Kiều Uyển

Kiều Uyển

Vào ngày kỷ niệm mười năm, Tạ Cẩm Chi tổ chức tiệc mừng công ở công ty.

Tôi mang theo phiếu khám thai đến tìm anh ta, trong lòng đầy hân hoan.

Nhưng lại bắt gặp cảnh anh ta và bạn thân của tôi – Trần San San – đang trần trụi dây dưa trong văn phòng.

Thấy tôi xuất hiện, Trần San San trốn sau lưng Tạ Cẩm Chi, run rẩy nói: “Uyển Uyển, cậu đừng trách Cẩm Chi, là tớ không khống chế được tình cảm của mình.”

Tôi ném hộp cơm trong tay xuống đất, canh gà nóng hổi bắn tung toé khắp nơi.

Tạ Cẩm Chi lập tức bế cô ta lên, ôm chặt trong lòng.

Anh ta nhíu mày, liếc tôi đầy chán ghét: “Kiều Uyển, em phát điên gì vậy?”

Tôi nhìn chằm chằm vào vết hôn đỏ rực trước ngực cô ta.

Trần San San ngẩng đầu, đôi mắt ầng ậng nước: “Cẩm Chi, Uyển Uyển cô ấy… tớ sợ quá…”

Nhận thấy ánh mắt tôi, giọng Tạ Cẩm Chi càng thêm lạnh lẽo: “Kiều Uyển, em dọa San San rồi, xin lỗi đi.”

“Xin lỗi?”

Tôi mặt mày u ám, trong mắt tràn đầy phẫn nộ: “Tạ Cẩm Chi, là hai người ngoại tình, mà lại bắt tôi xin lỗi à?”

“Cẩm Chi, Uyển Uyển không sai, sai là tớ, là tớ không nên yêu anh…”

Giọng Trần San San đột ngột chen vào, mang theo tiếng nức nở nhẫn nhịn.

Tạ Cẩm Chi dịu dàng vuốt lưng cô ta như đang vỗ về, càng ôm chặt hơn.

Ánh mắt nhìn tôi đầy phiền chán và ghê tởm.

Chưa kịp mở miệng, tiếng gõ cửa vang lên, thư ký dè dặt đứng ngoài nói: “Giám đốc Tạ, cuộc họp với phía Thụy Điển sắp bắt đầu, ngài bên này…”

Nghe vậy, sắc mặt Tạ Cẩm Chi nghiêm lại, trong mắt lóe lên vẻ gấp gáp khi nhìn đồng hồ.

Sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn tôi: “Uyển Uyển, em cứ về trước, có gì tối nay nói chuyện.”

Nói xong liền quay người, ghé tai Trần San San dặn vài câu.

Trần San San mặt đỏ bừng, gật đầu khẽ khàng, giọng ngọt như mật: “Yên tâm đi, em tới liền, không sao đâu.”

Tạ Cẩm Chi đi ra ngoài, đến cửa lại quay đầu nhìn tôi một cái: “Uyển Uyển, đừng làm khó San San, được không?”

Tôi cười nhạt chế giễu.

Tạ Cẩm Chi rời khỏi, cả căn phòng lặng ngắt như tờ.

Trần San San từ tốn chỉnh lại quần áo, bên tai lộ ra đôi khuyên tai kim cương lấp lánh.

Tôi giơ tay chạm vào dái tai mình – món quà tối qua Tạ Cẩm Chi tặng cũng là hoa tai kim cương.

Chỉ là nhỏ hơn của cô ta rất nhiều.

Rõ ràng Trần San San cũng nhận ra, đáy mắt thoáng qua vẻ đắc ý, nhưng trên mặt vẫn giả vờ đáng thương: “Uyển Uyển, tối qua Cẩm Chi đích thân đưa hoa tai này đến cho tớ, còn bảo tớ hôm nay cùng anh ấy dự tiệc mừng công, cậu không giận chứ?”

“Nhưng mà, đàn ông bây giờ ai mà chẳng nuôi tình nhân chứ?”

“Uyển Uyển, cậu nên thấy may mắn là người đó là tớ – bạn thân của cậu đấy.”

Tôi mỉa mai cười: “Trần San San, tôi tốn không ít tiền cho cô đi du học, những cái khác không học được, cái tài trèo giường thì giỏi thật.”

“Sao? Lén sang Nhật học chuyên ngành đó à?”

Cô ta trừng mắt nhìn tôi, mặt tái mét: “Uyển Uyển, tớ thật lòng yêu Cẩm Chi, tớ không tranh giành với cậu, cớ gì cậu lại nói khó nghe như vậy?”

“Nói trắng ra, cậu tiếc tiền thôi.

Cẩm Chi nói rồi, chỉ cần dùng tiền giải quyết được thì chẳng gọi là vấn đề.”

Cô ta cắn răng rút điện thoại ra, ngón tay khẽ chạm.

Chẳng bao lâu, điện thoại tôi vang lên thông báo ba triệu đã vào tài khoản.

“Kiều Uyển, bây giờ cô chỉ là cái vỏ rỗng của bà Tạ, số tiền này xem như tôi trả ơn cô, từ nay chúng ta không ai nợ ai.”

Trần San San vuốt mái tóc được chăm chút kỹ càng, khẽ cong môi nhìn tôi.

Nụ cười mang theo đắc ý và khiêu khích.

Cô ta mang giày cao gót rời đi đầy kiêu ngạo.

Tôi tức đến bật cười.

Trần San San, đúng là hôm nay cô đã khác xưa thật rồi.

2

Rời công ty, tôi đi ngang quầy lễ tân, mấy cô gái trẻ đang tụ lại tám chuyện.

“Nghe nói hôm nay phu nhân đến công ty đó, chị ấy là nhà thiết kế trang sức hàng đầu toàn quốc, tôi thật sự rất muốn gặp thử một lần.”

“Có phải người cùng Tổng giám đốc Tạ dự tiệc mừng công không? Hôm nay anh ấy còn bế chị ấy lên sân khấu nữa kìa, đúng là sủng vợ đến đỉnh luôn.”

“Không đúng đâu, phu nhân họ Kiều, là thiên kim nhà họ Kiều – gia tộc giàu nhất Hải thị. Hôm nay đứng trên sân khấu là Trần San San, nghe bảo là bạn thân của phu nhân.”

“Vậy Tổng giám đốc Tạ thân mật với Trần San San như vậy, chẳng lẽ họ…”

“Không thể nào~ Nghe nói Tổng giám đốc Tạ rất yêu phu nhân, năm đó cầu hôn còn mua cả hòn đảo, kỳ công trồng loại hoa hồng hiếm, ghép thành tên của phu nhân mới cầu hôn thành công, lúc đó nổi đình nổi đám luôn.”

“Ê ê ê, có người đến kìa!”

Một cô mắt tinh thấy tôi đứng bên cạnh, cả đám lập tức tản ra như chim vỡ tổ.

Ngồi vào xe, lời họ vẫn quanh quẩn trong đầu tôi.

Trần San San – người tôi từng kéo ra khỏi vũng bùn.

Giờ đã hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ thê thảm năm xưa.

Sáu năm trước, trong một lần đi thị sát công ty con, tôi gặp Trần San San bị bạo hành.

Cô ta ôm con trốn trong góc xưởng, toàn thân đầy thương tích, gầy gò yếu ớt.

Trong lòng là cô con gái mới sáu tuổi.

Cô ta quỳ xuống trước mặt tôi, cầu xin tôi giúp cô ta một con đường sống.

Đứa trẻ mặt mũi vàng vọt trốn sau lưng mẹ, run rẩy sợ hãi, ánh mắt hoảng loạn.

Vì thương con bé, tôi đồng ý giúp Trần San San ly hôn.

Similar Posts

  • Ngoan Ngoãn Để Chiếm Hết Gia Sản

    Khi Cố Đình Việt vì một cuộc gọi nói “sợ sấm sét” của cô trợ lý nhỏ mà bỏ mặc tôi giữa bữa tiệc sinh nhật của chính mình.

    Tôi không khóc lóc, không ầm ĩ, mà còn chu đáo nhắc hắn nhớ mang theo ô.

    Cố Đình Việt nhìn tôi hồi lâu, rồi hôn lên trán tôi đầy tán thưởng: “Em rốt cuộc cũng hiểu chuyện rồi đấy.”

    “Cô bé đó nhát gan, không giống em. Sau này cũng hãy ngoan ngoãn đừng làm loạn như hôm nay, hiểu không?”

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

    Đương nhiên là hiểu rồi.

    Kiếp trước, chính vì làm ầm ĩ lên mà tôi trở thành một mụ điên trong mắt tất cả mọi người.

    Thậm chí vì bảo vệ cô trợ lý đó, hắn đã tự tay đẩy tôi ngã xuống cầu thang dẫn đến sảy thai, cuối cùng trầm cảm mà chết.

    Thế nên kiếp này, tôi chẳng buồn làm loạn nữa.

    Chỉ cần giữ được đứa bé trong bụng, tài sản của Cố Đình Việt vẫn sẽ là của tôi, thế là đủ rồi.

  • Cả Khu Chung Cư Dậy Sóng Vì Một Bà Giúp Việc

    Rõ ràng chỉ có năm người ăn cơm, vậy mà bà ta lại chạy ra chợ hải sản mua đến hai mươi cân tôm, tốn của tôi gần một nghìn tệ.

    Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Dì ơi, ăn đủ là được rồi, không cần mua nhiều thế đâu.”

    Bà ta chẳng chút ngại ngùng, còn cười nói: “Không sao đâu, ăn thừa thì tôi gói mang về, không lãng phí.”

    Tôi gật đầu, nhìn bà ta bày ra một bàn đầy tôm.

    Sau khi ăn xong, lúc bà ta chuẩn bị dọn để gói mang đi, tôi chặn lại.

    “Dì ơi, tiền công cháu đã trả rồi, giờ dì có thể nghỉ.

    Còn chỗ tôm này là nhà cháu bỏ tiền mua, nếu dì muốn mang đi thì được thôi, trả lại theo giá thị trường gấp ba lần.”

  • Khiết Khiết Và Những Đêm Lạnh

    Năm tôi tám tuổi, em trai nghịch ngợm chọc giận Vương Nhị Ngưu – đứa hung hăng nhất làng.

    Để bảo vệ nó chạy thoát, tôi bị đ/ è xuống cái thùng ph/ ân đang ủ để làm ph/ ân bón.

    Tôi không dám làm bẩn nhà, nên đã ra con suối lạnh ngắt rửa sạch sẽ mới dám quay về.

    Vừa bước vào cửa, mẹ đã đ/ á thẳng vào bụ/ ng tôi một cái.

    “Tôn Khiên Khiên! Tao bảo mày trông em, mày lại chạy đi chơi rồi ng/ ã vào hố ph/ ân phải không?”

    “Cút ra ngoài q/ uỳ! Hôm nay đừng hòng ăn cơm!”

    Bà nội thở dài: “Huệ Hương à, đừng như vậy, Khiên Khiên vẫn chỉ là một đứa trẻ mà.”

    Mẹ tôi ném đôi đũa xuống, chỉ tay vào tôi chửi ầm lên:

    “Nếu không phải nó ba năm trước bế Dữu Tổ ra ngoài, thì cha nó đâu có bị bọn bu/ ô/n ng/ư/ ời đ/ â/m ch e c! Nó đáng đời!”

    Tôi qu/ ỳ ngoài sân, thấy dưới ghế dài có để một chai thu0/ ốc di/ệ/ t c/ ỏ “Para/ qu/zat”.

    Bà nội luôn dặn không được đụng vào thứ đó, bà bảo uố/ ng vào là giống ba, không bao giờ quay về được nữa.

    Tối hôm ấy, tôi bịt mũi, u/ố/ ng một ngụ/ m thật to.

    Nếu đi tìm ba, thì sẽ không còn làm phiền mẹ nữa.

  • Sổ Ghi Chuyện Oan Uổng

    Ngày hôm sau khi huynh trưởng thi đậu Tú tài. Vương quả phụ mặc áo cưới, bụng mang dạ chửa, treo cổ tự vẫn ngay trước cửa nhà ta.

    Vì chuyện này, huyện lệnh tước bỏ công danh của huynh trưởng, không cho huynh ấy tham gia khoa cử nữa.

    Nhưng bọn họ không biết, ta có thể giao tiếp âm dương, nói chuyện với hồn ma.

    Đêm đó, ta và huynh trưởng đốt hương dẫn hồn trong sân.

    Vương quả phụ thè lưỡi dài xuất hiện.

    “Vương quả phụ, rốt cuộc là ai hại chết ngươi?”

    Ta còn chưa hỏi xong, nàng ta đã đỏ hoe mắt xông về phía huynh trưởng: “Tên bạc tình! Trả mạng cho ta!”

  • Em Chồng Vì Tài Sản Mà Mưu Hại Vợ Chồng Tôi

    Ngày công ty niêm yết trên sàn, em trai sinh đôi của chồng tôi đột ngột gặp tai nạn xe và qua đời.

    Trong lễ tang, khi nhìn thấy vết sẹo quen thuộc ở mặt trong cánh tay người chết, tôi lập tức nhận ra kẻ nằm trong quan tài không phải em trai, mà là chính chồng tôi – Lộ Thần!

    Tôi lao tới, òa khóc như xé ruột xé gan, lớn tiếng vạch trần sự thật Lộ Tấn – em trai – đã giả mạo thân phận chồng tôi.

    Nhưng đổi lại, tôi chỉ nhận được những ánh mắt coi tôi là kẻ điên, là đàn bà lăng loàn — thậm chí còn bị vu oan là có quan hệ mờ ám với em chồng.

    “Chồng tôi” mượn cớ đó để ly hôn, thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Ngày tôi chết đói, chết rét dưới gầm cầu, “chồng tôi” và cô em dâu kia đã vui vẻ dọn vào sống trong căn biệt thự thuộc về tôi và chồng.

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về đúng ngày Lộ Tấn bắt đầu giả mạo Lộ Thần.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *