Nhầm Anh Trai Thành Sếp

Nhầm Anh Trai Thành Sếp

Tôi định nhắn tin cho anh trai để xin tiền, nhưng lại lỡ gửi nhầm cho sếp.

【Anh ơi~】

Sếp: 【?】

Tôi: 【Cho em xin tí tiền tiêu~】

Sếp: 【?】

Tôi vội bịa đại một lý do: 【Điện thoại em hỏng, không đi làm được ạ.】

Ngay sau đó, anh ấy chuyển cho tôi 500 nghìn.

Tôi: 【Ít thế… Anh không phá sản rồi đấy chứ?】

Sếp: 【?】

Một giây sau, anh ấy chuyển thêm 5 triệu.

Tôi lập tức đổi giọng: 【Yêu anh ghê luôn á~】

Từ đó, tôi cứ vài bữa lại nhắn xin tiền. Một tháng sau, tôi đăng một status cảm ơn “anh trai ruột” trên vòng bạn bè.

Không ngờ anh trai thật của tôi nhắn tin riêng:

【?】

【Lâm Hạ, chẳng phải anh là anh trai ruột của em à?】

【Em ở đâu ra thêm cái “anh trai hoang dã” đấy?】

【Là anh không cho em tiền tiêu, hay em mọc cánh rồi?】

Khi tôi nhìn vào danh sách bạn bè, thấy hai cái avatar giống hệt nhau, cuối cùng tôi cũng hiểu được cảm giác bất lực khi Đường Tăng gặp phải hai Tôn Ngộ Không thật – giả năm xưa…

1

Vừa mới tốt nghiệp đại học, tôi đã bắt đầu cuộc sống “trả tiền để đi làm”. Tiền nhà, điện nước, ăn uống, mua đồ, mỹ phẩm,… mỗi khoản đều là gánh nặng lớn.

Cố gắng trụ được một tháng, tôi thật sự không đủ khả năng để đi làm tiếp nữa. Bỗng nhiên tôi nhớ ra mình còn có một ông anh trai ruột.

Anh tôi tuy vẻ ngoài bình thường, nhưng rất hào phóng.

Anh hơn tôi ba tuổi, từ thời đại học đã bắt đầu khởi nghiệp kiếm tiền.

Khi tôi còn đang học đại học, anh ấy đã là một ông chủ nhỏ, có chút thành tựu.

Vì vậy, mỗi lần nhận được 3 triệu sinh hoạt phí từ ba, tôi lại quay sang than nghèo kể khổ với anh trai. Lần nào anh ấy cũng chuyển cho tôi 5 triệu.

Còn hào phóng hơn cả ba tôi.

Tiền của ba tôi thì mẹ tôi quản lý, nên chẳng bao giờ có phần dư cho tôi.

Nhưng anh tôi thì độc thân, tiền không cho tôi tiêu thì để làm gì?

Nghĩ vậy, tôi lại thấy hợp tình hợp lý khi xin tiền anh tiếp.

WeChat của anh là một avatar màu đen trơn, rất dễ nhận ra, tôi tìm được ngay.

Trước đó không lâu, tôi vô tình reset điện thoại, mất hết ghi chú và lịch sử chat.

May mà tôi vẫn nhớ người “nạp tiền” cho tôi có avatar đen.

Tất cả giao dịch với anh trai trước đây đều không còn, nhưng chẳng sao, tôi lại tiếp tục công cuộc xin tiền.

【Anh ơi~】

Avatar đen: 【?】

【Khuya rồi có chuyện gì vậy?】

Lâu rồi không xin tiền nên anh ấy có vẻ hơi lạ lẫm.

Xem ra để duy trì tình cảm anh em, sau này tôi phải thường xuyên nhắn tin “xin tiền” hơn.

Tôi: 【Anh trai đáng yêu của em ơi~ Cho em xin tí tiền nha~】

Avatar đen: 【?】

Không phải chứ, sao cứ toàn gửi dấu hỏi thế? Bình thường chuyển khoản đâu có chần chừ gì?

Chẳng lẽ thấy tôi tốt nghiệp rồi đi làm nên không cho tiền nữa?

Không được!

Tôi vội vàng tìm đại một cái cớ: 【Anh ơi, điện thoại em hỏng rồi, không đi làm được nữa.】

Ngụ ý: không kiếm được tiền nữa, giờ phải nhờ anh nuôi.

Sau đó, anh ấy chuyển cho tôi 500 nghìn.

Tôi: 【Sao keo vậy trời… Đừng nói là anh phá sản rồi nha?】

Năm trăm nghìn mà anh cũng nỡ lòng gửi á?

Avatar đen: 【?】

Một giây sau, anh ấy chuyển tiếp 5 triệu.

Tôi đổi mặt liền: 【Em biết ngay là anh bận quá, hoa mắt nên gõ thiếu số 0~】

【Yêu anh nhất luôn á~】

Tôi muốn là tôi có.

Có tiền trong tay, tôi sung sướng ngủ ngon một giấc.

Không hề hay biết, bên kia màn hình, cái avatar đen kia im lặng một lúc lâu, rồi bắt đầu tìm kiếm:

【Nhân viên mới vào công ty đòi tiền sếp là trò gì?】

【Nhân viên gọi sếp là “anh trai” là có ý gì?】

【Làm sao xử lý mối quan hệ cấp trên – cấp dưới đúng cách?】

2

Sáng thứ Hai, công ty họp định kỳ.

Sếp – Thẩm Tri Bạch – vừa thuyết trình vừa cứ nhìn về phía tôi.

Đám nhân viên mới tụi tôi không ai dám thở mạnh.

Tôi giả vờ cúi đầu viết vào sổ, tỏ vẻ như đang ghi chú.

【Tổng giám đốc Thẩm đang nhìn ai vậy?】

Bạn mới: 【Không biết nữa.】

【Nhưng ánh mắt ảnh sắc quá, đáng sợ thật sự.】

【Chúng mình đâu ai làm gì đắc tội với ảnh đâu nhỉ?】

Tôi: 【Không có đâu, tôi còn vào muộn hơn mọi người, làm gì có cơ hội gây chuyện.】

Tụi bạn nhìn tôi, tôi nhìn tụi nó, chẳng ai hiểu có chuyện gì xảy ra.

Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: 【Nhưng mà mấy người làm sếp thì bình thường toàn không bình thường thôi, kệ đi.】

Người có thể làm sếp thì có gì là bình thường đâu chứ.

Tôi từng nghe nhân viên của anh trai tôi than vãn rằng ảnh làm việc cực kỳ quyết đoán, mặt lạnh như Diêm Vương.

Phần cuối của buổi họp, Thẩm Tri Bạch đặc biệt làm thêm một slide về chủ đề:

“Làm sao xử lý mối quan hệ cấp trên – cấp dưới cho đúng cách.”

“Dạo gần đây có một đợt nhân viên mới gia nhập công ty, tôi muốn nói rõ một lần về vấn đề xử lý quan hệ giữa sếp và nhân viên…”

Vì phần này thêm vào bất ngờ nên buổi họp từ 2 tiếng bị kéo dài tới gần 4 tiếng.

Có người thầm than: 【Thứ Hai đúng là ngày họp nhàm chán nhất.】

【Tưởng sếp trẻ thì sẽ bớt lắm lời, ai ngờ đâu…】

Tôi: 【Ảnh nói lắm vậy chi, chi bằng chuyển khoản cho tôi hai chục triệu còn hơn.】

Cuối cùng, Thẩm Tri Bạch kết thúc bằng một câu:

“Ngoài giờ làm, đừng làm phiền sếp.”

Buổi họp dài lê thê cuối cùng cũng xong. Tôi vừa đứng dậy định chuồn.

Thì nghe thấy sếp nói: “Lâm Hạ là ai? Ở lại chút.”

Similar Posts

  • Em Chồng Đòi Tôi 88,8 Triệu Hồi Môn

    Em chồng chưa cưới đã có thai, quyết định làm đám cưới vào dịp Quốc khánh.

    Tôi còn đang suy nghĩ với tư cách chị dâu thì nên mừng bao nhiêu tiền cho hợp lý.

    Không ngờ cô ta lại gọi điện tới, vào thẳng vấn đề:

    “Chị dâu, em sắp kết hôn rồi, cái túi Hermès bản giới hạn của chị đưa cho em làm túi cưới đi.”

    “Của hồi môn của em là 88,8 triệu tệ, chị chuyển luôn cho em.”

    “À đúng rồi, em sẽ gửi cho chị một bản kế hoạch tổ chức hôn lễ, nhớ làm theo đó mà lo liệu cho em cho đàng hoàng!”

    Nói xong liền cúp máy.

    Tôi mở bản kế hoạch ra xem mà bật cười vì tức.

    Tiệc cưới 8.888 một bàn phải đặt đủ 100 bàn, rượu Mao Đài 500 nghìn một chai phải chuẩn bị 99 chai, đến váy cưới với nhẫn kim cương cũng chỉ đích danh phải là Hermès.

    Tôi chụp màn hình gửi lại cho cô ta:

    “Mơ đẹp đấy, nhưng ai đồng ý bỏ tiền ra làm cho cô?”

    Không ngờ cô ta còn đáp:

    “Chị đã gả vào nhà tôi, tiền của chị cũng có phần của anh tôi, sớm muộn gì cũng phải đưa cho tôi thôi!”

    Nghe vậy tôi cười lạnh, lập tức gọi cho luật sư.

    “Alo, giúp tôi soạn thảo đơn ly hôn, ngoài ra tổng kết lại toàn bộ số tiền hai năm qua tôi đã chi cho nhà họ Trần, tôi muốn đòi lại hết.”

  • Bluetooth đừng kết nối bừa, kẻo lật thuyền

    Xuống xe mua thuốc lá, bạn trai tôi quên tắt bluetooth.

    Cả nhà chúng tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nghe anh ta trò chuyện bằng giọng ngọt ngào với một cô gái.

    Mà trớ trêu thay, cô gái kia không ai khác, chính là giả thiên kim – đứa con riêng vừa được ba tôi nhận về, Chu Khả.

  • Nguyện Một Đời Chẳng Vì Người Sai

    Ngày Tạ Thời Uyên cùng tiểu sư muội kết thành đạo lữ, ta lại trốn khỏi Tư Quá Nhai.

    Chúng nhân trong môn phái nghiêm trận chờ đợi, chắc mẩm ta tất sẽ thất thố cuồng loạn, chạy đến quấy rối lễ thành đôi.

    Thế nhưng, mãi đến khi điển lễ viên mãn kết thúc, bóng dáng ta vẫn chẳng hề xuất hiện.

    Tạ Thời Uyên không hề hay biết, lúc ấy ta đang ngồi trên đùi đại sư huynh lãnh đạm lạnh lùng, hai tay luống cuống gỡ áo chàng xuống….để giải tình độc cho người.

  • Nữ Lớp Trưởng Vật Lý 1

    Kiếp trước tạo nghiệt, kiếp này tôi bị phân vào một lớp toàn nam sinh.

    Ngoài tôi ra, bọn họ đều là những “bạn trai trung nghĩa hiếu thuận, giữ nam đức” điển hình.

    Còn tôi – kẻ dị loại duy nhất có thể lay động những phẩm chất tốt đẹp ấy – thì bị cả lớp tập thể né tránh.

    Trong lớp, có nhóm chat của tôi thì im lìm, còn nhóm “anh em” của bọn họ thì lúc nào cũng rôm rả.

    Đã vậy, mọi sắp xếp của tôi chẳng ai thèm nghe.

    Thế thì chẳng phải chứng minh rằng tôi có quyền tự sắp xếp mọi việc hay sao?

    Việc gì cực mà chẳng ai muốn làm, tôi báo danh bọn họ.

    Còn việc gì ngon lành dễ chịu, tôi tự mình nhận hết.

  • Đường Ranh Giữa Tôi Và Anh

    Mưa như trút, chồng tôi vòng đường đưa cô trợ lý về tận nhà.

    Tôi mặc kệ mình đã ma/ng th/ai sáu tháng, vừa bước vào nhà liền đề nghị ly hôn.

    Nghe tôi nói thế, người chồng mặt mày mệt mỏi không tin nổi:

    “Chẳng phải chỉ để em ngồi trên xe thêm một lúc thôi sao, đến mức vậy ư?”

    Một lúc ư?

    Rõ ràng quãng đường mười phút là tới nhà, vậy mà tôi bị ép ngồi ghế sau nhìn hai người họ đưa tình đưa mắt gần hai tiếng đồng hồ.

    Chỉ vì tôi uống một ngụm nước chanh trên xe, anh ta liền bảo tôi làm ám mùi xe, rồi chiến tranh lạnh với tôi suốt ba ngày.

    Thế mà chỉ cần cô trợ lý kêu một câu bụng khó chịu, anh ta đã đội mưa đi mua đồ uống nóng với khoai nướng cho cô ta!

    Thấy vẻ mặt tôi không giống đùa, chồng liếc bụng bầu của tôi:

    “Đừng nói anh không nhắc, nếu ly hôn thì em với đứa bé trong bụng chắc chắn sẽ không sống dễ dàng đâu!”

    Tôi mỉm cười, không nói.

    Ngay cả anh ta tôi còn không định níu giữ thì tôi cũng sẽ không vì danh nghĩa cha của con mà lùi bước trước quyết định của mình

  • Bẫy Hiếu Thuận

    Chị dâu tôi lương năm cả triệu, mỗi tháng đưa cho cha mẹ ruột 28 vạn.

    Mẹ tôi nhìn mà trong lòng không khỏi chạnh lòng.

    Một ngày nọ, bà gọi tôi vào phòng, thì thầm:

    “Con xem chị dâu con hiếu thuận chưa kìa. Mẹ cũng nuôi anh con bao nhiêu năm, không thể bên trọng bên khinh được, đúng không?”

    Tim tôi khựng lại một nhịp. Quả nhiên, hôm sau bà đã tìm anh tôi nói chuyện.

    “Con trai à, mỗi tháng con cũng đưa mẹ 8 vạn tiền sinh hoạt đi, mẹ đâu có đòi nhiều.”

    Anh tôi đang cầm điện thoại thì tay cứng đờ, im lặng suốt ba phút.

    Đột nhiên, anh đặt mạnh điện thoại xuống bàn, mắt đỏ hoe hét lên:

    “Mẹ! Con một tháng lương chỉ có tám nghìn! Mẹ bảo con lấy gì mà đưa?!”

    Phòng khách lập tức im phăng phắc.

    Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh trai, lại nhìn gương mặt đầy kinh ngạc của mẹ, chợt nhận ra cái Tết năm nay e là khó yên ổn rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *