Nữ Vương Thương Đạo

Nữ Vương Thương Đạo

Ngày đại hôn, hoa kiệu đưa đến cửa. Phu quân ta – Ngụy Trạm, lại bảo ta chờ một lát.

Chỉ vì bên hắn, còn đứng một nữ tử cũng đội phượng quan hiệp bối – chính là quả phụ mới mất chồng không lâu, biểu tẩu của hắn – Lưu Thanh Nguyệt.

Hắn nói: nàng ta đã mang thai ba tháng, đơn côi không nơi nương tựa, hắn muốn cùng đón vào phủ, phong làm “muội muội” của ta.

Khách khứa đầy sảnh xôn xao kinh hãi, ta lại chỉ mỉm cười.

Giữa bao ánh mắt kinh ngạc, ta tự tay vén khăn voan đỏ.

“Đứng lại.”

Ta đối diện gương mặt đang sững sờ của Ngụy Trạm, thanh âm lạnh lẽo, từng chữ như dao sắc:

“Thiếu tướng quân, ta từng đọc sách, tính toán cũng không tệ, xin được thỉnh giáo một điều.”

“Biểu ca ngươi vì nước hy sinh, đến nay đã năm tháng.”

“Biểu tẩu ngươi nay đã mang thai ba tháng.”

“Dám hỏi ngươi – hài tử trong bụng nàng, là thụ thai trong quan tài của biểu ca ngươi chăng?”

Chết lặng.

Cả sảnh đường chết lặng.

Ta nhìn hai khuôn mặt tái nhợt trong khoảnh khắc – Ngụy Trạm cùng Lưu Thanh Nguyệt, rồi nói tiếp:

“Thương gia họ Thẩm ta đời đời buôn bán, trọng nhất chữ tín và lợi nhuận. Cái mũ xanh này, giá quá cao, ta đội không nổi.”

“Cuộc hôn nhân này – bỏ.”

“Còn nữa, phiền báo lại với lão tướng quân: hiệp ước đầu tư quân bị giữa họ Thẩm ta và phủ Tướng quân Uy Viễn, từ nay bãi bỏ!”

“Tình thâm nghĩa trọng của các ngươi, tự mình móc tiền nuôi lấy!”

1

Lời ta không cao, nhưng lại như trọng chùy nện xuống cổng phủ tướng quân đang treo đầy đèn kết hoa.

Vừa rồi còn huyên náo ầm ĩ, nay trong sảnh chỉ còn nghe tiếng hơi thở dồn dập của Lưu Thanh Nguyệt.

Sắc mặt Ngụy Trạm từ sửng sốt đến kinh hoàng, cuối cùng xanh mét, chỉ trong chớp mắt.

“Yên nhi! Nàng nói bậy bạ gì đó!”

Hắn hạ giọng, khẩu khí tràn đầy cảnh cáo: “Hôm nay là ngày gì? Nàng đừng làm càn!”

Ta cười, nhưng nụ cười chẳng chạm đáy mắt.

“Làm càn?”

Ta tiến lên một bước, ánh mắt nhìn thẳng hắn, rồi không né tránh mà quét qua thân ảnh Lưu Thanh Nguyệt đang run rẩy phía sau.

Nàng ta mặc giá y có kiểu dáng tương tự ta, chỉ là chất vải cùng đường thêu kém xa.

Dù vậy, cái vẻ khiêu khích lồ lộ kia, đủ khiến người ta buồn nôn.

“Thiếu tướng quân,” ta lạnh lùng nói, “Thẩm Nhược Yên ta chưa từng làm ăn lỗ vốn.”

“Họ Thẩm ta gả nhi nữ, mười dặm hồi môn, của hồi môn có thể trải dài từ đầu phố đến cuối phố.”

“Ta tưởng mình mua là một phần tôn trọng, một phần thể diện, một vị trí thiếu phu nhân phủ Uy Viễn tướng quân vinh quang lẫy lừng.”

“Chẳng ngờ, mua về lại là một phen nhục nhã công khai, cùng một tiểu thiếp muội muội mặt dày không biết xấu hổ.”

Ánh mắt ta cuối cùng rơi lên bụng hơi nhô lên của Lưu Thanh Nguyệt.

“Càng không ngờ, ‘muội muội’ đi kèm còn mang theo một đứa hài tử không cha.”

“Ngụy Trạm, là ngươi coi ta là kẻ ngu ngốc, hay cho rằng thiên hạ này ai cũng như ngươi, đến phép cộng trừ đơn giản cũng không biết tính?”

“Năm trừ ba, là hai.”

“Biểu ca ngươi mất được hai tháng, quả phụ mới tang kia đã mang thai hài tử của ngươi.”

“Ngụy Trạm, cửa nhà Uy Viễn tướng quân các ngươi, quả thật đã mở rộng tầm mắt ta.”

Từng lời từng chữ, rõ ràng như vẽ.

Ta không khóc, cũng chẳng làm loạn, chỉ là đang thuật lại một sự thật.

Một sự thật đủ để khiến bọn họ bị đóng đinh nơi cột nhục, vạn kiếp bất phục.

Lưu Thanh Nguyệt “oa” một tiếng khóc òa, thân thể mềm mại ngả vào lòng Ngụy Trạm.

“Trạm ca ca… thiếp chỉ là… chỉ là muốn cho hài tử một danh phận mà thôi…”

Ngụy Trạm đỡ lấy nàng, ánh mắt nhìn ta rốt cuộc cũng mang theo vẻ chán ghét cùng bất nhẫn.

“Đủ rồi, Thẩm Nhược Yên!”

“Thanh Nguyệt là nữ nhi yếu đuối, đã khổ sở đủ rồi! Ta làm nam tử, há có thể trốn tránh trách nhiệm?”

“Ta tôn trọng nàng, yêu thương nàng, mới cho nàng ngôi vị chính thê. Cho nàng ta làm bình thê, nàng còn có gì không vừa lòng?”

Ta suýt nữa đã bị lời lẽ vô sỉ kia chọc đến bật cười.

“Sự không vừa lòng của ta,” – ta cười nhạt – “ngươi sẽ sớm rõ thôi.”

Ta xoay người, đối diện hỉ nương và bọn nha hoàn đã sớm sững sờ, thanh âm bình tĩnh mà không dung cãi:

“Đi, hồi phủ.”

“Đem toàn bộ hồi môn, không thiếu một món, nguyên phong nguyên kiện, cho ta rước về!”

“Kể từ hôm nay, ta – Thẩm Nhược Yên cùng Ngụy Trạm của phủ Uy Viễn tướng quân, hôn ước phế bỏ, từ đây cắt đứt quan hệ!”

Dứt lời, ta không liếc nhìn đôi cẩu nam nữ kia thêm một lần, xoay người bước thẳng về phía đại môn.

Mẫu thân của Ngụy Trạm – Ngụy lão phu nhân, tức giận đến toàn thân run rẩy, chỉ tay vào bóng lưng ta mà gào lên:

“Tạo phản rồi! Tạo phản rồi! Thẩm Nhược Yên, hôm nay ngươi dám bước chân ra khỏi cửa này, sau này đừng mơ bước vào nữa!”

Ta không dừng chân, chỉ để lại một câu lạnh buốt:

“Cửa phủ tướng quân quá cao, ta sợ bẩn chân mình.”

“Về sau ư? Yên tâm, dù các ngươi có tám kiệu lớn đến mời, ta cũng sẽ không bước vào nửa bước cái nơi ô uế này.”

Sau lưng, là tiếng Ngụy Trạm gào thét điên cuồng.

Similar Posts

  • Mười Lăm Ngày Của Giả Thiên Kim

    Biết mình là giả danh thiên kim.

    Tôi ôm lấy bạn học nghèo mà mình tài trợ, khóc ba ngày ba đêm.

    “Rất nhanh thôi là tôi sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, sống những ngày ăn không no mặc không ấm, cũng không còn tiền tài trợ cho cậu nữa rồi.”

    “Hu hu hu, Chanel của tôi, tiếng khóc của tôi, sợi dây chuyền Bvlgari của mẹ, mẹ không nỡ rời xa các con đâu…”

    Sau đó, bạn học nghèo biến mất mười ngày.

    Lúc gặp lại, cậu ấy mặc vest chỉnh tề, toàn thân đều toát ra khí chất sang trọng.

    Cậu ấy không nói lời nào, nhét vào lòng tôi hàng loạt túi xách, dây chuyền hàng hiệu.

    Lúc ấy tôi mới biết, thì ra cậu ấy là thiếu gia nhà hào môn.

    Nỗi nhục bị lừa dâng lên trong tim.

    Tôi định lấy túi đập thẳng vào mặt cậu ấy thì đột nhiên một hàng bình luận nổi lên:

    【Haiz, phản diện vì nữ chính mà lại quay về làm con trai cho ông bố khốn nạn kia.】

    【Tuy bố cậu ta là người giàu nhất thủ đô, nhưng hễ không vui là trút giận lên con, đánh rất dã man.】

    【Trước kia từng đánh điếc một bên tai cậu ta luôn, nên cậu ta mới dứt khoát từ bỏ thân phận thiếu gia, bỏ nhà ra đi, không xu dính túi, sống lang thang đầu đường xó chợ. Nhưng ít nhất còn không bị bố đánh nữa, lại còn gặp được nữ chính có lòng nhân ái.】

    【Chỉ tiếc là nam chính định mệnh sắp xuất hiện, mở ra tuyến kịch bản cứu rỗi cho giả danh thiên kim, tội cho phản diện bị đánh một trận oan uổng.】

    Tôi ngẩn người một lúc, rồi kéo áo cậu ấy ra, quả nhiên thấy một mảng vết bầm tím lớn trên người.

  • Người Đã Vào Nhà Tôi

    Mật khẩu khóa cửa đã bị người ta thay đổi.

    Ngày thứ ba đi công tác, ứng dụng của khu chung cư gửi đến một thông báo: “Mật khẩu khóa cửa thông minh nhà bạn đã được thay đổi.”

    Tôi đọc đi đọc lại ba lần.

    Gọi điện cho Trần Hạo.

    Anh ta nói: “Hả? Anh không đổi mà, chắc là lỗi hệ thống thôi.”

    Tôi không nói gì.

    Cúp máy, huỷ vé máy bay ngày mai.

    Mua một vé về trong đêm nay.

    “Lỗi hệ thống”

    Tôi phải xem thử, rốt cuộc là lỗi hệ thống kiểu gì.

  • Cùng Chàng Sóng Bước

    Tỳ nữ liên tiếp ba đêm nói cùng một câu mộng ngữ: “Sau vườn hình như thiếu mất một con gà.”

    Ta chỉ nghĩ nàng lo toan việc vặt ban ngày quá độ nên chẳng để tâm.

    Mãi đến khi đang trên đường lên kinh, gặp phải lở núi.

    Tỳ nữ chẳng may bỏ mạng, còn ta thì được quan binh kịp thời tới nơi cứu giúp.

    Giữa lúc kinh hoảng mịt mờ, ta tìm đến vị tướng lĩnh dẫn binh, định bẩm báo thân phận thật của mình – ái nữ của Đề đốc.

    Hắn liếc mắt nhìn y phục tỳ nữ trên người ta, bỗng hỏi: “Dạo gần đây, mấy con gà mái còn ấp trứng nữa không?”

  • Một Tháng Trước Sinh Nhật Tuổi 35

    Một tháng trước sinh nhật tuổi 35 của tôi, tôi nhận được thông báo thừa kế 5 triệu tệ từ cha mẹ.

    Tôi quay người lại, phấn khởi muốn chia sẻ với chồng.

    Đúng lúc đó, anh đang mở hộp cơm, đột nhiên lên tiếng.

    “Thực ra em khiến anh cảm thấy rất mất mặt.”

    Nụ cười trên môi tôi còn chưa kịp thu lại.

    Sự nghi hoặc dần hiện lên trong lòng.

    Anh đặt hộp cơm xuống, ánh mắt bình thản nhìn tôi.

    “Em nấu ăn thì cũng ngon đấy, nhưng so với chị dâu thì đúng là kém xa.”

    “Em giống như một bà già lắm lời, phiền phức.”

    Những lời nhẹ bẫng ấy, lại đâm thẳng vào tim tôi như một nhát dao.

    Thế mà anh vẫn tiếp tục nói.

    “Về sinh hoạt thì đúng là em chăm sóc anh và con rất tốt, nhưng về giáo dục thì em còn thua xa chị dâu. Con dù học không giỏi, nhưng em cũng không nên khắt khe quá mức.”

    Lúc này tôi mới hiểu ra.

    Hóa ra anh vẫn luôn canh cánh chuyện tôi nổi giận với chị dâu—người đã thay tôi tham gia họp phụ huynh của con gái, còn mang theo di vật của mẹ tôi.

    Chỉ mấy lời đơn giản đó đã rút cạn hết sức lực của tôi.

    Khiến tôi cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

  • 3 Năm Thử Thách

    Theo đuổi Phó Thanh Thức suốt ba năm, cuối cùng anh cũng gật đầu đồng ý cưới tôi.

    Nhưng mới cưới được hai tháng, anh lại mất trí nhớ.

    Tôi thật sự không còn dũng khí để tiếp tục theo đuổi thêm ba năm nữa, cắn răng nói:

    “Coi như tôi xui đi, dù sao chơi với anh hai tháng tôi cũng chán rồi, ly thì ly.”

    Anh tức đến mức bật cười lạnh:

    “Sớm biết cô chỉ chơi hai tháng là chán, tôi đã để cô theo đuổi thêm ba năm rồi.”

  • Kiều Kiều Và Hai Vị Hoàng Đế

    Hoàng thượng ở trên giường rất thích nói mấy lời lỗ mãng, ta vốn là kẻ vô tâm vô tứ nên cũng chẳng để bụng làm gì. Cho đến một ngày, ta bỗng nhìn thấy những thứ kỳ quái:

    【 Tên cẩu hoàng đế này vừa mới ra khỏi “thôn tân thủ” đã gặp ngay cực phẩm như Kiều Kiều… đúng là đỡ không nổi mà. 】

    【 Thế thì biết làm sao đây? Kiều Kiều nhìn nhỏ nhắn vậy thôi, chứ thực chất là ngực tấn công mông phòng thủ, đáng yêu hết nấc, ai mà chẳng thích. Chỉ có điều… hoàng đế thật sự là thô bỉ không chịu nổi!!! 】

    【 Đúng thế, mấy lời sỉ nhục người ta đó cũng chỉ có Kiều Kiều tâm lớn mới không để bụng, chứ đổi lại là ai khác chắc đã khóc lụt cung rồi… Lần trước Từ quý nhân khóc một cái, hoàng đế liền chẳng thèm ghé qua cung của cô ta nữa… 】

    Chẳng thèm ghé qua nữa…!!! Còn có chuyện tốt như vậy sao?!

    Ta lập tức bắt đầu lén lút lau nước mắt, vừa lau vừa liếc trộm hoàng đế. Thấy hắn không phản ứng, ta liền xoay người lại khóc ngay trước mặt hắn.

    Sắc mặt hoàng đế lập tức đen như nhọ nồi. Trong lòng ta đắc ý vô cùng, cuối cùng cũng không cần phải chịu cảnh lưng đau eo mỏi nữa rồi.

    Ai ngờ giây tiếp theo, một giọng nói âm u vang lên:

    “Lại học được từ trong cuốn thoại bản nào cái thủ đoạn hồ ly tinh quyến rũ người khác thế này?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *