Nuôi Nhầm Phản Diện Thành Chồng

Nuôi Nhầm Phản Diện Thành Chồng

Hệ thống: [Đáng yêu cái gì mà đáng yêu, mức hắc hoá của nó vẫn còn 90% đấy chị gái, chị cẩn thận chút đi!]

[Không thể nào, chắc chắn là hệ thống bị lỗi rồi!]

Do dự thêm một giây cũng là không tôn trọng cậu thiếu niên đáng yêu trước mặt tôi.

Cho đến khi bàn tay đặt trên eo tôi dần trở nên không đúng lắm.

“Tay em đang đặt ở đâu vậy?”

1

Vừa chạy bộ sáng xong, tôi trở về căn hộ.

Phát hiện cửa phòng ngủ đang mở.

Tôi nhớ rõ lúc ra ngoài mình đã đóng rồi.

Còn chưa kịp nghĩ thêm.

Trong phòng ngủ liền truyền ra tiếng động rất khẽ.

Tôi thầm nói không ổn, chắc có trộm.

Tôi cầm cây chổi bên cạnh, rón rén đến gần cửa.

Chuẩn bị cho tên trộm một trận bất ngờ.

Nhưng khi nhìn rõ người trong phòng, tôi lập tức thở phào.

“A Hoài, sao lại là em, làm chị hết hồn.”

Nói xong tôi vứt luôn cây chổi trong tay.

Cho đến khi nhìn thấy cậu ấy đang làm gì, mặt tôi đỏ bừng.

“A Hoài, em… đang làm gì vậy?”

Trước mặt tôi, thiếu niên cầm trong tay… đồ lót của tôi.

Đặt ngay trước mũi, khẽ ngửi.

Thấy tôi đến, ánh mắt cậu ấy chỉ rối loạn một giây.

Rồi vẫn tiếp tục động tác kia: “Em đang xem đồ nào của chị bị bẩn.”

“Nhưng mà đồ của chị cái nào cũng thơm cả, làm em không biết nên giặt cái nào.”

Giọng nói đầy khó xử của cậu ấy làm tan biến hết mọi nghi ngờ trong tôi.

Thì ra là biết chị nuôi mình khổ cực, muốn học cách san sẻ việc nhà.

“Nhưng mà… em…”

Nhưng em cũng không thể lục hết đồ của chị ra rồi ngửi từng cái như vậy được chứ!

Quan trọng là trong đó còn có cả mấy món đồ riêng tư của tôi nữa!

Gương mặt thiếu niên tinh xảo, làn da trắng mịn.

Lúc này quay đầu sang, như đang nghiêm túc suy nghĩ xem đồ nào nên giặt, đồ nào không.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Nhưng không diễn tả được đó là cảm giác gì.

Ngón tay thon dài của cậu ấy lại cầm lên một món đồ khác, lật qua lật lại.

Ngay lúc cậu ấy chuẩn bị đưa lên mũi lần nữa.

Tôi vội vàng lao lên giật lại: “Không cần không cần, mấy cái này đều giặt rồi!”

Tôi ôm đống đồ chuẩn bị đi thì cậu ấy đột nhiên giữ chặt lấy tay tôi.

“Chị… ghét em rồi sao?”

Không biết có phải ảo giác hay không.

Tôi thấy trong mắt cậu ấy lóe qua một tia u ám.

Nhưng khi nhìn kỹ lại.

Vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn, đôi mắt sắp rơi lệ của một cậu bé đáng thương.

Vừa rồi chắc chắn là tôi nhìn nhầm.

Một đứa bé ngoan như vậy, tôi tìm đâu ra.

Thấy tôi không trả lời.

Cậu ấy đứng trước mặt tôi như người phạm lỗi, ấm ức vô cùng.

“Chị, em chỉ muốn giúp chị một chút, không muốn thấy chị ngày nào cũng mệt như vậy.”

Cậu ấy đỏ mắt, nhìn tôi đầy cầu xin.

“Nếu… nếu chị không thích, sau này em sẽ không làm nữa.”

“Nhưng chị đừng ghét em… được không?”

Đứa nhỏ ngoan đến đáng thương như thế này.

Nghĩ lại việc vừa nãy tôi lớn tiếng với em ấy…

Tôi hận không thể tự tát mình hai cái.

Một cậu em đáng yêu như vậy, sao tôi nỡ mắng chứ.

Trong phút chốc, trái tim chị gái bùng nổ yêu thương, tôi cúi xuống hôn lên má phải cậu ấy một cái.

“Không ghét không ghét, chị thích A Hoài nhất”

“Em đi giúp chị giặt lại đi, chỉ là lần sau đừng đưa lên mũi nữa nhé.”

“Đồ sạch chị sẽ cất vào tủ.”

Nói xong tôi còn xoa đầu cậu ấy một cái.

Chỉ là bây giờ cậu ấy lớn rồi.

Tôi phải kiễng chân mới chạm tới đầu cậu ấy.

Nhìn cậu ấy đỏ mặt ôm đống quần áo đi ra ngoài.

Tôi chỉ thấy vô cùng mãn nguyện.

Từ một kẻ phản diện âm u điên cuồng, tôi đã nuôi thành một cậu trai ngoan ngoãn, tốt bụng, đáng yêu và thông minh!

2

Lúc mới xuyên đến thế giới này.

Phản diện mới chỉ bảy tuổi.

“Cậu… chắc chắn đây là phản diện thật à?”

Hệ thống: “Chắc chắn, mà còn chắc chắn đến không thể chắc chắn hơn!”

Tôi trợn tròn mắt nhìn đứa trẻ trước mặt, không phân biệt được nam hay nữ.

Não tôi trống rỗng.

Toàn thân nó là vết thương.

Quần áo rách nát, chỗ rách còn lộ ra cả những vết sẹo mới cũ chằng chịt.

Lúc này nó đang tranh thịt với mấy con chó hoang.

Cái vẻ cố chấp đó…

Bị cắn cũng không kêu.

Chỉ để ý đến chút xương trong cái bát của chó.

Cuối cùng vẫn là tôi cầm gạch giả vờ ném, dọa đám chó hoang bỏ chạy.

Nếu không hôm nay nó chắc chắn chết trong miệng chó.

Thấy nó định lao vào cái bát chó kia.

Tôi vội chạy tới giành lấy.

Nó hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Mặt dính đầy máu, không thấy rõ được đường nét ban đầu.

Mấy sợi tóc rũ xuống, đôi mắt đỏ ngầu.

Có lẽ nó biết tôi vừa cứu nó.

Không nhào đến cắn tôi.

Chỉ nhìn chằm chằm cái bát trong tay tôi.

Tôi muốn khóc: [Hệ thống, tôi không làm nhiệm vụ này đâu, đáng sợ quá!]

Hệ thống: [Ký chủ, chị làm được mà! Nhìn phản diện đáng thương thế kia, hãy cứu nó, đưa nó lên chính đạo! Chỉ cần xóa hết mức hắc hoá, chị sẽ được về nhà!]

[Tỷ lệ hắc hóa hiện tại là bao nhiêu?]

Hệ thống: [99%]

???

Hệ thống: [Hệ thống phải nâng cấp, sẽ ngủ một thời gian dài. Tỉnh lại nhớ đừng làm tôi thất vọng nhé~]

Nói xong liền biến mất.

3

Lúc này tôi cúi đầu ủ rũ, không nói được câu nào.

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao sau này nó lại biến thành một phản diện âm u điên loạn.

Thời thơ ấu quá thê thảm.

Đổi lại là tôi chắc cũng hắc hoá mất.

Tôi nói chuyện với nó suốt một tiếng đồng hồ.

Khô cả miệng.

May mà cuối cùng nó cũng chịu đi theo tôi.

Có lẽ vì nó không cảm nhận được ác ý từ tôi.

Tôi dẫn nó đến trạm y tế gần đó.

Tiêm vaccine dại, rồi băng bó.

Trong lúc đó, bác sĩ liên tục khuyên tôi đừng lo cho “đứa nhỏ điên” này.

Lời bác sĩ vẫn vang trong đầu tôi khi về đến nhà.

“Cha mẹ nó từ nhỏ chẳng thèm quản, còn thường xuyên đánh đập.”

“Nó ba tuổi thì cha mẹ bỏ trốn, vứt nó lại thị trấn này.”

“Có người thấy tội, cho nó cái bánh bao.”

“Kết quả nó lại dùng ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người nhìn họ.”

“Thế ai còn dám giúp nó nữa.”

“Lỡ đâu là đồ vô ơn thì sao.”

Tôi nghe xong chỉ thấy xót.

Trước đây đọc truyện, tôi chỉ nghĩ: Phản diện sao lại máu lạnh vô tình đến vậy.

Thì ra phần lớn đều do tuổi thơ thiếu tình thương.

Sau này tôi mới biết vì sao hôm đó nó không phản bác bác sĩ.

Vì nó không biết nói.

Chỉ biết trừng mắt để biểu đạt bất mãn.

Sau đó tôi dạy nó nói chuyện, dạy nó ăn cơm.

Bù đắp toàn bộ tình thương mà nó thiếu lúc nhỏ.

Tôi đặt tên cho nó là Ki Hoài.

Hy vọng nó biết giữ kỷ luật.

Trở thành một cậu bé cứng cỏi, kiên cường, có hoài bão và tràn đầy sức sống.

May mắn là nó học rất nhanh.

Cái gì tôi dạy cũng chỉ cần một lần.

Từ chỗ chỉ biết dùng ánh mắt để biểu đạt cảm xúc.

Nó đã biết mở miệng nói chuyện.

Trí tuệ của Ki Hoài cực kỳ đáng sợ.

Tôi không đưa nó đến mẫu giáo.

Mà cho vào thẳng lớp sáu tiểu học.

4

“A Hoài, lại đây đấm chân cho chị chút nào.”

Tôi nằm lười trên sofa.

Mệt quá, chẳng muốn nhúc nhích.

“Không… muốn!”

Ki Hoài hiếm khi dùng giọng phổ thông không được lưu loát cho lắm để từ chối tôi.

Nhưng vẫn đáng yêu đến phát cuồng.

Ngày đầu gặp, nó là đứa bé gầy trơ xương, đen nhẻm.

Giờ da đã trắng mịn, còn ửng hồng khỏe mạnh.

Tóc đen và dày.

Chiều cao gần bằng tôi.

Nó đang ngồi trên ghế học bài.

Tay viết thành thạo, gần như không cần suy nghĩ.

Tôi thử nói lý với nó.

“A Hoài, đừng làm bài mãi như vậy.”

“Giáo viên nào lại giao nhiều bài đến mức này.”

“Chị phải đi gặp bà ấy nói chuyện.”

Nó cuối cùng cũng ngước mắt lên, vẻ mặt hơi kiêu kiêu.

“Tại sao… chị lúc nào… cũng không muốn em học.”

“Chị ngày nào cũng… cũng ra ngoài.”

“Không muốn nuôi em… thì sao còn đem em về.”

Khi nói câu đó, ánh mắt nó thoáng qua chút uất ức.

Tôi tỉnh cả ngủ: “Ki Hoài, chị ngày nào cũng làm chết làm sống để kiếm học phí cho em.”

“Từ 00:00 đến 2:00 chị làm bảo vệ.”

“2:30 đến 4:30 giao sữa.”

“12:10 đến 1:50 giao đồ ăn.”

“17:30 đến 20:30 rửa bát thuê.”

“Em nghĩ chị rảnh lắm chắc?”

“Còn nữa, chị không muốn em học quá nhiều là vì em đang trong giai đoạn phát triển.”

“Làm bài nhiều sẽ ảnh hưởng chiều cao!”

Có vẻ hiểu lòng tôi rồi.

Mặt nó đỏ bừng.

Lục trong cặp ra một thứ nhàu nát.

Đưa cho tôi.

Tôi mở ra xem – giấy khen hạng nhất toàn trường.

“Chị… chị đừng giận, em xin lỗi.”

Nhìn nó như vậy, tôi chẳng giận nổi.

Ngoan, đáng yêu, lại thông minh.

Tôi ôm Ki Hoài lên, hôn một cái lên mặt nó.

“A Hoài giỏi quá, hạng nhất toàn trường.”

“Chị còn chưa bao giờ được hạng nhất đấy!”

Tôi lại kéo nó ôm vào lòng, hôn mấy cái nữa.

Nó đỏ mặt, giãy nảy cả lên.

Similar Posts

  • Ngọc Bội Hồi Sinh

    Trở lại trước ngày bị tịch thu gia sản, đoạt ngọc bội không gian của tên phu quân cặn bã, trên đường lưu đày ăn ngon uống sướng

    Mở mắt lần nữa, ta đã trở về một ngày trước khi phủ tướng quân bị tru di cả nhà.

    Phụ thân quỳ trước đại đường, tiếp lấy thánh chỉ tịch biên lưu đày, chỉ qua một đêm tóc đã bạc trắng.

    Mẫu thân ôm ta khóc nức nở: “Con gái của ta a, là mẹ vô dụng, không bảo vệ được con!”

    Còn ta, lại nhìn tên phu quân cũ cặn bã Thẩm Ngọc đến đây từ hôn, rồi cười.

    Ở kiếp trước, cả nhà ta thảm chết trên đường lưu đày, còn hắn lại dựa vào thế lực nhà ta và một miếng ngọc bội không gian mà một bước lên mây.

    Nén sát ý xuống, ta chỉ vào ngọc bội Tử Vân bên hông hắn: “Được thôi, chỉ cần ngươi đưa miếng ngọc bội này cho ta.”

    Hắn lập tức tháo ngọc bội xuống ném cho ta, như thể đang đuổi một kẻ ăn mày.

    Khoảnh khắc cầm được ngọc bội, trong đầu ta vang lên một giọng nói: “Không gian đã mở, thời hạn mười hai canh giờ, ký chủ có thể tùy ý lấy dùng mọi vật tư trong phạm vi trăm dặm.”

    Ta nhìn người nhà đang tuyệt vọng, siết chặt ngọc bội trong tay, không sợ, kiếp này, chúng ta sẽ đi lưu đày mà ăn ngon uống sướng!

  • Căn Nhà Song Sinh

    Trong lúc thức trắng đêm làm dự án, trợ lý ảo trên điện thoại bỗng bật lên thông báo:

    【Đèn phòng tắm trong phòng ngủ chính đã được bật.】

    【Chế độ tắm thư giãn với hương thơm đã được khởi động, công chúa xin hãy tận hưởng~】

    Tôi và Phương Tùng Vũ đều không có ở nhà, dì giúp việc cũng đang nghỉ phép mấy hôm nay,

    Vậy thì, ai đã bật mấy thiết bị này?

    Sau khi xác nhận lại tình hình qua ứng dụng, tôi gọi điện cho Phương Tùng Vũ:

    “Anh về nhà sao không báo em một tiếng?”

    Anh ấy ngơ ngác: “Nhớ anh rồi à? Nhưng bảo bối, dự án này rất quan trọng, nhanh nhất cũng phải tối mai anh mới về được.”

    Tôi đưa tay đỡ trán, thở dài: “Xin lỗi, do em bận quá nên nhớ nhầm thời gian. Tối mai gặp anh nhé.”

    Cúp máy xong, tôi nhìn vào ứng dụng điều khiển nhà thông minh từ xa, phát hiện rèm cửa phòng ngủ chính đột nhiên bị kéo lại.

    Vội vàng nhắn tin cho dì, tôi lập tức lái xe về nhà.

  • Vợ Trên Danh Nghĩa

    Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, điện thoại mã hóa của chồng reo lên.

    “Vợ à, xin lỗi, có nhiệm vụ khẩn cấp quan trọng.”

    Anh ấy vô cùng lo lắng, tôi chỉ có thể thấu hiểu mà để anh rời đi.

    Nhưng ngay giây sau, điện thoại liền hiện thông báo một video triệu lượt thích.

    Anh em của Từ Kiều là Chu Húc, say khướt giơ ly trước ống kính:

    “Ly thứ nhất kính bản thân, anh em trốn rồi, tôi thay anh ấy ngủ với cô dâu!”

    “Ly thứ hai kính bản thân, anh em đang vui vẻ với tiểu tam, tôi lừa chị dâu là anh ấy đang huấn luyện!”

    “Ly thứ ba kính bản thân, con riêng của anh em giao cho tôi nuôi, làm cha không cần đau đớn!”

    Dân mạng cười ngất, thi nhau khen anh ta là thiên tài dựng kịch bản.

    Nhưng tôi cười không nổi, vì Chu Húc thật sự đang một mình nuôi con trai 8 tuổi.

  • Tình Yêu Mập Mờ Và Độc Hại

    Đêm đầu tiên Chu Diễn Kỳ đưa cô em gái nuôi về nhà.

    Cô gái rụt rè đẩy cửa phòng chúng tôi ra.

    Chiếc váy ngủ trắng mỏng manh như muốn rơi xuống bất cứ lúc nào:

    “Anh ơi, em sợ ngủ một mình…”

    Chu Diễn Kỳ bất đắc dĩ ngồi dậy, dịu dàng nói tôi cứ ngủ trước.

    Tôi ngồi yên trong bóng tối một lúc lâu—

    Sau đó gọi cả chục nam người mẫu đến mở tiệc tại nhà.

  • Ngoại Gia

    Năm tôi học đại học năm hai, ông ngoại bỗng gọi điện bảo tôi về nhà, nói là muốn dặn dò chuyện thừa kế tài sản.

    Nói thật, tôi chưa từng nghĩ di sản của ông lại có phần cho tôi. Mẹ tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi hầu như không qua lại với bên ngoại. Cả năm chỉ gọi điện đúng một lần vào dịp Tết, nói chưa tới hai phút đã cúp máy.

    Tôi xin nghỉ học, ngồi tàu hỏa suốt bảy tiếng, chạy về nhà ông ngoại.

    Một đại gia đình họ hàng tụ họp đông đủ, phần lớn tôi đều không quen biết. Thấy tôi đến, ông ngoại có vẻ hơi bất ngờ: “Cháu thật sự đến à?”

    Tôi nói: “Không phải ông gọi cháu về sao? Còn nói hôm nay nhất định phải có mặt.”

    Ông ngoại kéo người phụ nữ mặc sườn xám bên cạnh lại, chỉ vào tôi: “Đây là Ôn Dịch Thần, con của Lam Nguyệt.”

  • Cả Làng Thành Tiên Trong Một Đêm

    Cả làng nhất quyết đòi uống dòng nước xanh lè do nhà máy hóa chất xả ra, nói đó là ngọc dịch do thần tiên ban tặng.

    Tôi ra sức ngăn cản, lại bị mắng là cắt đường làm ăn của người khác, ngay cả vị hôn phu cũng vì chuyện đó mà đòi hủy hôn.

    Kết quả, trưởng thôn dẫn đầu uống thứ nước xanh, khiến cả làng ngộ độc tập thể, da thịt lở loét.

    Kiếp trước, tôi liều mạng cõng từng người đưa đi bệnh viện, mệt đến mức thổ huyết.

    Thế nhưng sau khi họ khỏi bệnh, lại quay sang cắn ngược tôi, nói là do tôi cõng quá xóc, làm tiên khí bị tán mất.

    Vị hôn phu còn đích danh tố cáo tôi đầu độc, khiến cả gia đình tôi bị bạo lực mạng.

    Cha mẹ tôi vì cứu tôi, bị đánh chết ngay tại nhà.

    Mở mắt lần nữa, tôi quay về ngày trưởng thôn đề nghị uống nước.

    Lần này, tôi giơ hai tay tán thành.

    “Được thôi, ngọc dịch mà, để tôi lấy gáo cho mọi người.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *