NGƯỜI TÌNH BỘI ƯỚC

NGƯỜI TÌNH BỘI ƯỚC

Tôi mang thai rồi, nhưng còn chưa kịp nói cho Bùi Xuyên biết thì tôi đã chết.

Chiếc xe tải mất kiểm soát lao đến.

Một xác hai mạng.

Mở mắt ra, tôi quay về 5 năm trước.

Trước mắt tôi, Bùi Xuyên đang cúi đầu hôn một cô gái.

Nụ hôn đầy trân trọng và cẩn thận, hoàn toàn khác với thái độ khi đối diện với tôi.

Chỉ trong chớp mắt, tôi đã hiểu rõ mọi chuyện.

1

Tờ giấy kết quả khám thai trong tay bị tôi nắm đến nhăn nhúm.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn, cảm thấy vừa mừng vừa khó tin.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, tôi lập tức gọi cho Bùi Xuyên.

Điện thoại bên kia cứ đổ chuông mãi nhưng không có ai bắt máy.

[Đang họp, có gì tan làm hẵng liên hệ.]

Sau khi dứt khoát từ chối cuộc gọi, anh gửi kèm một tin nhắn.

Anh lúc nào cũng công tư phân minh, lúc nào cũng lạnh nhạt xa cách.

Như thể một gáo nước lạnh xối xuống, tôi bỗng dưng bừng tỉnh.

Tôi nắm chặt điện thoại, đắn đo nên nhắn tin thế nào.

Cửa sổ chat đầy những dòng tôi gõ xong rồi lại xóa.

Ban đầu tôi muốn dùng giọng điệu thân thiết để báo tin cho anh nhưng lại sợ nhận về câu trả lời hững hờ, để rồi khiến bản thân khó xử.

Sau nhiều lần do dự, cuối cùng tôi tắt màn hình.

Bất chợt, một tia sáng trắng lóe lên từ phía sau tôi.

Tôi gần như không kịp suy nghĩ.

Đến khi tôi kịp phản ứng, trời đất đã đảo lộn.

Cả thế giới chợt như chuyển sang chế độ quay chậm.

Tôi nghe thấy tiếng người huyên náo đằng xa.

Nghe thấy tiếng lá cây xào xạc.

Nghe thấy tiếng kính vỡ loảng xoảng.

Cuối cùng, tôi nghe thấy thân thể chính mình nặng nề rơi xuống mặt đất.

Dưới người tôi, máu lan ra.

Chiếc váy trắng bị nhuộm thành màu đỏ tươi.

Lục phủ ngũ tạng đều đang quặn đau.

Tôi cắn răng chịu đựng cơn đau, ánh mắt khó nhọc di chuyển về phía chiếc điện thoại vỡ nát.

Trên màn hình vẫn còn tin nhắn mới chưa kịp mở.

Tiếc rằng sức lực tôi cạn kiệt, còn chưa kịp vươn tay thì mắt đã khép lại.

Tiếng phanh xe, tiếng hét chói tai, tiếng người xôn xao…

Sau một thoáng ồn ào, thế giới bỗng rơi vào tĩnh lặng.

2

Tôi từng nghĩ mình thật sự sẽ chết.

Cho đến khi tôi bình an vô sự mở mắt ra, cơ thể chẳng còn chút cảm giác đau đớn hay bất kỳ vết thương nào.

Cứ như đèn xe chói lòa, cơn đau xé rách tứ chi chỉ là cơn ác mộng.

Theo phản xạ, tôi đưa mắt xuống bụng.

“Thẩm Man, em đã đỡ hạ đường huyết chưa?”

Một gương mặt vừa quen vừa lạ chợt xông vào tầm nhìn của tôi.

Tôi sững sờ vài giây rồi mới nhận ra đó là thầy y tế của trường thời đại học.

Ngày tháng hiển thị trên màn hình điện thoại cho biết thời gian đã lùi lại 5 năm trước.

5 năm trước, tất cả còn chưa bắt đầu, thậm chí tôi còn chưa gặp Bùi Xuyên.

Trong hồi ức của anh, quãng thời gian đó không hề có tôi.

Anh cũng chưa từng kể cho tôi nghe về quá khứ của anh.

Nhưng tôi biết anh từng là nhân vật phong vân ở trường bên cạnh, là chàng trai khoa Tài chính, niềm kiêu hãnh của trời.

Trở lại 5 năm trước đồng nghĩa với mọi thứ quay lại điểm khởi đầu.

Vậy mà tôi còn chưa kịp cùng anh chào đón sinh mệnh mới.

Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng tôi.

“Em cảm ơn, em ổn rồi ạ.”

Tôi ngẩng đầu, ra hiệu thầy đừng lo lắng rồi vội vã cầm điện thoại rời đi.

Tôi muốn biết, trong cuộc đời không có tôi, Bùi Xuyên rốt cuộc là người như thế nào.

Dọc đường đi, suy nghĩ tôi đảo lộn.

Năm xưa, Bùi Xuyên theo đuổi tôi rất vất vả, lý do lại vô cùng đơn giản: tình yêu sét đánh.

Anh thành công, được vạn người nâng niu.

Khi ấy, nhà tôi nghèo nên tôi phải làm nhiều việc cùng lúc.

Thân phận chúng tôi chênh lệch rất lớn, như người của hai thế giới khác nhau vậy.

Tôi thực sự không hiểu vì sao anh lại kiên trì với tôi đến vậy.

Anh bền bỉ đến mức gần như mỗi ngày đều đến quán ăn nơi tôi làm thêm đợi tôi tan ca, dàn xếp đủ kiểu “tình cờ gặp nhau” ở vô số nơi.

Dù lúc đầu vì tự ti nên tôi từ chối anh nhiều lần nhưng cuối cùng tôi vẫn bị sự bền bỉ ấy làm cho rung động.

Thế nhưng, tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có một bức tường vô hình.

3

Bước chân tôi bỗng khựng lại.

Ánh nắng ban trưa đổ xuống làm tôi hơi hoa mắt.

Tôi đứng ngây người nhìn về phía trước.

Giữa đám đông, chàng trai với khí chất nổi bật kia chính là Bùi Xuyên.

Tôi đã quen thấy anh khoác bộ vest đen, tác phong sắc sảo.

Giờ đây, gương mặt trẻ măng với những đường nét non nớt kia thật xa lạ.

Anh mím chặt môi, cúi đầu nhìn cô gái đối diện, trông có vẻ căng thẳng đến mức không biết đặt tay chỗ nào.

Đứng cạnh anh là một cô gái mặc váy trắng.

Từ góc độ của tôi chỉ thấy được vóc người mảnh mai của cô ta chứ chưa nhìn rõ dung mạo.

Đột nhiên, Bùi Xuyên cúi xuống, hôn lên môi cô ta như chuồn chuồn lướt nước, má anh lập tức ửng đỏ.

Vừa trẻ con lại vừa kín đáo.

Tôi chưa từng thấy dáng vẻ ấy của anh.

Khi ở bên tôi, anh luôn bình thản, hờ hững, những nụ hôn hiếm hoi cũng là do tôi chủ động đòi.

Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi hơi né sang một bên.

Giống như có thứ gì đó mắc kẹt trong lồng ngực, đến cả thở cũng thấy đau.

Tôi muốn bỏ đi nhưng dưới chân như dính chặt, không tài nào di chuyển nổi.

Cô gái kia xoay đầu lại.

Nụ cười lộ lúm đồng tiền sâu, dung mạo thanh tú, có đến tám phần giống tôi.

Tim tôi dần dần trĩu xuống.

Chúng tôi giống nhau như thế, tôi chẳng dám nghĩ sâu hơn.

Đau đớn nhất là trên đuôi mày cô ta có một nốt ruồi.

Tôi nhớ rất rõ, vào ngày cưới, Bùi Xuyên cũng từng chấm cho tôi một nốt ruồi ở chính vị trí ấy.

Tôi biết anh lâu như vậy, hiểu anh không phải kiểu người giỏi bày tỏ.

Trong suốt thời gian yêu nhau, anh chưa từng nói câu “Anh yêu em.”

Thế nhưng hôm đó, anh ngắm nghía tôi vài giây, rồi đột nhiên trở nên vui vẻ, cúi xuống hôn lên đuôi mày tôi, ánh mắt quấn quít dịu dàng.

Hơi thở của anh nóng ấm, khẽ phả lên tai tôi.

“Em đẹp lắm.”

Cơn sóng cảm xúc trong đôi mắt anh mãnh liệt tựa hồ đủ để nhấn chìm tôi.

Từ đó, tôi thường chủ động chấm một nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mày.

Tôi cứ ngỡ anh chỉ thấy như thế đẹp hơn.

Hoá ra là vì tôi làm vậy thì càng giống với cô ta.

Lồng ngực tôi đột nhiên nhói đau.

Thì ra cuộc hôn nhân tôi vẫn tưởng êm ấm, chỉ là do tôi may mắn mang gương mặt giống người con gái anh từng thích mà thôi.

Chính vì trông giống cô ta nên anh mới chọn kết hôn với tôi.

Tôi càng giống cô ta thì anh càng tỏ ra yêu thương tôi.

Vậy ra, từ đầu đến cuối tôi chỉ là kẻ thế thân ư?

4

“Bùi Xuyên, em phải về học bài rồi.”

Similar Posts

  • Thế Thân Gả Vào Quốc Công Phủ

    An Quốc Công thế tử đem lòng say mê đích tỷ của ta ngay từ lần đầu gặp trong yến tiệc ngày xuân.

    Nhưng phụ thân ta chỉ là một viên quan lục phẩm, ở kinh thành thì một là không có nhân mạch, hai là không có tài nguyên.

    Nhà như thế, sao xứng với môn đình An Quốc Công phủ?

    Để cưới được đích tỷ, thế tử chẳng tiếc trái ý mẫu thân, quỳ dài trước cổng phủ suốt ba ngày ba đêm, đôi gối nát bươm máu thịt, rốt cuộc cũng đổi được cái gật đầu của An Quốc Công phu nhân.

    Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, thế tử hớn hở rước về cô nương mình yêu.

    Nhưng hắn không hề biết, người dưới khăn hỉ, là ta.

  • Chồng Tôi Dẫn Thư Ký Đi Kỷ Niệm Ngày Cưới

    Tôi đã chuẩn bị tỉ mỉ suốt chín tháng cho chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới.

    Cố Thời Xuyên phớt lờ sự phản đối của tôi, nhất quyết đòi dẫn theo nữ thư ký.

    Lý do anh đưa ra là công việc không thể bị bỏ bê.

    Đến ngày thứ ba khởi hành, tôi đề nghị ly hôn.

    “An Nam, em đang đùa anh đấy à?”

    “Em chắc là muốn ly hôn?”

    Tôi gật đầu.

    “Vâng, ly hôn.”

    “Chúng ta không cần phải sống mệt mỏi như thế nữa. Dừng lại tại đây thôi.”

  • Điều Kiện Vô Lý Của Mẹ

    Sau khi xuống máy bay, lúc đang xếp hàng chờ xe, tôi lướt thấy một bài đăng:

    【Vì con gái thi xong nên tôi đồng ý cho nó 5.000 tệ để đi du lịch, nhưng thật ra tôi hoàn toàn không tự nguyện. Xin hỏi có cách nào âm thầm cắt giảm kinh phí du lịch mà con không phát hiện không?】

    Bình luận hot nhất phía dưới là:

    【Chuyện đó dễ mà, đừng chuyển một cục tiền cho nó, hãy đặt điều kiện rồi mỗi ngày chuyển 200 tệ.】

    【Ví dụ như yêu cầu con báo trước lịch trình từ hôm trước, giữ lại toàn bộ hóa đơn, mỗi lần tiêu không được quá 20 tệ.】

    【Trước 9 giờ tối phải quay về khách sạn điểm danh.】

    【Chỉ được đi xe buýt hoặc xe máy điện, tiền mua quà lưu niệm không được quá 50 tệ.】

    “Nếu làm đủ thì cho 200, không làm được thì trừ 300. Tôi đảm bảo nó sẽ sớm muốn quay về nhà, thậm chí sau này chẳng muốn đi đâu nữa luôn! Một lần trị dứt điểm!”

    Tôi đọc xong chỉ biết cạn lời, nghĩ thầm cô bé đó chắc xui lắm.

    Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên:

    “WeChat chuyển khoản 200 tệ.”

  • Không Cần Tình Yêu Dính Mùi Cá Cược

    Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi đang dọn dẹp đồ cũ trong thư phòng ở nhà cũ nhà họ Cố thì chiếc laptop bất ngờ bật lên một email được mã hóa.

    Ba ngày trước khi Cố Diễn Chi ra ngoài, trên kẹp cà vạt của anh ta dính một sợi tóc dài xoăn không phải của tôi, tôi không hỏi.

    Tối qua anh ta say rượu về nhà, hình nền điện thoại đã đổi thành bức ảnh bóng lưng ở bãi biển.

    Cái váy mà cô gái trong ảnh mặc, tôi đã từng thấy mẫu y hệt trong xe anh ta. Tôi cũng không nói gì.

    Chỉ có điều, trước khi ngủ, anh ta lại bất ngờ ôm tôi một cái, giọng mơ màng nói:

    “Anh chuẩn bị cho em một bất ngờ nhân ngày kỷ niệm.”

    Thì ra “bất ngờ” chính là thứ này.

    Tôi và chồng – Cố Diễn Chi – là hôn nhân thương mại.

    Vào đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, anh ta gửi một bản “thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần” đến email của tôi, thật ra chính là giấy ly hôn được nguỵ trang, để dành cho “ánh trăng trắng” trong lòng anh ta.

  • Ly Hôn Năm 27 Tuổi

    Năm tôi 27 tuổi, tôi ly hôn.

    Cắt đứt quan hệ với cô bạn thân từng thân thiết như chị em.

    Và cùng năm đó, tôi bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.

    Tôi sắp chết rồi.

    Cũng chính vào năm đó, người thân tìm đến tôi.

    Trước lúc lâm chung, họ nói tôi là tiểu thư nhà giàu, có tiền tiêu không hết, sống trong nhung lụa cả đời.

  • Hồi Hộp Và Ngọt Ngào

    Tại đồn cảnh sát ghi lời khai, đội trưởng đội hình sự phụ trách thẩm vấn có nhan sắc đẹp đến mức khó tin.

    Anh ta xoay xoay cây bút ký trong tay, sắc mặt lạnh lùng hỏi:“Cô có quan hệ gì với nghi phạm?”

    “Tôi là bạn gái cũ của anh, anh không rõ sao?”

    Tôi nhìn chằm chằm vào anh, còn anh thì không thèm ngẩng mí mắt: “Cô Thẩm, tôi cần nhắc nhở cô, đây là lấy lời khai, làm ơn nghiêm túc một chút.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *