Nước Mắt Vì Sao

Nước Mắt Vì Sao

Kết hôn hợp đồng được một năm, vào ngày kỷ niệm cưới, chồng tôi – ảnh đế Cố Hoài An – phá lệ tặng tôi một sợi dây chuyền hàng cao cấp.

Y hệt sợi mà bạn gái cũ “bạch nguyệt quang” của anh ta – Tô Dao – đã đeo hồi tháng trước.

Anh dịu dàng nói: “Em xứng đáng với những điều tốt nhất.”

Không hiểu nghĩ gì, tôi lại đăng bài khoe lên mạng.

Mười phút sau, em gái anh – Cố Tư Tư – lao vào khu bình luận như phát rồ.

“Đồ giả mà cũng khoe? Chị tưởng mình là chính thất thật đấy à?”

“Trong lòng anh tôi chỉ có chị Tô Dao thôi! Chị chỉ là lá chắn, biết điều thì trả dây chuyền lại cho người xứng đáng đi.”

“Rồi ngoan ngoãn nhường cái hợp đồng đại diện kia ra, không thì anh tôi cho chị tay trắng rời khỏi nhà lúc nào cũng được!”

Tôi bấm vào trang cá nhân của Cố Tư Tư, xem xem cô ta còn trò gì nữa.

Trang của cô ta đầy những bài đăng kiểu: “Anh tôi và chị Tô Dao mới là chân ái”, “Thế thân cút đi”.

Tôi phì cười.

“Một sợi dây chuyền thôi à? Thương hiệu này là của tôi, cô bảo tôi đeo đồ giả?”

“Anh cô tìm thế thân, cô làm đồng phạm, hai anh em giỏi diễn thế sao không để tôi rút vốn luôn cho hai người thất nghiệp, đi mà đóng phim ‘uyên ương khốn khổ’!”

01

Tôi cầm sợi dây chuyền, trong lòng dâng lên một cảm xúc không thể gọi tên.

Chiếc “Nước mắt vì sao” này là do chính tôi thiết kế cách đây một tháng.

Vừa mở bán đã bị Cố Hoài An mua.

Bây giờ, nó trở thành quà kỷ niệm một năm kết hôn của tôi.

Tôi cầm điện thoại lên, chụp một tấm ảnh sợi dây chuyền.

Chú thích rất đơn giản: “Nhận được quà của chồng, tâm trạng tốt.”

Mười phút sau, điện thoại tôi reo lên.

Tôi mở ra xem, khu bình luận đã nổ tung.

Ảnh đại diện của Cố Tư Tư nổi bật ở đầu tiên, theo sau là một loạt bình luận dài.

“Đồ giả mà cũng khoe? Chị tưởng mình là vợ thật đấy à? Trong lòng anh tôi chỉ có chị Tô Dao!”

“Chị chỉ là vật thế thân, biết điều thì trả dây chuyền cho chính chủ, nhường luôn cả hợp đồng đại diện, không thì anh tôi có thể cho chị ra đường bất cứ lúc nào!”

Tôi sững người.

Đồ giả?

Tôi đeo sợi dây chuyền do chính tay mình thiết kế, lại bị nói là hàng nhái?

Buồn cười thật.

Tôi bấm vào trang cá nhân của Cố Tư Tư, muốn xem cô ta còn nói gì nữa.

Kết quả là một loạt ảnh chụp chung giữa cô ta, Cố Hoài An và Tô Dao.

Trên cổ Tô Dao là sợi dây chuyền y hệt đang nằm trước mặt tôi.

“Anh tôi và chị Tô Dao mới là chân ái.”

“Thế thân cút đi.”

“Chờ chị Tô Dao quay lại showbiz, có người sẽ phải biết thân biết phận mà rút lui.”

Tôi lướt vài bài viết, càng xem càng thấy nực cười.

Con nhóc này nghĩ mình là ai vậy?

Nguyệt lão à?

Hay là nó tưởng mình là quản lý của Cố Hoài An?

Tôi quay lại bài đăng của mình, trực tiếp trả lời bình luận của Cố Tư Tư.

“Anh cô tìm thế thân, cô làm đồng phạm, hai anh em giỏi diễn thế thì để tôi rút vốn luôn, cho họ thất nghiệp cả cặp, đi đóng phim ‘uyên ương khổ mệnh’!”

Vừa gửi xong, điện thoại tôi lập tức đổ chuông.

Là Cố Hoài An gọi đến.

Tôi vừa nhấc máy, chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng của Tô Dao bên kia đầu dây.

“Hoài An, đừng trách chị Vãn Vãn… Chắc chị ấy không biết…”

Cố Hoài An vội vàng ngắt cuộc gọi, rồi nhắn tin cho tôi.

“Tư Tư còn nhỏ, không hiểu chuyện, em đừng chấp nhặt với nó. Em xóa bài đi, để tránh ảnh hưởng không hay.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, suýt bật cười thành tiếng.

Còn nhỏ không hiểu chuyện?

Cố Tư Tư cũng hơn hai mươi rồi, mà còn gọi là nhỏ?

Hơn nữa, nó dám chỉ mặt tôi dưới bài đăng của chính tôi, bảo tôi đeo hàng giả, bắt tôi trả dây chuyền lại cho Tô Dao.

Phản ứng của anh ta là gì?

Bảo tôi xóa bài.

Bảo tôi đừng chấp.

Bảo tôi nhịn.

Thế còn Tô Dao?

Câu nói của cô ta trong điện thoại nghe có vẻ như đang bênh vực tôi.

Nhưng nghĩ kỹ lại, cô ta nói là “chị ấy chắc không biết”.

Không biết cái gì?

Không biết sợi dây chuyền này là do cô ta “nhường” cho tôi?

Hay là không biết tôi – Lâm Vãn – sống trong nhà này mà đến quyền đeo món đồ do chính mình thiết kế cũng không có?

Tôi lập tức gọi lại cho Cố Hoài An.

Lần này là cuộc gọi video.

Cố Hoài An bắt máy, lộ rõ vẻ lúng túng.

Anh ta vội vàng quay camera đi chỗ khác, chỉ để tôi nhìn thấy trần nhà.

“Vãn Vãn, nghe anh giải thích…”

“Không cần giải thích.”

Tôi ngắt lời.

“Bảo Cố Tư Tư xóa bình luận và xin lỗi tôi. Không thì từ nay về sau, đừng mơ chạm vào bất kỳ món trang sức nào của L&W.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi giọng Cố Hoài An vang lên, có chút dò xét.

“Vãn Vãn, em đừng nói đùa…”

“Tôi đã bao giờ đùa với anh chưa?”

Tôi nhìn lên trần nhà, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.

Similar Posts

  • Sau Khi Thấy Dòng Bình Luận, Nữ Phụ Liền Đổi Chồng

    Trong buổi tiệc, tôi bị bỏ thuốc vào rượu, cả người khó chịu đến mức muốn phát điên, chỉ muốn tìm bạn trai mình – Cố Mộng Từ.

    Thế nhưng ngay lúc đó, những dòng chữ trôi nổi trước mắt lại khiến tôi chết đứng.

    【Nữ phụ Hứa Tinh Xán thật đáng thương, cô ấy uống cùng chai rượu với nam chính. Mà lúc này, nam chính Cố Mộng Từ lại đang thân mật với nữ chính Giang Nhiễm trong một căn phòng, thậm chí đã đi đến bước cuối cùng rồi.】

    【Đúng vậy, nữ phụ tìm không thấy Cố Mộng Từ, đành ôm sự khó chịu quay về phòng khách sạn. Cửa phòng không đóng chặt, cô ấy bị kẻ có ý đồ theo dõi, rồi mất đi sự trong trắng, lại còn bị chụp rất nhiều ảnh. Sau đó bị uy hiếp, cuối cùng tuyệt vọng nhảy lầu tự sát.】

    【Ai, thật ra nữ phụ có thể cầu cứu chú nhỏ của Cố Mộng Từ là Cố Gia Vinh mà. Bề ngoài chú ấy nghiêm túc cổ hủ, nhưng thực chất đã thầm mến nữ phụ nhiều năm. Sau khi cô ấy tự sát, Cố Gia Vinh phát điên, âm thầm xử lý hết những kẻ bỏ thuốc và làm nhục cô ấy. Cả đời này cũng không lấy vợ nữa…】

    Tôi cố gắng trấn tĩnh lại, cắn răng, bước về phía phòng khách sạn của chú nhỏ Cố.

    Toàn thân tôi nóng ran, khô miệng khát nước.

    Tôi gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng chân tay đã bắt đầu mềm nhũn.

    Nhìn thấy chai rượu trên bàn, tôi mới nhận ra có vấn đề, nhưng đã quá muộn rồi.

    Tôi đã uống một ly, và thuốc có vẻ phát tác rất nhanh.

    Ai dám ra tay bỏ thuốc trong buổi tiệc này?

    Chai rượu này lúc nãy tôi còn thấy Cố Mộng Từ uống, nên tôi mới rót một ly cho mình.

    Nghĩ đến anh ấy, lại thêm chuyện bỏ thuốc, tôi bắt đầu thở gấp.

    Nếu Cố Mộng Từ cũng bị bỏ thuốc, anh ấy chắc chắn sẽ quay về phòng trên tầng.

    Nghĩ đến đây, tôi vội vàng vào thang máy để tìm anh ấy.

  • Người Giúp Việc Cho Nhân Tình Của Chồng

     1

    Sau khi theo chồng lên thành phố, anh ta chê tôi không có học vấn nên đã tìm cho tôi một công việc làm giúp việc.

    Tôi chăm sóc bà chủ chu đáo suốt hai năm. Mặc dù cô ta hơi xấu tính vì luôn đưa ra những yêu cầu quá quắt, nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng và nhẫn nhịn làm theo.

    Bởi vì tôi sợ, sợ rằng nếu mất đi công việc này rồi thì chồng tôi sẽ càng xem thường tôi hơn.

    Cho đến ngày hôm nay, tôi phát hiện trong nhà bà chủ có treo một bức ảnh thân mật giữa cô ta và chồng tôi.

    Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra người mà tôi hết lòng phục vụ bấy lâu nay chính là nhân tình của chồng tôi.

    Tôi thất thần trở về nhà, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh lúc đó, tôi chỉ không ngờ rằng tôi lại đang làm việc ở nơi mà chồng tôi – Nhâm Kiến Bách, đang bí mật hẹn hò với người phụ nữ kia – Thẩm Hạ Yên.

    Mãi đến khi nghe thấy tiếng mở cửa, tôi mới thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

    “Sao không bật đèn lên?” Nhâm Kiến Bách nhíu mày hỏi tôi.

    Thấy tôi không bước đến nhận lấy cặp tài liệu của anh ta như thường lệ, sự khó chịu trong mắt anh ta càng hiện rõ. Anh ta cởi giày bước vào nhà, tiện tay ném chiếc cặp lên sofa rồi kéo lỏng cà vạt: “Cơm cũng chưa nấu à? Rốt cuộc cả ngày nay cô làm cái gì vậy?”

    Lời trách móc ấy như một tảng đá nặng nề nện thẳng vào trái tim tôi. Hóa ra, trong mắt anh ta và Thẩm Hạ Yên, tôi chẳng khác gì một kẻ hầu hạ.

    Mỗi ngày tôi đều dậy sớm nấu bữa sáng cho anh ta, sau đó vội vã đến nhà Thẩm Hạ Yên quét dọn, nấu ăn.

    Đến chiều tối, sau khi lo xong bữa tối cho cô ta, tôi lại vội vã trở về nhà chuẩn bị cơm tối cho Nhâm Kiến Bách.

    Ăn xong, tôi còn phải dọn dẹp nhà cửa, bận rộn đến mức chẳng có lấy một giây ngơi nghỉ. So với con trâu cày ngoài đồng thì tôi còn khổ cực hơn gấp trăm lần.

    Nghĩ đến đây, cơn tức giận trong lòng tôi bỗng chốc bùng lên: “Anh thật sự không biết tôi làm gì hay sao mà còn hỏi? Ngày nào cũng làm trăm công ngàn việc như vậy, thiếu một bữa cơm thôi thì có vấn đề gì chứ?”

    Nhâm Kiến Bách chẳng hề quan tâm đến sự bức xúc của tôi, chỉ lạnh lùng trách móc: “Ở nông thôn, việc còn nhiều hơn thế này gấp bội. Cô lên thành phố đã chẳng có bản lĩnh gì thì đã đành, đằng này làm chút việc thôi mà cũng than vãn cho được?”

    Lại là câu nói này.

    Mỗi khi tôi than mệt nhọc hay cực khổ gì là anh ta lại giở giọng dạy đời người khác.

    Anh ta không ngừng chê tôi không có học vấn, chê tôi không có năng lực, rồi liên tục hạ thấp tôi khiến tôi tự ti đến tận đáy bùn.

    Nhưng hôm nay, tôi không muốn cam chịu nữa.

    Tôi đứng bật dậy, trừng mắt nhìn anh ta, giọng chất vấn đầy phẫn nộ: “Khi tôi ở quê hầu hạ bố mẹ anh, anh ở thành phố chẳng hề đoái hoài gì đến tôi! Bây giờ đón tôi lên đây, tôi vẫn chẳng được hưởng chút sung sướng nào, suốt ngày cũng chỉ quanh quẩn trong nhà hầu hạ anh! Nhâm Kiến Bách, tôi là vợ anh hay là người giúp việc của anh?”

    Anh ta lạnh lùng đáp: “Xưa nay vợ phải chăm lo cho chồng và cha mẹ chồng là luật bất thành văn rồi, đó là trách nhiệm của cô mà?”

    Tôi bật cười đầy châm biếm: “Vậy cũng phải xem ngữ như anh có đáng để tôi hầu hạ hay không!”

    Dứt lời, tôi quay người bước về phía phòng ngủ.

    Nhưng vừa đi được một bước thì cổ tay đã bị Nhâm Kiến Bách túm chặt.

    Lòng bàn tay anh ta thô ráp và chai sần, cái chạm của anh ta làm tôi giật mình, tôi lập tức rụt tay lại ngay, ánh mắt nhìn anh ta thoáng hiện vẻ ghét bỏ.

    Bởi vì vừa rồi, thứ anh ta chạm vào là đôi tay đã chai sạn và thô ráp vì lao động suốt bao năm trời của tôi—hoàn toàn khác biệt với đôi tay trắng trẻo mềm mại của Thẩm Hạ Yên.

    Tôi đã từng không ít lần trầm trồ trước bàn tay của cô ta—mảnh mai, thon dài, lại được đeo đầy trang sức đắt tiền, trông vô cùng sang trọng.

    Mà Nhâm Kiến Bách lại cho rằng người anh ta nên nắm giữ phải có một đôi tay như thế.

    Tôi lại nhớ đến chiếc vòng tay mà Thẩm Hạ Yên nhờ tôi mang đến cho cô ta hôm nay. Nó là một chuỗi vòng lấp lánh, tinh xảo, và có kiểu trang trí rất đặc biệt nhưng cũng rất quen thuộc.

    Tôi đã từng nhìn thấy nó trong cặp tài liệu của Nhâm Kiến Bách.

    Khi đó, tôi còn ngốc nghếch hỏi anh ta liệu có phải là quà tặng cho tôi không.

    Nhâm Kiến Bách lập tức giật lấy chiếc vòng từ tay tôi, như sợ tôi sẽ làm bẩn nó, anh ta hướng ánh mắt đầy khinh thường nhìn tôi quát: “Cái này là để tặng khách hàng quan trọng, cô tốt nhất đừng có đụng vào, không lại hỏng hết của người ta.”

    Nói xong, anh ta còn đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Cô suốt ngày làm lụng vất vả thì đeo mấy thứ này làm gì cho vướng tay? Tôi cũng có dư dả đến mức đó đâu chứ?”

    Mười năm trước, khi lấy anh ta, tôi đã cảm thấy mình không xứng với anh ta.

    Mười năm sau, tôi vẫn kiên định giữ suy nghĩ đó.

    Trái tim tôi vào khoảnh khắc ấy như bị ai đó bóp chặt đến nát tươm, tôi cảm thấy đau đớn đến mức không thể thở nổi.

    Thế nhưng, những lời cay nghiệt của Nhâm Kiến Bách vẫn văng vẳng bên tai.

  • Cùng vượt núi băng biển

    Đi đón cháu ở trường mẫu giáo, tôi tình cờ gặp lại bạn trai cũ.

    Anh mặc vest chỉnh tề, một tay bế đứa nhỏ, nhưng mặt thì càng lúc càng tối sầm.

    Trước khi rời đi, anh vẫn không quên mỉa mai tôi một câu: “Lâm Thanh Thanh, con trai em thật là nhiều nhỉ.”

    Nhiều?

    Chẳng lẽ… đứa nhỏ trong lòng anh…

    Là con tôi sao?

  • Mồi Câu Cho Đứa Con Bất Hiếu

    Con trai tôi kết hôn rồi định cư ở Mỹ, cắt đứt liên lạc với cả gia đình suốt mười lăm năm.

    Tôi cố tình đăng lên vòng bạn bè ảnh khoản tiền đền bù giải toả 50 triệu tệ.

    Ba ngày sau, nó dẫn theo một công chứng viên, gõ cửa nhà tôi.

    Nó mặt không cảm xúc, đưa cho tôi một bản 《Tuyên bố thừa kế di sản》.

    “Ba, nghe nói sức khoẻ ba không tốt. Để tránh sau này xảy ra tranh chấp, ba ký tên trước đi.”

    Vợ tôi tức đến mức lên cơn đau tim ngay tại chỗ, nhưng tôi lại ngăn xe cấp cứu.

    Tôi nhìn đứa con trai xa lạ này, khẽ bật cười.

    “Đừng vội, tôi còn chuẩn bị một món quà lớn cho cậu.”

  • Anh Đã Ôm Lấy Người Mà Tôi Ghét Nhất

    Vào sinh nhật mười tám tuổi của tôi, Tống Trì giống như một con dã thú phát điên, đánh anh trai tôi ngã gục xuống đất.

    Anh lau vết máu trên các khớp ngón tay, cười lạnh lùng nói:“Nhà họ Giang mù mắt không biết thương em, thì tôi thương.”

    Đến sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi cầm tờ giấy khám thai đến công ty tìm anh.

    Thế nhưng qua lớp kính, thứ tôi nhìn thấy lại là cảnh đứa em gái nuôi của tôi bị anh ép trên bàn làm việc mà hôn.

    Đôi tay từng ôm chặt lấy tôi năm xưa, từng vì tôi mà đấm người, giờ đây lại đang dịu dàng đỡ lấy thân thể một người phụ nữ khác.

    Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, ném tờ phiếu siêu âm vào thùng rác.

    Lần này, cả anh ta lẫn gia đình này, tôi đều không cần nữa.

  • Yêu Trước, Cưới Người Sau

    Tôi đã yêu chiều Lục Trạch suốt ba năm một cách vô tâm vô phế.

    Anh ta không thích dùng bao cao su.

    Sau mỗi lần xong việc, anh ta tr/ ầ/ n tr/ uồ/ ng với nửa thân trên đầy vết c/ ào c/ ấu, quay lưng về phía tôi hút thu0c, ban ơn mà nói với tôi:

    “Lo cái gì, lỡ mà có thai thì chúng ta kết hôn.”

    Một tháng sau, tôi nhìn hai vạch trên que thử thai, không lựa chọn nói cho anh ta biết, mà là chia tay đột ngột với anh ta.

    Sau này, anh ta nhìn thấy tôi ở trung tâm ph/ á th/ ai.

    Tôi đang đỡ bụng bầu, trò chuyện với một thai phụ bên cạnh:

    “Đừng nhìn lúc chia tay với anh ta mà tôi sống dở ch/ ếC dở, thật sự bảo tôi mang con của anh ta, tôi lại thật sự không dám.”

    “Ôm chăn khóc với ôm con khóc, tôi vẫn phân biệt rõ ràng.”

    “Cứ yêu trước đã, còn kết hôn tôi có người khác.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *