Nuốt Kim Châm

Nuốt Kim Châm

Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta.

“Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?”

Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý:

“Cảm giác cũng không tệ lắm.”

“Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?”

Anh ta đầy tự tin:

“Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.”

Đám bạn cười lớn:

“Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.”

Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả.

Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa.

Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện.

Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.

01

Tôi và Cố Hạc Vũ chỉ còn nửa tháng nữa là làm đám cưới, tối nay là tiệc độc thân của anh ấy.

Ngoài trời vừa rơi trận tuyết đầu mùa, tôi gọi cho tài xế của anh ấy.

“Chú Chu, bên ngoài bắt đầu có tuyết rồi, chú đem cho Vũ một cái áo lông vũ nhé.”

Chú Chu nhanh chóng đến nơi, đứng ở cửa biệt thự với vẻ mặt lưỡng lự.

“Cô Tống, tôi thấy trời vẫn còn sớm, hay là cô tự mình mang sang đi.”

Chú Chu làm tài xế cho Cố Hạc Vũ đã mấy năm nay, luôn rất tận tâm.

“Nếu anh Cố thấy chính cô mang áo tới, chắc chắn sẽ cảm động lắm.”

Tôi nghĩ một lúc rồi cầm áo, đi cùng chú Chu lên xe.

Tối nay anh ấy hiếm khi tụ tập với mấy người bạn thân, mà những người đó tôi đều quen biết.

Có người là bạn đồng hành khi khởi nghiệp năm xưa, cũng có mấy người là bạn học đại học với chúng tôi.

Ban đầu tôi chỉ định để áo lại, dặn vài câu rồi về, nhưng vừa đến gần phòng riêng của Cố Hạc Vũ, tiếng nói vọng ra khiến tôi khựng lại, bàn tay đang định gõ cửa cũng dừng lại.

“Nào nào, cho tôi phỏng vấn một chút, còn nửa tháng nữa là cưới, người bên ngoài cũng đang có thai, Vũ, cậu cảm thấy thế nào?”

Trái tim tôi bất giác đập mạnh, cứ tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng qua khe cửa, tôi thấy rõ Cố Hạc Vũ nâng ly rượu trên bàn lên.

Anh ta đáp, giọng điệu đầy thỏa mãn và đắc ý:

“Cảm giác cũng không tệ.”

Vừa dứt lời, bên trong vang lên một tràng cười lớn.

“Đỉnh thật! Không hổ danh là Vũ, sự nghiệp phát triển, cờ nhà vẫn vững mà cờ ngoài cũng bay phấp phới, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được!”

“Trong nhóm này, ai có thể so được với Vũ đâu, đúng là thần tượng!”

Ngồi ở góc phòng, Thẩm Minh cười đầy ẩn ý:

“Ngày cưới sắp tới rồi, cậu vẫn nên cẩn thận một chút, để chị dâu biết được thì phiền lắm đấy.”

Cố Hạc Vũ đầy tự tin nói:

“Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.”

Nghe anh ta nói vậy, mấy người xung quanh càng thêm mạnh dạn.

“Đúng rồi, với thân phận và tiền bạc như Vũ, cả đời chỉ ở bên một người phụ nữ thì đúng là thiệt.”

“Hơn nữa, Dư Vi cũng là tự nguyện đi theo Vũ chứ đâu phải Vũ ép buộc, người ta tự tìm đến thì ngại gì không nhận.”

“Nói mới nhớ, Dư Vi vẫn chưa tới, gọi ai đi giục một chút đi.”

Dư Vi?

Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, tim tôi lại thắt lại một lần nữa.

Không lâu sau, từ cuối hành lang, tiếng giày cao gót vang lên, gương mặt quen thuộc ấy dần xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi nép người sau cột, nhìn cô em khóa dưới mà tôi đã luôn nâng đỡ, giờ đây lại thản nhiên mở cửa bước vào.

Sau đó, cô ấy lao vào vòng tay của vị hôn phu tôi.

Anh ta thuận thế ôm eo cô ấy, nhẹ nhàng bảo vệ cái bụng, hành động vô cùng tự nhiên và thành thạo, ánh mắt tràn đầy vui mừng:

“Bên ngoài đang có tuyết, sao em không ở nhà cho ấm?”

Cô ấy nũng nịu:

“Em muốn tạo bất ngờ cho anh, vui không?”

Anh ta siết eo cô ấy, hôn lên môi cô ấy:

“Vui chứ.”

Mọi người trong phòng đều xem cảnh hai người họ âu yếm như chuyện thường ngày, thậm chí Cố Hạc Vũ còn chu đáo dặn dò:

“Đem rượu đi chỗ khác, Vi Vi đang mang thai, không chịu được mùi rượu.”

Những người bạn của anh ta liền reo lên:

“Dư Vi, Vũ nhà chúng tôi cưng chiều em như vậy, thật sự muốn nâng em trên tay mà giữ lấy.”

Tôi gần như không thở nổi.

Những lời này tôi nghe quen đến phát chán.

Mỗi lần tôi cùng Cố Hạc Vũ đi dự tiệc với bạn bè anh ta, bọn họ cũng nói y hệt:

“Chị dâu đúng là có phúc, Vũ đối xử với chị tốt thật đấy.”

Khi đó, Cố Hạc Vũ vòng tay ôm eo tôi, chậm rãi lên tiếng:

“Là anh may mắn mới cưới được Minh Châu.”

Nhìn vào đôi mắt dịu dàng, chân thành của anh ta, tôi từng tin tưởng tuyệt đối vào những lời mình nói.

Tôi mỉm cười, kể với bạn bè anh rằng tôi và Cố Hạc Vũ yêu nhau từ thuở thiếu thời, gắn bó bên nhau hơn mười năm, nhất định sẽ đi cùng nhau đến bạc đầu.

Thì ra điều tôi luôn tự hào, trong mắt người khác chỉ là một trò cười từ đầu đến cuối.

Bề ngoài họ tỏ ra ngưỡng mộ, nhưng sau lưng không biết đã bao lần lấy tôi ra làm trò đùa.

Cảm giác nhục nhã dâng lên khắp người, tôi bấu chặt lòng bàn tay để kiềm chế không phát tác.

“Anh Hạc Vũ thật sự đối xử với em tốt lắm, chỉ trách em kém may mắn, gặp anh quá muộn thôi. Em cũng không kém gì chị Minh Châu đâu, biết đâu nếu sớm hơn hai năm, nửa tháng nữa cô dâu lại là em ấy chứ, đúng không anh Hạc Vũ?”

Vừa dứt lời, cả căn phòng bỗng chốc im bặt.

Một lúc sau, Cố Hạc Vũ bật cười khẽ:

“Em có nghe câu này chưa, muốn làm vợ tướng quân thì tốt nhất nên lấy anh ta khi còn là lính.”

“Minh Châu đã quen anh từ khi còn rất trẻ, sáu năm khởi nghiệp đều có cô ấy bên cạnh. Em lấy gì để so sánh với cô ấy?”

“Em nên ngoan ngoãn dưỡng thai cho anh, những chuyện không nên nghĩ thì đừng nghĩ, cũng đừng để lộ với Minh Châu nửa lời.”

Sắc mặt Chu Dư Vi lập tức thay đổi, cả căn phòng im phăng phắc sau lời cảnh cáo của Cố Hạc Vũ.

Đám bạn anh ta liền vội vàng hòa giải:

“Vũ, đừng giận, Dư Vi hiểu mà, chị dâu sẽ không biết đâu.”

Cô gái kia nghẹn ngào:

“Anh Hạc Vũ, xin lỗi, em không nên so sánh bản thân với chị Minh Châu.”

“Anh từng nói chị Minh Châu xuất thân không tốt, chắc chị ấy cũng rất thiếu thốn tình cảm, kể cả biết chuyện cũng chẳng thể rời xa anh đâu, anh đừng trách em nữa.”

Mắt tôi nóng lên, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa không ngừng run rẩy.

Cố Hạc Vũ chỉ nhíu mày:

“Lần sau không được phép tái phạm.”

Những lời anh ta nói nghe thì giống như đang trách mắng, nhưng giọng điệu lại dịu dàng đầy bất lực.

“Ai cũng không được kể với Minh Châu. Minh Châu từng nói, nếu tôi thay lòng, cả đời này cô ấy sẽ không bao giờ gặp lại tôi. Tôi không thể sống thiếu cô ấy.”

Chỉ một câu đó thôi, mọi ảo tưởng trong tôi lập tức sụp đổ hoàn toàn.

Nếu như những chuyện trước đó tôi còn có thể tự lừa dối bản thân, thì chỉ riêng câu nói này, anh ấy chắc chắn sẽ không lấy ra để đùa cợt.

Đó là vào quãng thời gian khởi nghiệp khó khăn nhất, tôi cùng anh ấy chạy thị trường, mệt đến mức phải nhập viện.

Trong bệnh viện, tôi ăn cơm anh nấu cho, giận dỗi nói:

“Cố Hạc Vũ, em vì anh mà đã hy sinh nhiều như vậy, nếu anh thay lòng, em sẽ đánh gãy chân anh, lấy hết tiền rồi cả đời này không gặp lại anh nữa.”

Khi đó, ánh mắt anh đầy thương xót, hứa chắc với tôi:

“Yên tâm đi Minh Châu, cả đời này anh sẽ không thay lòng.”

“Vậy anh thề đi!”

“Được, anh thề, nếu anh thay lòng thì cả đời không có tiền, gãy chân, rồi cả đời cũng không gặp lại em.”

Những lời anh từng hứa như vẫn còn vang bên tai, vậy mà bây giờ, người đứng trước mặt tôi lại trở thành người xa lạ tự lúc nào không hay.

02

Tôi cố kìm nén cơn buồn nôn, lảo đảo đi xuống lầu.

Ngoài trời tuyết rơi dày đặc, từng cảnh quá khứ cũng như theo những bông tuyết ấy mà ùa về.

【Minh Châu, dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ cùng em đối mặt.】

【Em không phải là con gái bị bỏ rơi đâu, em là Minh Châu của riêng anh.】

【Chờ chúng ta tiết kiệm đủ tiền, sẽ tổ chức một đám cưới thế kỷ, để cả thế giới chứng kiến tình yêu của chúng ta.】

【Minh Châu, em từ bỏ ước mơ để cùng anh khởi nghiệp, anh nhất định sẽ không phụ em.】

【Minh Châu, hôm nay anh uống nhiều, may mà có em bên cạnh.】

【Minh Châu, Minh Châu…】

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ đều tan vỡ thành từng mảnh.

Theo từng cơn gió rít qua, tất cả đều bị cuốn trôi trong màn tuyết trắng xóa.

Thay vào đó là cảnh tượng vừa rồi trong phòng, anh ta ôm eo cô ấy, thản nhiên hôn ngay trước mặt mọi người.

Cảm giác bị lừa dối ngập tràn, dạ dày tôi như cuộn lên, tay chân bủn rủn, đầu óc choáng váng, gót giày vấp vào bậc cửa, cả người tôi ngã nhào xuống nền tuyết.

Chú Chu vội vã chạy từ trên xe xuống, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Cô Tống, cô không sao chứ?”

Tôi nhìn chú Chu, đến tận giây phút này tôi mới hiểu hết ý nghĩa sâu xa khi chú bảo tôi tự mang áo đến.

Similar Posts

  • Quán Quân Vật Lý Phản Công Học Đường

    Vừa kết thúc cuộc thi quốc tế trở về nước, trường học lập tức thông báo đã sắp xếp cho tôi một ký túc xá đơn.

    Hiệu trưởng đích thân cam đoan: “Phòng này ánh sáng tốt, cách âm tuyệt vời, quan trọng nhất là cực kỳ yên tĩnh, không ai làm phiền.”

    Tôi coi trọng nhất chính là điểm này, nghe xong lập tức đồng ý.

    Cô bạn thanh mai trúc mã của tôi – Lưu Yên Nhiên – chủ động xin được giúp tôi sắp xếp ký túc, nói đợi tôi nhập học là có thể dọn vào ở ngay.

    Một ngày trước khai giảng, tôi đến ký túc xá để gửi đồ trước.

    Vừa đẩy cửa ra, tôi sững người.

    Bên trong treo đầy quần lót và tất, khắp sàn là hộp đồ ăn và thùng giao hàng.

    Không giống ký túc, giống hệt bãi rác.

    Tôi tưởng có người cố tình trêu chọc, vừa định dọn dẹp thì một nam sinh xông vào chặn tôi lại.

    “Ai cho cậu động vào đồ của tôi hả?!”

    Tôi cố kìm lửa giận: “Đây là phòng của tôi, cậu làm vậy là sao?”

    Cậu ta trợn mắt:

    “Thì sao? Chị Lưu Yên Nhiên nói phòng này tôi thích làm gì cũng được, có ý kiến thì đi mà tìm chị ấy, xem chị ấy bênh ai.”

    “Bây giờ cậu dám động vào đồ tôi, tin không, mai cậu khỏi cần đi học luôn?”

    Tôi cười lạnh, trực tiếp bấm gọi cho trưởng phòng.

    “Thầy ạ, em không có hứng ở trong trạm trung chuyển rác đâu, phiền thầy đến đây ngay đưa cậu thiếu gia này đi giùm em.”

  • Tôi chọn con đường mới

    Kỷ niệm 50 năm ngày cưới, chồng tôi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày.

    Con trai đề nghị đưa ông ra nước ngoài điều trị, bảo tôi ở nhà trông cháu.
    Tôi nói muốn đi cùng, còn chưa kịp dứt lời, ông ấy đã cau mày quát lên:
    “Bà một bà già, không hiểu gì y học, đi theo chỉ tổ thêm phiền!”

    Con trai cũng không nể nang:
    “Đi thêm một người là tăng bao nhiêu chi phí mẹ biết không? Mẹ sao không biết nghĩ cho tụi con chút nào?”

    Tôi đành nén nỗi buồn, đồng ý ở lại.

    Vài đêm liền trằn trọc không ngủ nổi. Lo cho ông ấy đến nỗi tóc bạc thêm cả nắm.
    Nửa đêm lướt điện thoại, tôi bỗng thấy trong nhóm bạn học cũ toàn lời chúc mừng:

    “Hai người cuối cùng cũng nên duyên trọn vẹn rồi.”

    Tôi ngờ ngợ mở đoạn video được đính kèm ra xem.
    Người đàn ông trong bộ vest kia — là chồng tôi.
    Người phụ nữ mặc váy cưới bên cạnh — là mối tình đầu của ông ấy.
    Còn khung cảnh lãng mạn và xa hoa kia — là một lễ cưới trọn đời tôi chưa từng có.

    Tôi như chết lặng.

    Nửa đời vất vả vì chồng vì con.
    Tôi làm dâu hiền, làm vợ đảm, làm mẹ hết lòng.
    Chưa từng oán trách, cũng chưa từng đòi hỏi gì cho bản thân.
    Thế mà đến cuối cùng, tôi chẳng khác gì một món đồ cũ bị bỏ rơi.

    Tôi bình thản nhấn @ vào tên ông trong nhóm chat cũ.
    Chậm rãi gõ từng chữ:

    “Chúc hai người trăm năm hòa hợp, sinh tử đồng huyệt.”

  • Lục Tiểu Hoa

    Năm tôi học lớp một, có một cô giáo tình nguyện đến dạy ở làng.

    Ngay trong tiết học đầu tiên, chị bảo tôi vẽ lại hình ảnh mẹ bị xích bằng sợi xích sắt vào trong vở bài tập.

    Sáng hôm sau, một hàng xe chớp đèn đỏ xanh bao vây lấy nhà tôi.

    Họ khống chế người cha đang gào thét, phá tung ổ khóa rỉ sét của phòng mẹ.

    Tôi thấy mẹ dắt tay chị, chạy về phía một người đàn ông ăn mặc sang trọng, trên mặt nở nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

    Cha tôi nhắm mắt nằm trong vũng máu, tôi cầu xin mẹ cứu cha.

    Nhưng mẹ lại hất tôi ra.

    “Đừng gọi tôi! Nếu không vì Mộng Mộng, tôi đã không sinh ra con – thứ con hoang!”

    Tôi đứng chết lặng. Chị nói, nếu đưa bức vẽ cho cô giáo, mẹ sẽ ôm tôi mà?

  • Hương Vị Không Thể Sao Chép

    Cậu đầu tư vào tiệm mì của tôi, ba năm kiếm được 7,2 triệu tệ.

    Ngày chia lợi nhuận, trước mặt cả nhà, ông ta chuyển 7,02 triệu vào tài khoản của mình, chỉ đưa cho tôi 180 nghìn. Ông ta còn vỗ vai tôi, giọng điệu đầy ý vị mà nói:

    “Cháu à, cháu còn trẻ, số tiền này cậu giữ giúp cháu trước, tránh để cháu tiêu linh tinh.”

    Tôi nhìn gương mặt đắc ý của ông ta, cười cười không nói gì, lặng lẽ nhận lấy 180 nghìn đó.

    Ngày hôm sau, tôi đóng cửa tiệm mì, mang theo công thức độc quyền của mình đi du lịch.

    Tiếp theo để lại một mình ông ta xem ông ta xoay xở thế nào!

  • Từng Là Tất Cả Của Nhau

    Ngày thứ sáu của kỳ huấn luyện quân sự đầu năm học, Hạo Trạc mang một chai nước đến cho cô bạn gái kiêm “anh em gái” của mình.

    Lần này tôi không khóc nữa, rất bình tĩnh mà nói lời chia tay.

    “Chỉ vì một chai nước?”

    “Ừ.”

    Hạo Trạc cười khẩy: “Được thôi, lần này chia tay lâu lâu chút để tôi được yên tĩnh.”

    Một tên bạn thân phụ Hạo: “Nhẹ tay chút nha, bạn gái xinh như thế, coi chừng bị mấy anh khóa trên cưa mất đó.”

    Hạo Trạc lắc đầu: “Cô ấy quá yếu đuối, chuyện nhỏ xíu cũng làm ầm lên.”

    “Ban đầu nhà đã sắp xếp cho cô ấy du học, vậy mà cô ấy lại nhất quyết chuyển sang ngành học ít người chọn chỉ để được học cùng trường với tôi.”

    “Cô ấy giỏi lắm thì im lặng được ba ngày là cùng, sau đó thế nào chẳng lại quay về.”

    Tôi im lặng.

    Tôi đã thích cậu ấy bảy năm, vì cậu ấy mà chọn học cùng một trường đại học, gần như là toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi đều xoay quanh người đó.

    Nhưng cậu ấy không hề biết–

    Người không phù hợp có thể buông bỏ, trường đại học không phù hợp cũng có thể thi lại.

    Tôi đã bắt đầu làm thủ tục thôi học, hồ sơ đi du học cũng đã nộp, chỉ cần visa đến là tôi sẽ rời đi.

    Hạo Trạc , sau này tôi thực sự sẽ không đuổi theo cậu nữa đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *