Nữ Chủ Thẩm Gia

Nữ Chủ Thẩm Gia

Ký xong tờ hòa ly, phu quân ta – Cố Vân Tranh – đưa cho ta một tờ ngân phiếu một trăm vạn lượng xem như bồi thường.

Hắn rốt cuộc cũng toại nguyện, đón kỹ nữ từng cứu mạng hắn – Hoa khôi Liễu Khinh Mặc – vào phủ.

Hứa cho nàng ta một đời một kiếp, một đôi nhân.

Kinh thành trên dưới đều ca tụng hắn tình thâm ý trọng, cười nhạo ta trắng tay ra đi.

Hắn tưởng ta mất đi danh phận Hầu phủ phu nhân, từ nay chỉ có thể sống quẩn quanh nơi điền trang nông thôn mà kết thúc nửa đời sau.

Một tháng sau, việc làm ăn của Cố Vân Tranh liên tiếp gặp trở ngại, ngân lượng cạn kiệt.

Khi hắn đường cùng tuyệt lộ, ông chủ ngân trang lớn nhất kinh thành chìa ra cành ô liu.

Điều kiện là:

Để tân nương của hắn quay lại nghề cũ, múa một khúc tặng khách quý.

Khi hắn dắt tay tân phụ bước vào nhã gian tráng lệ ánh vàng rực rỡ, mới phát hiện, người ngồi trên chủ vị — chính là ta.

Ta khẽ lắc chén rượu trong tay, mỉm cười với hắn:

“Hầu gia, biệt lai vô dạng. Muốn vay tiền? Để phu nhân của ngài múa cho ta một khúc trước đã.”

“Nếu ngài xót nàng, vậy thì… chính ngài múa thay nàng cũng được.”

1

Mực trên tờ hòa ly chưa kịp khô, ta đã đem ngón tay ấn vào chu sa đỏ rực, đóng mạnh xuống bên tên mình.

Móng tay vì dùng sức mà trắng bệch, song gương mặt ta không gợn chút sóng.

Đối diện, là Cố Vân Tranh — phu quân ta.

Không, hiện tại… là phu quân cũ.

Diện mạo hắn vẫn lạnh lùng như trước, tựa như người sắp chia ly đây không phải thê tử ba năm đầu gối tay ấp, mà chỉ là một hạ nhân vô danh không chút quan trọng.

Hắn đẩy một tờ ngân phiếu trị giá trăm vạn lượng về phía ta, giọng điệu mang theo sự bố thí không thể xóa bỏ.

“Ba năm nay, nàng cũng xem như cung kính thủ phận. Đây là một trăm vạn lượng, đủ để nàng sống yên ổn ở thôn trang.”

“Nàng vốn là cô nhi, sau này gả cho kẻ buôn gánh bán bưng, thay hắn quản lý vài mẫu ruộng sống nốt quãng đời còn lại cũng tốt rồi.”

“Hầu phủ cao môn, nàng vốn là trèo cao.”

Giọng hắn, như đang bố thí kẻ ăn mày bên đường.

Một trăm vạn lượng.

Thật là hào phóng.

Sống không lo áo cơm?

Cố Vân Tranh, chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ hiểu, không có ta – Định Viễn Hầu phủ các ngươi đến cả cơm ăn cũng khó.

Ta đưa hai ngón tay kẹp lấy ngân phiếu, không liếc hắn một cái, quay người rời đi.

Động tác dứt khoát, không hề vương vấn.

“Cố Vân Tranh.”

Ta khẽ lên tiếng, âm thanh vang vọng trong đại sảnh.

“Từ nay, ta và ngươi đoạn tuyệt ân tình.”

“Về sau, đừng quay đầu, van cầu ta nữa.”

Phía sau truyền đến một tiếng cười nhạt.

Ngoài cửa, là một bóng dáng yếu ớt mảnh mai.

Liễu Khinh Mặc vận bạch y đơn sơ, trên tóc chỉ cài một đoá bạch hoa nhỏ.

Gương mặt kia khóc đến lê hoa đái vũ, khiến người ta thương xót.

Thấy ta bước ra, trong mắt nàng thoáng qua một tia đắc ý, rồi lập tức tỏ vẻ hổ thẹn.

“Tỷ tỷ……”

“Tỷ tỷ, Hầu gia cũng là vì muốn tốt cho tỷ.”

“Trên triều đình, đồng liêu thường chê cười chàng cưới một cô nhi quê mùa vô danh……”

“Ngậm miệng!”

Ta không chịu nổi nữa, dù sao cũng đã hòa ly rồi, không thể nuốt cục tức này.

Tát cho Liễu Khinh Mặc một cái vang dội.

“Phải phải phải, ta – một cô nhi thôn quê – đương nhiên không sánh được với ngươi – kỹ nữ thanh lâu, theo lời ngươi nói thì, cưới ngươi chỉ sợ Cố Vân Tranh phải cười đến rụng răng mới phải!”

“Ta nghĩ trên triều, ắt hẳn vẫn còn người có mắt sáng, chỉ thấy Cố Vân Tranh tuyệt tình vô nghĩa, ruồng bỏ nguyên phối mà thôi!”

Liễu Khinh Mặc đưa tay xoa gò má bị ta đánh, giọng nũng nịu mang theo chút ủy khuất cố ý,

lại là dáng vẻ lê hoa đái vũ khiến người xót xa.

“Tỷ tỷ! Vì sao đánh muội…… Tỷ tính tình trầm lặng, chẳng hiểu phong tình, phú quý vinh hoa của Hầu phủ, chỉ e là sẽ trói buộc tỷ mà thôi. Về sau, muội sẽ thay tỷ hầu hạ Hầu gia thật tốt.”

Nàng cố ý nhấn mạnh ta “vô vị”, ngầm khoe mình mới là “tri kỷ” của Cố Vân Tranh.

Phải rồi, ta vô vị.

Ta không biết múa như nàng ta, cũng chẳng từng biểu diễn khúc “Khuynh Thành Vũ” vang danh khắp kinh thành trong yến tiệc.

Không biết dỗ dành Cố Vân Tranh bằng những lời mật ngọt khiến hắn bật cười khoái chí.

Càng không biết mỗi khi hắn ra ngoài xã giao, lại chuẩn bị sẵn một bình canh ô mai giải rượu, đợi hắn tới tận khuya mới về.

À không, điều cuối cùng đó, ta từng làm.

Chỉ là, hắn chưa từng biết, những ấm áp đúng lúc ấy, những bước ngoặt kinh thương như được thần trợ giúp, đều là nhờ người thê tử “vô vị” này mà ra.

Nàng ta gọi ta bằng giọng điệu e dè, như thể ta mới là kẻ ỷ thế hiếp người.

Cố Vân Tranh vội vàng bước tới cạnh Liễu Khinh Mặc, đưa tay xoa mặt nàng ta bị đánh, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Nhưng khi nhìn sang ta, lại là giận dữ ngập tràn.

“Ngươi! Thẩm Thanh Ly!”

Suýt nữa thì ta quên mất, việc tốt tất phải thành đôi.

Ta giơ tay, vừa vặn vung lên tát hắn một cái.

Cảm giác tê rần nơi lòng bàn tay, sảng khoái vô cùng.

Cố Vân Tranh cũng chẳng còn lòng dạ nào mà xót người trong lòng nữa.

Mỗi người đều ôm mặt mình.

Vậy mới đúng.

Cố Vân Tranh sững sờ nhìn ta, vẻ mặt không thể tin nổi.

Ta chẳng buồn quan tâm, cũng lười ở lại xem họ diễn trò.

Similar Posts

  • Cuộc Đoàn Tụ Bắt Buộc

    Tôi đã mang thai bảy tháng, bác sĩ nhiều lần dặn dò không được đi xa.

    Thế mà mẹ chồng lại đăng thông báo trong nhóm gia tộc: “Tết nhất nhất định phải về quê, một người cũng không được thiếu.”

    Tôi nói cơ thể không tiện, bà ta lập tức buông lời cứng rắn: “Không về thì ly hôn, con trai tôi không thiếu phụ nữ.”

    Chồng tôi đứng bên cạnh không hé răng, tôi biết anh ta đã ngầm đồng ý.

    Tôi cúp điện thoại, kể chuyện này cho ba mẹ tôi.

    Mẹ tôi nghe xong thì cười: “Con gái, ly thì ly, giữ đứa bé lại, cái đồ vô dụng kia cút đi.”

    Ba tôi còn dứt khoát hơn: “Sổ nhà đất nhà mình đâu có tên nó, cứ để nó tay trắng mà ra khỏi nhà.”

  • Sơn Tước Tiêu Tiêu

    Trên đường xuất giá hòa thân, ta gặp phải sơn tặc.

    Tên cầm đầu kia thân hình vạm vỡ như núi, ánh mắt đầy sự xâm lấn.

    Hắn nắm chặt sau gáy ta, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng ta lên ngựa.

    Lúc bị hắn đè xuống giường, ta hoảng sợ phát hiện đùi hắn còn thô to hơn cả vòng eo của ta mấy phần.

    Trong lòng ta bỗng dấy lên vô vàn lo sợ cho số phận sau này của mình.

  • Chàng Ấy Là Ám Vệ Của Ta

    Đêm tân hôn, ta bị người ta hạ dược, thân thể mềm nhũn như tơ.

    Ta gắng hết sức tàn gọi tên ảnh vệ của mình.

    Túm lấy vạt áo hắn, thanh âm ta mong manh tựa sợi khói: “Kình Thương… cứu ta với…”

    Thân hình hắn khựng lại, giọng nói run rẩy: “Chủ tử, thuộc hạ… thuộc hạ không dám vượt quá giới phận. Thuộc hạ sẽ đi mời Thái tử điện hạ ngay.”

    Cơn đau đớn khôn tả giày vò, ta khó nhọc cất lời: “Ngươi cam tâm để kẻ khác chiếm đoạt ta sao?”

    Viền mắt hắn chợt đỏ hoe, đôi tay siết chặt thành quyền: “Chủ tử, lòng thuộc hạ như dao cắt, tuyệt không mong thấy chuyện đó xảy ra.”

    “Vậy thì ngươi giúp ta!” Ta nói, giọng đầy quyết tuyệt.

  • Khoảnh Khắc Rực Rỡ Phía Trước

    Hôm đó, khi Lục Kinh Niên được trao giải Tuyển thủ Đi rừng xuất sắc nhất năm, đúng 0 giờ, anh đăng một bài viết lên Weibo:

    “Ánh trăng chiếu rọi lên người tôi.”

    Trong bức ảnh đính kèm, anh và nữ hỗ trợ cùng đội đang cùng nhau cầm chiếc cúp vô địch. Cô gái có ID là “Mặt Trăng” nở nụ cười rạng rỡ, còn Lục Kinh Niên thì cụp mắt xuống, ánh nhìn dịu dàng khác hẳn với thường ngày.

    Phần bình luận lập tức bùng nổ.

    Dân mạng vừa ship cặp đôi đi rừng – hỗ trợ hot nhất giới eSports, vừa tiếc nuối vì họ không gặp nhau sớm hơn.

    —— Nếu sớm gặp được cô ấy, có lẽ Lục Kinh Niên đã không cần phải miễn cưỡng ở bên một cô bạn gái tầm thường, hẹp hòi, không biết điều và đáng ghét như tôi.

  • Nhật Ký Của Mẹ Chồng

    1

    Lúc mẹ chồng hấp hối, bà gọi tôi và em dâu Bạch Vi đến bên giường.

    Cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm 50 ngàn, còn em dâu thì được hẳn 2 căn biệt thự giữa trung tâm thành phố.

    Nhưng đến khi rút tiền, tôi lại chết lặng.

    1. Máy thở của mẹ chồng phát ra những tiếng “tít tít” đều đặn, chói tai như đang đếm ngược thời gian sống của bà.

    Trong phòng bệnh, mọi ánh mắt đều dán vào bản di chúc mà luật sư đang mở ra.

    Tôi – Lâm Thù, là con dâu cả, kết hôn được 5 năm, không công cũng chẳng tội, chỉ nhận được một cuốn sổ tiết kiệm 50 ngàn.

    Em dâu Bạch Vi, kết hôn mới 2 năm, khéo miệng, biết nịnh, thì được hẳn 2 căn biệt thự giữa trung tâm thành phố, trị giá hàng chục triệu.

    Luật sư đọc xong, cả phòng im phăng phắc như chết.

    Ánh mắt mọi người vô thức rơi lên người tôi, xen lẫn thương hại, hóng chuyện, và chút khoái chí khó giấu.

    Bạch Vi lập tức nhào đến bên giường, khóc như mưa:

    “Mẹ! Sao mẹ lại cho con nhiều quá vậy! Con thật sự không dám nhận!”

    Đôi mắt đục ngầu của mẹ chồng lóe lên một tia sáng, bà cố sức vỗ vỗ tay cô ấy, như đang dỗ dành bảo bối mình thương nhất.

    Còn tôi, đứng như kẻ ngoài cuộc, nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm mỏng dính, đầu ngón tay lạnh buốt.

    Chu Khiêm – chồng tôi – đi tới, ôm vai kéo tôi ra khỏi phòng bệnh.

    Ở hành lang, anh thở dài, giọng đầy áy náy:

    “Vợ à, ủy khuất cho em rồi. Mẹ anh… từ nhỏ đã thiên vị em trai, nên mới thương Bạch Vi hơn.”

    Anh ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi:

    “Đừng buồn, sau này anh sẽ bàn với thằng út, hai căn biệt thự đó, thế nào cũng có phần của em. Còn 50 ngàn này, cứ coi như mẹ cho em tiêu vặt, thích gì thì mua.”

    Tôi dựa vào ngực anh, cảm nhận được hơi ấm, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo đến tê dại.

  • Kịch Bản Ngoại Tình Trong Hôn Nhân

    Ngày kỷ niệm kết hôn, Lục Hành Chi dẫn về một cô gái.

    “Là con gái của lớp trưởng cũ đã mất của tôi, vẫn còn là học sinh.”

    “Dù sao dưới tên chúng ta cũng không có con, không bằng nhận nó làm con gái nuôi đi.”

    Tôi chậm rãi đứng dậy, ngước mắt lên, cười lạnh.

    “Con gái nuôi?”

    “Ai lại đi khách sạn mở phòng với con gái nuôi?”

    Sắc mặt Lục Hành Chi khẽ biến đổi.

    “Em điều tra tôi à?”

    “Niệm Niệm mới đến, gan lại nhỏ, tôi chỉ đưa cô ấy tạm đến khách sạn ở một đêm thôi.”

    Lục Hành Chi đại khái đã quên, hắn có được ngày hôm nay là nhờ ai.

    Mỗi ngày nhà họ Lục lỗ mấy triệu, lại là ai đang bù vào.

    Tôi cười giễu một tiếng, quay đầu gọi điện thoại.

    “Ba, giúp con soạn một bản thỏa thuận ly hôn.”

    “Nhân tiện, cắt hết toàn bộ các hạng mục hợp tác với nhà họ Lục.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *