Ngày Tôi Mang Thai Chồng Ngoại Tình

Ngày Tôi Mang Thai Chồng Ngoại Tình

Khi phát hiện chồng ngoại tình, tôi vừa mới mang thai được bốn tháng.

Chúng tôi đã lâu không thân mật với nhau.

Sợ anh chịu đựng khó khăn, ban ngày đi khám thai tôi còn đặc biệt hỏi bác sĩ, bác sĩ bảo sau ba tháng là có thể quan hệ lại.

Tối hôm đó, tôi chủ động ôm lấy anh, vòng tay qua eo anh.

Anh trong cơn nửa tỉnh nửa mê khẽ rên một tiếng, giọng cười khàn khàn như mang theo dính nhớp: “Bảy lần cũng không thỏa mãn em à, mèo con ham ăn…”

1

Tôi chưa từng nghĩ chồng mình – Thẩm Diên Chu – lại có thể ngoại tình.

Từ thời đại học đến khi khoác lên mình váy cưới, chúng tôi yêu nhau tám năm, luôn là hình mẫu của một cuộc hôn nhân hoàn hảo trong mắt mọi người.

Thẩm Diên Chu là giáo sư đại học được nhiều người kính trọng.

Còn tôi là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện tuyến đầu.

Chúng tôi có điều kiện tốt, tình cảm ổn định.

Thẩm gia ba đời độc đinh, tôi lại mang thai đầu năm nay, ai cũng ngưỡng mộ gia đình chúng tôi.

Tôi thật sự không thể hiểu nổi lý do gì khiến anh phải ngoại tình.

Cho đến khi tôi mở điện thoại của anh, xem phần tin nhắn, và phát hiện ra người phụ nữ tên “Lâm Lâm”.

Tôi mới dần hiểu ra.

Tôi từng nghe bạn bè anh nhắc đến Lâm Lâm.

Cô ta là hoa khôi thời cấp ba, là nữ thần trong lòng đám con trai.

Thẩm Diên Chu đã thầm yêu cô ta suốt ba năm.

Trong buổi họp lớp tốt nghiệp, bị bạn bè cổ vũ nên đã tỏ tình.

Khi đó, Lâm Lâm đang được một thiếu gia giàu có theo đuổi, nên cô ta từ chối thẳng thừng:

“Thẩm Diên Chu, anh trông cũng được đấy, nhưng chúng ta không hợp.”

“Anh là dân quê, còn tôi là người thành phố. Với lại, anh chẳng mua nổi cho tôi đôi giày Nike, cũng chẳng sắm nổi đồ Adidas.”

“Thôi thì, chờ sau này anh có thành tựu rồi hãy quay lại theo đuổi tôi.”

Dù xuất thân nghèo khó nhưng Thẩm Diên Chu lại có lòng tự trọng rất cao.

Ngay đêm đó, anh đã đổi nguyện vọng thi đại học.

Lâm Lâm thi vào một trường ở miền Nam, anh liền chọn trường ở miền Bắc.

Chính vì vậy, trong thời gian học đại học, anh đã quen tôi.

Lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Diên Chu là lúc anh được bố tôi mời về nhà ăn cơm.

Trên người anh mặc một chiếc quần jeans bạc màu, ống quần đã sờn rách.

Vẻ rụt rè và dè dặt của anh khiến tôi ấn tượng mãi.

Về sau, Thẩm Diên Chu trở thành học trò mà bố tôi tâm đắc nhất.

Anh đến nhà tôi càng ngày càng thường xuyên.

Chúng tôi từ quen biết đến yêu nhau.

Sau đó, anh học lên thạc sĩ, tiến sĩ suôn sẻ, rồi dưới sự nâng đỡ của bố tôi, anh được giữ lại trường, trở thành phó giáo sư trẻ nhất của khoa Triết.

Đêm tân hôn, Thẩm Diên Chu ôm tôi như ôm báu vật, khẽ thì thầm lời hứa:

“Vãn Tình, anh từ nơi nghèo khổ đi ra. Bố em cho anh sự nghiệp, còn em cho anh gia đình. Cả đời này, anh nợ nhà họ Tô em quá nhiều.”

“Anh sẽ mãi mãi trung thành với em, yêu em, cùng em hiếu kính bố.”

“Nếu vi phạm lời thề, anh chết không yên…”

Tôi xót xa cho Thẩm Diên Chu.

Chưa để anh nói hết lời, tôi đã chủ động hôn anh.

Lời thề ấy vẫn văng vẳng bên tai.

Nhưng người đàn ông trước mắt, e là đã sớm quên rồi.

Ánh trăng len qua khe rèm, rọi xuống gương mặt anh đang ngủ say, chia làm hai nửa sáng tối.

Tôi nhìn chằm chằm vào đoạn tin nhắn trong điện thoại, cảm giác như có ai đó bóp nghẹn cổ họng mình, không kiềm được mà nghĩ đến…

Lần đầu tiên giữa anh và Lâm Lâm là khi nào?

2

Rất nhanh sau đó, tôi tìm thấy đáp án trong đoạn tin nhắn của họ.

Là vào hai tháng trước, khi tôi vừa phát hiện mình mang thai.

Đêm hôm đó, họp lớp cấp ba.

Lâm Lâm chủ động thêm bạn với Thẩm Diên Chu.

Thẩm Diên Chu đã đồng ý kết bạn.

Lâm Lâm gửi cho anh một đoạn video ngắn.

Tôi bấm mở.

Trong video, vài người bạn học nam giờ đã phát tướng đang vây quanh Lâm Lâm và Thẩm Diên Chu, hò hét bắt họ uống rượu giao bôi.

“Mỹ nữ Lâm ơi, nể mặt mọi người chút đi, coi như trọn giấc mộng thanh xuân của lão Thẩm.”

“Cậu không biết đâu, hồi đó lão Thẩm mơ cũng muốn cưới được cậu, giờ mà được uống rượu giao bôi thì mãn nguyện rồi.”

Thẩm Diên Chu đứng cạnh Lâm Lâm, cao hơn cô ta một cái đầu.

Anh mặc áo sơ mi đen, quần tây đen, tay cầm ly rượu, sống mũi thẳng tắp đỡ cặp kính gọng bạc, khóe môi cong lên nhàn nhạt.

“Các cậu đừng làm quá, bao nhiêu năm rồi, đừng trêu Lâm Lâm nữa, để chồng cô ấy nghe được thì không hay đâu.”

Nghe vậy, Lâm Lâm hơi cúi đầu, giọng nghèn nghẹn đáp:

“Không sao đâu, tôi ly hôn rồi.”

Mọi người đột nhiên im bặt.

Lâm Lâm lại cười nhẹ một cách yếu ớt:

“Thật sự không sao mà, chuyện đã qua rồi.”

Khi nói câu đó, ánh mắt cô ta lại rơi lên gương mặt của Thẩm Diên Chu, khóe mắt hơi đỏ.

“Thật ra tôi rất ngưỡng mộ vợ anh, xuất thân tốt, xinh đẹp, quan trọng nhất là cưới được một người đàn ông tốt như anh. Không giống tôi, nhìn người không chuẩn.”

Cuối cùng, giữa tiếng hò reo của mọi người, họ vẫn uống cạn ly rượu giao bôi, nói là để khép lại mối tình thanh xuân năm nào.

Video kết thúc ở khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau.

Sau đó, Lâm Lâm nhắn tin cho Thẩm Diên Chu:

【Diên Chu, cảm ơn anh đã không làm tôi mất mặt trong buổi họp lớp. Em kết bạn với anh là để chính thức nói lời xin lỗi.】

【Thật ra lần em từ chối anh sau tốt nghiệp cấp ba, là vì bị ép buộc. Tên thiếu gia kia đe dọa em, nói nếu em dám đồng ý với anh thì hắn sẽ cho người phế anh. Em không muốn hủy hoại tương lai của anh nên mới nói những lời tổn thương đó.】

【Ban đầu em nghĩ sẽ chôn giấu tất cả trong lòng, nhưng không hiểu sao, vừa gặp lại anh, em lại không kìm được…】

【Nhưng không sao, ít nhất anh đang hạnh phúc, thế là em mãn nguyện rồi.】

Thẩm Diên Chu rất lâu không trả lời.

Có lẽ là do men rượu, cũng có thể là vì vướng bận trong lòng về quá khứ.

Gần rạng sáng, anh nhắn lại cho Lâm Lâm:

【Nếu khi đó không có hắn, em có đồng ý với anh không?】

Lâm Lâm trả lời ngay lập tức:

【Có.】

Màn hình điện thoại vẫn sáng.

Tin nhắn hiện rõ ngay trước mắt tôi.

Những dòng chữ bỗng chốc như phóng to ra, lấp kín cả tầm nhìn.

Rồi lại đột ngột thu nhỏ lại, sắc bén như đầu kim đâm thẳng vào con ngươi tôi.

Từ hôm đó trở đi, Thẩm Diên Chu và Lâm Lâm không nói thêm câu nào.

Cho đến nửa đêm một ngày cách đó nửa tháng.

Lâm Lâm bất ngờ nhắn tin cho Thẩm Diên Chu.

【Diên Chu, xe em bị chết máy, em đang mắc kẹt trên cao tốc giữa cơn mưa lớn, anh có thể đến đón em không?】

Tôi vẫn nhớ rõ đêm đó.

Dự báo thời tiết nói sẽ có mưa to.

Thẩm Diên Chu lái xe đi đón tôi tan ca từ rất sớm, vậy mà vẫn bị mưa xối ướt hết người.

Tối đó tôi hơi sốt.

Vì mang thai nên không thể uống thuốc.

Thẩm Diên Chu liên tục dùng khăn ấm lau tay và chân cho tôi.

Gần nửa đêm, cơ thể tôi bắt đầu đau nhức vì sốt.

Điện thoại của Thẩm Diên Chu đột nhiên vang lên.

Anh tắt máy rồi nói với tôi:

“Là Lý Triết, xe nó chết máy, đang kẹt trên cao tốc.”

Lý Triết là anh em thân thiết của Thẩm Diên Chu.

Tôi nói:

“Bên ngoài đang mưa lớn, xe anh ấy lại dừng giữa cao tốc, không biết chính xác vị trí nào, cũng nguy hiểm lắm. Anh đi xem thử đi.”

“Anh không đi đâu, anh ấy sao so được với vợ anh. Đi một vòng như vậy không biết mấy giờ mới về, em đang ốm thế này, anh không yên tâm.”

Tôi cười nói:

“Giờ em thấy đỡ nhiều rồi, thật sự không sao. Biết là anh lo cho em, đi rồi về sớm nhé.”

Thẩm Diên Chu vẫn tỏ ra khó xử.

Nhưng rồi anh quay người cầm áo khoác, vội vàng ra ngoài.

Cũng chính đêm đó, anh lên giường với Lâm Lâm.

Similar Posts

  • Chiến Lược Thất Bại Tôi Giả Chết Đánh Lừa Nam Chính

    Chiến lược thất bại, nam chính phát điên suốt ba năm, rồi phát hiện ra tôi căn bản chưa chết.

    Máu nôn trên tường thành là máu heo.

    Bên trong mộ hợp táng là xương bò.

    Nam chính nghiến răng nghiến lợi tóm được tôi – kẻ đang ăn lẩu vui vẻ với mấy gã trai bao.

    Tôi: “Lưỡi tôi vừa bị bỏng, đau quá… có ai có cơ bụng mát không cho tôi dán lên với?”

    Hệ thống báo động đỏ, đôi mắt đỏ hoe của nam chính trông như sắp phát điên nặng hơn nữa.

  • Nốt Chu Sa Trong Tim Chồng

    Chồng tôi – Thẩm Nghiễm Châu – vừa từ bên ngoài cứu người trở về, trên người còn đang nhỏ nước, tôi liền nói thẳng: ly hôn.

    “Tô Thanh Vận, em làm loạn cũng phải có giới hạn.”

    Tôi nhìn gương mặt mà mình đã yêu nhiều năm, bỗng dưng cảm thấy… nhạt thếch.

    “Thẩm Nghiễm Châu, tôi thành toàn cho thứ tình cảm yêu mà không được của anh, không tốt sao?”

    Anh sững lại một giây, rồi sắc mặt lập tức trở nên u ám.

    “Em đang nói linh tinh gì vậy?”

    Tôi cười tự giễu, nhưng ánh mắt lại chắc nịch, “Là linh tinh hay không, thử một chút là biết ngay.”

    “Không đến một phút nữa, người mà anh vừa cứu sẽ lập tức mang bộ dạng yếu đuối đáng thương xuất hiện trước mặt tôi, giải thích rằng tất cả chỉ là trùng hợp, bảo tôi đừng hiểu lầm.”

  • Thưởng Vàng Bị Nhân Viên Bóc Phốt

    Tôi thưởng cho nữ nhân viên mang thai một thỏi vàng 200 gram để chúc mừng sinh con, vậy mà lại bị một nhân viên mới tên là Dụ Vi đăng video bóc phốt lên mạng.

    “Công ty chỉ phát vàng cho cấp giám đốc trở lên! Nhân viên cấp thấp như tụi tôi thì không có phần à?”

    “Lấy danh nghĩa quan tâm phụ nữ để phân biệt đối xử theo chức vụ!”

    “Tôi vừa mới phát hiện mình mang thai, vậy mà chỉ vì chức vụ không đủ mà không được nhận thưởng!”

    Trong video, cô ta nước mắt lưng tròng, cầm tờ kết quả kiểm tra thai.

    Sự việc bùng nổ chỉ trong chớp mắt, cư dân mạng kéo đến mắng chửi không ngớt, gọi tôi là bà chủ vẽ bánh, phân biệt đối xử với phụ nữ mang thai.

    Tôi lập tức livestream để phản hồi.

    “Thưởng vàng cho phụ nữ mang thai, đúng là cô ta không có phần.”

    “Nếu cô ta muốn kiện, cứ việc. Nhưng thỏi vàng này, tôi sẽ không đưa.”

    Dụ Vi ngay lập tức tham gia livestream, khóc còn thảm hơn.

    “Tổng Giám đốc Lương, tôi chỉ muốn được đối xử công bằng thôi! Đứa bé trong bụng tôi lẽ nào lại thấp kém hơn con người khác sao?”

    Bình luận trong livestream bùng nổ.

    “Lương Thi Thi, đồ ác phụ!”

    Điện thoại của các nhà đầu tư reo liên tục, tôi dứt khoát tắt máy.

    Tôi tắt cả livestream.

    Dụ Vi trở thành “bà bầu đáng thương nhất trên mạng”, còn tôi thì bị gán mác bà chủ độc ác.

  • Đứa Con Của Diêm Vương

    VĂN ÁN

    Tôi là một con quỷ đói, vì muốn kiếp sau đầu thai vào nhà giàu sang, tôi đã vớt vát linh hồn trôi sông Vong Xuyên suốt ngàn năm mới tích đủ âm đức.

    Nào ngờ Diêm Vương say rượu, một cước đá tôi xuống đường nghèo đói.

    Cha bị mù, mẹ bệnh nặng, còn có một chị gái hơn tôi ba tuổi.

    Cả nhà sống nhờ ông bà nội trồng ruộng.

    Ngày tôi ra đời, vừa thấy căn nhà nghèo xơ xác này, suýt nữa tôi ngất xỉu, trong lòng chửi thầm Diêm Vương.

    Ông ta nghe thấy, chỉ cười “hà hà”, rồi bù cho tôi một đặc tính:

    “Tổn thương phản chấn.”

    Vì vậy, khi bà nội chê tôi là đồ sao chổi, ngay đêm đó nhấn tôi xuống cái vại nước thối muốn dìm chết tôi, tôi lại bình yên vô sự, còn người chết ngạt lại là bà.

    Ông nội một mực khẳng định tôi khắc chết bà, tức giận bóp cổ tôi rồi nện mạnh xuống đất.

    Nhưng tôi vẫn không sao, còn ông thì gãy toàn thân, thất khiếu chảy máu, chết ngay tại chỗ.

    Hàng xóm mắng tôi là sao tai họa, kéo nhau lên mạng giơ cao đuốc hô hào phải thay trời hành đạo thiêu sống tôi.

    Bố mẹ lại coi tôi như báu vật, để bảo vệ tôi, họ đã đào hẳn một căn hầm ngầm trong đêm.

    Thế là tôi trốn dưới đó mười mấy năm.

    đọc full tại page hoàn châu cách cách

    Nhưng suốt một tuần gần đây, mẹ không đến đưa cơm nữa, đến cả xương vụn dưới hầm tôi cũng đã gặm sạch.

    Đúng lúc tôi rón rén ló đầu ra nhìn, mẹ đột nhiên xuất hiện, quệt một nắm tro lên mặt tôi.

    “Duyệt Duyệt, con cứ theo con đường này chạy lên núi phía sau! Tuyệt đối đừng để đám súc sinh kia phát hiện! Bố mẹ với chị con đêm nay không sống nổi nữa rồi, nhưng con… nhất định phải sống!”

    Nhìn từng tảng thịt trên người mẹ bị đánh nát, tôi không rõ đã xảy ra chuyện gì.

    Nhưng tôi biết… giờ đến lượt tôi phải bảo vệ gia đình mình rồi!

  • Một Lần Ban Hôn, Trọn Đời Hối Hận

    Vào đúng ngày sinh thần thứ hai mươi của ta, một đạo thánh chỉ ban xuống, đem ta chỉ hôn cho vị tướng quân trẻ tuổi sắp phải ra trận – một chuyến đi sinh tử chưa biết ngày về.

    Vị tướng ấy, thường ngày kiêu ngạo tự do, nay lại quỳ rạp trước điện, dập đầu cầu xin bệ hạ thu hồi ý chỉ.

    Nhưng Hoàng thượng chỉ cười như không cười:

    “Chỉ hôn Nam Kha quận chúa cho tướng quân, cũng xem như vì tướng quân mà xung hỷ, xua đi xui rủi trước chiến chinh.”

    Bên cạnh ngài là một nữ tử yểu điệu yêu kiều, đang nịnh nọt bóp vai cho ngài, miệng lại cười khúc khích, ánh mắt lại khinh miệt nhìn tướng quân đang cúi đầu bất lực.

    Ngay khoảnh khắc ấy, ta gom hết can đảm cả một đời, xông thẳng vào đại điện, kéo vị tướng đang quỳ dưới đất đứng lên, ánh mắt kiên định nhìn hắn:

    “Phu quân, chúng ta khi nào thành thân?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *