Ngày Tôi Nghỉ Việc

Ngày Tôi Nghỉ Việc

Vào ngày bị từ chối (nghỉ việc), định ăn chùa nhưng không thành, lại bị bóc phốt, ngay lập tức trở thành trò cười của cả ngành.

Ngày tôi bị sa thải, HR chặn tôi lại, chỉ vào chiếc laptop trên bàn tôi:

“Đây là tài sản của công ty, để lại.”

Tôi cười lạnh một tiếng, rút từ ngăn kéo ra tờ hóa đơn, vung ra trước mặt:

“Nhìn cho kỹ, ba vạn hai, tên tôi đứng mua.”

Nói xong, tôi đóng gói và mang đi ngay trước mặt mọi người.

Nửa tiếng sau, cảnh sát tới, nói công ty báo án, tố tôi chiếm đoạt tài sản khi đang giữ chức vụ.

Tôi đưa ra bằng chứng, ánh mắt của cảnh sát nhìn HR chẳng khác nào nhìn một kẻ thiểu năng.

Ngày hôm sau, cả khu công nghiệp đều biết chuyện: công ty cũ của tôi vì muốn “ăn chùa” một cái máy tính, đã tự đưa mình lên ngôi “công ty keo kiệt nhất năm”.

01

Sau khi cảnh sát rời đi, văn phòng rơi vào một sự yên lặng chết chóc.

Sự yên lặng đó còn xuyên thấu hơn bất kỳ sự ồn ào nào, nhức tai đến nhói buốt màng nhĩ.

Mọi ánh mắt đều như đèn pha, chiếu rọi vào gương mặt của chị Trương bên HR, mặt từ đỏ chuyển sang xanh, rồi lại tái mét như tờ giấy.

Chị ta chết lặng tại chỗ, trông như tượng sáp rẻ tiền, có thể tan chảy bất cứ lúc nào.

Tôi ôm chiếc thùng giấy của mình, bên trong là ba năm thanh xuân và một cái laptop giá ba vạn hai, từng bước từng bước đi qua không khí đặc quánh đó.

Không ngoảnh lại.

Không chào ai.

Sự tử tế cuối cùng giữa tôi và công ty này, đã vỡ nát thành bụi vào khoảnh khắc họ quyết định báo cảnh sát.

Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, ngăn cách hoàn toàn những ánh nhìn phức tạp sau lưng.

Trên vách gương của thang máy, phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ đeo kính gọng đen, nét mặt vô cảm.

Đó là tôi.

Lâm Vãn.

Về đến phòng trọ, tôi ném cái thùng vào góc nhà, chẳng buồn nhìn thêm một cái.

Khi sức ép căng cứng trong người buông lỏng, cơn mệt mỏi như sóng trào ập đến nhấn chìm tôi.

Tôi thả người xuống sofa, không muốn cử động, cũng không muốn suy nghĩ.

Điện thoại rung lên trong túi, là tin nhắn của cô bạn thân hỏi tôi thế nào rồi.

Tôi trả lời: “Đã nghỉ việc, đừng lo”, rồi bật chế độ máy bay.

Tôi cần sự yên tĩnh.

Tôi cần thời gian để tiêu hóa tất cả những điều nực cười này.

Hôm sau tôi bị đánh thức bởi tiếng rung của điện thoại.

Tắt chế độ máy bay, hàng trăm tin nhắn đổ về.

Có lời hỏi thăm dè dặt của đồng nghiệp cũ.

Có cả bạn bè từ công ty khác gửi link “hóng chuyện”.

Tên công ty tôi, kèm theo tiêu đề “Báo cảnh sát để ăn chùa máy tính”, bùng nổ trên các diễn đàn ẩn danh và công khai của cả khu công nghiệp.

Phần bình luận là một bữa tiệc chế giễu:

“Ha ha ha, cuối cùng sếp Vương cũng nổi tiếng vì keo kiệt.”

“Tội nghiệp chị HR, KPI lần này chắc bị trừ sạch rồi, tính giúp sếp tiết kiệm ai ngờ lại đưa lên hot search.”

“Thôi đừng thương chị ta, chị ta đâu phải người tốt lành gì, tiên phong trong mọi đợt sa thải, biệt danh ‘Đao phủ Trương’.”

“Chỉ mình tôi tò mò cấu hình cái laptop ba vạn hai là gì à? Chị gái này đỉnh thật!”

Tôi nhìn màn hình, không có chút cảm giác hả hê nào như tưởng tượng sau khi trả thù được.

Trong lòng trống rỗng, thậm chí còn thấy bi ai.

Một công ty, đến mức phải dùng cách này để được biết tới, thật đáng thương.

Còn tôi, lại là nhân vật chính trong trò hề này.

Tôi bấm vào một đường link, là bài viết trên tài khoản công khai của khu công nghiệp.

Bài viết rất sinh động, miêu tả tường tận mọi chuyện xảy ra chiều hôm trước.

Dù không nêu tên tôi, nhưng với những từ như “đối đầu HR”, “vung hóa đơn”, “cảnh sát xác nhận”, tôi đã trở thành truyền thuyết bí ẩn nhất khu.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt vô cảm của tôi.

Tôi đoán, lúc này phòng làm việc của sếp Vương chắc đang rất náo nhiệt.

Quả nhiên, chiều hôm đó, một đồng nghiệp cũ vẫn còn làm trong công ty lén gửi tin nhắn cho tôi:

“Vãn Vãn, sếp Vương phát điên rồi, đập vỡ cả ly trong phòng làm việc.”

“Chị Trương bị chửi như tát nước, mắt sưng cả lên vì khóc.”

“Sếp Vương nói chuyện này ảnh hưởng quá xấu, không thể bỏ qua.”

Tôi nhìn mấy dòng chữ đó, gõ nhẹ lên màn hình:

“Ông ta định làm gì?”

“Không biết, nhưng ông ấy bảo chị Trương điều tra ai tung tin ra ngoài, còn nói phải dạy cho cậu một ‘bài học’, không thể để loại lệch lạc này lộng hành.”

Bài học?

Lệch lạc?

Tôi nhìn chằm chằm mấy chữ đó, một luồng khí lạnh từ gan bàn chân dội ngược lên đỉnh đầu.

Họ sai, họ mất mặt, cuối cùng, người sai lại thành tôi.

Tôi không trả lời nữa.

Đặt điện thoại xuống, tôi mở ứng dụng tìm việc, bắt đầu cập nhật lý lịch.

Dù sao thì, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Tôi cần một công việc mới.

Tôi gửi hồ sơ tới vài công ty mà mình hằng mong ước.

Với kinh nghiệm và thành tích của tôi, việc được gọi phỏng vấn lẽ ra không khó.

Nhưng suốt buổi chiều, chẳng có hồi âm.

Chỉ là dòng trạng thái lạnh lùng: “Đã gửi”.

Một linh cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi trong lòng tôi.

Buổi tối, tôi mở một ứng dụng tuyển dụng khác, phát hiện một công ty mà sáng nay tôi vừa nộp hồ sơ, giờ trạng thái đã chuyển thành “Không phù hợp”.

Similar Posts

  • Ba Xu Giá Một Gia Đình

    Trong buổi tiệc gia đình đêm Trung Thu, con dâu tôi bất ngờ buông một câu giữa bàn tiệc đông người:
    “Thật ra mẹ chồng tôi cũng khá tham, mỗi ngày đi chợ đều biết cách ‘ăn chênh lệch’ kha khá.”

    Cô ta lại cười, giọng lảnh lót:
    “Không như mẹ ruột tôi, hễ có gì tốt là dốc hết cho con cái.”

    Cả phòng bỗng im phăng phắc.
    Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

    Con dâu vẫn giả vờ không nhận ra, tiếp tục cười nói như không có gì:
    “Mẹ à, đừng giả ngây nữa. Hôm nay con có so lại hoá đơn ở siêu thị rồi nhé.
    Giấy trắng mực đen ghi rõ là 98 tệ 2, mà mẹ gửi ảnh chuyển khoản cho con lại là 98 tệ 5.
    Chậc chậc, chênh có ba xu mà mẹ cũng không tha, không biết trước đây đã ‘ăn’ bao nhiêu lần rồi.”

    Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng phân trần:
    “Tôi không hề lấy một xu nào cả! Chiều nay đứa nhỏ cứ quấy, tôi vội quá nên bấm nhầm số. Ông chủ trả lại ba đồng xu, con chơi mất tiêu, tôi quên khuấy luôn.”

    Con dâu nhếch môi, nửa cười nửa mỉa:
    “Mẹ đừng vội nổi nóng, con chỉ nói chơi cho vui thôi mà.
    Nhưng cũng phải nói thật, không có lửa sao có khói.
    Mẹ tôi đi nấu ăn cho người khác còn chẳng lấy một đồng, nếu mẹ rộng rãi như vậy, chắc cũng chẳng có mấy chuyện lặt vặt này.”

    Ồ, thì ra trong mắt cô ta, tôi là người vừa keo kiệt vừa giả ngây.
    Thật buồn cười — cô ta nghĩ tôi thực sự không biết gì cả sao?

    Mẹ ruột của con dâu chỉ qua đây giúp nấu ăn đúng một tuần, vậy mà cô ta đã lén tặng bà ấy một chiếc vòng vàng to tướng cùng ba bộ quần áo mới tinh.

    Còn tôi thì sao?
    Sáu năm nay vừa làm bảo mẫu trông cháu, vừa nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ — chẳng khác gì người giúp việc trong nhà họ.
    Vậy mà đến một câu “cảm ơn” cũng chưa từng nghe thấy.

    Tôi tức đến mức người run lên, quay sang định hỏi con trai xem nó có ý kiến gì không, thì thấy nó cúi đầu, giả vờ bận rộn, im lặng như tượng gỗ.

    Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
    Lòng tôi bỗng nguội lạnh đến tận đáy.

    Tôi đứng bật dậy, nuốt xuống niềm vui định khoe về tờ vé số trúng năm triệu tệ, rồi nhìn thẳng hai vợ chồng nó, giọng lạnh như băng:

    “Đã cho rằng mẹ keo kiệt, tham tiền, không biết thương con cái, vậy thì hay lắm — thẻ lương hưu của mẹ, cùng hai triệu tệ mẹ từng cho vay khi mua nhà, ngay bây giờ, trả lại hết cho mẹ!”

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Không Gả Cho Anh Nữa

    Tôi từng kết hôn với Phó Kỳ Niên và từ ngày đó, một lòng một dạ trải đường cho anh.

    Chỉ trong ba năm, anh ta đã từ một kẻ nghèo khó vươn mình trở thành tân quý công nghệ được săn đón bậc nhất giới Kinh Thành.

    Ngày công ty niêm yết, khi tiếng chuông vang lên, anh ta khẽ chạm vào nếp nhăn dưới mắt tôi, thở dài nói:

    “Chuyện lớn như thế này, sao em không trang điểm cho tinh tế hơn?”

    Tôi đáp: “Xã giao quá nhiều, không còn tâm trí để lo những chuyện đó.”

    Anh ta cười nhạt: “Em đúng là quen ngồi mát ăn bát vàng rồi. So với cô em gái giả mạo thiên kim của em, em thật rảnh rang.”

    Tôi chỉ mím môi, không tranh cãi thêm.

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về thời điểm chưa từng lấy anh ta.

    Anh vẫn cao 1m88, eo thon, cơ bụng sáu múi – một chàng trai nghèo rớt mồng tơi.

    Nhưng lần này, tôi đã không còn chọn gả cho anh nữa.

  • Kiếp Này ,em Dâu Hầu Mẹ Chồng Thay Tôi

    Tôi và em dâu cưới cùng một ngày, mẹ chồng thống nhất cho mỗi người 88.000 tệ tiền sính lễ.

    Sau khi nhận tiền, em dâu lại nói:

    “Mẹ à, con là con một ở vùng Giang-Tô, Chiết-Giang, Thượng-Hải, tiền sính lễ ở chỗ bọn con đâu phải ít như thế này. Sau này nhà gái nhà trai đều phải công bằng, không ai thiệt hơn ai đâu nhé!”

    Từ đó, vợ chồng em dâu không còn quan tâm đến mẹ chồng nữa, thậm chí mẹ chồng ốm đau nhẹ cũng chẳng buồn quay về.

    Bình thường toàn là tôi chăm sóc bà, dù mẹ chồng không phải người dễ chịu gì, nhưng vì nể chồng, tôi vẫn gắng lo cho bà lúc tuổi già.

    Thế nhưng mẹ chồng luôn nhớ thương vợ chồng em dâu. Để dụ họ quay về, bà bịa ra một lời nói dối lớn.

    Bà nói với em dâu rằng sẽ để lại toàn bộ khoản tiết kiệm cả triệu tệ cho con trai tôi.

    Vì muốn giành được số tiền đó, em dâu biết rõ con trai tôi dị ứng với táo mà vẫn cố tình ép táo lấy nước rồi pha với Sprite cho thằng bé uống, kết quả là con tôi bị dị ứng mà chết.

    Khoảnh khắc đó, tôi vì quá đau đớn mà cũng chết theo.

    Lúc mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay về ngày cưới – đúng ngày tôi và em dâu cùng thành vợ người ta.

    Lần này, em dâu nói:

    “Mẹ à, sau này mẹ ở với con nhé, con nhất định sẽ chăm sóc mẹ như mẹ ruột của mình.”

    Tôi biết, cô ta cũng được trọng sinh.

    Đã vậy thì tôi để cô ta toàn quyền hầu hạ bà mẹ chồng độc ác kia!

  • Kiếp Này Không Lấy Anhchương 14 Kiếp Này Không Lấy Anh

    VĂN ÁN

    Tháng 6 năm 1972.

    Việc đầu tiên sau khi trọng sinh, Phương Mộng Dao lao thẳng đến văn phòng lãnh đạo, nộp đơn xin nghỉ việc:

    “Chủ nhiệm Trương, tôi muốn xin gia nhập tổ giải mã 803, tôi sẵn sàng bị xóa bỏ thân phận, làm ‘người vô hình’ cả đời vì tổ quốc.”

    Chủ nhiệm Trương bị hành động bất ngờ của cô làm cho kinh ngạc, sau cơn sốc là sự xúc động và khâm phục sâu sắc:

    “Trước đây tổ giải mã 803 từng đến tìm tôi để xin cô, nhưng lần đó tôi không đồng ý.”

    Đọc full tại page hoàn châu cách cách

    Nói đến đây, ông khựng lại như nhớ ra điều gì:

    “Nhưng chẳng phải cô sắp kết hôn với đoàn trưởng của đoàn 4 sao? Tôi nghe nói đơn xin kết hôn của hai người cũng chuẩn bị trình lên rồi.”

    Nhắc đến Tiêu Cẩn Yến, tim Phương Mộng Dao như bị ai bóp chặt.

    Nhưng rất nhanh, cô đè nén cảm xúc, nghiêm túc đứng nghiêm giơ tay chào:

    “Báo cáo Chủ nhiệm Trương, việc này tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”

    Thấy cô đã quyết tâm, Chủ nhiệm Trương đỏ mắt, vỗ vai Phương Mộng Dao, đồng ý với yêu cầu của cô.

    Chưa đầy nửa tiếng sau, Phương Mộng Dao nhận được điều lệnh.

    Bảy ngày nữa, cô sẽ rời khỏi Phòng Thông tin Bắc Kinh, đến Trùng Khánh gia nhập tổ giải mã 803.

    Việc đầu tiên đã hoàn tất.

    Việc thứ hai, Phương Mộng Dao vội vã rời khỏi Phòng Thông tin, chạy đến đại viện quân khu.

    Cô phải tranh thủ từng giây từng phút để ngăn Tiêu Cẩn Yến nộp đơn xin kết hôn.

    Ở kiếp trước, cô đã vì anh mà chịu đủ khổ sở.

    Ở kiếp này, cô sẽ không lấy anh nữa.

  • Ngày Tôi Phát Hiện Chồng Có Con Riêng

    Tôi đi công tác lái xe về nhà, phát hiện chồng đã chiếm mất chỗ đậu xe của tôi.

    Chiếc SUV ngang nhiên đỗ chình ình giữa hai chỗ đậu, khiến người ta chẳng còn chỗ mà bước.

    Tôi cười bảo anh đúng là đồ đãng trí, tiện tay quay một đoạn video đăng lên mạng, không ngờ lại nổi tiếng.

    Tôi cứ nghĩ mọi người sẽ cùng tôi cười nhạo anh, nhưng khi mở khu bình luận ra, lại như bị dội một gáo nước lạnh.

    【Chủ thớt không phải thật sự bị anh ta lừa rồi chứ! Rõ ràng là trong nhà có giấu người, đợi cô gọi điện bảo anh ta xuống dời xe thì anh ta sẽ biết cô đã về!】

    【Cô em à, chỗ đậu xe không quan trọng, chỗ trên giường mới quan trọng!】

    【Tuyệt đối đừng gọi điện cho anh ta dời xe, lên lầu ngay lập tức bắt gian đi!】

  • Vận Đổi Ngày Ta Trở Về

    VĂN ÁN

    Ta là chân thiên kim của Hầu phủ, thuở nhỏ lưu lạc dân gian.

    Một sớm được tìm về, phụ thân nói: “Từ nay về sau, con cùng Lâm Dao đều là nữ nhi đích thân của ta, ta sẽ đối đãi hai con như nhau.”

    Song về sau ta dần hiểu ra: Phụ thân muốn đem mối hôn ước thanh mai trúc mã vốn thuộc về ta mà đổi cho nàng.

    Mẫu thân thì kiên tâm dạy dỗ nàng, lại lén lút gia thêm vô số sính lễ.

    Đại ca ngoài mặt công bằng, sau lưng lại đem mọi thứ tốt đẹp đều cho nàng.

    Hơn nữa ta phát giác, từ khi ta trở về, vị thiên kim Hầu phủ vốn đồn rằng từ nhỏ vận xui quấn thân kia lại liên tiếp nở mày nở mặt.

    Còn ta, kẻ xưa nay vận son như gấm lại liên tục gặp chuyện bất thuận.

    Thậm chí chẳng bao lâu sau, ta chết oan uổng.

    Khi mở mắt ra, ta trở về đúng ngày Hầu phủ tìm được ta.

    Đối diện với cả nhà Hầu phủ kích động tiến lên, ta vô lễ quét họ ra ngoài cửa: “Ta không phải, chớ tùy tiện nhận bừa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *