    Lời còn chưa dứt, chồng tôi đã “rầm” một tiếng rót liền mấy ly rượu trắng.

    “Ly thứ nhất, kính cho tôi năm năm đi làm như chó, không dám tiêu một đồng cho bản thân!”

    “Ly thứ hai, kính vì tôi sinh ra một thằng con thiên tài! Học phí một năm tiêu của tôi vài trăm ngàn!”

    “Ly thứ ba, kính tôi là một kẻ đại ngốc! Vợ chỉ biết chi tiền, chẳng có tác dụng gì!”

    Anh ta dốc cạn ba ly, trừng trừng nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.

    Tôi đơ người ra rồi mới phản ứng: “Ngô Tuấn Vĩ, anh nghẹn cái gì?! Tôi không bỏ công sức chắc? Con có chỉ số IQ cao như vậy không đào tạo, chẳng lẽ để phí sao?!”

    Mẹ chồng ôm cháu vào lòng, đứng ra hòa giải: “Thôi thôi nói nhẹ nhàng, Y Y cũng là vì con vì cháu thôi mà, thiên tài thì đúng là phải đầu tư tiền bạc.”

    Chồng tôi nghẹn ngào: “Mẹ, cứ chi tiêu thế này thì tiền dưỡng già của mẹ con không dành dụm nổi đâu!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *